viết đoạn văn thể hiện cảm xúc về bài thơ "buổi sáng nhà em" của Trần Đăng Khoa
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chắc hẳn ai trong đời cũng từng trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, từ niềm vui đến nỗi buồn. Những trải nghiệm này, dù tích cực hay tiêu cực, đều góp phần định hình con người ta. Với tôi, một trải nghiệm buồn sâu sắc đã để lại dấu ấn khó phai trong tâm trí, dạy tôi những bài học về sự mất mát và trân trọng những gì mình đang có.
Chuyện xảy ra vào một ngày hè oi ả, khi tôi còn là một cậu học sinh lớp 6. Gia đình tôi quyết định đi nghỉ mát ở biển Nha Trang. Đối với một đứa trẻ thành phố như tôi, đây là một cơ hội tuyệt vời để khám phá thế giới bên ngoài. Tôi háo hức chuẩn bị mọi thứ, từ đồ bơi, kính râm đến những món đồ chơi cát yêu thích.
Ngày đầu tiên ở Nha Trang, tôi như lạc vào một thế giới khác. Bãi biển trải dài với cát trắng mịn, nước biển xanh biếc và những con sóng vỗ rì rào. Tôi thỏa thích tắm biển, xây lâu đài cát và chơi các trò chơi vận động cùng gia đình. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau dạo biển, ngắm trăng và thưởng thức những món hải sản tươi ngon.
Nhưng niềm vui không kéo dài được lâu. Vào ngày thứ hai của chuyến đi, khi đang tắm biển, tôi bất cẩn để lạc mất chiếc vòng cổ bạc mà bà nội đã tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật. Chiếc vòng không chỉ là một món trang sức bình thường, mà nó còn chứa đựng tình cảm yêu thương và những kỷ niệm gắn bó giữa tôi và bà.
Khi phát hiện ra sự mất mát, tôi hoảng hốt chạy đi tìm kiếm khắp nơi. Tôi hỏi han những người xung quanh, lặn ngụp dưới nước để tìm kiếm, nhưng vô vọng. Nỗi thất vọng và buồn bã dâng trào trong lòng tôi. Tôi cảm thấy có lỗi với bà nội vì đã không giữ gìn cẩn thận món quà quý giá của bà.
Những ngày còn lại của chuyến đi, tôi không còn tâm trạng để vui chơi. Tôi luôn dằn vặt bản thân và cảm thấy hối hận vì sự bất cẩn của mình. Tôi biết rằng chiếc vòng cổ không thể thay thế được, và tôi đã đánh mất một phần quan trọng của tuổi thơ mình.
Sau chuyến đi, tôi trở về nhà với tâm trạng nặng trĩu. Tôi kể cho bà nội nghe về sự việc, và bà đã ôm tôi vào lòng, an ủi: "Không sao đâu cháu ạ, của đi thay người. Quan trọng là cháu vẫn khỏe mạnh và bình an". Lời nói của bà giúp tôi nguôi ngoai phần nào nỗi buồn, nhưng tôi vẫn không thể quên được chiếc vòng cổ bạc và những kỷ niệm gắn bó với bà.
Trải nghiệm buồn này đã dạy tôi một bài học sâu sắc về sự mất mát và tầm quan trọng của việc trân trọng những gì mình đang có. Tôi nhận ra rằng những món đồ vật, dù có giá trị đến đâu, cũng không thể so sánh được với tình cảm gia đình và những kỷ niệm đẹp. Từ đó trở đi, tôi luôn cẩn thận hơn trong mọi việc và cố gắng trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh những người thân yêu.
Mặc dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyến đi Nha Trang năm ấy, tôi vẫn không khỏi cảm thấy buồn. Tuy nhiên, tôi cũng biết ơn trải nghiệm này vì nó đã giúp tôi trưởng thành hơn và biết yêu thương, trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống.
Đây là một số ý chính và kỹ thuật được sử dụng trong bài văn trên:
Kỹ thuật:
nhớ tick nhé
- Thành tựu về kinh tế:
+ Từ tháng 12/1925, Liên Xô thực hiện công nghiệp hoá xã hội chủ nghĩa, với trọng tâm là phát triển công nghiệp nặng. Trải qua hai kế hoạch 5 năm (1928-1932, 1933-1937), Liên Xô đã trở thành cường quốc công nghiệp đứng đầu châu Âu và thứ 2 thế giới (sau Mĩ).
+ Công cuộc tập thể hoá nông nghiệp hoàn thành với quy mô sản xuất lớn.
- Thành tựu về xã hội, văn hoá, giáo dục:
+ Cơ cấu giai cấp trong xã hội có sự thay đổi căn bản. Các giai cấp bóc lột bị xoá bỏ, chỉ còn lại hai giai cấp lao động là công nhân và nông dân tập thể, cùng tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa.
+ Liên Xô đã xoá được nạn mù chữ, xây dựng hệ thống giáo dục thống nhất, hoàn thành phổ cập Trung học cơ sở ở các thành phố.
+ Các lĩnh vực khoa học tự nhiên, khoa học xã hội, văn học-nghệ thuật cũng đạt được nhiều thành tựu to lớn.
Sau khi Liên bang Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Xô viết (Liên Xô) được thành lập năm 1922, nhân dân Liên Xô đã đạt được nhiều thành tựu to lớn trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước xã hội chủ nghĩa đầu tiên trên thế giới.
1. Trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội (1922–1941):
- Liên Xô thực hiện kế hoạch 5 năm lần thứ nhất (1928–1932) và lần thứ hai (1933–1937) nhằm công nghiệp hoá đất nước.
- Chỉ trong hơn 10 năm, từ một nước nông nghiệp lạc hậu, Liên Xô trở thành cường quốc công nghiệp đứng thứ hai thế giới (sau Mỹ).
- Công nghiệp nặng (than, thép, điện, dầu mỏ, máy móc, vũ khí) phát triển nhanh chóng; nhiều thành phố, nhà máy, công trình lớn được xây dựng.
- Trong nông nghiệp, thực hiện tập thể hoá, hình thành nông trang tập thể (kolkhoz) và nông trang quốc doanh (sovkhoz), góp phần cơ giới hoá sản xuất nông nghiệp.
- Giáo dục, khoa học, văn hoá phát triển mạnh: nạn mù chữ bị xoá, đời sống nhân dân được cải thiện, trình độ khoa học – kĩ thuật nâng cao.
2. Trong thời kỳ Chiến tranh thế giới thứ hai (1941–1945):
- Liên Xô đã lãnh đạo nhân dân tiến hành cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại (1941–1945) chống phát xít Đức.
- Nhờ tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và tài lãnh đạo của Đảng Cộng sản cùng Hồng quân, Liên Xô đã đánh bại hoàn toàn phát xít Đức, góp phần giải phóng châu Âu, cứu loài người khỏi thảm hoạ phát xít.
- Sau chiến tranh, Liên Xô trở thành một trong hai siêu cường thế giới, có uy tín và ảnh hưởng lớn trong phong trào cách mạng quốc tế.
Bằng cách tuân thủ quy trình này, bạn sẽ dễ dàng có được những luống rau muống tươi tốt để sử dụng. Chúc bạn thành công!
nhớ tick nhéeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee
Bạn nhắn có dấu rõ ràng nhé không lại b.ị hiểu lầm đó!
Văn bản là lời kể của nhân vật người họa sĩ về câu chuyện xúc động của người thầy đầu tiên của mình và cô bạn đồng hương là An-tư-nai (Altynai).
Hoàn cảnh và Lời nhờ cậy:
Ký ức về Thầy Đuy-sen (Dyuishen):
Câu chuyện chuyển sang hồi tưởng qua lời kể của An-tư-nai, tập trung vào hình ảnh người thầy giáo trẻ tuổi, tận tụy là thầy Đuy-sen:
Kết thúc và Trăn trở của Họa sĩ:
Em chưa học nên chưa biết nha chị, em mới lớp 5 thui.
Bài thơ trên viết theo thể thơ bảy chữ vì mỗi dòng có bảy tiếng và nhịp thơ thường chia 4/3. Các hình ảnh miêu tả người mẹ trong khổ thơ cuối là: “tóc bạc da mồi, vết nhăn, vết xếp thân còm cỏi”. Những hình ảnh này gợi lên hình dáng người mẹ già nua, tảo tần sau bao năm lam lũ vì con. Câu thơ “Thân cò lặn lội bên bờ vắng” sử dụng biện pháp ẩn dụ khi mượn hình ảnh con cò để chỉ người mẹ. Cách nói này nhấn mạnh sự vất vả, hi sinh của mẹ, gợi lên tình thương yêu và lòng kính trọng đối với mẹ. Qua bài thơ, tác giả thể hiện tình yêu thương sâu nặng và lòng biết ơn vô bờ bến dành cho mẹ. Mẹ vừa là chỗ dựa tinh thần vững chắc, vừa là người hy sinh cả cuộc đời vì con. Bài học rút ra là hãy biết trân trọng tình mẫu tử, yêu thương và chăm sóc mẹ nhiều hơn, cố gắng sống tốt, học tập chăm chỉ để đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ.
Một số hình ảnh thể hiện cuộc sống lao động cần cù của người dân quê thường thấy trong các tác phẩm Ngữ văn lớp 6 là: - Hình ảnh người nông dân cày ruộng, dầm mình ngoài đồng với con trâu, chiếc cày, "lặn lội thân cò khi quãng vắng". - Hình ảnh những người mẹ, người chị gánh gồng quang gánh thóc, gánh rau ra chợ, tát nước, nhặt cỏ trên bờ ruộng. - Hình ảnh ngư dân chèo thuyền ra khơi đánh cá, kéo lưới trên sông biển, "thuyền ta lái gió với buồm trăng". - Hình ảnh những bàn tay khéo léo xe tơ, dệt vải, làm nón lá, đan lát, làm gốm… tất cả đều toát lên sự chăm chỉ, chịu khó của người lao động nơi làng quê. Những hình ảnh ấy gợi lên vẻ đẹp giản dị mà kiên trì, tạo nên bản sắc của đời sống nông thôn Việt Nam.
Trong văn bản "Chữ báu lên nhà thơ", tác giả nêu ra một luận đề trung tâm là đạo lý lể nghiệp của người cầm bút: người thi sĩ coi chữ nghĩa như báu vật, phải trau dồi ngôn ngữ để tôn vinh con người và dân tộc. Từ luận đề đó, tác giả triển khai các điểm sau: • Chữ nghiên cứu, chữ lọc là kết tinh của lao động ngôn ngữ, là sự sáng tạo của nhân dân qua bao đời. • Thi sĩ phải coi trọng mỗi chữ, trau chuốt câu thơ, lựa chọ chữ sao cho hay, đủ ý nghĩa, mang tinh thần dân tộc. • Thơ ca không chỉ đẹp ở ngôn từ mà còn mang trách nhiệm tinh thần: gời gửa tình yêu nước, lòng nhân ái, khát vọng sống đẹp. • Qua đó, tác giả khẳng định vai trò cao cả của người sáng tác: giữ gìn, làm giàu và trổi dậy tâm hồn dân tộc.
Luận đề của văn bản là: Một nhà thơ chân chính chỉ được “bầu” nên bằng lao động chữ, bằng sự tận tụy trau chuốt ngôn ngữ, tức là: để trở thành nhà thơ thực thụ, người nghệ sĩ phải lao động chăm chỉ với chữ, phải biến ngôn ngữ thông thường thành ngôn ngữ nghệ thuật đặc sắc — không phải nhà thơ là danh hiệu cho sẵn, mà là kết quả của một “cuộc bầu cử chữ” khắc nghiệt.
Dưới đây là các luận điểm chính (cùng với giải thích):
bài làm
Bài thơ "Lời ru của mẹ" của Xuân Quỳnh đã mang đến cho em những cảm nhận sâu đậm về tình thương yêu cao cả của mẹ. Mượn hình ảnh lời ru cuả mẹ, nhà thơ khắc họa hình bóng mẹ tần tảo, dịu dàng, săn sóc người con. Đứng trước mưa giông bão tố của cuộc đời, mẹ mạnh mẽ, vững vàng che chắn để bảo vệ con. Khi con cần giấc ngủ bình yên, ấm áp, mẹ lại nhẹ nhàng cất lời ru ngọt ngào, quen thuộc "Lời ru về mẹ hát/Trong giấc ngủ êm đềm". Ngắm nhìn sinh linh bé bỏng do mình mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, mẹ lại cảm thấy hạnh phúc, âu yếm biết bao. Trong đôi mắt ngập tràn tình thương của mình. Với mẹ, con là nguồn sống, là tất cả mọi thứ. Chính bởi vậy, mẹ sẵn sàng hi sinh, làm tất thảy mọi thứ để con được sống cuộc đời bình an và hạnh phúc. Nhờ thể thơ năm chữ truyền thống, ngôn ngữ cô đọng cùng các biện pháp ẩn dụ, nhân hóa đã khiến cho bài thơ trở nên tha thiết giống như những lời hát ru thân thương, quen thuộc. Qua đây, nhà thơ khéo léo thể hiện tình yêu thương trìu mến, bao la như "nước trong nguồn chảy ra" của mẹ đối với con.
Bài thơ "Buổi Sáng Nhà Em" của Trần Đăng Khoa tận dụng ngôn từ mộng mơ và hình ảnh sống động để tả lại cảnh buổi sáng tươi mới và hạnh phúc trong gia đình. Cảm nhận của em về bài thơ này là sự tận dụng khéo léo ngôn từ và mô tả sinh động đã làm nổi bật những chi tiết nhỏ bé trong cuộc sống hàng ngày, tạo nên một bức tranh hạnh phúc và ấm áp. Nhân vật "em" trong bài thơ trở thành nhà thơ tinh thần, nhìn thấy và ghi lại những khoảnh khắc giản dị mà đầy ý nghĩa. Hình ảnh của bà sân vấn chiếc khăn hồng, bố em xách điếu đi cày, mẹ em tát nước, cùng những hình ảnh của các con vật như mèo, gà, na, chuối được mô tả một cách tự nhiên và hài hước, tạo ra một không khí nhẹ nhàng và vui tươi. Đồng thời, em thấy rằng tác giả đã thành công trong việc làm cho độc giả cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc trong những điều đơn giản nhất của cuộc sống. Bức tranh về buổi sáng tinh khôi với những hoạt động hàng ngày đã tạo nên một bức tranh hòa mình vào không gian gia đình, nơi mà tình cảm và niềm vui được đặt lên hàng đầu.