K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

26 tháng 12 2025

1. drum

2. Poet

3. Singer

4. Composer

Học tốt nha!

26 tháng 12 2025

Hình thang cân có trục đối xứng là đường thẳng nối trung điểm hai cạnh đáy.

Do vậy hình thang cân có duy nhất 1 trục đối xứng.

12 tháng 1

ýe

26 tháng 12 2025

Giải:

+ Trục đối xứng của một hình là đường thẳng, mà nếu ta gấp hình đó theo đường thẳng ấy thì sẽ được hai hình trùng khít lên nhau.

+ Theo khái niệm trên thì trục đối xứng của hình tròn là đường thẳng đi qua tâm của hình tròn đó.

+ Hình tròn có vô số đường thẳng đi qua tâm

+ Từ những lập luân trên ta có:

Hình tròn có vô số trục đối xứng.




29 tháng 12 2025

Vô số trục


28 tháng 12 2025
Trong cuộc đời mỗi người, sẽ luôn có một khoảnh khắc nào đó mà sau khi trải qua, chúng ta không còn là phiên bản của ngày hôm qua nữa. Có những trải nghiệm đến như một cơn bão, cuốn phăng đi những niềm tin cũ kỹ, và cũng có những trải nghiệm đến lặng lẽ như một cơn mưa rào, thấm sâu vào tâm hồn và làm nảy mầm những suy nghĩ mới. Với tôi, chuyến đi tình nguyện tại một bản làng xa xôi miền núi phía Bắc năm tôi 20 tuổi chính là bước ngoặt ấy – một hành trình không chỉ dài về địa lý mà còn là cuộc hành trình đi sâu vào tâm khảm để hiểu về giá trị của sự cho đi và nhận lại. Mọi chuyện bắt đầu vào một mùa hè rực lửa. Khi đó, tôi là một sinh viên năm hai đầy nhiệt huyết nhưng cũng đầy những bất ổn của tuổi trẻ. Tôi luôn cảm thấy ngột ngạt trong những tòa nhà cao tầng, những deadline dồn dập và tiếng còi xe không dứt của phố thị. Tôi khao khát một điều gì đó khác biệt, một điều gì đó có thể chứng minh rằng sự tồn tại của mình có ý nghĩa hơn là việc chỉ ngồi trong phòng máy lạnh và lướt điện thoại. Và thế là, tôi đăng ký tham gia chiến dịch "Mùa hè xanh" tại một xã nghèo thuộc tỉnh Hà Giang. Ngày khởi hành, chiếc xe khách cũ kỹ chở chúng tôi rời khỏi Hà Nội vào lúc tờ mờ sáng. Khi những ánh đèn đường cuối cùng của thành phố lùi xa, tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên. Tôi chưa bao giờ đi xa nhà đến thế, cũng chưa bao giờ sống ở nơi thiếu thốn tiện nghi. Nhưng nỗi sợ ấy nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh ngạc khi chiếc xe bắt đầu uốn lượn trên những cung đường đèo của vùng cao. Qua ô cửa kính, tôi thấy những dãy núi đá tai mèo nhấp nhô dưới làn sương sớm, những thửa ruộng bậc thang xanh mướt trải dài như những nấc thang lên thiên đường. Cảnh tượng ấy hùng vĩ đến mức khiến tôi nghẹt thở, cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng trước thiên nhiên đại ngàn. Điểm đến của chúng tôi là bản Lũng, một ngôi làng nằm sâu trong thung lũng, nơi mà điện vẫn là một thứ xa xỉ và nguồn nước sạch phụ thuộc hoàn toàn vào những con suối trên đỉnh núi. Nhiệm vụ của đội tình nguyện trong 15 ngày là sửa sang lại điểm trường bản và tổ chức các lớp học hè cho trẻ em dân tộc Mông. Ngày đầu tiên ở bản, thực tế đã vả vào mặt tôi một gáo nước lạnh. Chúng tôi ngủ trong một căn phòng trống của ủy ban xã, nằm trên những tấm chiếu mỏng trải thẳng xuống sàn xi măng. Không máy lạnh, không quạt máy, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran và cái lạnh se sắt của vùng cao về đêm. Bữa cơm đầu tiên chỉ có rau rừng luộc và một ít thịt kho mặn chát. Tôi nhìn bát cơm, nhìn những người bạn đồng hành đang ăn ngon lành, rồi nhìn ra bóng tối mịt mùng ngoài kia, lòng trào dâng một nỗi hối hận muộn màng. "Mình đang làm gì ở đây thế này?" – câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi suốt đêm đó. Nhưng mọi suy nghĩ tiêu cực đã tan biến vào sáng hôm sau, khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy những đứa trẻ bản Lũng. Chúng xuất hiện từ sớm, đứng lấp ló sau những gốc cây đào, cây mận. Những đôi mắt to tròn, đen láy, nhìn chúng tôi với vẻ vừa tò mò vừa e sợ. Quần áo của chúng đã sờn cũ, nhiều đứa đi chân đất, đôi bàn chân nứt nẻ vì sương gió nhưng nụ cười của chúng thì rạng rỡ đến lạ kỳ. Tôi được phân công dạy lớp Tiếng Việt cho các em nhỏ từ 6 đến 10 tuổi. Buổi học đầu tiên thật khó khăn. Rào cản ngôn ngữ khiến mọi lời giải thích của tôi trở nên vô nghĩa. Tôi đứng trên bục giảng, mồ hôi nhễ nhại, cố gắng phát âm thật chậm nhưng dưới lớp là những cái lắc đầu ngây ngô. Cho đến khi, tôi quyết định bỏ quyển giáo án sang một bên, cầm viên phấn vẽ một bông hoa lên bảng. Tôi chỉ vào hình vẽ và nói: "Hoa". Một cậu bé ngồi bàn đầu, tên là Sình, nhìn tôi rồi thốt lên: "Hoa!". Cả lớp cười ồ lên và đồng thanh nhắc lại. Giây phút ấy, tôi nhận ra rằng sự kết nối chân thành nhất không nằm ở ngôn từ cao siêu, mà nằm ở sự thấu hiểu và nhẫn nại. Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi xoay quanh những buổi lên lớp và những buổi chiều đi dọn dẹp điểm trường. Chúng tôi cùng nhau quét vôi lại những bức tường loang lổ, sơn lại những bộ bàn ghế gỗ đã cũ kỹ. Công việc nặng nhọc khiến đôi bàn tay tôi phồng rộp, lưng đau mỏi, nhưng bù lại, tôi cảm thấy một niềm vui tự tại chưa từng có. Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến đi ấy là vào một chiều mưa tầm tã. Cơn mưa rừng đến nhanh và dữ dội, nước từ trên đỉnh núi đổ về làm con suối cắt ngang đường vào bản dâng cao, chảy xiết. Tôi và một người bạn đang trên đường đi vận động các hộ dân cho con em đến trường thì bị kẹt lại bên kia suối. Giữa lúc chúng tôi đang loay hoay không biết làm sao, thì từ phía bên kia, ông nội của Sình – một cụ già người Mông với làn da sạm nắng – đã lội qua dòng nước dữ, đưa cho chúng tôi hai chiếc gậy gỗ vững chãi để dò đường. Ông không nói được nhiều tiếng Kinh, chỉ nắm chặt tay chúng tôi, dìu qua từng hòn đá trơn trượt. Tối hôm đó, vì mưa không ngớt, chúng tôi được ông mời về nhà trú tạm. Căn nhà gỗ nhỏ bé, khói bếp từ đống lửa giữa nhà làm mắt tôi cay xè. Gia đình ông chỉ có một bát ngô bung và ít măng rừng cho bữa tối, nhưng ông nhất quyết nhường cho chúng tôi phần ngon nhất. Ngồi bên bếp lửa hồng, nghe ông kể bằng vốn tiếng Kinh ít ỏi về cuộc sống khắc nghiệt nơi đây, về ước mơ được nhìn thấy con cháu mình biết chữ để không phải khổ như đời ông bà, tôi cảm thấy nghẹn ngào. Tôi nhận ra mình đã quá may mắn khi sinh ra ở thành phố, có đầy đủ mọi điều kiện, vậy mà đôi khi tôi vẫn than vãn về những khó khăn nhỏ nhặt. Những người dân ở đây, dù nghèo khó về vật chất, nhưng tâm hồn họ rộng mở và giàu có biết bao. Trải nghiệm ấy đã làm thay đổi hoàn toàn thái độ của tôi đối với công việc mình đang làm. Tôi không còn coi đây là một cuộc "đi chơi" hay "làm đẹp hồ sơ" nữa. Tôi dạy các em bằng tất cả trái tim mình. Những buổi tối, dưới ánh đèn dầu leo lắt, tôi cùng các bạn chuẩn bị giáo án, cắt dán những món đồ chơi nhỏ từ giấy màu để làm quà thưởng cho các em. Chúng tôi cùng nhau học hát những bài hát thiếu nhi, cùng nhau đá bóng trên bãi đất trống bụi mù. Thời gian 15 ngày trôi qua nhanh như một giấc chiêm bao. Ngày chúng tôi chia tay bản Lũng để trở về, trời xanh trong veo. Cả bản kéo ra tiễn chân đội tình nguyện. Những bà mẹ người Mông dúi vào tay chúng tôi những gói xôi ngũ sắc, những bắp ngô nướng thơm lừng. Các em nhỏ thì chạy theo xe một đoạn dài, vừa chạy vừa vẫy tay gọi tên từng người trong đội. Sình chạy đến sát cửa sổ xe, đưa cho tôi một chiếc vòng tay tết bằng chỉ ngũ sắc – một biểu tượng của sự bình an. Cậu bé không nói gì, chỉ nhìn tôi với đôi mắt rưng rưng. Lúc đó, tôi đã không kìm được nước mắt. Trở về với thành phố chật chội, tôi mất một thời gian dài để làm quen lại với nhịp sống hối hả. Nhưng có điều gì đó trong tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tôi bắt đầu học cách trân trọng những điều nhỏ bé: một bữa cơm gia đình ấm áp, một ly nước mát, hay đơn giản là ánh nắng ban mai. Tôi không còn dễ dàng than vãn về những áp lực học hành, bởi tôi biết ngoài kia có những đứa trẻ phải đi bộ hàng cây số đường rừng để được đi học. Trải nghiệm ở bản Lũng đã dạy cho tôi bài học quý giá nhất về sự trưởng thành: Trưởng thành không phải là khi bạn làm được những điều vĩ đại, mà là khi bạn biết mở lòng để thấu cảm với những nỗi đau, những khó khăn của người khác và sẵn sàng sẻ chia. Sự cho đi không làm ta nghèo đi, mà trái lại, nó làm cho tâm hồn ta trở nên phong phú và vững vàng hơn giữa dòng đời bão tố. Giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn hay bế tắc trong cuộc sống, tôi lại nhìn vào chiếc vòng tay tết bằng chỉ ngũ sắc của Sình. Nó nhắc nhở tôi về những nụ cười trong trẻo trên vùng cao, về hơi ấm của bếp lửa nhà sàn và về một mùa hè rực rỡ nhất trong tuổi trẻ của mình. Chuyến đi ấy không chỉ là một kỷ niệm, nó là một phần máu thịt, là kim chỉ nam giúp tôi sống một cuộc đời ý nghĩa và trọn vẹn hơn. Tôi biết rằng, dù đi đâu về đâu, một phần tâm hồn tôi sẽ mãi mãi gửi lại nơi bản làng xa xôi ấy – nơi tôi đã tìm thấy chính mình giữa đại ngàn xanh thẳm. Cuộc đời là những chuyến đi, và có những chuyến đi không bao giờ kết thúc. Nó vẫn tiếp diễn trong tâm trí, trong hành động và trong cách chúng ta đối xử với thế giới này. Cảm ơn bản Lũng, cảm ơn những con người vùng cao chân chất đã cho tôi một trải nghiệm để đời, để tôi hiểu rằng: Hạnh phúc đích thực chỉ đến khi ta biết sống vì người khác.
26 tháng 12 2025

789 - 567 +45

= 222 + 45

= 267

26 tháng 12 2025

267

Tiếng Anh(TC)1 chọn từ khác loại1 A: close B: come C: please D: read2 a, eraser b: colour c: pencil d: ruler3 a, yellow b, orange c, brown d, book4 a, our b, your c, her d, they5 a, break b, basketball c, badminton d, chess6 a, classroom b, library c, play d, art room2 Sắp xếp lại từ1 . colour / is...
Đọc tiếp

Tiếng Anh(TC)

1 chọn từ khác loại

1 A: close B: come C: please D: read

2 a, eraser b: colour c: pencil d: ruler

3 a, yellow b, orange c, brown d, book

4 a, our b, your c, her d, they

5 a, break b, basketball c, badminton d, chess

6 a, classroom b, library c, play d, art room

2 Sắp xếp lại từ

1 . colour / is / school bag / her / What ?

.......................................................................

2. friend / football / break time / at / plays / My.

.......................................................................................

3. is / school / my / That.

...............................................

3 . đọc và trả lời

Hello everyone. My name is Sam. l'm eight years old. l'm a girl. l'm a student at Nam Thanh Primary School. Let's go to my school. This is my classroom. l have many school things. l have a pen, a pencil, a pencil case and a school bag. My pen and my school bag are blue. This is my friend, Nhat Minh. He has a ruler, a book and a note book. His book is green and his ruler is white. At break time, we play badminton together. We have a lot of fun.

1. What colour is Sam's pen?

........................................................

2 . Does Sam have a notebook?

...........................................................


2
25 tháng 12 2025

1.c 2.b 3.d 4.d 5.a 6.c

1What colour is her school bag ?

2.My friend plays basketball at break time.

3.That is my school.

1. Blue

2.No, he doesn't.

25 tháng 12 2025

Ai bao viet

31 tháng 12 2025

Lên Youtube đi hỏi ở đây ăn lol à

31 tháng 12 2025

Nguyễn Huệ – Quang Trung là lãnh tụ kiệt xuất của phong trào Tây Sơn. Ông có vai trò to lớn trong việc bảo vệ chủ quyền quốc gia:

- Năm 1785, khi quân Xiêm xâm lược phía Nam, Nguyễn Huệ bày binh mai phục tại Rạch Gầm – Xoài Mút, tiêu diệt hơn 5 vạn quân Xiêm, làm thất bại âm mưu can thiệp.

- Năm 1788‑1789, nhà Thanh cử 20 vạn quân sang phục lại triều Lê. Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung, kéo quân ra Bắc. Cuộc tổng tiến Ngọc Hồi – Đống Đa mùa xuân Kỷ Dậu 1789 đã đại phá 20 vạn quân Thanh, giải phóng Thăng Long và khẳng định độc lập.

- Sau khi đánh tan ngoại xâm, Quang Trung thi hành nhiều chính sách cải cách: chia ruộng đất, khuyến khích nông nghiệp, giảm thuế khoan sức dân, mở khoa thi, bảo vệ biên cương và thiết lập quan hệ ải.

Tuy thời gian trị vì ngắn, Quang Trung đã góp phần quan trọng trong việc khẳng định chủ quyền quốc gia và xây dựng đất nước.

25 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

25 tháng 12 2025

Mở đầu: Giới thiệu tên bộ phim hoạt hình và nhân vật để lại ấn tượng.

Triển khai:

+ Nêu khái quát nội dung phim.

+ Trình bày đặc điểm về ngoại hình, hoạt động, tính cách,...của nhân vật và nêu một vài chi tiết trong phim để minh hoạ.

Kết thúc: Nêu những suy nghĩ, đánh giá về nhân vật và về bộ phim.

25 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

25 tháng 12 2025

rồi hay chố nào