Hãy viết 1 đoạn văn bộc lộ cảm của em sau khi đọc bài thơ "Mẹ" của tác giả Đỗ Trung Lai (SGK Ngữ Văn lớp 7 cánh diều tập 1 trang 44,45), viết theo dàn ý sau:
Mở đoạn: Giới thiệu tên bài thơ "....", ấn tượng. Về nội dung bài thơ
Thân đoạn: Nhận xét, đánh giá... về chủ đề nghệ thuật, nội dung của bài thơ (phải có dẫn chứng cụ thể bằng chi tiết thơ "......./.......";".....'......")
Kết đoạn: Cảm nhận, suy nghĩ, liên hệ bản thân...
*Lưu ý: viết tổng phải được 2/3 mặt giấy A4.
Mọi người giúp em với ạ!🥰
Xin chân thành cảm ơn!💖
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1. Những bạn trẻ trong bài thơ đã sống như thế nào trong tháng 3, mùa giáp hạt?
- Các bạn trẻ sống trong cảnh đói nghèo, thiếu thốn lương thực, vì đây là mùa giáp hạt – thời điểm lương thực cuối vụ cũ chưa đủ, vụ mới chưa kịp thu hoạch.
- Hình ảnh “Bần dưới sông ăn đỡ”, “Khoai mậm non cả ngày” cho thấy các bạn phải ăn những thứ tạm bợ, đơn sơ để chống đói.
- Dù đói, trời rét nhưng các bạn vẫn vui vẻ, chịu khó, cùng nhau “kéo cảnh lửa đốt / Trẻ và trâu cùng cười” — thể hiện sự lạc quan, gắn bó và tinh thần vượt khó.
2. Em đã từng trải qua cơn đói bao giờ chưa, nếu có tâm trạng lúc đó thế nào?
- (Bạn trả lời dựa trên trải nghiệm cá nhân, ví dụ:)
“Em chưa từng trải qua cơn đói thật sự như trong bài thơ, nhưng khi bị đói nhẹ, em cảm thấy khó chịu, mệt mỏi và lo lắng. Em hiểu được sự khó khăn của những bạn trẻ trong bài thơ và cảm thấy thương họ.”
3. Chú thích từ khó trong bài thơ:
- Giáp hạt: Khoảng thời gian cuối vụ trước và đầu vụ mới, khi lương thực gần cạn kiệt, người dân phải sống trong cảnh thiếu đói.
- Rá vay gạo: Rá là cái rổ nhỏ, vay gạo nghĩa là mượn gạo để ăn tạm.
- Bần dưới sông: Bần là cây có thể ăn được, mọc dưới sông, người nghèo thường lấy ăn chống đói.
- Khoai mậm: Khoai non, non mọc lên trong đất chưa đủ lớn, ăn tạm cho đỡ đói.
- Rét nàng bân: “Nàng bân” là tên một loại gió lạnh, rét nàng bân là trời rét, lạnh buốt.
- Kéo cảnh: Kéo cỏ, gom củi để đốt lửa.
Vào những buổi chiều yên ả ( ➙ trạng ngữ chỉ thời gian), em thường nhớ đến hình ảnh người mẹ trong bài thơ. Mẹ hiện lên thật hiền hậu, dịu dàng ( ➙ từ láy chỉ tính cách), luôn âm thầm lo lắng và chăm sóc cho con từng chút một. Dù vất vả, mẹ vẫn không than phiền, chỉ mong con được lớn lên bình yên. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy xúc động và càng thêm yêu thương mẹ nhiều hơn.
Trong lúc khó khăn nhất của mùa giáp hạt, hình ảnh người mẹ hiện lên thật lam lũ và đầy yêu thương. Mẹ không ngại cực nhọc, bưng rá vay gạo cho gia đình, lo từng bữa ăn để con không phải đói. Áo nâu mẹ may từ dịp Tết tuy đã cũ, nhưng trong ánh mắt mẹ luôn toát lên sự kiên cường và hy sinh thầm lặng. Người mẹ ấy là điểm tựa vững chắc, giúp gia đình vượt qua những ngày tháng khốn khó nhất.
Gạch chân và chú thích:
- Trạng ngữ: Trong lúc (chỉ thời gian, hoàn cảnh xảy ra hành động)
- Từ láy: lam lũ (cực nhọc, vất vả)
"Văn học đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng" – câu nói như một lời khẳng định mạnh mẽ về sứ mệnh cao cả của văn học: không chỉ phản ánh cuộc sống mà còn hướng con người đến chân – thiện – mỹ. Trong hành trình đó, những hình tượng nhân vật đẹp đẽ, giàu lý tưởng và tình yêu thương luôn là điểm sáng đầy cảm xúc. Một trong những hình tượng như thế là người thầy Đuy-sen trong truyện ngắn Người thầy đầu tiên của Chinghiz Aitmatov. Hình ảnh người thầy hiện lên vừa bình dị, chân thực, vừa cao cả, là biểu tượng cho khát vọng gieo mầm tri thức và thay đổi tương lai con người bằng ánh sáng của giáo dục
Sau khi học xong bài thơ "Gặp lá cơm nếp," em cảm thấy rất yêu quý và trân trọng những món ăn dân dã, giản dị nhưng đong đầy tình cảm của người Việt. Lá cơm nếp không chỉ là một nguyên liệu để gói bánh mà còn chứa đựng tình thương của bà, của mẹ dành cho con. Khi nghĩ đến lá cơm nếp, em nhớ đến những bữa cơm gia đình ấm cúng và hương vị quê hương thân thương. Bài thơ giúp em hiểu rằng những điều nhỏ bé, bình dị trong cuộc sống cũng có thể gợi lên những cảm xúc sâu sắc và ý nghĩa lớn lao. Em thấy yêu quý hơn truyền thống văn hóa của dân tộc qua những món ăn quê hương. Qua bài thơ, em học được bài học về lòng biết ơn và sự trân trọng những giá trị giản đơn nhưng quý giá trong cuộc sống. Em mong sẽ luôn giữ gìn và phát huy những giá trị ấy, để không quên cội nguồn, quê hương của mình. Bài thơ khiến em cảm nhận được tình cảm gia đình ấm áp và sự gắn bó khăng khít giữa con người với thiên nhiên, đất đai quê hương. Em rất thích bài thơ này vì nó nhẹ nhàng, sâu lắng và đầy tình cảm.
Ngọn gió đi qua
Bay cùng chiếc lá
Mặc áo đỏ cam
Nói cười hân hoan
Cùng bông cúc trắng
Duyên dáng xòe cành
Cạnh anh chích chòe
Cất cao tiếng hót
Bài thơ "Hạt Gạo Làng Ta" của Trần Đăng Khoa được viết theo thể thơ bốn chữ, với cách ngắt nhịp chủ yếu là 2/2 hoặc 3/1, và sử dụng vần lưng (gần âm) và vần liền, tạo nên âm hưởng nhịp nhàng, vui tươi, phản ánh nhịp sống lao động của người nông dân.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Bài thơ “Mẹ” của tác giả Đỗ Trung Lai để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh vô bờ của người mẹ. Qua bài thơ, tác giả đã khắc họa hình ảnh người mẹ một cách giản dị nhưng đầy xúc động, khiến người đọc cảm nhận rõ nét tình yêu thương và sự vất vả mà mẹ dành cho con.
Nội dung bài thơ tập trung thể hiện chủ đề tình mẹ vô cùng thiêng liêng, cao cả. Tác giả đã sử dụng nhiều hình ảnh giàu biểu cảm để làm nổi bật tình mẫu tử, như câu thơ: “Mẹ là dòng sữa ngọt ngào / Nuôi con lớn khôn qua bao tháng ngày” gợi lên hình ảnh người mẹ dịu dàng, tảo tần chăm sóc con từng ngày. Không chỉ thế, những vần thơ như “Đôi tay mẹ nhăn nheo vì gió sương” thể hiện sự gian khổ, vất vả mà mẹ đã trải qua, sẵn sàng hy sinh tất cả để con được hạnh phúc, trưởng thành. Những hình ảnh đó không chỉ đơn thuần là lời ca ngợi mà còn là sự trân trọng, biết ơn sâu sắc dành cho mẹ – người đã dành trọn cuộc đời cho con.
Đọc bài thơ, em cảm thấy lòng mình như ấm lại với tình cảm thiêng liêng dành cho mẹ. Em nhận ra rằng, dù cuộc sống có khó khăn, bận rộn đến đâu, thì tình mẹ luôn là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi người. Bản thân em cũng mong muốn sẽ luôn chăm sóc, yêu thương và báo đáp công ơn mẹ bằng những hành động thiết thực trong cuộc sống hàng ngày. Qua đó, bài thơ không chỉ là lời ca ngợi mẹ mà còn là bài học về tình cảm gia đình, lòng biết ơn và sự kính trọng người sinh thành dưỡng dục.
Từ lâu, chủ đề tình cảm gia đình đã trở thành mạch cảm xúc khơi nguồn cảm hứng sáng tác của nhiều nghệ sĩ. Trong số những bài thơ hay viết về chủ đề này, bài thơ "Mẹ" của tác giả Đỗ Trung Lai là một áng thơ đẹp cả về nội dung và nghệ thuật khiến bạn đọc yêu mến. Trước hết , nội dung chính của bài thơ viết về nỗi xót xa, thương cảm sâu sắc trước hình ảnh mẹ ngày càng già yếu, hao mòn theo năm tháng của tác giả, là sợi dây tình cảm thiêng liêng trong cuộc đời con người nên dễ khiến trái tim độc giả xúc động. Tác giả sử dụng hình ảnh "cây cau" và "miếng trầu" để so sánh với mẹ, từ đó làm nổi bật sự tương phản giữa sự bền vững của tự nhiên với sự mong manh, hao tàn của con người, khiến người đọc xúc động và thấm thía sự hy sinh của mẹ. " Cau ngày càng cao/ Mẹ ngày một thấp/ Cau gần với giời/ Mẹ thì gần đất" . Những câu thơ miêu tả hình dáng mẹ ngày một già yếu, cuộc đời mẹ đang dần gần đất xa trời." Giờ cau bổ tám/ Mẹ còn ngại to", mượn hình ảnh miếng trầu bổ nhỏ để khắc họa hình ảnh mẹ, nhận thấy đc tuổi già móm mém của mẹ. Bài thơ là lời tâm sự của người con khi chứng kiến mẹ tiều tụy dần. Từ hình ảnh miếng trầu khô, tác giả liên tưởng đến sự "khô gầy" của mẹ, làm dấy lên cảm xúc nghẹn ngào khi "nâng trên tay - không thể nén được những giọt lệ". Câu hỏi tu từ "Ngẩng hỏi trời vậy - Sao mẹ ta già " là một nỗi trăn trở của riêng người con, cũng là nỗi trăn trở chung của nhiều người khi thời gian trôi đi và không ai có thể ngăn cản được quy luật tự nhiên khắc nghiệt, tuổi xế chiều đã rút cạn sức lực của mẹ. Tổng kết lại,bài thơ như một tiếng thở dài, một sự dồn nén cảm xúc không thể kìm nén. Những hình ảnh giản dị, gần gũi nhưng lại chứa đựng một tình yêu thương vô bờ bến và sự tiếc nuối, xót xa cho mẹ.