Câu 1. (2,0 điểm) Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 150 chữ) ghi lại cảm xúc của em về hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng ở phần Đọc hiểu.
Câu 2. (4,0 điểm) Viết bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Ẩn dụ: Giống như một phép so sánh ngầm.
- Thử đặt từ "là" vào giữa hai sự vật: A là B. Nếu câu có nghĩa thì đó là ẩn dụ.
- Ví dụ: "cuộc sống là một xa lộ".
Hoán dụ: Mối quan hệ không phải là so sánh mà là sự thay thế dựa trên liên tưởng gần gũi.
- Thử đặt từ "là" vào giữa hai sự vật: A là B. Nếu câu không có nghĩa hoặc rất gượng ép thì khả năng đó là hoán dụ.
- Ví dụ: "Áo trắng tung bay khắp sân trường." (Áo trắng là học sinh) - Nghe không hợp lý, đó là hoán dụ.
Ẩn dụ là gọi tên sự vật, hiện tượng này bằng tên sự vật, hiện tượng khác dựa trên nét tương đồng (giống nhau) giữa chúng. Nó thực chất là một phép so sánh ngầm (vế A là B), nhưng đã ẩn vế A và từ so sánh đi.
- Ví dụ 1:
Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi
Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng
(Nguyễn Khoa Điềm)
+ Phân tích: Tác giả gọi "em bé" là "mặt trời".
+ Đặt câu hỏi: Tại sao lại gọi "em bé" là "mặt trời" ? Vì "em bé" và "mặt trời" có nét giống nhau: Cả hai đều là nguồn sống, nguồn ánh sáng, niềm vui, niềm hy vọng (em bé là nguồn sống của mẹ, mặt trời là nguồn sống của vạn vật).
- Ví dụ 2:
Thuyền về có nhớ bến chăng?
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.
(Ca dao)
+ Phân tích: Tác giả dùng "thuyền" để chỉ "người đi" và "bến" để chỉ "người ở lại".
+ Đặt câu hỏi: Tại sao? Vì có sự giống nhau về đặc điểm: "Thuyền" (di động, hay đi xa) giống "người đi"; "Bến" (cố định, chờ đợi) giống "người ở lại".
Hoán dụ là gọi tên sự vật, hiện tượng này bằng tên sự vật, hiện tượng khác dựa trên mối quan hệ gần gũi, liên quan (tương cận) với nhau.
- Ví dụ 1
:Áo chàm đưa buổi phân ly
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay
(Tố Hữu)
+ Phân tích: Tác giả dùng "áo chàm" để chỉ "những người dân Việt Bắc".
+ Đặt câu hỏi: Tại sao dùng "áo chàm" để chỉ "người Việt Bắc"? Không phải vì "áo chàm" và "người Việt Bắc" giống nhau mà vì "áo chàm" là trang phục đặc trưng, là dấu hiệu nhận biết của người Việt Bắc. Chúng có mối quan hệ liên quan (dấu hiệu của sự vật).
- Ví dụ 2:
Bàn tay ta làm nên tất cả
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm.
(Hoàng Trung Thông)
+ Phân tích: Tác giả dùng "bàn tay ta" để chỉ "sức lao động của con người"
+ .Đặt câu hỏi: Tại sao? Vì "bàn tay" không giống "sức lao động" mà "bàn tay" là bộ phận thực hiện, đại diện cho sức lao động. Chúng có mối quan hệ liên quan (bộ phận - toàn thể).
Qua câu chuyện, em nhận thấy cha mẹ đã hi sinh rất nhiều vì con cái, từ công việc, sức khỏe đến những lo lắng hằng ngày. Vì vậy, mỗi người con cần có trách nhiệm hiếu thảo, quan tâm và chăm sóc cha mẹ. Trách nhiệm ấy thể hiện qua việc lắng nghe, chia sẻ, giúp đỡ cha mẹ trong công việc, học tập và cuộc sống. Ngoài ra, con cái cũng cần tôn trọng, yêu thương và biết ơn công lao của cha mẹ, không để họ phải buồn phiền hay lo lắng vô ích. Như vậy, việc thực hiện trách nhiệm với cha mẹ không chỉ là bổn phận mà còn là cách bày tỏ tình cảm chân thành và sự trưởng thành của mỗi người.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Mỗi người đều có những lần thất bại để đời, và với tôi, đó là lần thi môn Toán ở lớp sáu. Trước ngày thi, tôi cảm thấy vô cùng tự tin. Tôi đã học thuộc công thức, giải đi giải lại các bài tập, thậm chí còn “khoe” với bạn bè rằng mình chắc chắn sẽ được điểm cao.
Sáng hôm thi, tôi bước vào lớp với tâm trạng phấn khởi. Khi giở đề ra, tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết. Bài đầu tiên khá dễ, tôi làm ngay. Nhưng đến bài khó hơn, đầu óc tôi bỗng trống rỗng. Tôi cố nhớ công thức, nhưng những con số và bước tính cứ nhảy lung tung trong đầu. Càng nhìn đồng hồ, tôi càng hoảng loạn, tay run run cầm bút mà không thể viết nổi. Kết quả là nhiều câu để trống, chỉ vài câu làm được đúng.
Khi nhận điểm, tôi thật sự buồn bã. Lúc ấy, tôi mới nhận ra sự tự tin thái quá mà không luyện tập kỹ càng sẽ dẫn đến thất bại. Nhưng chính trải nghiệm này đã dạy tôi bài học quý giá: phải ôn luyện cẩn thận, bình tĩnh khi làm bài và không được chủ quan.
Dù thất bại, lần thi ấy vẫn in sâu trong trí nhớ tôi. Nó nhắc tôi rằng mỗi lần vấp ngã đều là cơ hội để trưởng thành, và chỉ những ai biết đứng dậy sau thất bại mới có thể tiến bước vững chắc.
tham khảo
bài " bánh trôi nước"
Hồ Xuân Hương là một trong những nữ thi sĩ tài năng và đặc biệt nhất trong văn học Việt Nam. Bà được mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm”, nổi tiếng với những bài thơ vừa dân dã, vừa sâu sắc, thể hiện tiếng nói mạnh mẽ về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Một trong những tác phẩm tiêu biểu của bà là bài “Bánh trôi nước”, một bài thơ ngắn gọn mà chứa đựng ý nghĩa sâu xa.
“Thân em vừa trắng lại vừa tròn,
Bảy nổi ba chìm với nước non.
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn,
Mà em vẫn giữ tấm lòng son.”
Chỉ với bốn câu thơ, Hồ Xuân Hương đã mượn hình ảnh chiếc bánh trôi nước để nói lên vẻ đẹp và thân phận của người phụ nữ Việt Nam. “Thân em vừa trắng lại vừa tròn” gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, trong sáng, trọn vẹn của người con gái. Nhưng bên cạnh vẻ đẹp ấy là một kiếp sống lênh đênh, “bảy nổi ba chìm với nước non”, tượng trưng cho số phận long đong, phụ thuộc của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Dù vậy, điều đáng quý nhất mà Hồ Xuân Hương ca ngợi chính là “tấm lòng son” — lòng thủy chung, son sắt, phẩm hạnh trong sáng mà người phụ nữ luôn giữ gìn dù gặp nhiều bất công, thử thách.
Giọng thơ vừa nhẹ nhàng, vừa ẩn chứa sức mạnh phản kháng. Bà không chỉ nói về cái đẹp của người phụ nữ, mà còn bày tỏ sự trân trọng và ngợi ca phẩm chất kiên cường của họ. Dưới ngòi bút của Hồ Xuân Hương, “bánh trôi nước” không chỉ là món ăn dân gian mà trở thành biểu tượng cho người phụ nữ Việt Nam xưa – đẹp, chịu thương chịu khó, nhưng vẫn kiên định và tự trọng.
Theo cảm nhận của em, thơ Hồ Xuân Hương để lại ấn tượng rất sâu sắc trong lòng người đọc. Bà không chỉ có tài năng ngôn ngữ độc đáo, sử dụng hình ảnh dân gian một cách sáng tạo mà còn thể hiện tư tưởng nhân văn tiến bộ, dám nói lên tiếng nói của người phụ nữ trong một thời đại đầy ràng buộc. Mỗi bài thơ của bà đều ẩn chứa nét duyên ngầm, thông minh, vừa châm biếm xã hội, vừa cảm thông sâu sắc với con người. Đặc biệt, “Bánh trôi nước” đã khiến người đọc không chỉ thấy được vẻ đẹp của một món ăn dân tộc mà còn cảm nhận được phẩm giá và tâm hồn cao quý của người phụ nữ Việt Nam.
tk
câu1:Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc thật ấm áp và tràn đầy hy vọng. Khi đọc những câu thơ miêu tả sự cựa mình của mầm non, em cảm nhận rõ nét sức sống mãnh liệt, thầm lặng mà kiên cường của thiên nhiên. Hình ảnh này không chỉ đơn thuần là một cái cây sắp nảy nở, mà nó còn là biểu tượng cho sự khởi đầu, cho tương lai tươi sáng. Mầm non bé nhỏ ấy đại diện cho bao ước mơ đang ấp ủ, sẵn sàng vươn lên đón lấy ánh mặt trời, bất chấp cái lạnh giá còn sót lại của mùa đông. Em thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, tin tưởng hơn vào những điều tốt đẹp sẽ đến, giống như cách mầm non tin tưởng vào mùa xuân đang về. Đó là một hình ảnh đẹp, gợi nhắc mỗi chúng ta hãy biết trân trọng sự sống và luôn nuôi dưỡng niềm tin vào ngày mai.
câu2:Trong trái tim mỗi người, mẹ luôn là người phụ nữ vĩ đại nhất, là bến đỗ bình yên nhất. Đối với em cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh ra em, mà còn là người bạn đồng hành, là nguồn cảm hứng và là tình yêu lớn nhất của đời em.
Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi, thời gian đã để lại trên vầng trán mẹ vài nếp nhăn, nhưng ánh mắt mẹ thì lúc nào cũng lấp lánh sự hiền từ, bao dung vô bờ bến. Em yêu nhất nụ cười của mẹ. Nụ cười ấy xua tan mọi mệt mỏi, lo âu trong em mỗi khi em đi học về. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như tay người khác, mà chai sần, gân guốc vì bao năm tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi tay ấy đã nâng niu em từ thuở lọt lòng, đã vỗ về em mỗi đêm em khóc. Tình yêu thương mẹ dành cho em thật vô điều kiện. Mẹ là người dịu dàng, nhưng cũng rất nghiêm khắc khi cần thiết. Mẹ dạy em những bài học đầu tiên về đạo đức, về cách làm người. Em nhớ mãi những đêm em bị ốm, mẹ thức trắng đêm ngồi bên giường, trán đẫm mồ hôi lo lắng cho em. Những lúc ấy, em chỉ biết nắm chặt tay mẹ và thầm hứa sẽ cố gắng thật ngoan. Mẹ vất vả với công việc ngoài xã hội, về nhà lại tất bật bếp núc, dọn dẹp. Em cảm thấy xót xa khi thấy bóng lưng mẹ gầy gò, cặm cụi dưới ánh đèn vàng mỗi tối. Mẹ ơi, có lẽ không từ ngữ nào có thể diễn tả hết công ơn và tình yêu mà mẹ đã dành cho con. Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống ban tặng cho em. Em thầm cảm ơn số phận đã cho em được làm con của mẹ. Em hứa sẽ luôn cố gắng học thật giỏi, vâng lời mẹ, để mẹ luôn vui lòng và tự hào về em. Mẹ mãi là người em yêu quý nhất trên đời.Câu 1:
Đọc bài thơ “Mầm non” của Võ Quảng, em cảm thấy thật xúc động và yêu quý hình ảnh mầm non bé nhỏ mà đầy sức sống. Mầm non giống như một đứa trẻ mới chào đời, yếu ớt nhưng ẩn chứa trong mình khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Dù nằm trong lòng đất tối tăm, mầm vẫn kiên trì đâm chồi, hướng về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy khiến em nghĩ đến con người, dù gặp khó khăn, gian khổ vẫn không ngừng cố gắng, vươn lên trong cuộc sống. Mầm non không chỉ là sự khởi đầu của một đời cây mà còn là biểu tượng cho niềm tin, cho tương lai tươi đẹp của cuộc đời. Nhờ bài thơ, em thêm yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và tin rằng chỉ cần có ý chí, con người sẽ vượt qua mọi thử thách để trưởng thành.