K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

28 tháng 5 2024

1: AB+AD=160:2=80cm

AB-AD=20cm

Do đó: \(AB=\dfrac{80+20}{2}=50\left(cm\right)\) và AD=50-20=30(cm)

Diện tích hình chữ nhật ABCD là:

50x30=1500(cm2)

2:

a: \(S_{ADC}=\dfrac{1}{2}\times S_{ABC}=750\left(cm^2\right)\)

Vì \(AE=\dfrac{1}{3}AC\)

nên \(\dfrac{CE}{CA}=\dfrac{2}{3}\)

=>\(S_{DEC}=\dfrac{2}{3}\times S_{ADC}=500\left(cm^2\right)\)

2: \(S_{ADC}=6\times S_{DKF}\)

=>\(S_{DFK}=125\left(cm^2\right)\)

Vì DF=FE

nên DF=1/2DE

=>\(S_{DFC}=\dfrac{1}{2}\times S_{DEC}=250\left(cm^2\right)\)

Vì \(S_{DFK}=\dfrac{1}{2}S_{DFC}\)

nên \(\dfrac{FK}{FC}=\dfrac{1}{2}\)

=>K là trung điểm của FC

DS
27 tháng 5 2024

4 ngày        5 người        240 sp
8 ngày        9 người         ??? sp
??? = 240 x \(\dfrac{9}{5}\) x \(\dfrac{8}{4}\)=  864 (sp)

27 tháng 5 2024

SOS;((

27 tháng 5 2024

                   Giải:

a; Hiệu số tuổi hai mẹ con luôn không thay đổi theo thời gian nên ba năm trước mẹ vẫn hơn con 27 tuổi.

Ta có sơ đồ:

Theo sơ đồ ta có:

Tuổi mẹ ba năm trước là:

27 : (4 - 1) x 4 = 36 (tuổi)

Tuổi mẹ hiện nay là:

  36 + 3  = 39 (tuổi)

Tuổi con hiện nay là:

    39 - 27 = 12 (tuổi)

Đáp số: 12 tuổi. 

  

27 tháng 5 2024

Diện tích 4 bức tường xung quanh là:

(20+8)x2x4,5=9x28=252(m2)

Diện tích cần quét sơn là:

252+20x8-25,5=386,5(m2)

27 tháng 5 2024

Diện tích 4 bức tường xung quanh là:

(20+8)x2x4,5=9x28=252(m2)

Diện tích cần quét sơn là:

252+20x8-25,5=386,5(m2)

         Đáp số:386,5 m2

27 tháng 5 2024

0.3 gì bạn 

 

27 tháng 5 2024

0,3 cm á

 

29 tháng 5 2024

2019 có số 9 là sao em?

 

30 tháng 5 2024

À mình viết lộn giờ mình sửa lại rồi bạn

27 tháng 5 2024

tk

Quê hương em là một miền quê thanh bình và hạnh phúc. Trong mắt em, dù là khi nào, quê hương cũng mang một vẻ đẹp khó mà dời mắt. Thế nhưng, quê hương em đẹp nhất, có lẽ vẫn là những buổi hoàng hôn.

Khi chiều dần về cuối, mặt trời lui về căn gác nhỏ dưới vách núi. Những chú nắng tinh nghịch vẫn cổ nhảy nhót những nốt cuối trên bụi cây thấp bé, rồi mới chịu về nhà. Ánh sáng trở nên dịu hơn, giống như buổi sáng sớm. Thế nhưng, trong cái ánh sáng ngày muộn ấy, có cái gì đó ấm áp, vàng cam, khiến người ta thư giãn nhiều hơn là sự năng động của sớm mai. Xa xa, từng đàn chim vỗ cánh bay về tổ. Có mấy chú chim nhỏ, còn luyến tiếc một quả mọng chín, cố nán lại thêm một chút rồi mới vội bay theo đàn.

Ngoài đồng, các cô, chú nông dân cũng thu cuốc, dắt trâu về làng. Những đứa trẻ ở trường cũng đang trở về nhà sau ngày học tập căng thẳng. Cái thú vị ở đây, chính là cái nhịp chậm rãi của mọi người. Khác với ở thành phố, giờ tan tầm luôn đông đúc và tiếng còi xe thúc dục nhau ồn ào. Thì ở nơi đây, ai cũng thảnh thơi, di chuyển chậm rãi, vừa đi vừa trò chuyện. Họ không vội vàng, hấp tấp, đó là cái nhàn trong lối sống của nhà nông. Thỉnh thoảng, những cơn gió lướt qua tán lá, gợi lên âm thanh xào xạc, mang theo hương thơm của đất, của lúa, của cỏ cây đã chín say dưới ánh nắng của một ngày dài. Đó đích thị là hương đồng cỏ nội mà ông cha ta vẫn thường hay bảo. Đợi đến khi mọi người trở về nhà thì mặt trời cũng đã đi ngủ, những ngọn đèn vàng sáng ấm áp dần thắp lên khắp nơi. Nếu nhìn từ trên cao, thì giống như có hàng trăm chú đom đóm khổng lồ đang thích chí nằm nghỉ vậy. Và rồi, tiếng nói chuyện, tiếng xô đẩy dọn dẹp, tiếng xoong nồi sau bếp rộn rã vang lên, gợi sự ấm áp, sung túc của gia đình. Những âm thanh ấy là âm thanh của sinh hoạt gia đình, của sự đoàn tụ cuối ngày. Ngoài kia, những ánh sáng cuối cùng cũng đã biến mất, để cho ánh trăng của màn đêm ngự trị khắp nơi. Thế là hoàng hôn đã tắt.

Mỗi ngày, vào thời khắc hoàng hôn buông xuống, em luôn cảm thấy thật thư thái và nhẹ nhàng. Được ngắm nhìn khung cảnh làng quê yên bình lúc ấy, như là một món quà dành cho em. Mong rằng, dù thời gian đi qua, làng quê ngày càng phát triển, thì quê hương em vẫn mãi bình yên như thế.

Tả cảnh hoàng hôn trên quê hương em lớp 5

27 tháng 5 2024

tk

Quê hương em là một miền quê thanh bình và hạnh phúc. Trong mắt em, dù là khi nào, quê hương cũng mang một vẻ đẹp khó mà dời mắt. Thế nhưng, quê hương em đẹp nhất, có lẽ vẫn là những buổi hoàng hôn.

Khi chiều dần về cuối, mặt trời lui về căn gác nhỏ dưới vách núi. Những chú nắng tinh nghịch vẫn cổ nhảy nhót những nốt cuối trên bụi cây thấp bé, rồi mới chịu về nhà. Ánh sáng trở nên dịu hơn, giống như buổi sáng sớm. Thế nhưng, trong cái ánh sáng ngày muộn ấy, có cái gì đó ấm áp, vàng cam, khiến người ta thư giãn nhiều hơn là sự năng động của sớm mai. Xa xa, từng đàn chim vỗ cánh bay về tổ. Có mấy chú chim nhỏ, còn luyến tiếc một quả mọng chín, cố nán lại thêm một chút rồi mới vội bay theo đàn.

Ngoài đồng, các cô, chú nông dân cũng thu cuốc, dắt trâu về làng. Những đứa trẻ ở trường cũng đang trở về nhà sau ngày học tập căng thẳng. Cái thú vị ở đây, chính là cái nhịp chậm rãi của mọi người. Khác với ở thành phố, giờ tan tầm luôn đông đúc và tiếng còi xe thúc dục nhau ồn ào. Thì ở nơi đây, ai cũng thảnh thơi, di chuyển chậm rãi, vừa đi vừa trò chuyện. Họ không vội vàng, hấp tấp, đó là cái nhàn trong lối sống của nhà nông. Thỉnh thoảng, những cơn gió lướt qua tán lá, gợi lên âm thanh xào xạc, mang theo hương thơm của đất, của lúa, của cỏ cây đã chín say dưới ánh nắng của một ngày dài. Đó đích thị là hương đồng cỏ nội mà ông cha ta vẫn thường hay bảo. Đợi đến khi mọi người trở về nhà thì mặt trời cũng đã đi ngủ, những ngọn đèn vàng sáng ấm áp dần thắp lên khắp nơi. Nếu nhìn từ trên cao, thì giống như có hàng trăm chú đom đóm khổng lồ đang thích chí nằm nghỉ vậy. Và rồi, tiếng nói chuyện, tiếng xô đẩy dọn dẹp, tiếng xoong nồi sau bếp rộn rã vang lên, gợi sự ấm áp, sung túc của gia đình. Những âm thanh ấy là âm thanh của sinh hoạt gia đình, của sự đoàn tụ cuối ngày. Ngoài kia, những ánh sáng cuối cùng cũng đã biến mất, để cho ánh trăng của màn đêm ngự trị khắp nơi. Thế là hoàng hôn đã tắt.

Mỗi ngày, vào thời khắc hoàng hôn buông xuống, em luôn cảm thấy thật thư thái và nhẹ nhàng. Được ngắm nhìn khung cảnh làng quê yên bình lúc ấy, như là một món quà dành cho em. Mong rằng, dù thời gian đi qua, làng quê ngày càng phát triển, thì quê hương em vẫn mãi bình yên như thế.

Tả cảnh hoàng hôn trên quê hương em lớp 5

27 tháng 5 2024

B

 

27 tháng 5 2024

tk ạ mik sao chép dc

A) Để tính vận tốc trung bình của An đi cả quãng đường AB, ta sử dụng công thức vận tốc trung bình = tổng quãng đường / tổng thời gian.

- Quãng đường đi nửa quãng đường đầu: 6 km/h * (12 km / 2) = 36 km
- Quãng đường đi nửa quãng đường sau: 3 km/h * (12 km / 2) = 18 km
- Tổng quãng đường: 36 km + 18 km = 54 km

- Thời gian đi nửa quãng đường đầu: (12 km / 2) / 6 km/h = 1 giờ
- Thời gian đi nửa quãng đường sau: (12 km / 2) / 3 km/h = 2 giờ
- Tổng thời gian: 1 giờ + 2 giờ = 3 giờ

Vận tốc trung bình = 54 km / 3 giờ = 18 km/h

B) Để hoàn thành câu hỏi B, bạn cần cung cấp thông tin tiếp theo về việc An bắt đầu gặp một... để chúng ta có thể giải quyết vấn đề một cách chính xác.

28 tháng 5 2024

bn bấm vào xem thêm ấy,cuối câu á

AH
Akai Haruma
Giáo viên
27 tháng 5 2024

Lời giải:
a.

Tại điểm gặp nhau lần đầu, quãng đường hai bác đi là như nhau (đều từ thị trấn Chũ đến điểm gặp nhau)

Tỷ số vận tốc của bác Lan so với bác Hồng: $\frac{30}{45}=\frac{2}{3}$

Do cùng 1 độ dài quãng đường nên tỷ số thời gian của bác Lan so với bác Hồng là $1:\frac{2}{3}=\frac{3}{2}$

Hiệu thời gian của bác Lan so với bác Hồng: $30$ phút = 0,5 giờ

Thời gian bác Hồng đi cho đến gặp bác Lan: $0,5:(3-2)\times 2=1$ (giờ)

Vậy sau 1 giờ kể từ khi bác Hồng xuất phát thì hai bác gặp nhau.

b.

Điểm gặp nhau cách Hà Nội: $90-1\times 45=45$ (km)

Kể từ lúc gặp nhau lần 1 bác Hồng đi thêm: $45:45=1$ giờ nữa là đến Hà Nội.

Khi đó, bác Lan còn cách Hà Nội: $45-30\times 1=15$ (km)

Lúc này, bài toán trở thành bài toán chuyển động ngược chiều. Bác Hồng đứng ở Hà Nội, bác Lan đứng ở điểm cách Hà Nội 15 km.

Tổng vận tốc 2 bác: $30+45=75$ (km/h) 

Hai bác gặp nhau sau khi bác Hồng xuất phát từ Hà Nội: $15:75=0,2$ (giờ) hay $12$ phút

Vậy hai bác gặp nhau lần 2 lúc:

7 giờ + 1 giờ + 1 giờ  + 12 phút = 9 giờ 12 phút.