Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong cuộc đời, kiến thức rất quan trọng trong đời sống của chúng ta. Nhưng trong chúng ta không phải ai ai cũng đều được đi học cả đâu mà có rất nhiều người nghèo khó không có đủ điều kiện để đi học. Nhưng em cảm thấy may mắn vì là là người có thể đi học. Vì vậy, những kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học đối với em là những giây phút tuyệt vời, ấn tượng và khó phai.
Giờ đây tuy em đã là học sinh lớp Sáu rồi nhưng em luôn nhớ về mái trường thân yêu hồi Tiểu học. Vào hôm trước khi ngày khai trường diễn ra, em lấy làm hồi hộp và trong đầu cứ suy nghĩ về nhiều thứ liên quan đến trường lớp nào là “mình sẽ vào học ngôi trường như thế nào đây?”, “bạn bè có tốt không?”, “thầy cô có dữ không?”. Và những ngày này, ba mẹ em đều rất bận rộn. Không phải bận rộn vì công việc mà vì lo cho ngày khai trường đầu tiên của em. Ba thì đi mua giấy bao vở, dán nhãn, tập vở. Mẹ thì đi mua sách giáo khoa, đồng phục... Khi ngồi cùng mẹ bao tập, tôi cứ nói thầm trong lòng không được làm dơ bất cứ cuốn tập nào nhưng suy nghĩ đó không được thực hiện tốt. Tôi đã làm rách bìa giấy bao tập. Tôi liền òa khóc lên nhưng nhờ mẹ tôi dỗ dành, an ủi nên tôi mới thôi không khóc nữa. Ba thì chỉ cho tôi bao vở làm sao cho đúng cách và cẩn thận, dán nhãn ra sao cho đẹp và dính chặt. Mẹ thì viết tên của em lên các giấy nhãn đó. Ôi! Những con chữ như rồng bay phượng múa thật tuyệt đẹp. Tập vở, sách giáo khoa, bút viết, cặp táp đều đã sẵn sàng. Đến tối, em không tài nào ngủ được, phải một lúc sau tôi mới thiếp đi vì em nghĩ mãi đến ngày vào lớp Một đặc biệt của em. Đến sáng, sau khi đã thức dậy làm vệ sinh cá nhân xong thì mẹ chở tôi đến trường trên chiếc xe đạp, Trên đường em thấy có rất nhiều bạn mặc đồng phục mới, khuôn mặt của các bạn ấy vừa có chút lo sợ vừa có chút hào hứng. Em cảm cũng có cảm giác giống như vậy, lo sợ vì em không biết các bạn có thân thiện không? Thầy cô có yêu quý em không? và vui vẻ vì được mặc đồng phục mới được học kiến thức mới...Sau khi bước vào trường, thì em thấy trường em vừa rộng rãi mà vừa đẹp đẽ nữa. Những cái cây cao cao có màu sắc đỏ thắm. Tôi giật thót tim khi nghe thấy tiếng trống khai trường vang lên “Tùng... Tùng... Tùng”. Cả trường bắt đầu xếp hàng ngay ngắn trên sân, sau khi xếp xong thì các bạn liền chuyền ghế cho nhau và bắt đầu ngồi xuống. Buổi lễ khai giảng bắt đầu với lời kính chúc các bạn học sinh lớp Một khi bước vào khôi trường mới từ cô hiệu trưởng và các tiết mục văn nghệ đặc sắc và thú vị. Cuối buối lễ cô hiệu trưởng thay mặt tất cả thầy cô đánh tiếng trống trường đặc biệt. Đến giờ ra chơi dường như chỉ có khoảng mười lăm phút. Em ngồi trong lớp, không biết chơi với ai. và chơi trò gì nhưng có một đám bạn đến rủ em chơi cùng. Em cảm thấy xúc động làm sao! Khi ra về, em vẫy tay chào tạm biệt các bạn mới của mình và lên xe. Bóng các bạn xa dần và tôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm xúc xao xuyến lạ thường với ngồi trường tiểu học vừa mới lạ vừa gần gũi.
Ngày đầu tiên đi học của em thật thú vị. Những kỉ niệm tuyệt vời ấy luôn đọng lại trong trí óc của tôi và cũng những kỉ niệm ấy thúc giục tôi vào việc học tốt hơn. Đó cũng là hành trang cho em vững bước trên con đường dẫn đến sự thành công trong xã hội.
kể về người mà em thân yêu nhất :
Mỗi người đều có một người mẹ. Đó là một chỗ dựa tinh thần rất lớn mà ai cũng phải đáng quý trọng. Mẹ tôi cũng vậy, mẹ luôn luôn dành tình yêu thương lớn nhất cho chúng tôi để bù đắp nỗi mất mát về người cha.
Tôi sinh ra đã không thấy được mặt cha. Đó là sự tổn thương rất lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, mẹ tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi gia đình. Nào là đóng gạch, cuốc mướn... mẹ làm hết. Nghĩ đến đây mà tôi rưng rưng nước mắt. Số mẹ tôi thật khổ! Mẹ làm vất vả đến như vậy mà vẫn không đủ ăn nên mẹ phải đi làm nghề dạy trẻ. May mắn lắm mẹ mới xin được vào một nơi ổn định.
Bàn tay mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng đen vì làm việc vất vả. Nhưng tôi biết, vào những ngày Tết trong khi mọi người dang vui đùa chạy nhảy thì mẹ lại ra ngoài vườn lặng lẽ ngồi khóc. Những giọt nước mắt chứa đọng tâm hồn trong sáng, chung thủy của mẹ.
Mẹ thật là cao cả! Mẹ vẫn luôn dõi theo từng bước đi của tôi như một động lực giúp tôi không ngừng học hỏi. Tôi còn nhớ có năm lúa thất (mất) mùa mẹ phải đi khuân vác gạch thuê cho người ta để kiếm tiền. Đôi vai mẹ bị chầy xước rất nhiều. Nhưng nó lại chưa đựng nhiều kỷ niệm đối với tôi. Đến bây giờ, mẹ vẫn không ngừng làm việc.
Có lẽ ông trời không cho mẹ nghỉ. Tuy vậy, mẹ có một tâm hồn vẫn lạc quan, yêu đời. Tôi thật cảm phục trước mẹ. Năm tháng qua đi, mẹ vẫn phải chịu đựng bao nỗi đắng cay, ngọt bùi. Mẹ như là một tia sáng của đời con. Tôi biết mẹ ấp ủ trong mình một nỗi hy vọng: “Không để cuộc đời con lại giống mình phải gây dựng cho con một sự nghiệp”. Tôi biết vì tôi, mẹ có thể hy sinh tất cả, kể cả niềm vui. Vì thế mẹ rất nghiêm khắc khi tôi làm sai việc.
tham khảo
Bài thơ Về thăm mẹ của Đinh Nam Khương là một bài thơ lục bát nói về tình cảm của người con dành cho mẹ khi nhìn thấy cuộc sống của mẹ từ những “chuyện giản đơn thường ngày”. Thơ lục bát vẫn gắn liền với ca dao, thể hiện đời sống và tâm tình của người Việt. Khi nói về những hình ảnh cuộc sống của mẹ, với những hình ảnh giản dị, vốn quen thuộc với người dân Việt Nam, cùng với việc bộc lộ tình cảm thì lục bát là một lựa chọn phù hợp. Dùng lục bát để thể hiện tình cảm tưởng như là điều đã quen thuộc, rất dễ rơi vào sáo mòn, nhưng tác giả bài thơ vẫn thể hiện được sự độc đáo về mặt nghệ thuật. Điển hình là cụm từ “òa cơn mưa”. “Òa” vốn là từ dùng để chỉ trạng thái biểu cảm của con người, ở đây lại được dùng cho “trời”. Vậy là con người xúc động sẽ òa khóc, còn trời xúc động thì “đang yên vậy” sẽ “òa cơn mưa”. Cơn mưa của trời xét trong chỉnh thể bài thơ là một hiện tượng tự nhiên, để sau đó: “Chum tương mẹ đã đậy rồi/ Nón mê xưa đứng nay ngồi dầm mưa”. Song, với một từ “òa”, hình ảnh cơn mưa lúc này không còn chỉ là hiện tượng tự nhiên mà nó đã là một chỉ dấu cho những điều gây xúc động được liệt kê ở phía sau đó như: áo tơi “lủn củn khoác hờ người rơm”, “cái nơm hỏng vành”, v.v… Có thể nói tác giả đã rất khéo dùng hiện tượng tự nhiên để nói lên tình cảm của mình, hay cách khác, tác giả đã ngụ trong cảnh vật cái tình muốn gửi gắm. Bài thơ Về thăm mẹ nếu thiếu từ “òa” sẽ vẫn hay bởi cái nhìn của tác giả về hình ảnh người mẹ và cuộc sống của mẹ bình dị làm xúc động chủ thể trữ tình – người con. Nhưng có thêm từ “òa”, bài thơ đã tạo được điểm sáng về nghệ thuật.
Tham Khảo :
Trong gia đình, người tôi gần gũi nhất có lẽ chính là anh trai. Tôi và anh trai đã có rất nhiều những trải nghiệm đáng nhớ cùng nhau.
Anh trai của em năm nay mười tám tuổi. Tên của anh là Nguyễn Trung Hiếu. Anh có dáng người cao ráo nhưng hơi gầy. Khuôn mặt trái xoan. Vầng trán cao và chiếc mũi thẳng. Anh không chỉ đẹp trai mà còn học rất giỏi. Suốt mười hai năm liền anh đều đạt học sinh giỏi. Trong nhà khắp nơi đều lưu giữ bằng khen của anh.
Bên cạnh đó, anh tôi chơi thể thao rất giỏi, nhất là với bộ môn bóng đá. Ước mơ của anh là trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp. Trước đây, tôi thường thấy anh mỗi buổi chiều đi học về là lại theo các anh trong xóm đi đá bóng. Trận đấu nào anh tham có anh tham gia thì đội nhà cũng đều chiến thắng. Hiện nay, anh đã có cơ hội thi đấu cho câu lạc bộ bóng đá của thành phố. Mọi người trong gia đình đều rất tự hào về anh. Dường như mọi sự chú ý đều hướng đến anh. Đã có lúc, tôi cảm thấy vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tị với anh. Tôi cũng muốn trở thành một cầu thủ bóng đá.
Một lần nọ, anh rủ tôi ra sân vận động chơi. Chúng tôi cùng nhau chạy bộ để rèn luyện sức khỏe. Sau đó, anh còn dạy tôi đá bóng. Tôi rất bất ngờ nhưng cũng chăm chú lắng nghe, làm theo những điều anh dạy. Anh còn nói rằng từ hôm nay anh sẽ dạy tôi về bóng đá. Tôi đã học được rất nhiều kiến thức bổ ích về kĩ năng đá bóng. Tôi vui lắm, và rất cảm động. Không ngờ anh trai lại quan tâm tôi như vậy. Điều đó khiến tôi cảm thấy phải cố gắng hơn để có thể giống như anh.
Trải nghiệm này đối với tôi thật bổ ích. Cũng nhờ như vậy mà tôi cảm thấy yêu quý anh trai của mình nhiều hơn. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng để có thể thành công như anh trai của mình.
Hồi ấy tôi học lớp Bốn, là một cô học trò hiếu động, tinh nghịch. Sau giờ học, lớp chúng tôi xếp hàng đi trên vỉa hè lát gạch đỏ của con phố trước cổng trường, ở đầu phố, những bạn mà bố mẹ đón muộn tập trung thành một nhóm, bày ra đủ các trò ồn ã trên các khoảng hè phố mát mẻ và rộng rãi. Một hôm, tan học đã lâu, hai đứa bọn tôi đang chơi dây thì có tiếng gọi “Trang”. Bạn tôi quay lại, chạy ùa về phía mẹ cậu đang đợi và vẫy tay chào tôi. Chiếc xe mất hút đằng xa, bỏ lại tôi một mình tha thẩn trên phố. Cái cảm giác sốt ruột mới khó chịu làm sao. Buồn bã, tôi đi tìm cho mình một trò tiêu khiển trong lúc chờ mẹ. Tôi chạy sang bên đường, tìm nhặt những quả xà cừ nứt nẻ vì nắng gắt dưới gốc cây. Đang lúc thú vị trước những chiến lợi phẩm ngộ nghĩnh, tôi nhìn thấy một bé gái.
Tôi còn nhớ như in hình ảnh bé gái ấy, gương mặt hơi lấm vì nước mắt và bụi đường, nó mặc đồng phục trường tôi. Tôi biết cô bé học lớp Một nhờ chiếc cặp sách có dán nhãn vở. Một cô bé thông minh và nhanh nhẹn như tôi bỗng cảm thấy lúng túng trước em nhỏ ấy. Tình huống này khác hẳn bài học đạo đức trên lớp vì xung quanh đây chẳng có đồn công an để tôi dẫn em nhỏ vào.
- Sao em lại khóc? - Sau cùng tôi đã cất tiếng hỏi, liệu câu hỏi có đường đột quá chăng?
Cô bé không trả lời, đôi tay nhỏ xíu, vụng về vẫn quét lên đôi mắt đen lay láy ướt đẫm trên khuôn mặt bầu bĩnh hơi lem luốc.
- Chắc bố mẹ đón muộn hả? Đừng sợ, mẹ chị cũng chưa đón chị.
Tôi chợt nhớ ra, và hơi ngượng ngùng với tiếng “chị” vừa nói, tôi chưa bao giờ hoặc ít khi nói như vậy vì tôi vốn là con út trong nhà.
Chúng tôi đứng sát lại gần nhau, một tay cô bé bám vào tay tôi, tay kia vẫn gạt nước mắt. Tôi thấy thương cô bé đang nấc lên từng cái mạnh, nước mắt thôi chảy vì đã khóc quá nhiều hay vì có tôi ở đó chẳng rõ. Tôi chẳng biết làm sao, đành chôn chân đứng đấy. Chưa bao giờ tôi phải chăm lo cho ai cả. Mặt trời chói chang đã khuất sau tòa khách sạn cao vút bên kia đường, xung quanh dần tối, dòng xe cộ vẫn nườm nượp trước mắt. Tôi muốn sang bên kia đường, chỗ vẫn hay đợi mẹ, nhưng cánh tay cô bé vẫn níu chặt cánh tay tôi. Tôi có hỏi nhà cô bé ở đâu nhưng một địa danh lạ hoắc được nêu ra. Còn lại chúng tôi hầu như im lặng. Tôi bồn chồn lo mẹ đứng đợi.
- Lan, một tiếng gọi vọng đến từ phía ngã tư, rồi một phụ nữ áo vàng dắt xe lại gần.
Cô bé chạy ngay vào lòng mẹ và nói:
- Mẹ chị ấy cũng chưa đến đón.
- Thế nhà cháu có điện thoại không? Mẹ cô bé hỏi tôi.
- Không cần đâu cô ạ, chắc mẹ cháu đứng bên kia rồi.
Mẹ tôi đang đứng bên đường với cô giáo tôi, suýt thốt lên gọi tôi nhưng lại ngừng vì thấy người phụ nữ đi cùng tôi và cô bé.
- Con. . . - Tôi ngập ngừng. - Con thấy em khóc nên đứng đợi cùng.
Mẹ tôi hiền hòa xoa đầu tôi. Cô giáo khen tôi là “dũng cảm”, còn tôi đã hết lo lắng vì cảm thấy một điều gì đó thật kì lạ.
Tối hôm đó, tôi chợt nghĩ lẽ ra nên dẫn em ấy sang chỗ mẹ tôi hay đón thì đúng hơn. Nhưng mẹ thì vẫn vui vẻ trêu tôi. Còn tôi thì vẫn không dứt được cái cảm giác ấy, một niềm vui chưa từng có khi nghĩ đến cô bé, niềm vui pha lẫn ngượng ngùng trước lời khen của mẹ và cô giáo.
Sau này, tôi mới tự hỏi tại sao không có những lời trách mắng mà tôi lo lắng, bồn chồn khi nghĩ đến lúc đứng dưới gốc cây xà cừ. Mẹ tôi nghĩ gì khi chỉ khen tôi? Hay mẹ đã nhìn thấy nỗi lo đó trên gương mặt tôi và xoa dịu nó đi bằng bàn tay mềm mại của mẹ. Để rồi chỉ còn lại thôi, niềm trìu mến, thương cảm đã nảy ra từ một tâm hồn bé bỏng dành cho một tâm hồn bé bỏng khác.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ, và với tôi, một trong những kỷ niệm đó chính là chuyến đi dã ngoại cùng lớp vào năm ngoái. Đó là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh, và lòng tôi tràn đầy háo hức.
Chúng tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi này từ rất lâu. Ngày hôm đó, cả lớp tập trung tại trường từ sớm, ai nấy đều mang theo những món ăn ngon và những trò chơi thú vị. Khi chiếc xe buýt lăn bánh, tiếng cười nói rộn ràng vang lên, tạo nên một không khí vui tươi, phấn khởi.
Khi đến nơi, chúng tôi được hòa mình vào thiên nhiên tươi đẹp. Những cánh rừng xanh mướt, dòng suối trong vắt chảy róc rách, và không khí trong lành khiến tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác. Chúng tôi cùng nhau tham gia các hoạt động như leo núi, chơi bóng, và tổ chức picnic. Những khoảnh khắc ấy thật sự quý giá, khi mà mọi người cùng nhau cười đùa, sẻ chia những câu chuyện và tạo nên những kỷ niệm khó quên.
Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Trong lúc chơi đùa, một bạn trong lớp đã bị trượt chân và ngã xuống suối. Lúc đó, tôi cảm thấy hoảng sợ và lo lắng. Nhưng ngay lập tức, mọi người đã nhanh chóng giúp đỡ bạn ấy lên bờ, và chúng tôi đã cùng nhau chăm sóc bạn. Từ trải nghiệm này, tôi nhận ra rằng tình bạn và sự đoàn kết là vô cùng quan trọng. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi và giúp đỡ nhau trong lúc khó khăn.
Khi trở về, tôi cảm thấy không chỉ vui vẻ mà còn tự hào về tình bạn của mình. Chuyến đi đã dạy tôi nhiều bài học quý giá về sự sẻ chia, lòng dũng cảm và tình yêu thương. Đó là một kỷ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên, và nó đã giúp tôi trưởng thành hơn trong cuộc sống.
Tóm lại, mỗi trải nghiệm đều mang lại cho chúng ta những bài học quý giá. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, tất cả đều góp phần tạo nên con người của chúng ta. Tôi sẽ luôn trân trọng những kỷ niệm đẹp và những bài học mà cuộc sống đã mang lại.
tham khảo
đề 1
Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Mái Trường Hay ❤️️ Ý Nghĩa Nhất
đợi mk tí, mk tìm lại bài của mk cho
No cop mạng, cop từ đề cương năm ngoái :)))
kb với mik đi mik gửi cho bn luôn nhé
Mẫu 2: Trải nghiệm vượt qua nỗi sợ (Tập đi xe đạp) Em từng là một đứa trẻ rất nhút nhát và sợ ngã, vì thế đến lớp 6 em vẫn chưa biết đi xe đạp. Mùa hè năm nay, bố quyết định dạy em bằng được. Những vòng xe đầu tiên thật gian nan, em ngã đau điếng và định bỏ cuộc. Nhưng nhìn thấy mồ hôi bố rơi giữa trưa nắng để giữ xe cho mình, em lại cố gắng. Sau nhiều lần trầy xước đầu gối, cuối cùng em cũng đã tự mình đạp đi được một đoạn dài. Cảm giác gió lướt qua tai và sự tự do trên yên xe thật tuyệt vời. Trải nghiệm ấy dạy em rằng, chỉ cần không bỏ cuộc, chúng ta có thể vượt qua mọi nỗi sợ hãi của chính mình.
Mẫu 3: Trải nghiệm về tình bạn (Giúp bạn khi gặp khó khăn) Kỷ niệm đáng nhớ nhất của em là lần cùng bạn Lan đi bộ về dưới cơn mưa rào bất chợt. Hôm đó Lan bị hỏng xe, nhà lại xa, hai đứa chỉ có chung một chiếc áo mưa mỏng. Chúng em cùng che, vừa đi vừa run cầm cập vì lạnh nhưng lại cười đùa rất vui vẻ. Em đã nhường phần lớn chiếc áo mưa cho Lan vì bạn ấy đang bị cảm nhẹ. Về đến nhà, cả hai đều ướt sũng nhưng lòng lại thấy ấm áp vô cùng. Trải nghiệm đơn giản ấy đã gắn kết chúng em lại gần nhau hơn. Em nhận ra rằng, một tình bạn đẹp không cần điều gì cao sang, chỉ cần sự sẻ chia đúng lúc là đủ.
mik gửi tin nhắn cho bạn r nhé nhân đc nhớ nhắn qua cho mik là nhận đc r nha
cảm ơn các anh chị nhé
bn yêu ơi đợi mk chút, sắp tải đc bài r
Giọt máu rơi anh đâu có quản ngại
Quyết tử thân mình, Tổ Quốc quyết sinh
Để hôm nay chúng em đón bình minh
Tâm luôn nhớ ngày Thương binh, Liệt sỹ.
Đọc những dòng thơ này lòng em lại rưng rưng nhớ về kỉ niệm chúng em đã được cùng toàn khối tham gia dọn vệ sinh Nghĩa trang liệt sĩ nhân ngày 22.12 – Ngày thành lập QĐND VN năm em học lớp 5. Đó là kỉ niệm mà đến bây giờ mỗi lần nhớ lại em vẫn không thể nào quên.
Buổi sáng thứ hai đầu tuần hôm ấy, sau khi thầy giáo Hiệu trưởng triển khai các công việc của toàn trường trong tuần mới, thầy đã tuyên truyền cho chúng em biết ý nghĩa của ngày Quân đội nhân dân Việt Nam 22.12, phát động toàn khối 5 sẽ tham gia hành quân và dọn dẹp nghĩa trang liệt sĩ. Nhận được thông tin đó, chúng em rất háo hức. Cả lớp đã tích cực chuẩn bị cho ngày kỉ niệm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam bằng việc được đi hành quân từ trường ra đền liệt sĩ và dọn dẹp nghĩa trang liệt sĩ. Chúng em đã chuẩn bị các dụng cụ: chổi, khăn lau, liềm... để dọn cỏ và quét tại nghĩa trang. Mỗi bạn một việc chờ đến buổi sáng hôm sau thực hiện.
Sáng hôm sau đó, 6.30 chúng em có mặt tại trường. Bầu trời những ngày cuối đông gió se lạnh tuy nhiên có chút nắng nhẹ. Ai trong chúng em cũng háo hức tham gia hoạt động thiện nguyện do trường phát động. Sau 20 phút hành quân, chúng em cũng đến được nghĩa trang liệt sĩ của quê hương. Ấn tượng ban đầu của em là dòng chữ: Đời đời ghi nhớ công ơn các anh hùng liệt sĩ. Các ngôi mộ được quy hoạch ngay ngắn thành hàng thẳng tắp, những hàng cây phi lao bao quanh nghĩa trang tạo nên vẻ trang nghiêm cho nơi yên nghỉ của những anh hùng đã ngã xuống vì độc lập dân tộc. Sau khi thắp hương tại đài tưởng niệm, được nghe cô tổng phụ trách giới thiệu về nghĩa trang liệt sĩ quê hương, lớp chúng em tập trung lại nơi khu vực được phân công lao động. Chúng em chuẩn bị chổi, khăn lau để quét dọn và nhổ cỏ. Những bạn trai và cô chủ nhiệm nhổ cỏ quanh khu đường vào. Mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng một vài bạn đã nhổ cỏ rất thành thạo. Tất cả làm việc trong không khí vui vẻ say sưa. Tiếng cười nói râm ran vang động khắp nơi. Con gái chúng em thì được giao nhiệm vụ nhẹ nhàng hơn: quét dọn và lau bụi bẩn tại ngôi mộ của các chiến sĩ. Cầm trên tay chiếc chổi, chiếc khăn lau quét dọn qua từng hàng mộ, lau từng tấm bia ghi tên các chiến sĩ chúng em cảm thấy rất xúc động. Từng tên tuổi, đơn vị, từng năm hi sinh cho chúng em thấy sự anh dũng của các chiến sĩ quê hương mình. Có chiến sĩ hi sinh khi mới 18, 20 tuổi – tuổi còn rất trẻ. Bất chợt đâu đó em nhớ đến câu thơ của nhà thơ Lê Anh Xuân:
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân
Trời càng về trưa ánh nắng mùa đông hình như càng đẹp hơn chiếu xuống các ngôi mộ đẹp đẽ, uy nghiêm. Chúng em mỗi đứa cắm nén nhang kính cẩn đặt trước từng ngôi mộ. Cả một không gian lớn đầy hương khói. Mùi thơm ngào ngạt tạo nên một cảm giác thật lạ lùng. Tiếng ồn giảm hẳn đi. Trải nghiệm đó là một trải nghiệm đặc biệt. Trải nghiệm đó cho em hiểu về sự anh dũng, kiên cường của các anh hùng liệt sĩ đã hi sinh cả cuộc đời cho dân tộc, cho đất nước. Đồng thời, chuyến trải nghiệm đó cũng giúp em hiểu phải học tập rèn luyện sao cho xứng với các anh hùng đã hi sinh cho đất nước, cho dân tộc.
Buổi trải nghiệm được dọn dẹp tại nghĩa trang liệt sĩ đã cho em thật nhiều cảm xúc. Để tổ quốc được độc lập, tự do như ngày hôm nay đã có biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống hi sinh xương máu. Đất mẹ anh hùng đã ôm trọn các chiến sĩ vào lòng để ngày hôm nay chúng em được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Xin tri ân và cảm ơn những người anh hùng ấy như nhà thơ Bảo Châu đã viết:
Đất nước mình đẹp lắm các bạn ơi
Trải rộng khắp bầu trời xanh nắng đẹp
Dải chữ S cong cong như tranh ghép
Đất nước mình vùng đất thép hiên ngang.
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm đáng nhớ, có thể vui, có thể buồn, nhưng đều để lại những bài học quý giá. Với em, trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tự đi xe đạp mà không cần ai giúp.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, trời mát mẻ. Bố quyết định dạy em đi xe đạp hai bánh sau nhiều lần em chỉ đi xe có bánh phụ. Lúc đầu, em rất háo hức nhưng cũng không khỏi lo lắng. Khi bố giữ phía sau yên xe, em bắt đầu đạp. Chiếc xe lắc lư như muốn ngã khiến tim em đập thình thịch. Em vừa đạp vừa hét: “Bố giữ chặt nhé!”
Sau vài vòng, bố nói: “Con cứ đạp đi, bố vẫn đang giữ.” Nghe vậy, em yên tâm hơn và cố gắng giữ thăng bằng. Nhưng một lúc sau, khi quay đầu lại, em mới phát hiện bố đã buông tay từ lúc nào mà em vẫn đang tự đi! Em vừa bất ngờ vừa vui sướng. Tuy nhiên, vì mất tập trung, em loạng choạng và ngã xuống. Đầu gối bị xước, hơi đau, em suýt bật khóc.
Bố chạy lại đỡ em dậy và nhẹ nhàng nói: “Không sao, ai học cũng phải ngã vài lần.” Nghe lời bố, em lấy lại can đảm, tiếp tục thử lại. Lần này, em cẩn thận hơn, tập trung nhìn thẳng phía trước và giữ tay lái vững vàng. Cuối cùng, em đã có thể tự đi xe một cách khá thành thạo. Cảm giác lúc đó thật vui và tự hào, như mình vừa làm được một điều rất lớn.
Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng để làm được một việc mới, không thể tránh khỏi khó khăn và thất bại. Điều quan trọng là phải kiên trì và không bỏ cuộc. Mỗi lần vấp ngã lại là một lần học được cách đứng lên.
Đến bây giờ, mỗi khi đi xe đạp trên con đường quen thuộc, em lại nhớ đến buổi chiều hôm đó – một kỷ niệm tuy nhỏ nhưng thật đáng nhớ trong tuổi thơ của em.
Mình đã làm ở lớp bạn tham khảo thử bài này
Bài làm
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm lần đầu thật đáng nhớ. Với em, đó là lần đầu tiên em tự tay nấu một bữa ăn cho gia đình.
Hôm đó là một buổi trưa cuối tuần, mẹ em bận việc nên về muộn. Nhìn căn bếp im lìm, em chợt nảy ra ý định sẽ thử nấu cơm để tạo bất ngờ cho mẹ. Nghĩ là làm, em bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu. Em quyết định nấu những món đơn giản như cơm, trứng chiên và rau luộc.
Ban đầu, mọi thứ có vẻ khá dễ dàng. Nhưng đến khi bắt tay vào làm, em mới thấy không hề đơn giản như em nghĩ. Khi vo gạo, em lỡ tay làm đổ một ít ra ngoài. Đến lúc cắm cơm, em lại loay hoay không biết cho bao nhiêu nước là vừa. Tiếp theo là món trứng chiên, em đập trứng quá mạnh làm vỏ rơi vào bát, phải nhặt rất lâu mới sạch.
Khó khăn nhất là khi bật bếp. Ngọn lửa bùng lên làm em giật mình, tim đập nhanh. Em cẩn thận đổ dầu vào chảo, nhưng vì cho quá nhiều nên dầu bắn lên “xèo xèo”. Khi cho trứng vào, em mải nhìn nên để hơi cháy một mặt. Nhìn chiếc trứng không được đẹp mắt, em có chút buồn, nhưng vẫn cố gắng hoàn thành món ăn.
Sau gần một tiếng loay hoay, cuối cùng em cũng nấu xong. Mâm cơm tuy đơn giản, không đẹp như mẹ nấu nhưng là tất cả công sức của em. Khi mẹ về, thấy mâm cơm đã dọn sẵn, mẹ rất bất ngờ. Mẹ mỉm cười và khen em: “Con đã lớn rồi!” Nghe vậy, em cảm thấy rất vui và tự hào, mọi mệt mỏi dường như tan biến.
Qua trải nghiệm này, em hiểu rằng nấu ăn không hề dễ dàng và càng thêm thương mẹ hơn vì mỗi ngày đều vất vả chuẩn bị bữa cơm cho gia đình. Em tự nhủ sẽ cố gắng học nấu ăn nhiều hơn để có thể giúp đỡ bố mẹ.
Đó là một kỷ niệm tuy giản dị nhưng sẽ luôn in sâu trong tâm trí em.
Tham khảo nhé bạn
e ơi thông cảm hơi dài, c kh chép AI đâu mà c lục từ quyển cũ lớp 6 của c ráng đọc nghe e :))
Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị cha già kính yêu, người đã mang đến ánh sáng của tự do, thắp lên ngọn lửa độc lập và hòa bình cho đất nước chúng ta. Trong trái tim mỗi người con đất Việt, Bác là biểu tượng cho sự hi sinh và lòng nhân ái vô bờ bến. Chính vì vậy, chuyến thăm quan Lăng Bác do nhà trường tổ chức sắp tới không chỉ là một chuyến đi, mà là niềm mong ước bấy lâu nay của em để được gần hơn bên vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.
Ngay từ buổi sáng sớm, khi bác gà trống vừa cất tiếng gáy, ông Mặt Trời còn đang lấp ló sau những đám mây ửng hồng, em thức dậy, chuẩn bị hành trang cho chuyến đi dã ngoại cùng các bạn trong lớp. Không khí buổi sáng thật trong lành, những giọt sương long lanh vẫn còn đọng trên chiếc lá. Chú chim hót líu lo, nhảy nhót trên cành cây. Em háo hức, muốn đến trường thật nhanh. Đi cùng với lớp trong chuyến đi có cô chủ nhiệm. Hôm nay cô diện một chiếc áo dài thật đẹp voeis mái tóc dài buông xõa, trông thật duyên dáng.
Đúng 7 giờ, các bạn xếp hàng, tập trung chuẩn bị lên xe. Ai cũng muốn chọn cho mình chỗ ngồi gần cửa sổ để được ngắm nhìn phong cảnh trên đường đi. Bạn nào cũng khấp khởi chờ mong cho chuyến đi trải nghiệm sắp tới. Phong cảnh trên đường đi thật đẹp. Trên xe, chúng em xùng hát lên các khúc hát về chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.Xe chạy bon bon ba tiếng đồng hồ mới tới nơi. Khi xe tiến vào đường Độc Lập – cái tên đầy cảm xúc như để báo công cho Bác rằng, đất nước Việt Nam chúng ta đã hoàn toàn thống nhất, tự do và hạnh phúc, những ánh mắt của chúng em đều hứng về quảng trường Ba Đình lịch sử, nơi Người đã đọc Bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ Cộng hòa. Vừa xuống xe, sau khi được cô giáo hướng dẫn, em cùng các bạn xếp hàng ngay ngắn lần lượt đi vào sân quảng trường Ba Đình. Trên bầu trời trong xanh cao vời vợi, gió nhè nhẹ thổi, cảm giác của em bồi hồi hơn. Bao phủ xung quanh quảng trường là những ô cỏ xanh tươi, đều tăm tắp trải dọc nền sân rộng, biểu trưng cho sự đoàn kết, bền vững của dân tộc. Trước cửa lăng, em thấy các chú vệ binh mặc trang phục màu trắng, đứng thẳng tắp, nghiêm trang, canh giữ cho Bác một giấc ngủ êm đềm. Lăng Bác thật uy nghiêm, tráng lệ, xung quanh Lăng là hai hàng tre cao thẳng và vững chãi, như thể chính mỗi người dân Việt Nam ngày đêm đứng bên Bác. Dọc theo các lối nhỏ dẫn tới lắng là 79 cây vạn tuế tượng trưng cho 79 mùa xuân của Người. Đường đi bộ tới lăng Bác rất dài, trời lại nắng nóng. Nhưng dù có phải có phải chờ rất lâu đến mấy thì chúng em cũng trật tự, tập trung. Giữa quảng trường Ba Đình lịch sử lắng Bác uy nghi và gần gũi, chúng em một lòng hướng về Bác. Phía trước Lăng là dòng chữ đỏ “ Chủ tịch Hồ Chí Minh” được khắc ngay ngắn , tỉ mỉ. Qua một chặng đường dài , cuối cùng lớp em cũng đã tiến vào trong lăng Bác, mọi người tới thăm lăng xếp thành hai hàng thẳng tắp, yên lặng tiến vào lăng thăm Người. Không khí trong lăng tĩnh lặng và trang nghiêm. Chúng em từ từ di chuyển , mắt hướng về nơi Bác đang an nghỉ, mang theo nỗi nhớ thương. Bác nằm đó bình yên trong giấc ngủ với vẻ mặt rạng ngời, râu tóc bạc phơ. Người vẫn mặc quần áo kaki nhạt màu như ngày thường. Bác như một vị tiên dưới ánh hào quang của phòng, dù vậy Bác vẫn toát lên vẻ giản dị, tiết kiệm và hiền lành. Tim em như nghẹn lại , bước chân muốn níu nhẹ đi để trông thấy Bác lâu hơn nữa. Có một vài bạn xúc động, lấy tay lau vội dòng nước mắt bởi chúng em ngoài lòng kính yêu, tôn kính còn vô cùng thương Người. Khi được nhìn thấy Bác, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Thật tiếc, rất nhanh sau đó chúng em đã phải di chuyển ra ngoài lăng. Sau khi thăm lăng Bác , cô giáo còn đưa chúng em đến thăm nhà sàn nơi Bác ở, thăm bảo tàng, ao cá . Trực tiếp nhìn thấy những vật dụng Bác thường sử dụng như : đôi dép cao su, cây gậy gỗ, chiếc mũ cối… Cô đã kể cho chúng em rất nhiều câu chuyện liên quan đến cuộc sống sinh hoạt của Bác. Chúng em còn được xem lại những đoạn phim tư liệu quý giá về cuộc đời của Bác như thể Bác vẫn còn ở quanh đây với chúng em vậy. Có lẽ dư âm của cuộc hội ngộ ban nãy với Bác Hồ kính yêu đã khiến chúng em càng thêm xúc động khi tận mắt chiêm ngưỡng những kỉ vật của Người. Những kỉ vật như những thước phim tua chậm, giúp chúng em hình dung được cuộc sống thường ngày của Bác. Qua đó, em hiểu thêm vai trò và tầm quan trọng , sự hi sinh lớn lao của Người trong dòng chảy lịch sử Việt Nam trong thế kỷ 20 và cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Chuẩn bị rời khỏi lăng Bác điều mà em nhớ mãi đó là nụ cười hiền từ của Người. Nụ cười ấy hằng ngày em chỉ được nhìn thấy trong bức tranh treo trên lớp, nhưng hôm nay em được tận mắt nhìn thấy thật gần gũi và thân thương. Nụ cười ấy mãi là biểu tượng của lòng nhân ái, là nguồn cảm hứng và sức mạnh tinh thần to lớn đối với mỗi người dân Việt Nam.
Chiều đến, khi ánh hoàng hôn buông xuống thì chuyến đi trải nghiệm cũng khép lại. Dù chuyến đi ngắn ngủi nhưng đã để lại trong lòng em ấn tượng khó phai và bài học quý giá. Lần đầu tiên, em được nhìn thấy một phần cuộc sống của Bác và từ đó em gửi tấm lòng thành kính tới Bác Hồ. Hơn nữa, em cảm nhận được tình yêu thương, lòng biết ơn của nhân dân đối với Bác. Em hiểu rằng, độc lập, tự do hôm nay là kết quả của bao xương máu, mồ hôi , nước mắt của các thế hệ cha anh, trong đó có công lao to lớn của Bác Hồ kính yêu.
Chuyến đi thăm lăng Bác là một trải nghiệm vô cùng thiêng liêng và ý nghĩa đối với em. Nó không chỉ giúp em hiểu thêm về cuộc đời, sự nghiệp của Bác Hồ mà còn khơi dậy trong em lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm với quê hương đất nước. Em tự nhủ mình phải sống sao cho xứng đáng với công lao của Bác, phải học tập thật tốt , rèn luyện đạo đức, trở thành người có ích trong xã hội. Em sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của Bác “ học tập tốt, lao động tốt để sau này trở thành người công dân tốt, góp phần xây dựng đất nước ta giàu đẹp hơn”.
Trong quãng đời học sinh của mình, có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất chắc chắn là chuyến dã ngoại cùng lớp cuối năm học lớp 6. Đó là lần đầu tiên em được đi xa cùng bạn bè, khám phá thiên nhiên và tạo ra những kỷ niệm khó quên.
Hôm ấy trời trong xanh, ánh nắng nhẹ nhàng soi rọi khung cảnh xung quanh. Cả lớp em háo hức chuẩn bị hành lý, ai cũng vui vẻ, ríu rít. Chuyến đi bắt đầu bằng tiếng cười và những câu chuyện vui vẻ trên xe bus. Khi đến nơi, cả nhóm cùng nhau chạy nhảy, chơi đùa, chụp hình lưu giữ những khoảnh khắc vui vẻ bên nhau.
Trong buổi chiều, chúng em được tham gia vào các trò chơi tập thể như đua thuyền, kéo co và vượt chướng ngại vật. Bị ướt đẫm mồ hôi, mệt lả nhưng ai cũng cười thật tươi, tạo nên không khí vui vẻ, đoàn kết. Đặc biệt, em còn nhớ rõ hình ảnh các bạn giúp đỡ nhau vượt qua thử thách, làm em cảm thấy tự hào về tập thể lớp mình.
Chuyến đi kết thúc bằng buổi lửa trại, mọi người cùng hát, nhảy, kể chuyện vui. Lúc đó, em cảm nhận rõ hơn về tình bạn, sự sẻ chia và tình cảm của thầy cô dành cho chúng em. Đêm xuống, trăng sáng lấp lánh, ánh đèn lấp lánh như sao trời, khiến em cảm thấy bình yên và hạnh phúc vô cùng.
Trải nghiệm này để lại trong em nhiều kỷ niệm đẹp, giúp em hiểu rằng tuổi học trò là những ngày tháng vui vẻ, ý nghĩa nhất của cuộc đời. Nó nhắc nhở em luôn trân trọng những giây phút bên bạn bè và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mọi người.
tui cx học lớp 6 nè:
trong hành trình đường đời của mỗi người, đã có biết bao nhiêu niềm vui,nỗi buồn xen kẽ trong hành trình. Mỗi dấu ấn,từng hoảng khắc đều là một kỉ niệm đáng nhớ. Kỉ niệm đánh nhớ khó quên nhất đối với tôi là khoảng khắc ngắn ngủi đi dạo về nhà lần cuối cùng ở ngôi trường tiểu học mến yêu.
Hôm ấy là ngày tổng kết năm. Học sinh nô nức và háo hức đón chờ ngày hội sắp diễn ra, ai ai cũng diện trong mình bộ đồ tốt nghiệp đầy niềm tự hào xen lẫn một chút nuối tiếc. Tôi đã nghĩ: cuộc đời trôi nhanh thật. Tôi mãi nhớ ngày tôi còn đang mới rụt rè và khóc nhè bám tay mẹ không chịu vô trường học thế mà giờ đây,không lâu sau không gặp lại nữa... Tôi không thể buồn rầu được, sẽ phá tan đi những nụ cười rạng rỡ trên từng gương mặt quen thuộc trong 5 năm cuộc đời.
Trường hôm nay vẫn tựa bao ngày, luôn thân quen và đầy gần gũi đễn biết nhường nào. Hình ảnh cụ Hồ trao khăn quàng cho đội viên mãi mãi tồn đọng trong lòng mỗi bjan học sinh. Cây hôm nay trang nghiêm quá, chẳng lao xao giống mọi ngày cả. Thầy Hiệu Trưởng trường tôi đây, nay cũng đã tuổi cao nhưng với tôi thầy rất tuyệt và không hề già tí nào. Thầy phát loa to,thông báo bắt đầu buổi tiệc. Trống đánh liên tục: tùng...tùng...tùng... và đám học sinh hò reo và chạy nhảy đi chơi quanh sân trường như đàn ong vỡ tổ.
Sau 1 tiếng vui đùa thỏa thích và rong chơi đủ thứ các kiểu thì bây giờ chúng tôi sẽ ngồi quay quần lại với nhau trong tiệc bàn ăn. Mỗi lớp 3 bạn, tôi ngồi chung với 2 người bạn thân yêu quý. Chúng tôi nói chuyện rôm rả, ăn uống no nê thì đã đến 7:30. Nhanh thật đấy, bây giờ cuộc vui đã tàn.
Cả trường vội vã đi về nhà, ai ai cũng nở nụ cười nhưng không sao giấu được nỗi buồn se thắt bên trong. Tôi cố kìm những giọt nước mắt để nhìn ngắm những người bạn tốt, những người đã lôi kéo tôi dậy khỏi vùng đầm lầy đáng sợ, đã bảo vệ và che chắc,đã cùng tôi cố gắng biết bao và cùng nhau trải qua bao nhiêu khó khăn. Tôi ra về 1 mình trong nước mắt dàn dụa. Ôi tôi nỡ lòng nào mà rời xa họ đây? Liệu chúng ta có còn gặp lại nhau? Tôi nghẹn ngào về nhà trong sự nuối tiếc và đầy ân hận. Tôi cảm thấy có lỗi với những người bạn tôi đây quá. Lần sau, tụi mình ráng cùng chung trường nhé.
Đối với tôi, ngày hôm đó là một ngày khó quên và đáng nhớ biết nhường nào. NHững kỉ niệm quý giá ấy tôi sẽ không quên. Có thể chúng ta không gặp nhau nữa nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng học tập để tiến về tương lai phía trước. thế còn bạn? Kỉ niệm đáng nhớ của bạn là gì?
bài này mik làm 100%