my children's favourite food is fried chicken
my children like.............................
giúp tôi ,tôi đang cần gấp
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Meats and fish are commonly used in all Vietnamese cooking
1 bỏ of
2 However => although
3 in spite => in spite of the fact
4 young => old
5 although => despite
6 it is not, however => however, it is not
7 although I am very busy
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
3.(\(x-21\)) = 5.(\(x-53\)) - \(x+51\)
3.\(x\) - 63 = 5\(x\) - 265 - \(x+51\)
3\(x\) - 5\(x\) + \(x\) = - 265 + 51 + 63
- 2\(x\) + \(x\) = - 214 + 63
- \(x\) = - 151
\(x\) = - 151 : (-1)
\(x=151\)
Vậy \(x=151\)
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có cho riêng mình một điểm tựa tinh thần, một người để khi mệt mỏi có thể trở về tìm hơi ấm yêu thương. Với tôi, người ấy chính là mẹ – người phụ nữ đã âm thầm nâng đỡ cả tuổi thơ tôi bằng tình yêu dịu dàng nhưng mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì trên thế gian này.
Mẹ tôi không phải là người nói nhiều, càng không phải người hay bộc lộ cảm xúc. Nhưng trong từng cử chỉ nhỏ bé của mẹ lại chứa đựng biết bao tình thương ấm áp. Tôi vẫn nhớ như in đôi bàn tay của mẹ – không mềm mại như tay của những người phụ nữ khác, mà thô ráp vì bao năm làm việc. Đó là đôi bàn tay đã nắm lấy tay tôi những ngày đầu tiên đến trường, là đôi bàn tay đã nấu cho tôi từng bữa cơm ngon, là đôi bàn tay đã nâng tựa giấc ngủ bình yên của tôi suốt cả thời thơ ấu.
Có những buổi tối trời trở lạnh, khi tôi đang mải học bài, mẹ lặng lẽ đặt bên cạnh một cốc sữa ấm mà không nói lời nào. Khi tôi hỏi, mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu: “Uống đi cho ấm bụng con.” Nụ cười ấy lúc nào cũng khiến lòng tôi nhẹ nhàng đến lạ. Dù bên ngoài có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần nhìn thấy mẹ, tôi cảm giác như đang trở về đúng nơi an toàn nhất.
Một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi là ngày tôi bị sốt cao phải nhập viện. Cả đêm hôm đó mẹ không hề chợp mắt. Mỗi khi tôi tỉnh dậy, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh mắt lo lắng của mẹ. Mẹ luôn tay thay khăn, nắm chặt lấy tay tôi, miệng thì thì thầm những lời động viên: “Cố lên con, mẹ ở đây rồi.” Dù người mẹ vẫn còn run nhẹ vì lạnh, nhưng hơi ấm từ bàn tay ấy lại truyền sang tôi, làm tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé mà vẫn thật an toàn. Đến sáng hôm sau, khi tôi đã hạ sốt và thiếp ngủ, mẹ mới chợp mắt đôi chút, khuôn mặt tiều tụy nhưng vẫn ánh lên vẻ an tâm. Giây phút ấy khiến tôi hiểu rằng tình yêu của mẹ không ồn ào nhưng luôn hiện hữu, mạnh mẽ và bao dung.
Mẹ còn là người luôn tin tưởng và hiểu tôi nhất. Có lần tôi bị điểm kém và lo sợ mẹ sẽ buồn. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do. Sau khi nghe tôi kể, mẹ nói: “Điểm số quan trọng, nhưng quan trọng hơn là con không được bỏ cuộc. Mẹ tin con.” Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến tôi như được tiếp thêm niềm tin, mạnh mẽ đứng dậy sau thất bại. Mẹ luôn là người nhìn thấy khả năng của tôi, ngay cả khi chính tôi còn nghi ngờ bản thân mình.
Mỗi lần nhìn mẹ hối hả giữa bộn bề công việc, tôi mới nhận ra mẹ đã hi sinh nhiều đến nhường nào để tôi có cuộc sống đầy đủ như hôm nay. Từ những bữa cơm giản dị mẹ nấu, những lần mẹ thức khuya chờ tôi học xong, đến những câu dặn dò trước khi ra khỏi nhà… Tất cả đều là tình yêu thương vô điều kiện mà đôi khi tôi vô tình coi đó là điều hiển nhiên. Càng lớn tôi càng hiểu rằng không có điều gì trên đời này bền bỉ như tình mẹ. Tình yêu ấy không hào nhoáng, không cần báo đáp, chỉ lặng lẽ sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi ngày.
Giờ đây, khi đã trưởng thành hơn, tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng mẹ chính là điểm tựa lớn nhất của cuộc đời mình. Mỗi hành động của mẹ, dù nhỏ nhất, đều khiến tôi muốn sống tốt hơn, cố gắng hơn để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Tôi ước mình có thể trở thành người con ngoan, người mà mẹ có thể tự hào mỗi khi nhắc đến. Và tôi cũng ước mình có thể dành cho mẹ nhiều hơn nữa những điều tốt đẹp – những điều mà trước đây tôi còn quá vô lo để nhận ra.
Đối với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn lớn dịu dàng và luôn lắng nghe. Mẹ là nơi tôi có thể trở về sau những vấp ngã, là người luôn dang tay ôm tôi vào lòng dù tôi có sai lầm như thế nào. Tình mẹ là ngọn lửa ấm áp trong đêm đông lạnh lẽo, là dòng nước mát lành trong những ngày nắng cháy, là tất cả những điều bình yên nhất mà tôi may mắn có được trong cuộc đời này.
Có lẽ sẽ không bao giờ tôi nói đủ lời cảm ơn dành cho mẹ. Nhưng tận sâu trong tim, tôi luôn thầm nhủ: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con, cho con tình yêu lớn lao nhất trên đời.”
Với câu này ta dùng dạng động từ thích + V‑ing. Câu hoàn chỉnh là: "My children like eating fried chicken."
My children like fried chicken the most