Chu chó rất thông minh
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Biện pháp nhân hóa trong câu thơ trên là sử dụng từ gọi người để gọi con vật(chú thỏ)
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Câu trên có sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa là gọi sự vật như gọi người(chị mây), dùng từ chỉ hành động của người để chỉ sự vật(la cà)
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm không thể nào quên. Riêng tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tôi được tự tay chăm sóc một chú chim non rơi khỏi tổ.
Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, trời trong xanh và gió mát. Tôi đang tưới cây ngoài sân thì bỗng nghe thấy tiếng kêu “chíp… chíp…” rất yếu ớt phát ra từ gốc cây khế. Tò mò, tôi lại gần thì phát hiện một chú chim non đang run rẩy, đôi cánh nhỏ chưa đủ mạnh để bay. Nhìn dáng vẻ tội nghiệp ấy, tôi thấy trong lòng dấy lên một cảm giác thương xót.
Tôi nhẹ nhàng nhặt chú chim lên, đặt vào lòng bàn tay rồi mang vào nhà. Với sự giúp đỡ của mẹ, tôi làm cho nó một chiếc “tổ” nhỏ từ hộp giấy và vải mềm. Mỗi ngày, tôi đều dành thời gian để cho chim ăn, cho uống nước và quan sát nó. Ban đầu chú chim còn rất sợ hãi, chỉ co ro một góc. Nhưng dần dần, nó quen với tôi hơn: mỗi lần tôi đến gần, nó lại kêu khẽ như để chào.
Những buổi chiều sau giờ học, tôi luôn háo hức chạy về để xem hôm nay chú chim có lớn thêm chút nào không. Niềm vui nhỏ ấy khiến tôi cảm thấy mình đang làm một việc ý nghĩa. Đến khi đôi cánh của chú chim đã đủ khỏe, bố tôi bảo nên thả nó về với thiên nhiên. Dù có chút tiếc nuối, tôi vẫn mở lòng bàn tay. Chú chim vỗ cánh vài lần rồi bay lên, hót vang như lời cảm ơn.
Khoảnh khắc nhìn chú chim nhỏ bay lên bầu trời, tôi vừa vui vừa xúc động. Tôi nhận ra rằng giúp đỡ một sinh vật bé nhỏ cũng có thể mang lại những cảm xúc đẹp đẽ và dạy ta biết yêu thương hơn.
Đó là một trải nghiệm mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi—một bài học về lòng nhân ái và sự sẻ chia trong cuộc sống.
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm để lại dấu ấn sâu đậm trong ký ức. Đối với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tôi tham gia hoạt động tình nguyện cùng lớp vào năm ngoái.
Hôm ấy, trời còn hơi se lạnh, chúng tôi tập trung ở cổng trường từ sáng sớm để chuẩn bị đến thăm một mái ấm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi. Trên xe, ai nấy đều háo hức. Riêng tôi lại có chút lo lắng vì đây là lần đầu tôi tiếp xúc với những hoàn cảnh đặc biệt như vậy. Tôi không biết mình sẽ nói gì, làm gì, và liệu lũ trẻ có thích mình không.Khi đến nơi, hình ảnh đầu tiên khiến tôi nghẹn lại là nụ cười thật hiền của các em nhỏ. Một bé gái khoảng sáu, bảy tuổi chạy đến nắm tay tôi và nói: “Chị chơi với em nhé!” Chỉ một câu nói đơn giản thôi mà cảm giác lo lắng của tôi biến mất, thay vào đó là sự ấm áp kỳ lạ. Suốt buổi sáng, tôi cùng các bạn tổ chức trò chơi, dạy các em tô màu và ca hát. Nhìn thấy những ánh mắt lấp lánh niềm vui của các em, tôi cảm nhận rõ ràng rằng mình đang mang đến điều gì đó thật ý nghĩa.Khi chia tay, bé gái ban đầu lại ôm tôi thật chặt và nói: “Chị nhớ quay lại nhé!” Câu nói ấy khiến tôi bỗng muốn rơi nước mắt. Chuyến đi chỉ kéo dài vài tiếng, nhưng đã mở ra trong tôi nhiều suy nghĩ: về sự may mắn của bản thân, về những mảnh đời còn khó khăn, và về trách nhiệm của mỗi người trong việc sẻ chia yêu thương.
Đó là một trải nghiệm mà tôi tin rằng mình sẽ không bao giờ quên. Nó giúp tôi trưởng thành hơn, biết quan tâm hơn và trân trọng những gì mình đang có. Và quan trọng nhất, tôi học được rằng, đôi khi chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang đến niềm vui lớn lao cho người khác.
Bác cào cào đang nhảy nhót trên luống rau
Trong câu trên có sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa đó là dùng từ chỉ người để chỉ vật(chú chó).