K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

0, 5; 0,3; 3,5

0,5

0,3

3,5


14 tháng 2

Câu chuyện Quả táo của Bác Hồ đã để lại trong em nhiều xúc động và suy nghĩ sâu sắc. Chỉ từ một chi tiết rất nhỏ là việc Bác chia quả táo cho các em thiếu nhi, em cảm nhận được tấm lòng yêu thương, sự quan tâm ân cần và đức tính giản dị của Người. Bác luôn nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến bản thân, dù trong hoàn cảnh nào cũng thể hiện sự gần gũi và chân thành. Qua câu chuyện, em càng thêm kính yêu và biết ơn Bác Hồ. Hình ảnh Bác chia quả táo tuy giản dị nhưng chứa đựng bài học lớn về sự sẻ chia và lòng nhân ái. Em tự nhủ bản thân phải biết yêu thương mọi người xung quanh, biết nhường nhịn và giúp đỡ người khác từ những việc nhỏ nhất. Câu chuyện giúp em hiểu rằng sự vĩ đại đôi khi bắt đầu từ những hành động rất bình dị trong cuộc sống hằng ngày.

5 tháng 1 2025

giúp với ạ


5 tháng 1 2025

Bài thơ "Mẹ" của Trần Quốc Toàn cứ ngân vang mãi trong tôi, không chỉ bởi những vần thơ giản dị, mộc mạc mà còn bởi tình cảm sâu lắng, chân thành mà nó gợi lên. Mỗi câu thơ như một nhát dao nhẹ nhàng, nhưng cứa sâu vào trái tim, khơi dậy biết bao kỷ niệm về người mẹ thân yêu. Hình ảnh "bàn tay mẹ mỏi mệt" hay "tóc mẹ phai màu" không chỉ là những hình ảnh tả thực mà còn là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng, tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho con. Tôi xúc động đến nghẹn ngào khi đọc những dòng thơ ấy, như thể được sống lại những khoảnh khắc bên mẹ, được cảm nhận trọn vẹn sự ấm áp, che chở của vòng tay mẹ. Bài thơ không chỉ là một tác phẩm văn chương, mà còn là lời nhắc nhở, là bài học về tình mẫu tử thiêng liêng, khiến lòng tôi tràn đầy biết ơn và yêu thương. Tôi sẽ mãi trân trọng và ghi nhớ bài thơ này, như một kỷ niệm đẹp đẽ về tình mẫu tử cao cả.

5 tháng 1 2025

12m 21mm = 12,021m

5 tháng 1 2025

12m 21mm = 12,021m✔

14 tháng 2

Câu chuyện em vừa đọc đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Qua những tình tiết giản dị nhưng cảm động, em cảm nhận được tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của nhân vật dành cho người thân. Có những chi tiết khiến em xúc động và suy nghĩ rất lâu về ý nghĩa của lòng nhân ái trong cuộc sống. Câu chuyện không chỉ làm em cảm động mà còn giúp em hiểu rằng mỗi người cần biết quan tâm, sẻ chia với những người xung quanh. Nhờ đó, em càng trân trọng hơn những điều tốt đẹp và những tình cảm chân thành trong cuộc sống hằng ngày.

Mai và Tâm đều là đôi bạn thân.

Tôi nghĩ bạn mà làm điều này có lạ quá không?

Nếu tôi không muốn nghe thì tôi mong bạn đừng nói nữa!

14 tháng 2

Giữa trưa nắng gắt, sau giờ tan học, Hương bước ra cổng trường thì thấy một bà cụ đang đứng bên lề đường đông xe cộ. Bà chống một chiếc gậy tre nhỏ, bàn tay run run dò từng bước vì đôi mắt đã không còn nhìn thấy rõ. Dòng người và xe cộ qua lại tấp nập khiến bà lúng túng, không biết làm sao để sang bên kia đường. Thấy vậy, Hương liền tiến đến gần, nhẹ nhàng nói: “Bà ơi, cháu tên là Hương, cháu dắt bà qua đường nhé.” Nghe giọng nói trong trẻo và ấm áp, bà cụ mỉm cười, nắm lấy tay em. Hương cẩn thận quan sát xe cộ, từng bước dắt bà sang đường an toàn. Khi sang đến nơi, bà cảm ơn rồi lại tiếp tục bước đi cùng chiếc gậy tre quen thuộc. Hương quay trở về nhà, lòng vẫn còn thương bà cụ rất nhiều. Em hiểu rằng chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang lại niềm vui và sự ấm áp cho người khác.

5 tháng 1 2025

giúp mình với


14 tháng 2

Tôi là một cô bé sống cùng mẹ trong căn nhà nhỏ ở cuối làng. Từ nhỏ, tôi chỉ có mẹ là người thân duy nhất. Mẹ làm việc vất vả nuôi tôi khôn lớn. Một ngày kia, mẹ lâm bệnh nặng. Tôi lo lắng vô cùng, chỉ biết ngồi bên giường nắm tay mẹ mà khóc. Thầy thuốc bảo rằng nếu tìm được một bông hoa lạ trên núi cao, số cánh hoa bao nhiêu thì mẹ sẽ sống thêm bấy nhiêu ngày.

Nghe vậy, tôi lập tức lên đường. Đường lên núi gập ghềnh, tôi nhiều lần vấp ngã nhưng vẫn cố gắng bước tiếp vì chỉ mong cứu được mẹ. Cuối cùng, tôi tìm thấy một bông hoa trắng nhỏ bé giữa gió lạnh. Tôi run run đếm cánh hoa và sợ hãi khi thấy chúng quá ít. Tôi nghĩ nếu mỗi cánh hoa là một ngày mẹ được sống thì mẹ sẽ không ở bên tôi lâu nữa.

Không kìm được nước mắt, tôi nhẹ nhàng xé từng cánh hoa lớn thành nhiều cánh nhỏ hơn, vừa xé vừa cầu xin trời đất cho mẹ được sống lâu dài. Khi tôi ôm bông hoa trở về, điều kì diệu đã xảy ra. Bông hoa trắng giờ đây có vô số cánh mỏng xếp chồng lên nhau. Mẹ tôi dần khỏe lại.

Từ đó, người ta gọi loài hoa ấy là hoa cúc trắng. Với tôi, đó không chỉ là một bông hoa, mà là minh chứng cho tình yêu thương và hiếu thảo mà tôi luôn dành cho mẹ.