K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

30 tháng 11 2025

VI

2 She is a student at Nguyen Du Primary School

3 No, it is big

5 There are twenty classrooms

VII

2 There is a table in the room

4 My favorite subject is English

4 tháng 12 2025

Đù.

30 tháng 11 2025

thông thái

30 tháng 11 2025

ai bit

30 tháng 11 2025

thống nhất.

30 tháng 11 2025

Giúp e trả lời câu hỏi này với ạ

THÁNH GIÓNG – TƯỢNG ĐÀI VĨNH CỬU CỦA LÒNG YÊU NƯỚC 1.Chủ đề đánh giặc cứu nước là chủ đề lớn, cơ bản, xuyên suốt lịch sử văn học Việt Nam nói chung, văn học dân gian Việt Nam nói riêng. Thánh Gióng thể hiện tập trung chủ đề đánh giặc cứu nước, thuộc loại tác phẩm hay nhất cho chủ đề này.2.Gióng ra đời kì lạMẹ Gióng có thai Gióng...
Đọc tiếp

THÁNH GIÓNG – TƯỢNG ĐÀI VĨNH CỬU CỦA LÒNG YÊU NƯỚC 1.Chủ đề đánh giặc cứu nước là chủ đề lớn, cơ bản, xuyên suốt lịch sử văn học Việt Nam nói chung, văn học dân gian Việt Nam nói riêng. Thánh Gióng thể hiện tập trung chủ đề đánh giặc cứu nước, thuộc loại tác phẩm hay nhất cho chủ đề này.

2.Gióng ra đời kì lạ

Mẹ Gióng có thai Gióng không bình thường. Bà ướm chân mình vào vết chân khổng lồ rồi mang thai; lại có thai không phải chín tháng mười ngày mà mười hai tháng. Sự sinh nở thần kì, ta vẫn thường thấy trong truyện cổ dân gian. Chẳng hạn, truyện dân gian kể, lúc Lê Lợi sinh ra có ánh sáng đỏ đầy nhà, mùi hương lạ khắp xóm; còn Nguyễn Huệ, khi ra đời, có hai con hổ chầu hai bên. Những chi tiết hoang đường kể về Gióng như thế là cách dân gian tưởng tượng ra để nhân vật của mình trở thành phi thường. Nhân dân muốn tạo những nét kì lạ, biểu hiện niềm yêu mến, sự tôn kính với nhân vật và tin rằng nhân vật đã ra đời kì lạ thì tất cũng lập chiến công kì lạ. […]

3.Gióng lớn lên cũng kì lạ

Ba năm, Gióng không nói không cười, chỉ nằm im lặng. Nhưng bắt đầu cất lên tiếng nói thì đó là tiếng nói yêu nước, cứu nước. Tiếng nói ấy không phải là tiếng nói bình thường […] Gióng lớn nhanh như thổi, “cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc đã căng đứt chỉ”. [...] Gióng lớn lên bằng những thức ăn, thức mặc của nhân dân. Sức mạnh dũng sĩ của Gióng được nuôi dưỡng từ những cái bình thường, giản dị. Tất cả dân làng đùm bọc, nâng niu, nuôi nấng. “Nhân dân ta rất yêu nước, ai cũng mong Gióng lớn nhanh đánh giặc cứu nước. Gióng đâu còn là con chỉ của một bà mẹ, mà là con của mọi người, của nhân dân. Một người cứu nước sao đặng? Phải toàn dân góp phần chuẩn bị cho sức mạnh đánh giặc. Có vậy, khả năng đánh giặc, cứu nước mới lớn lên mau chóng. Gióng tiêu biểu cho sức mạnh toàn dân đó” (Lê Trí Viễn). [...]

4.Gióng vươn vai ra trận đánh giặc

Giặc đến. Thế nước rất nguy. Chú bé Gióng đã vươn vai đứng dậy, biến thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Sự vươn vai của Gióng có liên quan đến mô típ truyền thống của truyện cổ dân gian. Thời cổ, nhân dân quan niệm người anh hùng phải khổng lồ về hình thể, sức mạnh, chiến công. Thần Trụ Trời và Sơn Tinh,... đều là những nhân vật khổng lồ. Cái vươn vai của Gióng là để đạt đến sự phi thường ấy [...]. Gióng vươn vai là tượng đài bất hủ về sự trưởng thành vượt bậc, về hùng khí, tinh thần của dân tộc trước vận nước lâm nguy [...]. Quang cảnh Gióng ra trận rất hùng vĩ, hoành tráng. Tất cả sức mạnh của ý chí cộng đồng, của thành tựu lao động, văn hoá được bộc lộ trong cuộc đối đầu với kẻ thù: ngựa sắt phun ra lửa, giáp sắt, nón sắt chở che cho người anh hùng, roi sắt dân dã, rất Việt Nam, cũng xuất hiện. Gậy sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường đánh giặc. Gióng đánh giặc cả bằng cây cỏ đất nước, bằng những gì có thể tiêu diệt được giặc. [...]

5.Gióng bay lên trời và dấu xưa còn lại

Dẹp giặc tan, Gióng đến chân núi Sóc, cởi áo sắt để lại, rồi cả người lẫn ngựa bay lên trời. Gióng ra đời đã phi thường thì ra đi cũng phi thường. Nhân dân trân trọng, yêu mến, muốn giữ mãi hình ảnh người anh hùng, nên đã để cho nhân vật trở về với cõi vô biên bất tử, để nhân vật sống mãi. Đó là phần thưởng cao nhất, đẹp nhất trao tặng người anh hùng. Hình tượng Gióng đã được bất tử hoá. Bay lên trời, Gióng hoá rồi. Gióng là non nước, đất trời, là mọi người Văn Lang, Gióng sống mãi. [...] Chiến công của Gióng còn để lại cho quê hương, xứ sở nhiều chứng tích địa danh, sản vật,... Đó là dấu vết ngựa sắt phun ra lửa làm nên màu tre đằng ngà vàng óng, dấu chân ngựa thành những ao hồ chi chít. Nhân dân còn kể chỗ nào Gióng bắt đầu xuất quân; chỗ nào đoàn trẻ chăn trâu, người thợ rèn đi theo Gióng; chỗ nào Gióng nhổ bụi tre khổng lồ. Hội Gióng hằng năm cũng dựng lại cảnh không khí dân làng nuôi Gióng, bức tranh Gióng ra trận. Tất cả những chứng tích ấy như những viện bảo tàng thiên nhiên, bảo tàng lịch sử, bảo tàng văn hoá về Gióng, như muốn minh chứng rằng câu chuyện có thật, làm mọi người tin vào truyền thống giữ nước của dân tộc. (câu hỏi:tìm ý kiến,lí lẽ,bằng chứng trong có đoạn 1, đoạn 2, đoạn 3,đoạn 4, đoạn 5-ngắn thôi ạ,mình cảm ơn)

1
1 tháng 12 2025

hay thiệt❤

THÁNH GIÓNG – TƯỢNG ĐÀI VĨNH CỬU CỦA LÒNG YÊU NƯỚC 1.Chủ đề đánh giặc cứu nước là chủ đề lớn, cơ bản, xuyên suốt lịch sử văn học Việt Nam nói chung, văn học dân gian Việt Nam nói riêng. Thánh Gióng thể hiện tập trung chủ đề đánh giặc cứu nước, thuộc loại tác phẩm hay nhất cho chủ đề này.2.Gióng ra đời kì lạMẹ Gióng có thai Gióng...
Đọc tiếp

THÁNH GIÓNG – TƯỢNG ĐÀI VĨNH CỬU CỦA LÒNG YÊU NƯỚC 1.Chủ đề đánh giặc cứu nước là chủ đề lớn, cơ bản, xuyên suốt lịch sử văn học Việt Nam nói chung, văn học dân gian Việt Nam nói riêng. Thánh Gióng thể hiện tập trung chủ đề đánh giặc cứu nước, thuộc loại tác phẩm hay nhất cho chủ đề này.

2.Gióng ra đời kì lạ

Mẹ Gióng có thai Gióng không bình thường. Bà ướm chân mình vào vết chân khổng lồ rồi mang thai; lại có thai không phải chín tháng mười ngày mà mười hai tháng. Sự sinh nở thần kì, ta vẫn thường thấy trong truyện cổ dân gian. Chẳng hạn, truyện dân gian kể, lúc Lê Lợi sinh ra có ánh sáng đỏ đầy nhà, mùi hương lạ khắp xóm; còn Nguyễn Huệ, khi ra đời, có hai con hổ chầu hai bên. Những chi tiết hoang đường kể về Gióng như thế là cách dân gian tưởng tượng ra để nhân vật của mình trở thành phi thường. Nhân dân muốn tạo những nét kì lạ, biểu hiện niềm yêu mến, sự tôn kính với nhân vật và tin rằng nhân vật đã ra đời kì lạ thì tất cũng lập chiến công kì lạ. […]

3.Gióng lớn lên cũng kì lạ

Ba năm, Gióng không nói không cười, chỉ nằm im lặng. Nhưng bắt đầu cất lên tiếng nói thì đó là tiếng nói yêu nước, cứu nước. Tiếng nói ấy không phải là tiếng nói bình thường […] Gióng lớn nhanh như thổi, “cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc đã căng đứt chỉ”. [...] Gióng lớn lên bằng những thức ăn, thức mặc của nhân dân. Sức mạnh dũng sĩ của Gióng được nuôi dưỡng từ những cái bình thường, giản dị. Tất cả dân làng đùm bọc, nâng niu, nuôi nấng. “Nhân dân ta rất yêu nước, ai cũng mong Gióng lớn nhanh đánh giặc cứu nước. Gióng đâu còn là con chỉ của một bà mẹ, mà là con của mọi người, của nhân dân. Một người cứu nước sao đặng? Phải toàn dân góp phần chuẩn bị cho sức mạnh đánh giặc. Có vậy, khả năng đánh giặc, cứu nước mới lớn lên mau chóng. Gióng tiêu biểu cho sức mạnh toàn dân đó” (Lê Trí Viễn). [...]

4.Gióng vươn vai ra trận đánh giặc

Giặc đến. Thế nước rất nguy. Chú bé Gióng đã vươn vai đứng dậy, biến thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Sự vươn vai của Gióng có liên quan đến mô típ truyền thống của truyện cổ dân gian. Thời cổ, nhân dân quan niệm người anh hùng phải khổng lồ về hình thể, sức mạnh, chiến công. Thần Trụ Trời và Sơn Tinh,... đều là những nhân vật khổng lồ. Cái vươn vai của Gióng là để đạt đến sự phi thường ấy [...]. Gióng vươn vai là tượng đài bất hủ về sự trưởng thành vượt bậc, về hùng khí, tinh thần của dân tộc trước vận nước lâm nguy [...]. Quang cảnh Gióng ra trận rất hùng vĩ, hoành tráng. Tất cả sức mạnh của ý chí cộng đồng, của thành tựu lao động, văn hoá được bộc lộ trong cuộc đối đầu với kẻ thù: ngựa sắt phun ra lửa, giáp sắt, nón sắt chở che cho người anh hùng, roi sắt dân dã, rất Việt Nam, cũng xuất hiện. Gậy sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường đánh giặc. Gióng đánh giặc cả bằng cây cỏ đất nước, bằng những gì có thể tiêu diệt được giặc. [...]

5.Gióng bay lên trời và dấu xưa còn lại

Dẹp giặc tan, Gióng đến chân núi Sóc, cởi áo sắt để lại, rồi cả người lẫn ngựa bay lên trời. Gióng ra đời đã phi thường thì ra đi cũng phi thường. Nhân dân trân trọng, yêu mến, muốn giữ mãi hình ảnh người anh hùng, nên đã để cho nhân vật trở về với cõi vô biên bất tử, để nhân vật sống mãi. Đó là phần thưởng cao nhất, đẹp nhất trao tặng người anh hùng. Hình tượng Gióng đã được bất tử hoá. Bay lên trời, Gióng hoá rồi. Gióng là non nước, đất trời, là mọi người Văn Lang, Gióng sống mãi. [...] Chiến công của Gióng còn để lại cho quê hương, xứ sở nhiều chứng tích địa danh, sản vật,... Đó là dấu vết ngựa sắt phun ra lửa làm nên màu tre đằng ngà vàng óng, dấu chân ngựa thành những ao hồ chi chít. Nhân dân còn kể chỗ nào Gióng bắt đầu xuất quân; chỗ nào đoàn trẻ chăn trâu, người thợ rèn đi theo Gióng; chỗ nào Gióng nhổ bụi tre khổng lồ. Hội Gióng hằng năm cũng dựng lại cảnh không khí dân làng nuôi Gióng, bức tranh Gióng ra trận. Tất cả những chứng tích ấy như những viện bảo tàng thiên nhiên, bảo tàng lịch sử, bảo tàng văn hoá về Gióng, như muốn minh chứng rằng câu chuyện có thật, làm mọi người tin vào truyền thống giữ nước của dân tộc. (câu hỏi:tìm ý kiến,lí lẽ,bằng chứng trong có đoạn 1, đoạn 2, đoạn 3,đoạn 4, đoạn 5-ngắn thôi ạ,mình cảm ơn)

0
30 tháng 11 2025

“Tiếng gà trưa” là một trong những bài thơ giàu cảm xúc nhất của Xuân Quỳnh – tiếng thơ của tình yêu, của nhớ thương và của những điều bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn con người Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Ở bài thơ này, hình ảnh người chiến sĩ hiện lên không qua những chiến công lớn lao, mà qua những rung động rất đời thường: kỉ niệm tuổi thơ bên bà. Chính những kỉ niệm ấy đã trở thành nguồn động lực lớn lao giúp người chiến sĩ vững bước trên con đường chiến đấu.

Điểm đặc sắc đầu tiên là nhà thơ đã để tiếng gà trưa – một âm thanh thân thuộc của làng quê – trở thành cái cớ khơi dậy dòng hồi ức trong tâm trí người lính. Trên đường hành quân, “tiếng gà trưa” bất chợt gợi lại một miền tuổi thơ yên bình, nơi người chiến sĩ từng sống trong vòng tay yêu thương của bà. Âm thanh ấy đưa người đọc trở về với những kỉ niệm giản dị: những buổi bà mở ổ, ngắm đàn gà con; những lần bà dành dụm từng quả trứng để bán lấy tiền may áo mới cho cháu. Những hình ảnh “ổ rơm hồng những trứng”, “tiếng gà trưa” không chỉ gợi không gian làng quê mà còn chứa đựng tình thương ấm áp, chân chất của người bà dành cho cháu nhỏ.

Những kỉ niệm ấy thấm đượm tình yêu thương gia đình – thứ tình cảm thiêng liêng và bền chặt nhất trong đời người. Tuổi thơ của nhân vật trữ tình hiện lên trong sáng, êm đềm, được nâng niu bởi sự chở che của bà. Bà hiện lên hiền hậu, tảo tần, luôn nghĩ cho cháu. Từ việc bà dành dụm từng đồng tiền bán trứng gà đến nỗi vui mừng khi thấy cháu có áo mới, tất cả đã bồi đắp trong tâm hồn người cháu lòng biết ơn và tình yêu sâu nặng.

Điều đặc biệt trong bài thơ là: những kỉ niệm tuổi thơ ấy không chỉ để nhớ, mà trở thành động lực chiến đấu của người lính. Nhắc lại tuổi thơ không phải để hoài niệm, mà để khẳng định lý do của sự dấn thân:
“Vì bà, vì tiếng gà trưa
Vì tình yêu làng xóm
Nên người chiến sĩ ấy cầm súng bảo vệ quê hương.”

Những điều tưởng như rất nhỏ bé – tiếng gà trưa, ổ trứng hồng, chiếc áo mới – lại chính là sức mạnh tinh thần lớn lao giúp người chiến sĩ vượt lên mọi gian khổ. Đó là nét đẹp tâm hồn của con người Việt Nam: đi giữa bom đạn nhưng trái tim vẫn ấm mềm bởi những tình cảm gia đình mộc mạc, bình dị.

Như vậy, kỉ niệm tuổi thơ trong “Tiếng gà trưa” không chỉ mang giá trị cảm xúc mà còn tạo chiều sâu nhân văn cho bài thơ. Qua những hồi ức ấy, Xuân Quỳnh cho thấy sức mạnh của tình thân, của những điều bình dị trong cuộc đời đã trở thành hậu phương vững chắc cho người lính ngoài chiến trường.

“Tiếng gà trưa” vì thế không chỉ là bài thơ về tuổi thơ, về người bà, mà còn là bài thơ ca ngợi tình yêu quê hương đất nước bắt nguồn từ những điều nhỏ bé nhất. Đọc bài thơ, ta hiểu hơn rằng: đôi khi, những gì giữ chân con người, khiến họ mạnh mẽ tiến về phía trước, không phải những điều to tát, mà chính là những kỉ niệm êm đềm, những yêu thương giản dị của tuổi thơ.

30 tháng 11 2025

\(\frac12-\frac23\)

= \(\frac36-\frac46\)

= \(\frac{-1}{6}\)

Phép tính bạn đưa ra là: 1/2−2/31 / 2 minus 2 / 31/2−2/3 Để giải bài toán này, ta cần quy đồng mẫu số của hai phân số: 
  • Mẫu số chung nhỏ nhất của 2 và 3 là 6.
  • Quy đồng phân số thứ nhất ( 1/21 / 21/2): 1×32×3=36the fraction with numerator 1 cross 3 and denominator 2 cross 3 end-fraction equals three-sixths1×32×3=36.
  • Quy đồng phân số thứ hai ( 2/32 / 32/3): 2×23×2=46the fraction with numerator 2 cross 2 and denominator 3 cross 2 end-fraction equals four-sixths2×23×2=46
Bây giờ ta thực hiện phép trừ: 
  • 36−46=3−46=-16three-sixths minus four-sixths equals the fraction with numerator 3 minus 4 and denominator 6 end-fraction equals negative 1 over 6 end-fraction36−46=3−46=−16(hoặc −16negative one-sixth−16). 

Giải thích  Kết quả của phép tính 1/2−2/31 / 2 minus 2 / 31/2−2/3 −16negative one-sixth−16. Đây là một phép tính cơ bản về phân số.
30 tháng 11 2025

\(\frac23\) + \(\frac12\) = \(\frac46\) + \(\frac36\) = \(\frac76\)

30 tháng 11 2025

bằng 8

30 tháng 11 2025

Sáng ngày 20/11, ngay khi mặt trời vừa lên, ngôi trường thân yêu của em đã rực rỡ và náo nhiệt hơn mọi ngày. Những dải cờ đầy màu sắc tung bay trong gió, các bảng khẩu hiệu chúc mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam được treo khắp sân trường, tạo nên một không khí trang trọng nhưng vẫn thật gần gũi. Từng lớp học đều được trang trí gọn gàng, sạch sẽ, trên bàn giáo viên là những bó hoa tươi do chính tay học sinh chuẩn bị để tri ân thầy cô.

Khi tiếng trống khai mạc buổi lễ vang lên, toàn trường nhanh chóng tập trung dưới sân cờ. Ai nấy đều háo hức chờ đợi chương trình văn nghệ đặc biệt được tổ chức hằng năm. Buổi lễ mở đầu bằng bài phát biểu của thầy hiệu trưởng, giọng thầy ấm áp và đầy tự hào khi nhắc về công lao của các thầy cô giáo và sự nỗ lực của toàn thể học sinh. Dù thời tiết hơi nóng nhưng ai cũng chăm chú lắng nghe, vì đây là khoảnh khắc ý nghĩa nhất trong ngày.

Ngay sau đó là phần thi văn nghệ – hoạt động được mong chờ nhất. Các lớp chuẩn bị rất công phu nên tiết mục nào cũng đặc sắc. Lớp 7A mở màn bằng một điệu múa truyền thống uyển chuyển, khiến cả sân trường vỗ tay không ngớt. Lớp 9B biểu diễn một bài hát tiếng Anh đầy sôi động, âm nhạc vang lên làm không khí càng thêm hào hứng. Lớp em biểu diễn bài “Bụi phấn” với phần hòa âm nhẹ nhàng, bạn nào cũng mặc đồng phục gọn gàng và cài nơ nhỏ trên ngực. Trước khi lên sân khấu, em hồi hộp đến mức tay run nhẹ, nhưng khi nhìn thấy nụ cười động viên của cô chủ nhiệm, em cảm thấy tự tin hơn nhiều. Khi tiếng nhạc vang lên, chúng em đồng loạt cất giọng và cố gắng thể hiện thật tốt. Tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay thật lớn, khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào.

Không chỉ có hát múa, một số lớp còn tham gia kịch ngắn về tình thầy trò. Đặc biệt, tiết mục của lớp 8C khiến cả sân trường bật cười vì quá dễ thương nhưng cũng rất cảm động. Sau khi tổng hợp điểm, ban giám khảo đã công bố giải thưởng. Khi nghe lớp mình đạt giải Nhì, cả nhóm chúng em ôm chầm lấy nhau vì vui sướng. Cô chủ nhiệm cũng mỉm cười rất rạng rỡ, đó là khoảnh khắc mà em sẽ nhớ mãi.

Kết thúc buổi lễ, chúng em trở về lớp để tổ chức sinh hoạt riêng. Cô chủ nhiệm nhận quà và thiệp của từng bạn, rồi cô nhẹ nhàng cảm ơn và nhắn nhủ chúng em phải cố gắng học tốt hơn để không phụ lòng thầy cô. Không khí trong lớp vừa vui vẻ, vừa đầm ấm, như một gia đình nhỏ đầy yêu thương.

Ngày 20/11 năm nay thực sự là một kỷ niệm đáng nhớ đối với em. Buổi lễ không chỉ giúp chúng em hiểu hơn về ý nghĩa của sự tri ân mà còn là dịp để mỗi học sinh thể hiện tình cảm chân thành đối với thầy cô – những người đã tận tụy dạy dỗ và dìu dắt chúng em trưởng thành.