Bài thơ trên đã khắc họa một bức tranh rất xúc động về tình mẫu tử trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào ban đêm. Qua hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ đi làm đồng về, tác giả đã thể hiện nỗi mong ngóng tha thiết của con và sự vất vả thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã hiện lên thật buồn và lặng lẽ với hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, trên đầu là “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh ấy gợi cảm giác chưa tròn đầy, giống như sự thiếu vắng của người mẹ trong ngôi nhà nhỏ. Trời tối dần, không gian rộng mà vắng, chỉ có em bé ngồi nhìn ra cánh đồng xa. Em nhìn trăng nhưng thực ra là đang nhìn về phía mẹ. Cách miêu tả này làm cho người đọc cảm thấy thương em bé vì còn nhỏ mà đã biết chờ đợi. Tiếp theo, tác giả viết rằng em bé nhìn vầng trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ, vì “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm”. Ở đây có sự hòa lẫn giữa mẹ, đồng lúa và bóng đêm, cho thấy mẹ đang vất vả làm việc giữa không gian mênh mông, tối tăm. Đồng lúa và đêm hòa vào nhau khiến mẹ càng nhỏ bé, như bị chìm vào công việc và sự cực nhọc. Em bé chưa nhìn thấy mẹ nên nỗi chờ đợi càng dài thêm. Căn nhà cũng hiện lên thật trống trải khi “ngọn lửa bếp chưa nhen”, điều đó chứng tỏ mẹ chưa về nên chưa thể nhóm lửa nấu cơm. Không có mẹ, ngôi nhà trở nên lạnh lẽo và vắng vẻ. Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng của đêm quê. Em bé nhìn theo những đốm sáng nhỏ ấy nhưng trong lòng chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc của mẹ. Câu thơ nói về việc em bé chờ tiếng bàn chân mẹ, với âm thanh “ì oạp” khi mẹ lội bùn phía đồng xa, đã làm nổi bật sự mong ngóng tha thiết ấy. Âm thanh nghe rất thật và gợi rõ sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ phải làm việc đến tận khuya mới trở về. Đến cuối bài, khung cảnh trở nên lung linh hơn khi trời về khuya và vườn hoa mận trắng hiện lên dưới ánh trăng. Cuối cùng mẹ cũng đã về và bế em vào nhà, nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ” cho thấy sự chờ đợi đã in sâu vào tâm hồn em bé. Có thể em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ nhưng trong giấc mơ vẫn còn cảm giác mong chờ ấy, nghe vừa nhẹ nhàng mà cũng rất xúc động. Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh giản dị như ruộng lúa, vầng trăng, đom đóm, căn nhà tranh nhưng lại gợi được tình cảm sâu sắc. Giọng thơ chậm rãi, êm đềm như nhịp thở của làng quê ban đêm, làm cho người đọc cảm nhận rõ hơn tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Tóm lại, bài thơ khiến em cảm thấy rất thương người mẹ và thương cả em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong đêm tối. Qua đó, em hiểu rằng tình mẹ luôn âm thầm mà vô cùng to lớn, và mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng mẹ nhiều hơn khi còn có thể.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
-Âm càng cao thì tần số dao động càng lớn.
- Âm càng thấp thì tần số dao động càng nhỏ.
=> Độ cao của âm phụ thuộc vào tần số. Tần số càng lớn thì âm càng cao, tần số càng nhỏ thì âm càng thấp.
- Nguồn năng lượng: Ánh sáng mặt trời (quang năng).
- Cơ quan hấp thụ: Lá cây (chứa lục lạp và diệp lục).
- Quá trình: Chuyển hóa quang năng thành hóa năng (tích trữ trong glucose/tinh bột).
- Thể chế: Cả hai thời kỳ đều duy trì thể chế quân chủ chuyên chế tập quyền, vua đứng đầu nhà nước, nắm mọi quyền hành cao nhất.
- Cơ cấu: Tổ chức bộ máy nhà nước đều được xây dựng theo mô hình trung ương tập quyền, phân chia thành các cấp: Trung ương (triều đình) và địa phương (lộ, phủ, châu, huyện).
- Chính sách: Đều chú trọng xây dựng quân đội mạnh và áp dụng luật pháp để quản lý xã hội.
- Chế độ Thái thượng hoàng: Thời Trần áp dụng chế độ "Thái thượng hoàng" (vua nhường ngôi cho con rồi lên làm Thái thượng hoàng, cùng quản lý đất nước), trong khi thời Lý không có chế độ này.
- Hệ thống quan lại: Thời Trần tổ chức hệ thống quan lại chặt chẽ và chuyên môn hóa cao hơn thời Lý. Các chức danh cao cấp như Tể tướng, Đại hành khiển được sử dụng phổ biến.
- Quản lý địa phương: Thời Trần chia cả nước thành các lộ rõ ràng hơn và đặt các chức quan cai trị (An phủ sứ) chuyên trách, trong khi thời Lý quản lý địa phương còn mang tính phân tán hơn.
- Tư tưởng: Thời Lý Phật giáo rất phát triển và ảnh hưởng sâu rộng đến chính quyền, còn thời Trần tuy Phật giáo vẫn phát triển nhưng Nho giáo bắt đầu được coi trọng và nâng cao vai trò trong tổ chức bộ máy nhà nước.
\(\frac{a+b}{a-b}\) = \(\frac{c+a}{c-a}\)
(a + b)(c - a) = (c+ a)(a - b)
ac - a^2 + bc - ab = ac - bc + a^2 - ab
ac + bc - ab - ac + bc + ab = a^2 + a^2
(ac - ac) + (ab - ab) + (bc + bc) = 2a^2
0 + 0 + 2bc = 2a^2
2bc = 2a^2
bc = a^2
a/b = c/a (đpcm)
\(\frac{a}{b}=\frac{c}{d}\) ⇒ \(\frac{a}{c}=\frac{b}{d}\) ⇒ (\(\frac{a}{c}\))^2 = (\(\frac{b}{d}\))^2 = \(\frac{a^2}{c^2}=\frac{b^2}{d^2}\)
Áp dụng tính chất dãy tỉ số bằng nhau ta có:
\(\frac{a^2}{c^2}=\) \(\frac{b^2}{d^2}\) = \(\frac{a^2+b^2}{c^2+d^2}\) (1)
\(\frac{a}{c}=\frac{b}{d}=\frac{a+b}{c+d}\) ⇒ \(\frac{a^2}{c^2}=\) \(\left(\frac{a+b}{c+d}\right)^2\) (2)
Kết hợp (1) và (2) ta có:
\(\frac{a^2}{c^2}=\frac{a^2+b^2}{c^2+d^2}=\frac{\left(a+b\right)^2}{\left(c+d\right)^2}\) (đpcm)
Đàn cello và contrabass là hai nhạc cụ trầm quan trọng trong dàn nhạc giao hưởng, mang đến chiều sâu và sự ấm áp cho âm nhạc. Cello thường được xem như “giọng nam trung” của dàn dây, có khả năng thể hiện cả những giai điệu trữ tình da diết lẫn những đoạn kỹ thuật mạnh mẽ, sôi nổi. Trong khi đó, contrabass với âm vực trầm nhất lại giữ vai trò nền tảng hòa âm và nhịp điệu, tạo nên sự vững chắc cho toàn bộ tác phẩm. Không chỉ đảm nhiệm phần đệm, cả hai nhạc cụ này còn có nhiều tác phẩm độc tấu và hòa tấu đặc sắc, chứng minh khả năng biểu cảm phong phú và kỹ thuật điêu luyện của người nghệ sĩ.
Đàn cello và contrabass là hai nhạc cụ trầm quan trọng trong dàn nhạc giao hưởng, mang đến chiều sâu và sự ấm áp cho âm nhạc. Cello thường được xem như “giọng nam trung” của dàn dây, có khả năng thể hiện cả những giai điệu trữ tình da diết lẫn những đoạn kỹ thuật mạnh mẽ, sôi nổi. Trong khi đó, contrabass với âm vực trầm nhất lại giữ vai trò nền tảng hòa âm và nhịp điệu, tạo nên sự vững chắc cho toàn bộ tác phẩm. Không chỉ đảm nhiệm phần đệm, cả hai nhạc cụ này còn có nhiều tác phẩm độc tấu và hòa tấu đặc sắc, chứng minh khả năng biểu cảm phong phú và kỹ thuật điêu luyện của người nghệ sĩ.