K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

25 tháng 4

Tuổi thơ giống như một hồi ức ngọt ngào, luôn in sâu trong lòng chúng ta. Mỗi khi nhắc đến hai từ “tuổi thơ” là một câu chuyện ùa về như một con sóng biển dạt vào bờ. Ai cũng sẽ có một khoảnh khắc đáng nhớ nhất, nhưng kỉ niệm về thầy cô giáo vẫn là một thứ gì đó luôn trong tâm trí chúng ta mãi mãi. Thầy cô là một người dẫn đường cho bao thế hệ học sinh, dạy cho chúng ta biết bao nhiêu bài học, giúp chúng ta cố gắng và học tập để có một tương lai tốt đẹp cho sau này. Và em, cô Hương chủ nhiệm năm lớp 4 chính là người như thế. Cô không chỉ là một người lái đò thầm lặng mà còn như một người mẹ hiền luôn quan tâm, lo lắng cho chúng em từng ngày. Cô Hương năm nay khoảng ngoài ba mươi tuổi. Dáng người cô thanh mảnh, cao ráo nhưng lại vô cùng dịu dàng. Chân bước đi của cô đều nhẹ nhàng, khoan thai như mang theo một sự ân cần, yêu thương dành cho học trò. Cô có mái tóc dài đen nhánh, lúc nào cũng buộc gọn gàng phía sau bằng một chiếc dây buộc tóc nhỏ xinh. Thỉnh thoảng, những sợi tóc lòa xòa trước trán khiến cô phải nhẹ nhàng vuốt lên, tạo nên một dáng vẻ đầy duyên dáng. Làn da cô trắng hồng, mịn màng lúc nào cũng toát lên vẻ tươi tắn. Nhưng có lẽ điều em ấn tượng nhất chính là đôi mắt của cô. Đôi mắt ấy không chỉ hiền từ mà còn chứa đựng biết bao sự yêu thương, bao dung và hy vọng dành cho học trò. Khi chúng em ngoan ngoãn, học giỏi, đôi mắt ấy lấp lánh như ánh sao, tràn đầy niềm vui. Khi chúng em mắc lỗi hay chểnh mảng học hành, đôi mắt ấy trầm tư, sâu lắng nhưng vẫn luôn dịu dàng, như muốn nhắn nhủ, động viên chúng em sửa sai. Nụ cười của cô thật ấm áp, rạng rỡ như ánh ban mai. Mỗi khi cô cười, những vất vả, lo toan dường như tan biến. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, truyền cảm, mỗi lời cô giảng bài đều rõ ràng, dễ hiểu, khiến chúng em chăm chú lắng nghe như bị cuốn vào từng câu chữ. Cô là một giáo viên vô cùng tận tâm và yêu nghề. Mỗi ngày, cô đều đến lớp từ rất sớm để chuẩn bị bài giảng. Bàn tay cô thon dài, mềm mại cầm từng viên phấn trắng viết lên bảng những dòng chữ ngay ngắn, thẳng hàng. Có những hôm trời trở lạnh, bàn tay cô nứt nẻ vì bụi phấn nhưng cô vẫn miệt mài giảng bài, vẫn đứng trên bục giảng với tất cả sự tận tụy và trách nhiệm của mình. Không chỉ giảng dạy kiến thức, cô còn dạy chúng em cách làm người. Cô luôn nhắc nhở chúng em phải biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, kính trọng cha mẹ và thầy cô. Em nhớ có lần, một bạn trong lớp lỡ làm vỡ hộp bút của bạn khác, cô không mắng mỏ mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Điều quan trọng không phải là món đồ bị hỏng, mà là cách con ứng xử sau khi làm sai. Nếu biết nhận lỗi và sửa chữa, con sẽ trở thành một người đáng tin cậy.” Những lời dạy của cô luôn thấm thía và giúp chúng em trưởng thành hơn mỗi ngày. Ngoài giờ học, cô còn là một người rất gần gũi với học sinh. Những giờ ra chơi, cô thường ngồi cùng nói chuyện, lắng nghe những câu chuyện hồn nhiên của chúng em. Có lần, em bị điểm kém, buồn đến mức không muốn nói chuyện với ai. Cô đã nhẹ nhàng gọi em lại, xoa đầu rồi nói: “Cô biết em đã cố gắng, chỉ là lần này chưa được như mong muốn thôi. Lần sau em cố gắng hơn nhé.” Chính sự dịu dàng ấy của cô đã tiếp thêm động lực cho em, giúp em không ngừng phấn đấu. Cô giáo như một người mẹ hiền thứ hai của em, luôn âm thầm dõi theo và che chở. Cô là ngọn hải đăng soi sáng con đường tri thức, là người dẫn dắt chúng em đến với con đường thành công. Em thầm biết ơn và kính trọng cô vô cùng. Em tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, trở thành một người con ngoan, trò giỏi để không phụ lòng dạy dỗ của cô.

25 tháng 4

bày tỏ làm j. cá chép hả

18 giờ trước (17:53)

Bạn học sách cánh diều à


25 tháng 4

ông ko phải giáo viên đâu mà đòi ra đề

23 tháng 3 2022

Em đã được học rất nhiều các thầy,cô giáo nhưng người để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là cô Hồng. Cô là giáo viên chủ nhiệm lớp em năm nay.

Năm nay cô Hồng đã ngoài 30 tuổi , cái tuổi đã bước qua thời xuân xanh nhưng cô vẫn còn trẻ lắm. Cô có dáng người dong dỏng cao, nước da trắng hồng như đánh phấn. Mái tóc dài, mượt luôn được cô buộc sau gáy. Cô có khuôn mặt trái xoan trắng hồng, đôi mắt to, đen láy như luôn cười với chúng em. Ánh mắt của cô luôn tràn đầy sự ấm áp yêu thương và sự tin cậy dành cho chúng em. Những lúc cô cười để lộ ra hàm răng trắng bóng, đều đặn cùng nụ cười hiền hậu, bao dung.Tính tình cô lúc nào cũng vui vẻ khi trò chuyện với chúng em, khi em mắc lỗi cô nghiêm khắc chỉ bảo để em sửa sai. Với em cô Hồng như một người mẹ, người cha luôn theo sát em rèn luyện em trở thành học sinh chăm ngoan, học giỏi. Giọng nói của cô rất nhẹ nhành, truyền cảm, chứa đựng sự lôi cuốn chúng em vào những bài giảng. Cô đưa chúng em biết đi đến từ kiến thức xung quanh đến những kiến thức của xã hội. Từ đó, cô giống như cơn gió đưa chúng em đi đến khám phá những kiến thức mới mẻ đầy bí ẩn để chúng em cùng suy ngẫm, cô trò cùng tìm lời giải cho những bí ẩn đó.Cô Hồng sống rất giản dị, cô luôn quan tâm đến từng học sinh trong lớp. Sự quan tâm tỉ mỉ của cô đã dìu dắt chúng em trong vượt qua những khó khăn trong học tập.

Em luôn nhớ đến cô bằng tình cảm yêu quý, kính phục. Em tự hứa với bản thân lúc nào cũng cố gắng ngoan ngoãn, học giỏi để xứng đáng là học sinh của cô.

23 tháng 3 2022

Thanks

13 tháng 5 2022

Tham khảo:

"Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương" Kể từ khi được học cô Oanh, em đã thực sự hiểu được câu hát này. Cô giống như người mẹ thứ hai, người mẹ ở ngôi trường tiểu học này. Cô Oanh đã dạy em từ hồi lớp 3 cho đến giờ, những bài học cô dạy chúng em đều ghi sâu trong lòng. Trong đó tiết học khiến em khó quên được nhất lại chính là tiết học cô dạy về bài "Nghĩa thầy trò".

Hôm ấy, cô giáo em mặc chiếc áo dài màu vàng rất đẹp. Mái tóc đen dài được buộc gọn trên đỉnh đầu, nhìn cô rất tươi tắn. Cô chào cả lớp bằng một nụ cười rạng rỡ. Giờ học bắt đầu. Bài giảng của cô hôm ấy diễn ra rất sôi nổi. Giọng nói cô ngọt ngào, truyền cảm. Đôi mắt cô lúc nào cũng nhìn thẳng xuống lớp. Đôi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ, động viên chúng em. Cô giảng bài say sưa đến nỗi trên khuôn mặt hiền từ đã lấm tấm mồ hôi mà cô vẫn không để ý. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Qua lời giảng ấy, em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài thơ, bài văn. Những lời cô giảng em khắc sâu vào tâm trí không bao giờ quên.

Thỉnh thoảng, cô đi lại xuống cuối lớp, xem học sinh thảo luận nhóm, xem chúng em ghi bài. Cô đến bên những bạn học yếu để gợi ý, giúp đỡ. Cô luôn đặt ra những câu hỏi từ dễ đến khó để kích thích sự chủ động sáng tạo của chúng em. Cô lúc nào cũng gần gũi với học sinh, lắng nghe ý kiến của các bạn. Giữa giờ học căng thẳng, cô kể cho chúng em nghe những mẩu chuyện rất bổ ích. Cô kể chuyện rất hấp dẫn. Bạn Hưng nghe cô kể cứ há miệng ra nghe mà không hề hay biết. Nhìn bạn, cả lớp cười ồ lên thật là vui. Gần hết giờ cô dành 5 phút lắng lại kể cho chúng em về người thầy của cô, em nhìn thấy sự xúc động không che giấu được từ trong ánh mắt của cô.

Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Tiết học kết thúc, ngay cả mỗi người chúng em cũng không giấu được sự xúc động và bồi hồi trong lòng về một giờ học quá ý nghĩa.

Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo Oanh, cô không chỉ dạy dỗ em nhiều bài học đáng quý trong sách vở mà cả trong cuộc sống nữa. Mai này dù có đi đâu bao xa thì em mãi cũng không thể quên được người mẹ thứ hai này của em.

6 tháng 5 2023

CHỊ THAM KHẢO NHÉ Ạ

Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 1

Thời gian trôi đi nhanh thật đấy, mới ngày nào đó em vừa bỡ ngỡ nép sau lưng mẹ bước vào mái trường tiểu học thân yêu. Vậy mà hôm nay đã là buổi học cuối cùng em được ngồi bên cạnh bạn bè, được lắng nghe cô giảng bài, được là học sinh của mái trường này. Buổi học cuối cùng này, có lẽ không chỉ riêng em mà rất nhiều bạn khác nữa đều có cảm xúc xốn xang khó tả.

Một sáng mùa hè trong veo và yên ả, những tia nắng đang rọi xuống từng vòm cây xanh mượt mà. Cảnh sân trường buổi sáng mai tĩnh lặng đến lạ kì, có lẽ vì do các bạn học sinh chưa đến hết. Hôm nay em đến trường sớm hơn mọi ngày vì đây là buổi học cuối cùng của cấp học tiểu học.

Đi giữa sân trường, em thấy mình nhỏ bé và lạc lõng với môi trường đã thân thuộc suốt 5 năm qua. Lát nữa thôi, chúng em sẽ ngồi ngay ngắn vào bàn và làm đứa học sinh lớp 5 cuối cùng, chia tay bạn bè, chia tay thầy cô.

Buổi học hôm ấy nhẹ nhàng, không ồn ào, vội vã, các bạn cũng không tranh cãi, nói chuyện riêng, tiếng cô trầm bổng, lớp học rơi vào tĩnh lặng. Bởi ai cũng biết đó là buổi học chia tay của khối học sinh lớp 5.

Nhìn gương mặt bạn nào cũng thoáng chút buồn và nuối tiếc. Chúng em đã có với nhau biết bao nhiêu kỉ niệm với những thứ thuộc về nơi đây, nhưng chúng em lại sắp phải nói lời tạm biệt. Tạm biệt để bước sang trang mới, cấp học mới và nhiều thứ mới mẻ hơn nữa.

Ngoài kia, nắng vẫn đu mình trên cây. Gió rít trên từng cây phương đang buông sắc đỏ. từng chú chim nhảy nhót hót líu lo tạo nên bản hợp xướng tuyệt vời. Tuy nhiên nó vẫn không khiến cho sân trường náo động lên. Hôm nay chỉ có các bạn học sinh khối lóp 5 đi học nên tâm trạng của mọi người đều như nhau, nuối tiếc và đầy lưu luyến.

Ánh mắt cô giáo hôm nay cũng buồn và nhẹ nhàng biết bao. Cô nhìn một loạt các bạn học sinh, mắt rơm lệ, và nhắn nhủ chúng em phải cố gắng để trở thành học trò ngoan và giỏi ở cấp học mới. Chúng em ai cũng cúi đầu vâng dạ, không dám nhìn ai, vì thực sự cảm xúc đang vỡ òa.

Những năm tháng cùng ngồi chung bàn, học chung lớp, nghịch ngợm, nô đùa chẳng mấy chốc sẽ thành dòng kỉ niệm mà thôi. Có lẽ sau này ai cũng sẽ nhớ về những năm tháng đầy ắp niềm vui như ở dưới mái trường tiểu học này.

Chúng em lặng lẽ nhìn nhau, nhìn lại mọi thứ sắp cũ, nhìn cô giáo rồi ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Đây là buổi học cuối cùng ở trường tiểu học.

Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 2

Ngôi trường tiểu học với mỗi chúng ta bao giờ cũng gợi lại những kỉ niệm ngây thơ và trong trắng. Dù đã bước sang lớp sáu nhưng những buổi học cuối thật sâu đậm khó phai. Hôm ấy là một ngày giữa tháng năm trời mát mẻ ở ngoài kia trên những cây xà cừ cổ thụ tiếng ve đang náo nức rộn vang như giục giã chúng em nhanh nhanh bước vào những ngày hè lí thú. Đang ngồi tranh luận với nhau về những bài học cũ, bỗng tiếng trống vào lớp vang lên. Các bạn nhanh chóng sắp song sách vở chuẩn bị cho bài học mới.

Cô giáo bước vào vẫn bộ quần áo giản dị và nụ cười tươi tắn trên môi. ổn định lớp xong, cô hỏi:

“Các em đã chuẩn bị bài học chưa?” “Thưa cô rồi ạ!” Chúng em đồng thanh đáp. Cô giáo kiểm tra bài cũ. Linh và Oanh đều trả lời cô dõng dạc và trôi chảy. Cô rất hài lòng, rồi chúng em bước vào bài mới. Bài học hôm nay là một bài Ngoại khóa ngữ văn.

Giới thiệu đầu đề bằng một dòng chữ hoa, xong cô gợi ý vào bài học mới đầy ấn tượng:

Quê hương là gì hả mẹ?

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gì hả mẹ?

Mà ai đi xa cũng thấy nhớ nhiều…

Các em ạ! Chúng ta ai cũng có một quê hương. Đó là nơi ta đã sinh ra và lớn lên trong niềm thương nỗi nhớ. Hôm nay chúng ta sẽ hiểu tình yêu đất nước là gì? Tình yêu đất nước bắt nguồn từ đâu qua bài ngoại khóa văn học “Lòng yêu nước”. Những đôi mắt đen láy tròn xoe đang chăm chú nhìn lên tấm bảng đen. Đôi tay với những ngón tay búp măng của cô đang đậm tô những dòng phấn trắng.

Bài học hôm ấy của chúng em là một giờ trao đổi sôi nổi về lòng yêu nước. Những cánh tay ngắn ngũn xinh xắn giơ lên liên tiếp trước những câu hỏi của cô. Bạn nào cũng mong được cô gọi đến, cũng mong được nói lên những suy nghĩ của mình về lòng yêu nước. Nhưng cả lớp chăm chú nhất vào câu trả lời của bạn Phương Nga:

– Thưa cô! Lòng yêu nước bắt nguồn giản dị từ tình yêu gia đình, yêu những gì dù là nhỏ nhất của quê hương như một dòng sông hay những cánh đồng bát ngát.

Cô giáo khen Phương Nga trả lời rất đúng và cho bạn điểm 10. Lớp em ai cũng thấy xốn xang. Phần thứ hai của bài học lại càng sôi nổi. Đó là phần cô giáo của chúng em tự sưu tầm rồi đọc những câu ca dao biểu hiện tình yêu quê hương đất nước. Mỗi bạn đọc một câu, cả lớp đã tạo thành một bản nhạc đa âm, một bức tranh nhiều màu sắc về lòng yêu nước.

Buổi học sôi nổi, say sưa nhưng sao nhanh quá. Tiếng trống đã báo hết giờ mà trong lớp còn thấy vang vang. Buổi học kết thúc nhưng ấn tượng về nó vẫn không hề phai nhạt trong trí nhớ của mỗi chúng em. Mong sao trong những ngày sắp tới, sẽ có nhiều buổi học như thế lưu dấu lại trong em.

Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 3

Thời gian thấm thoát thoi đưa, ngày nào em còn nắm tay mẹ ngơ ngác đứng trước cổng trường tiểu học, mà giờ đây em đã sắp tốt nghiệp để lên một ngôi trường mới trường Trung học cơ sở.

Hôm nay là buổi học cuối cùng của em tại ngôi trường tiểu học thân yêu này. Buổi học này có lẽ không chỉ riêng em mà rất nhiều bạn khác trong lớp đều có tâm trạng bồi hồi, lưu luyến, một thứ cảm xúc vô cùng khó nói thành lời.

Trên bục giảng lời cô giáo chủ nhiệm của chúng em đang vang lên thân thương, những lời thơ của cô hôm nay em nghe cảm thấy thật rưng rưng xúc động, ngọt ngào và nhiều cảm xúc hơn bất kỳ giờ học nào trước đây. Bởi có lẽ hôm nay là lần cuối cùng cô giảng bài cho chúng em. Hết ba tháng hè này cô lại sẽ tiếp tục đưa một chuyến đò qua sông.

Rồi quay trở lại đón những mầm non mới. Em nhìn cô rồi lướt nhìn ra hàng cây phượng đỏ nơi góc sân trường những tiếng ve kêu râm ran giữa trưa hè oi ả của một ngày cuối tháng 5. Trên những cây phượng quen thuộc những chùm hoa đỏ nở bung rực rỡ. Chúng thản nhiên kiêu hãnh khoe sắc dưới nắng hè chói chang.

Em nhìn quanh từng khóm hoa, gốc lựu đỏ, sao cảm thấy nghẹn ngào nơi cổ họng. Mái trường thân yêu này đã gắn bó với em suốt năm năm qua giờ đây sắp phải chia xa nó lòng em chợt trùng xuống không nỡ ra đi một chút nào.

Buổi học cuối cùng trôi đi thật bình yên, không ồn ào. Các bạn trong lớp ai cũng nghiêm túc ngồi nghe cô giảng, nghe những tâm sự, lời chào tiễn biệt của cô. Lời của cô êm đềm nhiều cảm xúc, phía cuối lớp có một vài bạn nữ lấy vạt áo lên lau nước mắt, tiếng thút thít bắt đầu vang lên thành tiếng.

Cô chủ nhiệm đứng trên bục giảng, giọng dường như cũng lạc đi vì xúc động cô nói” Hôm nay là buổi học cuối cùng của các em tại trường tiểu học Sơn Ca này. Từ ngày mai các em được nghỉ hè rồi chuyển lên cấp hai. Tới một ngôi trường mới cô mong các em ai cũng đều mạnh khỏe , học giỏi và đừng quên ngôi trường này”.

Bạn Thương lớp trưởng thay mặt cả lớp lên tặng quà lưu niệm cho cô rồi phát biểu những lời cảm ơn của lớp về những tình cảm, công lao dìu dắt của cô với tập thể lớp 5A trong suốt thời gian qua.

Sau lời phát biểu của bạn Thương cả lớp đều vỗ tay thể hiện sự biết ơn của mình dành cho cô giáo. Cô giáo nhận gói quà lưu niệm rồi bước nhanh ra khỏi lớp để tránh không để mình bật khóc

Những gương mặt buồn rầu, nuối tiếc, những giọt nước mắt nghẹn ngào của giờ phút chia ly, khiến ai cũng cảm thấy muốn mình trở nên bé lại để được ở mãi nơi này.

Tạm biệt mái trường thân yêu, tạm biệt chỗ ngồi thân thương, tạm biệt bảng đen phấn trắng, “cho dù có đi nơi đâu ta cũng không quên được nhau”

Chúc chị xinh đẹp, học tốt ạ!

12 tháng 4 2025

Dưới đây là bài thơ được trình bày lại cho rõ ràng và dễ hiểu, sau đó mình sẽ xác định các từ láytừ đơn, và từ ghép theo yêu cầu của bạn:

Bài thơ đã chỉnh lại:

Cô dạy em tập viết

Gió đưa thoảng hương nhài

Nắng ghé vào cửa lớp

xem chúng em học bài.


Những lời cô giáo giảng

Ấm trang vở thơm tho

Yêu thương em ngắm mãi

Những điểm mười cô cho.


✅ TỪ LÁY:

(Từ láy là từ được lặp lại âm đầu hoặc vần, tạo nhạc điệu)

  • thoảng
  • thơm tho
  • ấm áp

✅ TỪ ĐƠN:

(Từ đơn là từ chỉ gồm một tiếng, không ghép với tiếng khác)

  • em
  • gió
  • nắng
  • xem
  • học
  • bài
  • cho
  • mãi
  • vở

✅ TỪ GHÉP:

(Từ ghép là từ gồm hai tiếng trở lên, ghép lại để biểu đạt một nghĩa rõ ràng)

  • tập viết
  • cửa lớp
  • hương nhài
  • lời giảng
  • điểm mười
  • cô giáo
12 tháng 5 2022

Mỗi ngày đến trường em đều được học với cô Lan, cô giáo chủ nhiệm của em. Mỗi bài dạy cô đều giảng rất hay, em yêu thích những tiết học của cô lắm. Tiết dạy của cô mà em ấn tượng nhất là khi cô dạy bài tập đọc "Sắc màu em yêu".

Hôm đó là sáng thứ hai, cô đến lớp thật sớm, cô mang một chiếc áo dài xinh xắn có in hình hoa sen cách điệu. Mái tóc cô mượt mà màu hạt dẻ, buông xoã ngang lưng. Cô đi đôi giày cao gót màu hồng, trông cô thật duyên dáng và đầy nữ tính. Chúng em đứng dậy chào cô rồi ngồi xuống lấy sách vở ra học bài. Cô bắt đầu bước lên bảng ghi những dòng chữ đầu tiên, những nét chữ mềm mại lần lượt được viết ra. Cô giới thiệu bài trong giọng nói đầy ấm áp: "Sắc màu làm nên vẻ đẹp của cuộc sống, mỗi sắc màu mang một ý nghĩa riêng, hôm nay cô và trò chúng ta sẽ cùng học bài thơ "Sắc màu em yêu" để cùng khám phá nhé". Rồi cô hướng dẫn cách đọc bài, cô đọc mẫu lần đầu cho lũ học sinh chúng em nghe. Chúng em ai nấy đều say mê trong giọng đọc đầy ngọt ngào, sâu lắng và truyền cảm của cô. Sau đó, cô gọi một vài bạn lên đọc lại, cô chỉnh sửa từng lỗi đọc của các bạn sao cho phù hợp nhất.

Bước vào phần tìm hiểu bài, cô đặt những câu hỏi nhỏ để chúng em trả lời. Sau mỗi câu trả lời cô đều nhận xét và giảng lại cho chúng em từng ý, từng lời trong bài thơ. Màu xanh của ruộng đồng quê hương trù phú, của biển quê hương và bầu trời xanh mát, màu đỏ của lá cờ Tổ quốc, của máu chảy trong tim và của màu khăn quàng đỏ, màu đỏ là màu của sự sống bất diệt......Trước khi kết thúc bài học, cô tổ chức một trò chơi nhỏ để tổng kết lại bài, trò chơi diễn ra thật thú vị trong sự hứng khởi của chúng em. Tiết học kết thúc trong sự thoải mái, sau bài học em học được nhiều điều bổ ích, em biết yêu hơn những điều bình dị xung quanh mình, biết yêu thêm quê hương, đất nước của mình.

Cô Lan là vậy, luôn mang đến cho chúng em những giờ học đầy hấp dẫn và thú vị. Em sẽ cố gắng học thật chăm, siêng năng phát biểu trong các giờ học để cô vui lòng hơn.
HT

12 tháng 5 2022

Ngày nay có rất nhiều thầy cô giáo dạy môn Âm nhạc không còn trực tiếp kẻ khuông nhạc bằng phấn lên bảng nữa mà trình chiếu cho nhanh. Thế nhưng khi được học cô Lan, cô lại cặm cụi vẽ từng đường kẻ, và tiết dạy đáng nhớ nhất của cô là dạy bài hát “Quốc ca”.

Cô Lan là một cô giáo trẻ, mới ra trường, ở cô có một nét trẻ trung, năng động và đầy nhiệt huyết. Dù tiết học của cô thường từ tiết 3 trở đi nhưng hôm nào cũng thấy cô đến trường thật sớm. Hôm ấy đến tiết học Âm nhạc của lớp em, chúng em di chuyển đến phòng học nhạc nơi có đàn và hệ thống cửa cách âm. Cô Lan đã chờ sẵn chúng em ở trong đó, hôm nay cô mặc chiếc áo thật đặc biệt, chiếc áo cờ đỏ sao vàng. Cô cười tươi rạng rỡ đón chúng em vào lớp, chờ chúng em ổn định chỗ ngồi, cô giới thiệu về bài hát ngày hôm nay chúng em được học, đó là bài “Quốc ca”.

Cả lớp chúng em ngồi im trật tự lắng nghe từng câu chuyện, lời kể về sự ra đời của bài hát này. Cô giảng bài thật say sưa, là cô giáo dạy hát nhưng ngay lúc đấy em cảm thấy cô giống như một giáo viên dạy lịch sử. Bởi cô am hiểu sâu rộng, biết những kiến thức lịch sử rất rõ ràng và chính xác. Khi cô hát bài hát này, giọng hát của cô đầy nội lực và sự tự hào. Từng câu hát ngân vang trầm bổng, luyến láy như chính chúng em đang đứng trước buổi thượng cờ, chào cờ trang trọng, uy nghiêm. 

Bài hôm học bài hát “Quốc ca” của cô Lan, giờ chào cờ nào lớp chúng em cũng hát to và rõ ràng nhất. Còn em luôn hát trong cảm xúc lâng lâng, tự hào và đầy hãnh diện khi được là một người Việt Nam.

25 tháng 4

cá chép hả

15 tháng 4 2022

tui chả thấy con nào đẹp cả

15 tháng 4 2022

I. Mở bài

Giói thiệu con vật mà em sẽ tả (gặp nó trong hoàn cảnh nào? ) Ví dụ: Hôm chủ nhật vừa qua, em được ba cho đi chơi ở Thảo Cầm Viên. Hôm đó em được nhìn thấy con vẹt (hoặc con gấu, con hổ, con voi... ).

II. Thân bài

Con vật sẽ tả có thể là bất cứ con vật nào mà em đã nhìn thấy ở vườn thú. Sau đây là gợi ý tả một con vẹt.

a. Tả hình dáng

Vóc dáng con vẹt: to lớn hơn con vẹt bình thường.Màu lông của nó cũng khác lạ: đỏ rực.Cái mỏ màu ngà, nhọn hoắt, trông khoằm khoằm uốn cong như cái lưỡi câu.Đôi chân màu đen, khỏe, ngón dài có móng nhọn hoắt.

b. Tả hoạt động tính nết

Vẹt đứng trên một thanh gỗ nằm ngang, trông rất sang trọng.Thỉnh thoảng lại cất lên tiếng nói: “Mở cửa ra! Mở cửa ra! ”Khi ăn, nó dùng mỏ cắt nát quả chuối, sau đó ăn từng miếng một.Ăn xong tiếp tục đi đi lại lại, đầu cứ gật gù ra vẻ khoái chí.

III. Kết luận

       VDO.AI

Tình cảm của em đối với con vật vừa tả. (yêu quý, bày tỏ tình cảm của mình,...)

3 tháng 3 2022
Tả thầy giáo - Mẫu 6

Trong cuộc đời mỗi con người, để thành công thì không thể nào thiếu đi những bóng dáng người thầy. Người xưa đã có câu: "Không thầy đố mày làm nên". Trong tim em cũng có một người thầy cho riêng mình. Đó chính là thầy dạy môn Toán.

Thầy năm nay cũng đã gần bốn mươi. Với cái tuổi trung niên thì thầy vẫn còn xuân chán. Thầy rất nhẹ nhàng chỉ bảo em những bài toán khó. Thầy rất cao, khoảng 1m75. Em đứng chỉ đến vai thầy. Thầy không có một gương mặt chữ điền chuẩn mực, cũng không có làn da nâu khỏe khoắn. Làn da thầy trắng, mặc dù không mềm mại như da con gái nhưng da thầy rất sáng. Nó làm nổi bật lên bộ đồ mà thầy đang mặc. Thầy thường mặc áo sơ mi trắng khi đi dạy, quần âu, dép xăng đan đơn giản. Mùa đông, thầy mặc một cái áo gió bên ngoài nữa là ổn. Tóc thầy còn đen, chưa bạc cái nào. Thầy quanh năm chỉ để một kiểu tóc, không hề thay đổi. Thầy có nụ cười rất duyên. Mỗi khi thầy cười, cả lớp cũng muốn cười theo. Em chưa thấy thầy bật cười thành tiếng bao giờ, chỉ là một nụ cười mỉm nhẹ. Mỗi lần cười, ánh mắt, gương mặt thầy đều bừng sáng. Làn da trắng cũng ửng đỏ lên trên gương mặt thầy mỗi khi cười. Thầy rất tâm huyết với học sinh. Thầy luôn cố gắng tìm tòi những bài toán hay, lạ để thúc đẩy sự phát triển về toán học của chúng em. Từ ngày thầy mới tiếp nhận dạy môn Toán của lớp, em yêu Toán hẳn. Thầy đã truyền được cái lửa, cái tình yêu toán học của mình cho chúng em. hàng ngày thầy đến lớp, bước vào với một tâm thế đầy lửa của một người thầy yêu học trò. Cái thước dài để thầy vẽ hình lúc nào cũng có mặt. Tay thầy cầm phấn rất đẹp. Những nét chữ uyển chuyển được viết lên bảng một cách nhanh chóng. Chữ thầy rất rõ ràng, thầy vẽ hình, viết con số cũng rất đẹp.

3 tháng 3 2022

dài quá bn ạ