K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

"Nghệ thuật luôn bắt nguồn từ đời sống và một tác phẩm văn học chân chính luôn có sức mạnh thức tỉnh con người. Đọc 'Mắt Biếc' của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, người đọc không chỉ xót xa cho bi kịch tình yêu của Ngạn, mà còn nhìn thấy một hiện tượng phổ biến trong xã hội hiện đại: xu hướng chạy theo những giá trị ảo ảnh, lấp lánh bên ngoài mà đánh mất đi những điểm tựa tinh thần chân thật, bền vững."

Trong truyện, nhân vật Hà Lan là một cô gái xinh đẹp, mơ mộng nhưng lại dễ bị cuốn hút bởi cuộc sống thành phố đầy sôi động. Cô đã rời xa quê hương, rời xa tình cảm chân thành mà Ngạn dành cho mình để chạy theo những thứ phù phiếm. Chính sự lựa chọn ấy đã khiến cuộc đời Hà Lan rẽ sang một hướng khác, mang theo nhiều nuối tiếc. Từ đó, ta có thể thấy một hiện tượng khá phổ biến trong cuộc sống hiện nay, đặc biệt là ở giới trẻ: nhiều người dễ bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài lấp lánh mà quên mất những giá trị bền vững như tình cảm gia đình, tình bạn và sự chân thành.

Hiện tượng này không chỉ xuất hiện trong câu chuyện mà còn tồn tại ngoài đời thực. Có những bạn trẻ thích thể hiện bản thân bằng những thứ hào nhoáng, chạy theo trào lưu mà đôi khi đánh mất chính mình. Họ có thể bỏ qua những người thật lòng quan tâm, hoặc không trân trọng những điều giản dị nhưng ý nghĩa. Điều đó khiến cuộc sống trở nên thiếu cân bằng và đôi khi dẫn đến những sai lầm đáng tiếc.

Tuy nhiên, qua câu chuyện của Ngạn và Hà Lan, em nhận ra rằng những điều giản dị, chân thành mới là thứ đáng quý nhất. Tình cảm của Ngạn tuy không được đáp lại nhưng lại rất đẹp, rất trong sáng và đáng trân trọng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, trong cuộc sống, không nên chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài mà cần biết yêu thương và giữ gìn những giá trị thật sự.

"Khép lại những trang sách, 'Mắt Biếc' không đơn thuần là một khúc ca buồn cho một mối tình vô vọng, mà còn là hồi chuông thức tỉnh về thái độ sống. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta hãy thôi mải miết đuổi theo những ảo ảnh xa vời, học cách nâng niu những hạnh phúc bình dị đang hiện hữu và giữ trọn một tấm lòng chân thành để không bao giờ phải nói lời hối tiếc."
30 tháng 4

E tham khảo bài này nha.Anh đã chọn lọc gần 15 phút.Em đọc cảm nhận nó nhé!

Trong cuốn sách "Mắt Biếc" của nhà văn Nguyễn Quang Sáng, hiện tượng tình cảm trong sáng của tuổi học trò được thể hiện rõ nét qua nhân vật chính là Hà Nội, Ngạn và Dần. Tình yêu trong sáng, chân thành, không vụ lợi của những cô cậu học trò đã để lại trong lòng tôi nhiều ấn tượng sâu sắc.

Trong cuộc sống thật, đôi khi có những tình cảm không chân thành, dễ bị ảnh hưởng bởi lợi ích hoặc danh vọng. Nhưng qua "Mắt Biếc", tôi nhận thấy rằng tình cảm tuổi học trò thật trong sáng và đẹp đẽ. Hà Nội yêu Dần không toan tính, chỉ đơn thuần yêu thương, quý mến người bạn thân thiết của mình. Tình cảm đó thể hiện qua những hành động nhỏ bé, chân thành, không vụ lợi.

Hiện tượng này giúp tôi hiểu rằng, tuổi học trò là tuổi đẹp nhất của cuộc đời, là tuổi của những cảm xúc chân thành, trong sáng nhất. Chúng ta cần trân trọng và giữ gìn những tình cảm đẹp đẽ này trong cuộc sống hàng ngày.

Cuốn sách "Mắt Biếc" đã giúp tôi hiểu rõ hơn về hiện tượng tình cảm trong sáng của tuổi học trò. Đó là những cảm xúc thật đẹp, trong sáng, đáng trân trọng và cần giữ gìn để làm đẹp thêm cho cuộc đời vui tươi.

*Chúc e học tốt!

30 tháng 4

Bài văn tham khảo (lớp 6):

Trong số những cuốn sách em đã đọc, Mắt Biếc của Nguyễn Nhật Ánh để lại cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Không chỉ là câu chuyện tình buồn của Ngạn dành cho Hà Lan, cuốn sách còn gợi ra một hiện tượng trong đời sống: nhiều người trẻ dễ bị cuốn theo vẻ hào nhoáng nơi thành phố mà quên đi những giá trị giản dị, chân thành.

Trong truyện, Hà Lan là cô gái có đôi mắt đẹp, lớn lên ở làng quê yên bình. Nhưng khi lên thành phố học, cô dần thay đổi. Hà Lan thích cuộc sống sôi động, thích những điều mới mẻ và cuối cùng bị cuốn vào mối quan hệ không trọn vẹn với Dũng. Trong khi đó, Ngạn – người luôn yêu thương cô chân thành – lại bị bỏ lại phía sau. Qua câu chuyện ấy, em nhận ra rằng trong cuộc sống hiện nay, không ít bạn trẻ cũng giống như Hà Lan: dễ bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài hào nhoáng mà không nhận ra đâu là tình cảm thật sự, đâu là điều bền vững.

Hiện tượng này có thể thấy rõ trong đời sống. Nhiều người thích chạy theo vật chất, thích thể hiện bản thân trên mạng xã hội, mà đôi khi quên đi tình cảm gia đình, bạn bè. Có những mối quan hệ đến nhanh nhưng cũng rời đi nhanh vì thiếu sự chân thành. Điều đó khiến con người dễ cảm thấy cô đơn, hối tiếc, giống như Hà Lan khi nhìn lại quá khứ của mình.

Theo em, mỗi người cần biết trân trọng những điều giản dị và chân thật xung quanh. Tình cảm chân thành, sự quan tâm từ gia đình và bạn bè mới là điều quý giá nhất. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần suy nghĩ chín chắn trước khi đưa ra lựa chọn, không nên chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài mà đánh mất những giá trị tốt đẹp.

Cuốn Mắt Biếc đã giúp em hiểu rằng: những gì mộc mạc, chân thành đôi khi lại là điều đáng quý nhất trong cuộc sống. Qua đó, em tự nhắc nhở bản thân phải biết trân trọng tình cảm thật và sống có trách nhiệm hơn với những người xung quanh.

Bạn tham khảo nhé
30 tháng 4

Chào bạn, dựa trên cuốn sách "Mắt Biếc" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, một hiện tượng đời sống rất nổi bật mà chúng ta có thể suy ngẫm chính là tình yêu quê hương và sự gắn bó với những giá trị truyền thống.

Dưới đây là bài văn nghị luận trình bày ý kiến về hiện tượng này, phù hợp với trình độ lớp 6:

Bài văn: Tình yêu quê hương qua những trang sách "Mắt Biếc" Trong kho tàng văn học Việt Nam, cuốn truyện "Mắt Biếc" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh không chỉ để lại trong lòng độc giả những cảm xúc bâng khuâng về một tình bạn đẹp, mà còn gợi ra một hiện tượng đời sống đáng suy ngẫm: lòng yêu quê hương và sự gắn bó sâu nặng với những giá trị truyền thống.

Hiện tượng này được thể hiện rõ nét qua nhân vật Ngạn. Khác với Hà Lan luôn hướng về sự náo nhiệt của thành thị, Ngạn dành trọn trái tim mình cho làng Đoài. Với Ngạn, quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, mà là cả một thế giới tâm hồn với tiếng chuông chùa, rừng sim tím và những phiên chợ làng mộc mạc. Qua đó, cuốn sách nhắc nhở chúng ta rằng: Dù đi đâu, về đâu, cội nguồn vẫn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người.

Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, khi xã hội ngày càng phát triển, nhiều người trẻ có xu hướng chạy theo những giá trị vật chất hào nhoáng ở phố thị mà dần quên đi những nét đẹp giản dị của quê hương. Có những bạn nhỏ cảm thấy xấu hổ về sự nghèo nàn của làng quê hay ngại ngần khi nói về phong tục tập quán của nơi mình sinh ra. Đây là một thực tế khá buồn, bởi nếu không có gốc rễ quê hương, con người ta sẽ dễ trở nên lạc lõng giữa dòng đời.

Yêu quê hương không nhất thiết phải là làm những điều lớn lao. Đó có thể là việc chúng ta trân trọng một món ăn dân dã, yêu một làn điệu dân ca, hay đơn giản là giữ gìn sự sạch đẹp cho con xóm nhỏ. Giống như nhân vật Ngạn, dù cuộc sống có nhiều đổi thay, anh vẫn luôn giữ trong mình một "tâm hồn làng quê" thuần khiết. Chính tình yêu ấy đã khiến nhân vật trở nên tử tế, chân thành và có chiều sâu hơn.

Tóm lại, thông qua cuốn sách "Mắt Biếc", em nhận ra rằng quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất của mỗi người. Là những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần biết trân trọng và tự hào về nơi mình sinh ra. Bởi lẽ, chỉ khi biết yêu quê hương, chúng ta mới thực sự trưởng thành và biết yêu thương con người một cách trọn vẹn nhất.

Một vài lưu ý để bài văn hay hơn: Mở bài: Nêu tên cuốn sách và hiện tượng bạn muốn nói tới (Ở đây là tình yêu quê hương/giá trị truyền thống).

Thân bài:

Phân tích ngắn gọn nhân vật Ngạn (người yêu làng Đoài tha thiết).

Liên hệ thực tế: Ngày nay nhiều người thích đô thị hơn nông thôn.

Nêu ý nghĩa: Tại sao phải yêu quê hương?

Kết bài: Khẳng định lại tình cảm của bản thân và bài học rút ra.

30 tháng 4
Trong kho tàng văn học dành cho thiếu nhi, tôi đặc biệt ấn tượng với cuốn sách "Mắt Biếc" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Không chỉ kể về một tình bạn đẹp, cuốn sách còn khiến tôi suy nghĩ sâu sắc về giá trị của làng quê và sự thay đổi của con người khi đối mặt với sự hào nhoáng của thành phố.


Trong tác phẩm, làng Đo Đo hiện lên thật yên bình với giàn hoa thiên lý, rừng sim và những kỷ niệm tuổi thơ trong trẻo. Nhân vật Ngạn chính là hiện thân của một tình yêu quê hương bền bỉ. Dù đi đâu, Ngạn vẫn luôn hướng về làng, trân trọng từng gốc cây, tiếng đàn. Ngược lại, Hà Lan thì lại bị cuốn trôi theo vẻ đẹp rực rỡ, náo nhiệt của thị xã để rồi quên đi những giá trị giản đơn nhưng lại chân thật ở quê nhà. Từ hiện tượng này, tôi nhận thấy rằng trong xã hội hiện nay, nhiều người cũng đang dần quên đi cội nguồn. Chúng ta dễ bị lôi cuốn bởi những thứ hiện đại, sang trọng mà đôi khi vô tình xem nhẹ sự bình dị, ấm áp của gia đình và quê hương. "Mắt Biếc" như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: vẻ đệp đích thực không nằm ở sự hào nhoáng của vẻ bề ngoài mà nằm ở sự chân thành và những kỷ niệm nơi ta sinh ra.

Tóm lại, qua cuốn sách, tôi học được bài học về lòng thủy chung và sự trân trọng nguồn cội. Là một học sinh, tôi tự nhủ sẽ luôn yêu mến xóm làng, trân trọng những điều giản đơn quanh mình, vì đó chính là mảnh ghép quan trọng tạo nên tâm hồn của mỗi con người.


11 tháng 1 2022

Gợi ý: Tình cha con qua tác phẩm Chiếc lược ngà.

Nhắc tới tình cảm gia đình người ta thường nói tới tình mẫu tử, nhưng có thứ tình cảm cũng không thua kém gì là tình phụ tử. Truyện ngắn "Chiếc lược ngà" của Nguyễn Quang Sáng là truyện ngắn hay khắc họa tính cách nhân vật và tình cảm cha con sâu sắc.

Ông Sáu, một hình tượng đẹp về người cha hy sinh cả cuộc đời để gìn giữ tình cha con bất diệt, dù chiến tranh, hình thức bên ngoài thì tình cảm đó chưa bao giờ phai nhạt trong người đàn ông này.

Nhớ con, thương con vô hạn, Sau tám năm xa nhà đi kháng chiến, bé Thu lên tám tuổi thì ông Sáu người cha xa biệt con từng ấy thời gian giờ mới có dịp về phép thăm nhà, gặp mặt đứa con gái đầu lòng mà ông vô cùng thương nhớ,ông nghĩ rằng đó là động lực để ông cố gắng chiến đấu. Khi vừa cập bến tàu, nhìn thấy Thuồng đã vội cất tiếng gọi con cùng với điệu bộ "vừa bước, vừa khom người đưa tay chờ đón con", có lẽ lúc này ông rất vui và xúc động, hạnh phúc, tin rằng đứa con sẽ đến với mình. Nhưng oái oăm thay bé Thu đã từ chối, chạy và kêu thét lên gọi má khiến ông Sáu vô cùng buồn bã, thất vọng, đau đớn.

Và trong hai ngày phép ở lại cùng con ngắn ngủi, ông Sáu đã làm hết sức của mình không đi đâu chỉ quanh quẩn ở nhà với con, chăm sóc con nhưng bé Thu không nhận cha khiến ông vô cùng buồn,... nhưng ông sẵn lòng tha thứ cho con. Ông cứ nghĩ về tới nhà con sẽ chạy lại ôm ông và chia sẻ với ông những điều mà ông xa nó trong từng ấy thời gian nhưng tình yêu thương của người cha dành cho con trở nên bất lực khi ông Sáu đánh con bé một cái vào mông vì nó đã hất miếng trứng cá mà ông gắp ra khỏi bát cơm làm cơm văng tung toé, rồi nó bỏ đi sang nhà ngoại, vừa đi vừa vùng vằng, đánh đổ một số thứ đồ kêu loạng choạng để báo cho ông biết là hãy để nó yên.

Nhưng rồi, cuộc vui nào cũng phải tàn, dù không được con bé chấp nhận và yêu thương, nhưng đối với ông thời gian ngắn ngủi đó cũng khiến ông vơi đi nỗi nhớ về con sau 8 năm xa cách đằng đẵng. Cho đến lúc chia tay, ông nhìn con trìu mến lẫn buồn rầu "Đôi mắt của người cha giàu tình thương yêu, độ lượng, có phần thất vọng, sợ con không đón nhận tình cảm của mình. Nhưng rồi như có một thứ sức mạnh nào khiến bé Thu gọi ông là cha trong tiếng khóc nghẹn ngào, em hôn lên tất cả những gì em với tới và hôn ngay vào vết thẹo trên khuôn mặt ông,trước cử chỉ của bé Thu, "Anh Sáu một tay ôm con, một tay rút khăn lau nước mắt rồi hôn lên mái tóc con". Có thể nói rằng những giọt nước mắt của hai cha con đang rơi đó là giọt nước mắt sung sướng, hạnh phúc của một người cha cảm nhận được tình ruột thịt từ con mình.

Đặc biệt tình cảm ông dành cho con gái của mình là lúc con đã dành thời gian rảnh rỗi của mình để làm cho con cái lược ngà, tình cảm của ông Sáu với con đã được thể hiện tập trung và sâu sắc ở phần sau của truyện, khi ông Sáu ở trong rừng, tại khu căn cứ.

Dù đã xa con thật rồi, nhưng khi trở về căn cứ, ông lại có cảm giác nỗi nhớ thương xen lẫn sự day dứt, ân hận ám ảnh ông suốt nhiều ngày vì ông đã đánh con khi nóng giận. Ông không nghĩ mình sẽ đánh con vì ông đúng là một người cha hiền lành, nhân hậu, biết nâng niu tình cảm cha con, nhưng có lẽ ông quá yêu con, bất lực nên ông mới hành động như thế. Rồi lời dặn của đứa con: "Ba về, ba mua cho con một cây lược ngà nghe ba!" đã thúc đẩy ông nghĩ đến việc làm một chiếc lược ngà dành cho con. Chứng tỏ ông rất chiều con và luôn giữ lời hứa với con. Đó là biểu hiện tình cảm trong sáng và sâu nặng của người cha.

Ông đã hạnh phúc biết bao nhiêu khi kiếm được khúc ngà, anh vui sướng như đứa trẻ được quà, rồi để hết tâm trí, công sức vào việc làm cây lược, cưa răng, chuốt bóng, khắc chữ... tỉ mỉ, cần mẫn, công phu. Lòng yêu con đã biến người chiến sĩ thành một nghệ nhân - nghệ nhân chỉ sáng tạo một tác phẩm duy nhất trong cuộc đời. Cho nên nó không chỉ là chiếc lược xinh xắn và quý giá mà đó là chiếc lược kết tụ tất cả tình phụ tử mộc mạc mà đằm thắm, sâu xa, đơn sơ mà kỳ diệu làm sao! Chiếc lược ngà thiêng liêng đã làm dịu nỗi ân hận và ánh lên niềm hy vọng khắc khoải sẽ có ngày anh Sáu được gặp lại con, trao tận tay nó món quà kỷ niệm này.

Nhưng chiến tranh thật tàn nhẫn, nó là thứ độc ác khiến tình cảm cha con sâu nặng trở thành thứ tình cảm thật đáng thương, anh không kịp đưa cho đứa con gái của mình cây lược ngà đến tận tay cho con, người cha ấy đã hy sinh trong một trận càn. Trước khi vĩnh biệt con,ông vẫn không quên nhờ người đưa cho con gái giúp ông, ông Sáu vẫn nhớ chiếc lược, đã chuyển nó cho người bạn như một cử chỉ chuyển giao sự sống, một sự uỷ thác, là ước nguyện cuối cùng của người bạn thân: ước nguyện của tình phụ tử. Điều đó đúng như ông Ba nói: "Chỉ có tình cha con là không thể chết được". Đó là điều trăng trối không lời, nó rõ ràng và thiêng liêng hơn cả một lời di chúc.

Có lẽ chiến tranh là thứ khiến chúng ta xa cách nhau, nó gây ra cho đồng loại những nỗi đau về thể xác và tâm hồn. Ông Sáu quả là một người cha chịu nhiều thiệt thòi nhưng vô cùng độ lượng và tận tụy vì tình yêu thương con. Một người cha để bé Thu suốt đời yêu quý và tự hào.

11 tháng 1 2022

   Nhắc tới tình cảm gia đình người ta thường nói tới tình mẫu tử, nhưng có thứ tình cảm cũng không thua kém gì là tình phụ tử. Truyện ngắn "Chiếc lược ngà" của Nguyễn Quang Sáng là truyện ngắn hay khắc họa tính cách nhân vật và tình cảm cha con sâu sắc.
   Ông Sáu, một hình tượng đẹp về người cha hy sinh cả cuộc đời để gìn giữ tình cha con bất diệt, dù chiến tranh, hình thức bên ngoài thì tình cảm đó chưa bao giờ phai nhạt trong người đàn ông này. Nhớ con, thương con vô hạn, Sau tám năm xa nhà đi kháng chiến, bé Thu lên tám tuổi thì ông Sáu người cha xa biệt con từng ấy thời gian giờ mới có dịp về phép thăm nhà, gặp mặt đứa con gái đầu lòng mà ông vô cùng thương nhớ,ông nghĩ rằng đó là động lực để ông cố gắng chiến đấu. Khi vừa cập bến tàu, nhìn thấy Thuồng đã vội cất tiếng gọi con cùng với điệu bộ "vừa bước, vừa khom người đưa tay chờ đón con", có lẽ lúc này ông rất vui và xúc động, hạnh phúc, tin rằng đứa con sẽ đến với mình. Nhưng oái oăm thay bé Thu đã từ chối, chạy và kêu thét lên gọi má khiến ông Sáu vô cùng buồn bã, thất vọng, đau đớn. Và trong hai ngày phép ở lại cùng con ngắn ngủi, ông Sáu đã làm hết sức của mình không đi đâu chỉ quanh quẩn ở nhà với con, chăm sóc con nhưng bé Thu không nhận cha khiến ông vô cùng buồn,... nhưng ông sẵn lòng tha thứ cho con. Ông cứ nghĩ về tới nhà con sẽ chạy lại ôm ông và chia sẻ với ông những điều mà ông xa nó trong từng ấy thời gian nhưng tình yêu thương của người cha dành cho con trở nên bất lực khi ông Sáu đánh con bé một cái vào mông vì nó đã hất miếng trứng cá mà ông gắp ra khỏi bát cơm làm cơm văng tung toé, rồi nó bỏ đi sang nhà ngoại, vừa đi vừa vùng vằng, đánh đổ một số thứ đồ kêu loạng choạng để báo cho ông biết là hãy để nó yên.|                                                                                                                                                                         Nhưng rồi, cuộc vui nào cũng phải tàn, dù không được con bé chấp nhận và yêu thương, nhưng đối với ông thời gian ngắn ngủi đó cũng khiến ông vơi đi nỗi nhớ về con sau 8 năm xa cách đằng đẵng. Cho đến lúc chia tay, ông nhìn con trìu mến lẫn buồn rầu "Đôi mắt của người cha giàu tình thương yêu, độ lượng, có phần thất vọng, sợ con không đón nhận tình cảm của mình. Nhưng rồi như có một thứ sức mạnh nào khiến bé Thu gọi ông là cha trong tiếng khóc nghẹn ngào, em hôn lên tất cả những gì em với tới và hôn ngay vào vết thẹo trên khuôn mặt ông,trước cử chỉ của bé Thu, "Anh Sáu một tay ôm con, một tay rút khăn lau nước mắt rồi hôn lên mái tóc con". Có thể nói rằng những giọt nước mắt của hai cha con đang rơi đó là giọt nước mắt sung sướng, hạnh phúc của một người cha cảm nhận được tình ruột thịt từ con mình.

Đặc biệt tình cảm ông dành cho con gái của mình là lúc con đã dành thời gian rảnh rỗi của mình để làm cho con cái lược ngà, tình cảm của ông Sáu với con đã được thể hiện tập trung và sâu sắc ở phần sau của truyện, khi ông Sáu ở trong rừng, tại khu căn cứ.

Dù đã xa con thật rồi, nhưng khi trở về căn cứ, ông lại có cảm giác nỗi nhớ thương xen lẫn sự day dứt, ân hận ám ảnh ông suốt nhiều ngày vì ông đã đánh con khi nóng giận. Ông không nghĩ mình sẽ đánh con vì ông đúng là một người cha hiền lành, nhân hậu, biết nâng niu tình cảm cha con, nhưng có lẽ ông quá yêu con, bất lực nên ông mới hành động như thế. Rồi lời dặn của đứa con: "Ba về, ba mua cho con một cây lược ngà nghe ba!" đã thúc đẩy ông nghĩ đến việc làm một chiếc lược ngà dành cho con. Chứng tỏ ông rất chiều con và luôn giữ lời hứa với con. Đó là biểu hiện tình cảm trong sáng và sâu nặng của người cha.

Ông đã hạnh phúc biết bao nhiêu khi kiếm được khúc ngà, anh vui sướng như đứa trẻ được quà, rồi để hết tâm trí, công sức vào việc làm cây lược, cưa răng, chuốt bóng, khắc chữ... tỉ mỉ, cần mẫn, công phu. Lòng yêu con đã biến người chiến sĩ thành một nghệ nhân - nghệ nhân chỉ sáng tạo một tác phẩm duy nhất trong cuộc đời. Cho nên nó không chỉ là chiếc lược xinh xắn và quý giá mà đó là chiếc lược kết tụ tất cả tình phụ tử mộc mạc mà đằm thắm, sâu xa, đơn sơ mà kỳ diệu làm sao! Chiếc lược ngà thiêng liêng đã làm dịu nỗi ân hận và ánh lên niềm hy vọng khắc khoải sẽ có ngày anh Sáu được gặp lại con, trao tận tay nó món quà kỷ niệm này.

Nhưng chiến tranh thật tàn nhẫn, nó là thứ độc ác khiến tình cảm cha con sâu nặng trở thành thứ tình cảm thật đáng thương, anh không kịp đưa cho đứa con gái của mình cây lược ngà đến tận tay cho con, người cha ấy đã hy sinh trong một trận càn. Trước khi vĩnh biệt con,ông vẫn không quên nhờ người đưa cho con gái giúp ông, ông Sáu vẫn nhớ chiếc lược, đã chuyển nó cho người bạn như một cử chỉ chuyển giao sự sống, một sự uỷ thác, là ước nguyện cuối cùng của người bạn thân: ước nguyện của tình phụ tử. Điều đó đúng như ông Ba nói: "Chỉ có tình cha con là không thể chết được". Đó là điều trăng trối không lời, nó rõ ràng và thiêng liêng hơn cả một lời di chúc.                                                                                                                                                                                                                Có lẽ chiến tranh là thứ khiến chúng ta xa cách nhau, nó gây ra cho đồng loại những nỗi đau về thể xác và tâm hồn. Ông Sáu quả là một người cha chịu nhiều thiệt thòi nhưng vô cùng độ lượng và tận tụy vì tình yêu thương con. Một người cha để bé Thu suốt đời yêu quý và tự hào.

14 tháng 5 2023

An-đéc-xen đã không dùng đôi cánh tưởng tượng để thoát li mà cúi sát xuống hiện thực khốc liệt của cuộc sống, để cảm thông và yêu thương những số phận bất hạnh, để nhận ra và trân trọng những ước mơ trong sáng, thánh thiện của con người. Ta thấy rõ được sự thờ ơ, vô cảm qua tác phẩm Cô bé bán diêm của An-đéc-xen.

Vô cảm chính là thái độ sống lạnh nhạt, thờ ơ đối với cuộc sống, với những người ở xung quanh chúng ta. Bản thân chúng ta không quan tâm, không có trách nhiệm đối với chính bản thân mình và với người khác. Hiện nay khi đất nước ngày càng phát triển thì vô cảm càng dễ dẫn đến thành một loại bệnh. Cần phải tìm “phương thuốc” để chữa trị, xích gần hơn nữa tình cảm giữa người với người, phương pháp ấy sẽ xóa bỏ được lối sống lãnh đạm, thờ ơ này ở con người trong xã hội này. Căn bệnh vô cảm khi đã tồn tại trong con người thì sẽ ăn sâu, bám rễ không chịu buông. Mỗi người cần có cách thức, có phương pháp để hạn chế căn bệnh nguy hiểm có thể ăn mòn trái tim của mỗi người.

Truyện của An-đéc-xen khép lại nhưng lòng người đọc vẫn không nguôi băn khoăn, trăn trở, day dứt suy nghĩ về con người, cuộc đời, về tình người, tình đời. Nhà văn không né tránh hiện thực nghiệt ngã. Cô bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện ấy đã chết, chết trong chính đêm giao thừa, trong cái đói, cái rét hành hạ. Một năm mới sang hứa hẹn những khởi đầu mới nhưng cô bé đã kết thúc cuộc hành trình của mình tại chính ngưỡng cửa của năm mới. Chẳng có cơ hội, chẳng có tương lai nào cho em. Trước khi chết vì đói, vì rét, em đã chết vì chính sự lạnh lùng, vô cảm, tàn nhẫn, ích kỉ của con người. Em không dám về nhà vì sợ những lời chửi mắng, đánh đập của bố, em trơ trọi, bơ vơ, tuyệt vọng chống chọi với cái giá rét trước ánh mắt vô cảm, thờ ơ của những người qua đường, em cô đơn, buồn tủi khi mọi người vui vẻ, hân hoan đón chào năm mới, em nằm đó trong những lời đàm tiếu vô tâm của mọi người. Em từ giã cõi đời, giã từ cuộc sống vì không ai thương em, không ai che chở, bảo vệ em. Cái chết của em mãi để lại nỗi xót thương, niềm day dứt như một câu hỏi ám ảnh trong lòng mỗi người: làm sao để không bao giờ trên mặt đất này còn có những trẻ em bất hạnh như cô bé bán diêm ?

Truyện nhẹ nhàng, dung dị nhưng đặt ra những vấn đề vô cùng sâu sắc, thể hiện giá trị nhân văn cao đẹp qua tấm lòng yêu thương, trân trọng con người của nhà văn. Cái kết truyện như một câu hỏi đầy day dứt, như một lời đề nghị nhà văn gửi tới độc giả nhiều thế hệ, ở mọi phương trời về cách sống, về thái độ, tình cảm đối với những người xung quanh, nhất là những mảnh đời bất hạnh.

14 tháng 5 2023

cảm ơn bạn

 

Đừg là bài Cô bé bán diêm ạ

5 tháng 4 2022

TK
https://hoatieu.vn/viet-bai-van-trinh-bay-y-kien-ve-mot-hien-tuong-doi-song-duoc-goi-ra-tu-cuon-sach-da-doc-213727

25 tháng 12 2023

Bài tham khảo: 

   Sau khi đọc tác phẩm Cô bé bán diêm của nhà văn An-đéc-xen, em nhận ra hiện tượng vô cảm trước sự khó khăn của người khác được thể hiện rõ trong tác phẩm này.

Tác phẩm Cô bé bán diêm là một trong những truyện ngắn hay, nổi tiếng giàu giá trị nhân văn. Tác phẩm được An-đéc-xen (1805 – 1875) - nhà văn vĩ đại của Đan Mạch thế kỉ XIX sáng tác. Trong tác phẩm này, hiện tượng vô cảm của con người trước sự khó khăn của người khác được thể hiện qua câu chuyện của một cô bé bán diêm ngày Giáng sinh. Một em bé phải lê những bước chân, cầm những hộp diêm đi bán trong đêm lạnh giá rét. Mặc dù em còn nhỏ và trông rất phong phanh đi mời hàng người đi đường qua lại nhưng cũng chẳng có ai đoái hoài, quan tâm đến em, họ mải mê với niềm vui riêng của họ. Trước sự vô cảm của những người đi đường, em nép vào một góc tường gạch, quẹt những que diêm trong hộp để an ủi bản thân. Sáng hôm sau, em chết trong tuyết rơi buốt lạnh, gương mặt em vẫn mỉm cười, có lẽ em đã thoát khỏi bề khổ nhân gian để đến nơi thiên đàng với người bà. Chẳng ai quan tâm cả, họ chỉ thấy em nằm đó và tất bật với công chuyện của họ. Đó là sự vô cảm khiến chúng ta phải rùng mình, nếu có ai đó cho em một cái áo ấm, mua cho em những hộp diêm để em sớm được về nhà thì có lẽ em đã không chết vì lạnh.

Rõ ràng đây là sự vô tâm vô cảm mà chúng ta không nên có, con người cần phải biết quan tâm và yêu thương con người.

16 tháng 5 2022

:v hic tưởng đc ai ngờ khỏi chép mạng z bn đợi cái nịt nhá ai rảnh viết nguyên một bài văn cho bn

23 tháng 4 2023

viết bài gì