nêu cốt truyện cô bé bán diêm
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
- Mở đầu: Hai nữ họa sĩ trẻ Sue và Johnsy sống trong một khu tập thể ở Greenwich Village, New York. Johnsy bị bệnh viêm phổi nặng trong một trận dịch.
- Diễn biến: Johnsy tuyệt vọng, tin rằng mình sẽ chết khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống khỏi cây đối diện cửa sổ. Sue lo lắng, chăm sóc bạn và kể lại chuyện này cho cụ Behrman, một họa sĩ già nghèo khổ sống ở tầng dưới, người luôn mơ ước vẽ một kiệt tác.
- Cao trào: Trong một đêm mưa bão, chiếc lá cuối cùng rụng xuống, nhưng cụ Behrman đã bí mật vẽ một chiếc lá giống hệt lên tường.
- Kết thúc: Johnsy nhìn thấy "chiếc lá" vẫn còn đó vào sáng hôm sau, lấy lại niềm tin và khỏi bệnh. Sau đó, Sue phát hiện cụ Behrman đã chết vì viêm phổi do dầm mưa vẽ chiếc lá trong đêm bão. Cụ đã hoàn thành kiệt tác của mình bằng chính hành động hy sinh cao thượng đó.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Truyện ngắn “Bồng chanh đỏ” khắc họa một cách tha thiết mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên – ở đây là loài chim quý “bồng chanh đỏ” – và từ đó gửi gắm thông điệp về tình yêu thương và sự tôn trọng quyền sống, quyền tự do của mọi sinh vật. Ban đầu, anh em Hiền và Hoài ngắm nhìn đôi chim, rồi xuất phát từ niềm say mê, muốn sở hữu, bắt giữ chim như một “khoảnh khắc của kỳ vọng”. Nhưng khi nhận thức rõ hơn về hoàn cảnh của đôi chim – tổ có con, nơi chúng thuộc về – Hiền đã lựa chọn thả chim về tự do. Qua chi tiết này, tác giả nhấn mạnh rằng yêu thương không phải là chiếm hữu mà là bảo vệ, tạo điều kiện cho sinh vật được sống một cách thoải mái và hợp với bản chất. Hành động thả chim cũng phản ánh thái độ nhân hậu, đồng cảm và ý thức môi trường – con người không chỉ “nhìn” thiên nhiên như một món đồ để sử dụng, mà cần sống hòa hợp và biết nhận trách nhiệm. Vì vậy, chủ đề của truyện không đơn giản là yêu thiên nhiên, mà là cách ứng xử: biết trân trọng, không áp đặt, không chiếm đoạt, để mỗi sinh vật có quyền sống và phát triển.
1)Thể loại: Truyện ngụ ngôn (truyện kể có nhân vật là loài vật, mang bài học đạo đức).
Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp với miêu tả và đối thoại).
2)Người kể chuyện: Ngôi thứ ba (người kể giấu mình, gọi các nhân vật là “Thỏ”, “Dê”, “Sói”,...).
3)“Thỏ đã nhanh trí chạy đi báo cảnh sát.”
4)Biện pháp tu từ: Nhân hóa (thông qua việc loài vật – Thỏ, Dê, Sói – biết nói năng, suy nghĩ, hành động như con người
5)Phẩm chất của Thỏ: Thông minh, nhanh trí, dũng cảm, biết hành động đúng đắn.
Nhận xét: Thỏ là hình mẫu của người biết suy nghĩ sáng suốt, không nóng vội, biết cách bảo vệ bản thân và giúp đỡ người khác khi gặp nguy hiểm.
6)Bài học rút ra:
Khi gặp tình huống nguy hiểm hoặc điều xấu xảy ra xung quanh, chúng ta không nên thờ ơ hay liều lĩnh hành động một mình. Cần bình tĩnh suy nghĩ, tìm cách thông minh
còn câu 7
Trong cuộc sống, lòng dũng cảm và sự thông minh, nhanh trí là những phẩm chất vô cùng cần thiết. Dũng cảm giúp con người dám đối mặt với khó khăn, thử thách, không sợ hãi trước cái xấu hay nguy hiểm. Tuy nhiên, chỉ có dũng cảm thôi chưa đủ, ta cần sự thông minh để lựa chọn cách hành động đúng đắn, an toàn và hiệu quả. Giống như chú Thỏ trong câu chuyện, nhờ thông minh nên Thỏ không liều lĩnh xông vào đối đầu với Sói mà biết tìm sự giúp đỡ kịp thời, vừa bảo vệ bản thân, vừa cứu được người khác. Trong cuộc sống, mỗi người cần rèn luyện lòng dũng cảm, nhưng cũng phải học cách bình tĩnh, suy nghĩ sáng suốt để xử lý tình huống một cách thông minh nhất.
đúng thì tích mình nhé!!!!!
Bài thơ "Vọng nguỵt" gồm hai phần: bản phiên âm Chữ Hán và bản dịch thơ. Phiên âm: Ngục trung vô tửu diệc vô hoa, đối thử lương tiêu nại nhược hà? Nhân hướng song tiền khán minh nguỵt, nguỵt tòng song khích khán thi gia. Dịch thơ: Trong tù không rượu cũng không hoa, Cảnh đẹp đeêm nay khó hứng hờ. Người ngấm trăng soi ngoài cửa sổ, Trăng nhòm khe cửa ngấm nhà thi gia. Phân tích: Hai câu đầu gợi cảnh thiếu thổn trong ngục tù nhưng vẫn có ánh trăng sáng ngoài khung cửa. Bác dùng câu hỏi tù tư "nại nhược hà?" để bộc lộ khát khao hướng ra vẻ đẹp tự do. Hai câu sau là hình ảnh độc đáo: người và trăng giao hòa. Điệp cấu trúc "nhân hướng… nguỵt tòng…" và phép nhân hóa (trăng nhòm khe cửa) thể hiện sự gần gủi giũa con người và thiên nhên. Tình cảm: Qua bài thơ ta thấy Bác Hồ dù bị giam cầm nhưng tâm hồn vẫn tự do, luôn hướng tới ánh sáng và vẻ đẹp của thiên nhên. Bài thơ không chỉ thể hiện tinh thần lạc quan mà cón khẳng định sức mánh tinh thần cũa người chiến sỉ. Chủ đé: Từ cảnh ngục tù, thi nhân vẫn tìm thấy vẻ đẹp cuộc đời, thể hiện tình yeủ trăng, yeủ thiên nhên và tinh thần ung dung, lạc quan của người tù cách maạng.
Trong đêm giao thừa, trời rét mướt, có một cô bé đầu trần, chân đi đất, bụng đói đang rầu rĩ đi bán diêm trong bóng tối. Cô bé bán diêm ấy đã mồ côi mẹ và cũng đã mất đi người thương yêu em nhất là bà nội. Em không dám về nhà vì sợ bố sẽ đánh em. Vừa lạnh vừa đói, cô bé ngồi nép vào một góc tường rồi khẽ quẹt một que diêm để sưởi ấm. Que diêm thứ nhất cho em có cảm giác ấm áp như ngồi bên lò sưởi. Em vội quẹt que diêm thứ hai, em được thấy một bàn ăn thịnh soạn hiện lên. Rồi em quẹt que diêm thứ ba và được thấy cây thông Nô-en. Quẹt que diêm thứ tư: Bà nội hiền từ của em hiện lên đẹp đẽ, gần gũi và phúc hậu biết mấy. Những ảo ảnh đó nhanh chóng tan đi sau sự vụt tắt của que diêm. Em vội vàng quẹt hết cả bao diêm để mong níu bà nội lại. Cô bé bán diêm đã chết trong giá rét khi mơ cùng bà bay lên cao mãi.
tui ko biết cô bé bán diêm , chỉ biết cô bé bán bom nguyên tử thôi