viết đoạn văn tả ngoại hình của một người thân
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dưới đây là bài văn tổng hợp về 7 phong tục truyền thống đặc sắc nhất trong dịp Tết Nguyên Đán của người Việt, được viết theo dòng chảy thời gian từ cuối năm đến những ngày đầu xuân.
Tết Việt: Hành Trình Của Những Phong Tục Cổ Truyền
Tết Nguyên Đán không chỉ là khoảng thời gian giao thoa giữa năm cũ và năm mới, mà còn là bảo tàng sống lưu giữ những giá trị văn hóa tinh thần vô giá của dân tộc Việt Nam. Qua hàng ngàn năm, bảy phong tục cốt lõi đã dệt nên một bức tranh Tết vừa thiêng liêng, vừa ấm áp tình thân.
Mở đầu cho chuỗi ngày Tết là phong tục Cúng ông Công, ông Táo vào ngày 23 tháng Chạp. Người Việt tin rằng đây là ngày các vị thần bếp cưỡi cá chép về trời để báo cáo mọi việc trong nhà với Ngọc Hoàng. Hình ảnh phóng sinh cá chép xuống sông hồ không chỉ là một nghi lễ tâm linh mà còn thể hiện lòng từ bi và mong ước về một khởi đầu mới sạch trong, tốt đẹp.
Khi ông Táo đã về trời, không khí Tết thực sự gõ cửa mọi nhà qua phong tục Gói bánh chưng, bánh Tét. Nếu bánh chưng xanh vuông vức tượng trưng cho Đất (miền Bắc) thì bánh Tét tròn dài lại là biểu tượng của sự bao bọc (miền Nam). Cảnh cả gia đình quây quần bên nồi bánh đỏ lửa xuyên đêm là khoảnh khắc gắn kết thiêng liêng nhất, nhắc nhở con cháu về đạo lý "uống nước nhớ nguồn" và sự trân trọng hạt gạo của nền văn minh lúa nước.
Song song với việc làm bánh, mỗi gia đình đều tất bật với phong tục Lau dọn nhà cửa và bày mâm ngũ quả. Việc dọn dẹp không đơn thuần là làm sạch không gian sống mà mang ý nghĩa xua đuổi những vận hạn, muộn phiền của năm cũ. Trên bàn thờ gia tiên, mâm ngũ quả với năm loại trái cây tượng trưng cho ngũ hành và lời cầu nguyện "Cầu – Dừa – Đủ – Xoài – Sung" thể hiện khát khao về một cuộc sống no đủ, thịnh vượng.
Cao điểm của sự đoàn viên chính là Lễ cúng Tất niên. Đây là bữa cơm quan trọng nhất trong năm, nơi mọi thành viên gác lại công việc để trở về tụ họp. Khói hương nghi ngút trên bàn thờ và mâm cơm ấm cúng là lời mời thành kính gửi đến tổ tiên, để người đi xa hay người đã khuất đều được sum vầy cùng con cháu trong thời khắc cuối năm.
Khi kim đồng hồ điểm đúng 12 giờ đêm, phong tục Đón Giao thừa và Xông đất bắt đầu. Sau lễ cúng ngoài trời và trong nhà, người Việt rất coi trọng người đầu tiên bước vào nhà mình. Người "xông đất" được chọn là người có tính cách hiền hòa, vận may tốt, với hy vọng họ sẽ mang theo vía lành, giúp gia chủ thuận buồm xuôi gió suốt cả năm.
Bước sang mùng Một, không khí Tết rộn ràng hơn với phong tục Chúc Tết và Lì xì. Những bao lì xì đỏ thắm mang theo lời chúc sức khỏe cho người già, sự thông minh cho trẻ nhỏ. Những lời chúc tụng tốt đẹp dành cho nhau không chỉ là nghi thức giao tiếp mà còn là sợi dây thắt chặt tình làng nghĩa xóm, tình cảm gia đình thêm bền chặt.
Cuối cùng, để tâm hồn được thanh tịnh, người Việt thường giữ phong tục Đi lễ chùa đầu năm. Trong mùi trầm hương phảng phất, mỗi người đi lễ không chỉ để cầu tài lộc, bình an mà còn để tìm về sự bình yên trong tâm trí, hướng thiện và gieo những hạt giống hy vọng cho một tương lai tươi sáng.
Bảy phong tục ấy như bảy sắc cầu cầu vồng, tạo nên vẻ đẹp rực rỡ và chiều sâu văn hóa của Tết Việt. Dù cuộc sống có hiện đại đến đâu, những phong tục này vẫn mãi là linh hồn, là bản sắc giúp người Việt luôn nhớ về nguồn cội mỗi khi cánh én báo hiệu xuân về.
Sự vật là khái niệm chỉ tất cả các đối tượng, hiện tượng tồn tại trong thế giới vật chất (hữu hình) hoặc trong tư duy (trừu tượng) mà con người có thể nhận biết, gọi tên. Từ chỉ sự vật bao gồm danh từ chỉ người, con vật, cây cối, đồ vật, cảnh vật, và các hiện tượng tự nhiên/khái niệm.
– Đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc về một sự việc thường có 3 phần, đó là những phần: mở đầu, triển khai, kết thúc.
– Nội dung chính của mỗi phần là:
+ Mở đầu: Giới thiệu sự việc và nêu ấn tượng chung về sự việc.
+ Triển khai: Nêu tình cảm, cảm xúc về những chi tiết nổi bật của sự việc.
+ Kết thúc: Nêu ý nghĩa sự việc; khẳng định lại tình cảm, cảm xúc với sự việc,...
– Những cách thể hiện tình cảm, cảm xúc về một sự việc là:
+ Sử dụng từ ngữ chỉ tình cảm, cảm xúc.
+ Sử dụng các phép so sánh,…
+ Sử dụng các hình ảnh gợi hình, gợi cảm,…
Trong cuộc đời, có những người ta chỉ gặp thoáng qua nhưng lại để lại ấn tượng rất sâu đậm. Với em, đó là một cậu bé mà em gặp đúng một lần trong chuyến đi thiện nguyện cùng lớp.
Cậu bé khoảng mười tuổi, dáng người gầy gò, nước da ngăm nắng. Mái tóc cắt ngắn, hơi rối, đôi mắt đen toát lên vẻ vừa rụt rè vừa thông minh. Khi em đưa cho cậu một phần quà, cậu không nói gì nhiều, chỉ khẽ cúi đầu và mỉm cười. Nụ cười ấy rất hiền, rất trong, khiến em cảm thấy ấm áp lạ thường.
Điều làm em nhớ mãi không chỉ là vẻ ngoài mà là ánh mắt của cậu - ánh mắt biết ơn, chân thành và đầy hy vọng. Dù chỉ gặp một lần, hình ảnh cậu bé đứng dưới nắng, ôm chặt món quà trong tay, vẫn in đậm trong tâm trí em.
Có lẽ, có những con người chỉ lướt qua đời ta một lần, nhưng lại để lại một kỷ niệm theo ta rất lâu.
Vũ Minh Hoàng
Bài học cốt lõi trong Dế Mèn phiêu lưu ký là bài học về cách sống khiêm tốn, không kiêu ngạo, hung hăng, và biết yêu thương, giúp đỡ kẻ yếu, đồng thời nhấn mạnh tình bạn chân thành và trách nhiệm đối với bản thân, cộng đồng. Tác phẩm của Tô Hoài khuyên con người cần trưởng thành qua sai lầm, sống có khát vọng và trân trọng hòa bình.
Trong cuộc sống hằng ngày, hình ảnh chú công an luôn rất quen thuộc và gần gũi với mọi người. Với em, chú công an không chỉ là người giữ gìn trật tự, an toàn xã hội mà còn là biểu tượng của sự nghiêm túc, công bằng và trách nhiệm. Mỗi lần nhìn thấy chú công an làm nhiệm vụ trên đường, trong lòng em lại dâng lên cảm giác kính trọng và tin tưởng.
Chú công an mà em muốn tả là chú thường trực ở ngã tư gần nhà em. Chú có dáng người cao vừa phải, thân hình rắn rỏi và khỏe mạnh. Khuôn mặt chú vuông vức, làn da hơi sạm nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Đôi mắt chú sáng và nghiêm nghị, nhưng khi nói chuyện với người dân thì ánh mắt ấy lại trở nên hiền hậu và ấm áp lạ thường. Mái tóc chú được cắt ngắn gọn gàng, luôn tạo cảm giác chỉnh tề, nghiêm túc.
Điều khiến em ấn tượng nhất là bộ quân phục của chú công an. Bộ quần áo màu xanh lá cây được ủi phẳng phiu, lúc nào cũng sạch sẽ. Trên vai chú là những cầu vai gọn gàng, trước ngực có gắn bảng tên lấp lánh. Chiếc mũ công an được chú đội ngay ngắn, làm cho dáng đứng của chú càng thêm nghiêm trang. Khi chú đứng điều khiển giao thông giữa trưa nắng gắt hay trong những ngày mưa gió, bộ quân phục ấy càng làm nổi bật sự kiên cường và trách nhiệm của người chiến sĩ công an.
Hằng ngày, chú công an làm việc rất vất vả. Chú đứng hàng giờ liền giữa đường để điều khiển các phương tiện qua lại, đảm bảo giao thông được thông suốt và an toàn. Có lúc xe cộ đông đúc, tiếng còi inh ỏi, nhưng chú vẫn kiên nhẫn ra hiệu lệnh, không hề tỏ ra mệt mỏi hay cáu gắt. Khi có người vi phạm giao thông, chú nhẹ nhàng nhắc nhở, giải thích rõ ràng để họ hiểu và chấp hành đúng luật. Đặc biệt, chú luôn sẵn sàng giúp đỡ người già, trẻ em và những người gặp khó khăn khi qua đường.
Không chỉ nghiêm túc trong công việc, chú công an còn rất thân thiện với mọi người. Mỗi lần em đi học về, gặp chú, chú đều mỉm cười gật đầu chào. Có lần em bị ngã xe đạp trước ngã tư, chú đã nhanh chóng chạy lại đỡ em dậy, hỏi han ân cần rồi giúp em dựng xe lên. Hành động nhỏ ấy khiến em cảm thấy rất ấm lòng và càng thêm yêu quý chú hơn.
Đối với em, chú công an là người luôn âm thầm hy sinh vì sự bình yên của xã hội. Dù nắng hay mưa, dù ngày hay đêm, chú vẫn tận tụy làm tròn nhiệm vụ của mình. Nhờ có những chú công an như vậy mà cuộc sống của chúng ta mới được an toàn và trật tự hơn.
Em rất kính trọng và biết ơn chú công an. Hình ảnh chú trong bộ quân phục xanh, đứng nghiêm trang giữa đường, sẽ luôn là hình ảnh đẹp đẽ và đáng nhớ trong lòng em. Em thầm mong sau này lớn lên, mình cũng có thể trở thành một người có ích cho xã hội như chú công an hôm nay.
Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn nhanh nhẹn. Mái tóc bà bạc trắng như mây, luôn được búi gọn sau gáy. Khuôn mặt bà hiền hậu với những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, đôi mắt tuy đã mờ nhưng vẫn ánh lên sự ấm áp. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn vì bao năm làm lụng vất vả. Mỗi khi bà mỉm cười, em lại cảm thấy thật gần gũi và yêu thương vô cùng.
Mẹ em có dáng người không cao nhưng rất cân đối và nhanh nhẹn. Khuôn mặt mẹ tròn phúc hậu với làn da hơi ngăm vì dãi nắng dầm mưa lo cho gia đình. Mái tóc mẹ đen, dài và thường được buộc gọn phía sau. Đôi mắt mẹ hiền dịu, lúc nào cũng ánh lên vẻ yêu thương mỗi khi nhìn em. Nụ cười của mẹ thật ấm áp, làm em luôn cảm thấy bình yên và hạnh phúc.