Đóng vai 1 chiếc xe tải, kể lại hành trình đi khắp mọi miền để cứu dân khi cơn bão Yagi vừa đi qua, trong đó có làng Nủ, Lào Cai
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đây là 5 câu thành ngữ, tục ngữ Việt Nam liên quan đến gia đình mà bạn có thể tham khảo:
- "Anh em như thể tay chân." → Nghĩa: Tình cảm anh em trong gia đình gắn bó, không thể tách rời.
- "Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư." → Nghĩa: Khuyên con cháu phải nghe lời cha mẹ, nếu không sẽ gặp hậu quả xấu.
- "Một giọt máu đào hơn ao nước lã." → Nghĩa: Tình thân gia đình luôn quý giá hơn mọi mối quan hệ bên ngoài.
- "Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà." → Nghĩa: Trách nhiệm dạy dỗ con cháu thuộc về người lớn trong gia đình.
- "Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra." → Nghĩa: Tôn vinh công lao to lớn của cha mẹ đối với con cái.
Nếu bạn muốn thêm ví dụ hoặc giải thích chi tiết hơn, cứ cho tôi biết nhé! 😊
Đây là dạng toán nâng cao chuyên đề lập số theo điều kiện cho trước, cấu trúc thi chuyên, thi học sinh giỏi các cấp. Hôm nay, Olm sẽ hướng dẫn các em giải chi tiết dạng này như sau:
Giải:
Vì \(\overline{abcde}\) x 45 = \(\overline{edcba}\) nên :
\(\overline{edcba}\) ⋮ 45 suy ra a = 0 hoặc 5
Do 0 không thể đứng đầu nên a = 5
Số nhỏ nhất có 5 chữ số mà chữ số hàng chục nghìn bằng 5 là:
50000
Ta có: 5000 x 45 = 225 000 (là số có 6 chữ số)
Vậy không có số nào thỏa mãn đề bài.
Dựa trên câu đã cho và từ "INCREASE," chúng ta cần sử dụng hình thức phù hợp của từ này để hoàn chỉnh câu. Hình thức đúng là "increasingly", vì "increasingly" (trạng từ) được dùng để bổ nghĩa cho tính từ "difficult."
Câu hoàn chỉnh sẽ là: "The situation is getting increasingly difficult for us."
Trong trường hợp này, "increasingly" diễn tả mức độ khó khăn đang gia tăng. 😊
Quê hương luôn là nơi gắn bó và lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời em. Đặc biệt, mỗi khi trở về quê hương, em cảm nhận được sự yên bình và gần gũi của cảnh vật cũng như con người. Hơn nữa, những cánh đồng bát ngát, dòng sông trong xanh cùng tiếng cười rộn rã của trẻ thơ làm em thêm yêu quý nơi này. Không chỉ vậy, quê hương còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, dạy em những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Vì thế, em luôn tự nhủ phải cố gắng học tập để sau này có thể đóng góp cho quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.
Tôi là một chiếc xe tải già, thân mình đầy những vết trầy xước, nhưng tim tôi luôn hướng về những nhiệm vụ cao cả. Vào những ngày bão Yagi đi qua, khi bầu trời như đổ cơn giận dữ lên mặt đất, tôi đã lên đường với một nhiệm vụ không gì cao quý hơn – cứu trợ đồng bào.
Hành trình bắt đầu từ những con đường lầy lội, nước ngập tới tận nửa bánh xe. Tôi chở đầy hàng hóa: thực phẩm, nước uống, chăn mền và cả những bao tải yêu thương từ mọi miền gửi về. Khi đi qua những con đường gập ghềnh, tôi cảm nhận từng cú va chạm mạnh, nhưng điều đó chẳng là gì so với nỗi đau của người dân.
Tôi đến làng Nủ vào một buổi chiều âm u, làng vẫn còn chìm trong cảnh hoang tàn. Những người dân kiệt sức nhưng ánh mắt họ sáng lên khi thấy tôi. Tôi dỡ hàng xuống, giúp các anh chị tình nguyện viên phân phát đồ cứu trợ. Những đứa trẻ chạy quanh tôi, vỗ vào thân tôi như chào người bạn mới. Trong lòng tôi, niềm vui dâng trào như động cơ bỗng chạy mạnh hơn.
Tôi tiếp tục chặng đường đi qua những làng mạc khác, từ những cánh đồng bị ngập úng đến những ngôi nhà đổ nát. Mỗi nơi tôi đến là mỗi câu chuyện về sự kiên cường của con người trước thiên tai. Khi nhiệm vụ kết thúc và tôi trở về bãi đậu, tôi cảm thấy mình như một chiến binh vừa hoàn thành sứ mệnh.
Thân xác tôi mệt mỏi, nhưng tâm hồn tôi tràn đầy hy vọng và tự hào. Một chiếc xe tải như tôi, dù giản đơn, cũng có thể mang lại sự sống và niềm vui cho con người. Và đó chính là ý nghĩa của sự tồn tại.
Tôi là một chiếc xe tải già, thân mình đầy những vết trầy xước, nhưng tim tôi luôn hướng về những nhiệm vụ cao cả. Vào những ngày bão Yagi đi qua, khi bầu trời như đổ cơn giận dữ lên mặt đất, tôi đã lên đường với một nhiệm vụ không gì cao quý hơn – cứu trợ đồng bào.
Hành trình bắt đầu từ những con đường lầy lội, nước ngập tới tận nửa bánh xe. Tôi chở đầy hàng hóa: thực phẩm, nước uống, chăn mền và cả những bao tải yêu thương từ mọi miền gửi về. Khi đi qua những con đường gập ghềnh, tôi cảm nhận từng cú va chạm mạnh, nhưng điều đó chẳng là gì so với nỗi đau của người dân.
Tôi đến làng Nủ vào một buổi chiều âm u, làng vẫn còn chìm trong cảnh hoang tàn. Những người dân kiệt sức nhưng ánh mắt họ sáng lên khi thấy tôi. Tôi dỡ hàng xuống, giúp các anh chị tình nguyện viên phân phát đồ cứu trợ. Những đứa trẻ chạy quanh tôi, vỗ vào thân tôi như chào người bạn mới. Trong lòng tôi, niềm vui dâng trào như động cơ bỗng chạy mạnh hơn.
Tôi tiếp tục chặng đường đi qua những làng mạc khác, từ những cánh đồng bị ngập úng đến những ngôi nhà đổ nát. Mỗi nơi tôi đến là mỗi câu chuyện về sự kiên cường của con người trước thiên tai. Khi nhiệm vụ kết thúc và tôi trở về bãi đậu, tôi cảm thấy mình như một chiến binh vừa hoàn thành sứ mệnh.
Thân xác tôi mệt mỏi, nhưng tâm hồn tôi tràn đầy hy vọng và tự hào. Một chiếc xe tải như tôi, dù giản đơn, cũng có thể mang lại sự sống và niềm vui cho con người. Và đó chính là ý nghĩa của sự tồn tại.