K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

19 tháng 12 2025

Tra gg đi nhanh hơn nhiều đấy

19 tháng 12 2025

Mẹ - Bến Đỗ Bình Yên Nhất

Nếu ai đó hỏi tôi rằng kỳ quan nào vĩ đại nhất thế giới, tôi sẽ không ngần ngại trả lời đó chính là trái tim của mẹ. Mẹ tôi không phải là một người phụ nữ có địa vị cao sang, mẹ chỉ là một người phụ nữ bình dị với đôi bàn tay thô ráp vì sương gió, nhưng lại chứa đựng một tình yêu thương vô bờ bến.

Hình ảnh đẹp nhất trong mắt tôi là dáng vẻ tảo tần của mẹ mỗi sớm mai. Mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất để chuẩn bị bữa sáng ấm nóng, lo toan từng chiếc áo, tấm quần cho con cái trước khi bắt đầu một ngày làm việc vất vả. Những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ chính là minh chứng cho những năm tháng lo âu, hy sinh thầm lặng để nuôi dạy chúng tôi nên người. Mẹ không chỉ chăm sóc tôi bằng những bữa cơm ngon, mà còn là người thầy đầu tiên dạy tôi biết bao dung, biết nhường nhịn và đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.

Có những lúc tôi bướng bỉnh khiến mẹ buồn lòng, nhưng mẹ vẫn luôn dang rộng vòng tay đón tôi trở về bằng sự kiên nhẫn và lòng vị tha vô hạn. Ánh mắt hiền từ và lời động viên của mẹ chính là liều thuốc tinh thần quý giá nhất, giúp tôi vượt qua mọi bão giông của cuộc đời. Tình yêu của mẹ không ồn ào, phô trương mà lặng lẽ thấm sâu vào huyết quản, như mạch nước ngầm mát lành nuôi dưỡng tâm hồn tôi.

Đối với tôi, mẹ không chỉ là đấng sinh thành mà còn là người bạn, là người hùng thầm lặng. Con chỉ mong sao thời gian trôi thật chậm, để con được ở bên mẹ lâu hơn, được đền đáp phần nào công lao biển trời ấy. Mẹ chính là điều tuyệt vời nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho con.

19 tháng 12 2025
  • 1.Học tập tốt, rèn luyện bản thân
    • Nỗ lực học tập, trau dồi kiến thức, kỹ năng để trở thành công dân có ích cho đất nước.
  • 2.Giữ gìn trật tự, kỷ cương và luật pháp
    • Tuân thủ luật giao thông, không phá hoại tài sản công, bảo vệ trật tự xã hội.
  • 3.Bảo vệ môi trường
    • Vứt rác đúng nơi quy định, tiết kiệm điện nước, trồng cây, bảo vệ tài nguyên thiên nhiên.
  • 4.Tham gia các hoạt động cộng đồng, từ thiện
    • Giúp đỡ người khó khăn, tham gia phong trào vệ sinh môi trường, hiến máu nhân đạo.
  • 5.Giữ gìn văn hóa, truyền thống dân tộc
    • Tôn trọng lễ nghi, phong tục, học và giữ gìn tiếng Việt, giới thiệu văn hóa Việt Nam đến bạn bè quốc tế.
  • 6.Tự hào và quảng bá hình ảnh đất nước
    • Yêu thích các giá trị lịch sử, các anh hùng dân tộc, tham gia các hoạt động giới thiệu văn hóa, lịch sử Việt Nam.
19 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

18 tháng 12 2025

biết

19 tháng 12 2025

Ngày xưa, vào đời vua Hùng thứ sáu, ở làng Gióng có hai vợ chồng già hiền lành nhưng mãi chưa có con. Một hôm, bà vợ ra đồng thấy một dấu chân rất to, tò mò ướm thử thì về nhà mang thai. Mười hai tháng sau, bà sinh ra một cậu bé nhưng lạ thay đến ba tuổi vẫn không biết nói, không biết cười, cũng chẳng biết đi.


Bỗng một ngày, giặc Ân kéo quân sang xâm lược nước ta. Vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe tiếng sứ giả, cậu bé bỗng cất tiếng nói, bảo mẹ mời sứ giả vào. Cậu xin vua rèn cho mình ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt để đánh giặc. Từ hôm đó, cậu bé lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc đã chật.


Khi giặc đến, Gióng mặc áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông ra trận. Roi sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường làm vũ khí tiếp tục đánh giặc. Quân giặc tan vỡ, Gióng đuổi chúng đến chân núi Sóc. Đánh xong giặc, Gióng cưỡi ngựa bay thẳng lên trời.


Nhân dân nhớ ơn người anh hùng cứu nước nên lập đền thờ Thánh Gióng. Truyền thuyết ca ngợi tinh thần yêu nước, sức mạnh và ý chí chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta.


18 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

18 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

19 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

19 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

ha ha ha

18 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

18 tháng 12 2025

Mỗi lần về thăm quê đều mang đến cho em những cảm xúc rất đặc biệt, nhưng chuyến về quê khiến em nhớ mãi là lần em được về thăm ông bà vào dịp hè năm ngoái. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi sau những ngày học tập căng thẳng mà còn là một trải nghiệm giúp em hiểu hơn về quê hương và tình cảm gia đình.

Sau một quãng đường dài, chiếc xe dừng lại trước cổng ngôi nhà nhỏ của ông bà. Vừa bước xuống xe, em đã nghe thấy tiếng gió thổi qua hàng tre, mùi lúa chín thoang thoảng trong không khí. Ông bà đứng chờ sẵn ở cổng, nụ cười hiền hậu khiến em quên hết mệt mỏi. Buổi sáng ở quê thật yên bình. Em theo ông ra vườn tưới cây, nghe ông kể chuyện ngày xưa khi làng quê còn nghèo khó. Những câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng bao kỉ niệm khiến em cảm thấy rất xúc động.

Buổi trưa, em cùng bà chuẩn bị bữa cơm gia đình. Bữa cơm quê tuy đơn sơ nhưng ấm áp với canh rau, cà muối và bát cơm trắng thơm. Chiều đến, em ra cánh đồng sau nhà, ngắm hoàng hôn buông xuống, nghe tiếng dế kêu rả rích. Cảnh vật quê hương mộc mạc, yên ả khiến tâm hồn em trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Chuyến về quê tuy không dài nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em nhận ra rằng quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là nơi lưu giữ những tình cảm chân thành nhất. Sau chuyến đi ấy, em càng yêu quý quê hương và trân trọng hơn những giây phút được ở bên gia đình.

18 tháng 12 2025

Mìnnh sinh ra và lớn lên ở nông thôn, nơi những con đường đất đỏ quanh co ôm lấy làng quê bình yên. Quê bà nội, bà ngoại cũng chẳng xa xôi gì, chỉ cách nhau vài ba xã, vậy mà mỗi lần về quê vẫn thấy lòng mình rưng rưng như trở về một miền thương nhớ rất sâu

Trong những lần về quê, kỉ niệm khiến mình nhớ mãi là một lần về quê ăn Tết. Đó là những ngày cuối năm, khi gió lạnh se se thổi qua cánh đồng đã gặt xong, để lại mùi rơm rạ ngai ngái quen thuộc. Xe vừa rẽ vào đầu làng, mình đã nghe tiếng chó sủa vang, tiếng gọi nhau í ới của mấy đứa trẻ chạy chơi ngoài ngõ. Lòng mình bỗng dưng nhẹ hẳn, như thể mọi mệt mỏi của một năm dài đều bỏ lại sau lưng.

Nhà bà nội đơn sơ, mái ngói cũ rêu phong, trước sân là cây cau cao vút, bên hiên là mấy chậu hoa cúc vàng bà chăm từ mấy tháng trước. Bà đứng ở cửa, dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc phơ, ánh mắt hiền từ nhìn mình mà cười. Chỉ cần được bà nắm tay, mình đã thấy Tết về thật rồi. Bà hỏi han đủ điều, giọng nói chậm rãi, ấm áp như ngọn lửa hồng trong căn bếp quê.

Chiều hôm ấy, cả nhà quây quần bên bếp lửa. Mẹ và các cô gói bánh chưng, đôi tay thoăn thoắt, lá dong xanh mướt, gạo nếp trắng tinh, đậu xanh vàng ươm. Bà nội ngồi bên, vừa nhắc cách gói cho vuông vắn, vừa kể chuyện Tết xưa, khi cái ăn còn thiếu thốn nhưng tình người thì đủ đầy. Ngoài sân, mấy đứa trẻ chạy nhảy, cười vang cả một góc làng, tiếng cười hòa vào mùi khói bếp, mùi bánh chưng sống, tạo nên một hương vị rất riêng của quê hương.

Đêm giao thừa, cả gia đình ngồi bên nhau, chờ nồi bánh chín. Ánh lửa bập bùng soi rõ từng gương mặt thân quen. Không ai nói những lời to tát, chỉ là vài câu chuyện nhỏ, vài tiếng cười khe khẽ, vậy mà lòng mình thấy ấm áp lạ thường. Trong khoảnh khắc ấy, mình chợt nhận ra: hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ngồi bên những người mình thương, giữa một không gian quen thuộc, bình yên.

Sáng mồng Một, mình theo bà ra thắp hương trước bàn thờ tổ tiên. Làng quê vẫn còn chìm trong làn sương sớm, tiếng gà gáy vang lên từ xa. Mình thấy lòng mình lắng lại, thấy mình như được nối dài thêm sợi dây gắn bó với quê hương, với cội nguồn.

Giờ đây, mỗi lần nhớ về quê, mình vẫn nhớ nhất cái Tết năm ấy – nơi có bà, có bếp lửa hồng, có tiếng cười sum họp. Dù đi đâu, làm gì, thì quê hương vẫn là nơi để mình trở về, là chốn bình yên nhất trong trái tim mình.