K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 4

Trong cuộc đời mỗi người, có những trải nghiệm đặc biệt làm tâm hồn chúng ta trở nên phong phú và sâu sắc hơn. Đối với em, đó chính là chuyến đi tham quan chùa Bái Đính vào một ngày hè đẹp trời cách đây hai năm.

Hôm đó, em cùng gia đình xuất phát từ sáng sớm để đến chùa. Không khí trong lành, mùi hương trầm thơm thoang thoảng khiến lòng em cảm thấy bình yên lạ thường. Khi đặt chân đến chùa, em cảm nhận được vẻ đẹp trang nghiêm, cổ kính của kiến trúc và cảnh vật xung quanh. Những tượng Phật lớn, những bức phù điêu tinh xảo thể hiện sự khéo léo của các nghệ nhân xưa. Em còn được nghe những câu chuyện về lịch sử, về đức tin của người dân nơi đây. Mỗi câu chuyện, mỗi hình ảnh đều như mở ra một thế giới tâm linh huyền bí, giúp em hiểu thêm về nét đẹp của đạo lý và cuộc sống.

Trong buổi chiều, em còn tham gia lễ cầu bình an, cầu sức khỏe cho gia đình. Khi thắp nén nhang và khấn vái, lòng em cảm thấy nhẹ nhàng, sâu lắng hơn. Em nhận ra rằng, cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn cần có sự tĩnh tâm để cảm nhận rõ hơn về những điều thiêng liêng, cao cả. Trải nghiệm này đã giúp em hiểu rằng, tâm hồn muốn phong phú, cần biết lắng nghe, cảm nhận và trân trọng những giá trị tinh thần.

Chuyến đi ấy không chỉ là một hành trình khám phá cảnh vật, mà còn là một hành trình khám phá chính mình. Từ đó, em biết trân trọng hơn những điều bình dị trong cuộc sống và giữ gìn tâm hồn trong sáng, thanh tịnh. Chính trải nghiệm ấy đã giúp em trở nên trưởng thành hơn, biết mở rộng tâm trí và yêu cuộc sống hơn mỗi ngày.

22 tháng 4

*Tham khảo:

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành phố và thôn quê khác nhau như thế nào chưa? Trong kì nghỉ hè năm ngoái, tôi đã về quê ngoại chơi, tôi đã có được trải nghiệm đáng nhớ, những bài học mà chỉ có thôn quê dạy cho tôi hiểu. Đối với tôi, đây là kì nghỉ hè đáng nhớ nhất trong kí ức. Tháng 6, chúng tôi thi hết học kì hai kết thúc năm học vất vả. Tôi lên chuyến xe khách của một bác người quen ở quê ông ngoại nên rất yên tâm (do bố mẹ tôi bận đi công tác) bắt đầu kì nghỉ hè. Những ngày đầu tôi khá xa lạ với cuộc sống ở nơi đây. Mọi người thức dậy rất là sớm để đi làm, ăn cơm cũng rất đúng bữa, tối thì tĩnh lặng không ồn ã như trên thành phố. Nhưng dần tôi cũng làm quen với nó. Thật tuyệt, cuộc sống bình lặng trôi qua như vậy đó! Hơn một tháng sau, trên những cánh đồng trải dài khắp các làng quê đã đến vụ thu hoạch lúa. Lần đầu tiên, tôi được ngoại cho đi thu gặt lúa cùng. Dưới cái nắng bức oi ả của mùa hè, tất cả mọi người vẫn chăm chỉ gặt lúa, tay ai người nấy gặt nhanh thoăn thoắt, rồi những con bò hì hục kéo lúa về. Trên đồng, mỗi nhà ba bốn người đi gặt gọi nhau í ới, nói chuyện rôm rả, cười đùa để quên đi cái mệt nhọc. Tối hôm ấy về nhà, tôi nằm suy nghĩ, tôi đi gặt mới biết sự mệ nhọc của người nông dân, sự vất vả để có được bát cơm ngon hằng ngày. Nếu cứ ở thành phố mãi, tôi sẽ chẳng bao giờ biết được hạt gạo có được từ đâu. Gần hết kì nghỉ là lúc tôi phải chuẩn bị quay trở lại thành phố. Bố mẹ tôi đã về quê đón tôi và đã kể cho họ nghe những gì tôi trải qua, cảm nhận về cuộc sống nơi đây. Nó gần gũi, bình dị và ấm áp đến lạ thường. Kì nghỉ là một trải nghiệm đặc biệt với tôi. Lần đầu tôi được sống trong cuộc sống bình yên đến thế khác xa nơi đô thị phồn hoa. Tôi càng thêm yêu quê hương của mình.

22 tháng 4

Chào em, một trải nghiệm làm "phong phú tâm hồn" thường là những khoảnh khắc giúp mình nhận ra giá trị của sự sẻ chia, lòng biết ơn hoặc vẻ đẹp của cuộc sống. Dưới đây là một bài viết mẫu kể về trải nghiệm đi tình nguyện tại một mái ấm nhỏ, em tham khảo nhé: Trong hành trình trưởng thành, có những chuyến đi không chỉ đưa ta đến những vùng đất mới mà còn mở ra những khoảng lặng ý nghĩa trong tâm hồn. Với tôi, chuyến đi tình nguyện tại mái ấm trẻ mồ côi vào mùa hè năm ngoái chính là một trải nghiệm như thế – một trải nghiệm đã tưới mát và làm phong phú thêm tâm hồn tôi. Trước đây, tôi vốn là một đứa trẻ sống trong sự bao bọc, đôi khi hay càm ràm vì những thiếu sót nhỏ nhặt. Nhưng khi đặt chân đến mái ấm, nhìn những ánh mắt trong veo nhưng đượm buồn của các em nhỏ thiếu vắng tình thương cha mẹ, mọi suy nghĩ trong tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi nhớ nhất là cậu bé tên Bin, người đã nắm lấy tay tôi và khoe về nét chữ nguệch ngoạc trên trang giấy cũ. Dù điều kiện thiếu thốn, nụ cười của các em vẫn rạng rỡ và đầy nghị lực. Ngày hôm đó, tôi cùng các bạn tổ chức trò chơi, phát quà và dạy các em vẽ tranh. Khi thấy một cô bé cẩn thận chia đôi chiếc bánh quy tôi tặng cho bạn bên cạnh, tôi bỗng khựng lại. Một bài học lớn lao về sự sẻ chia đã được dạy bởi một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi: “Hạnh phúc không phải là khi ta có thật nhiều, mà là khi ta biết đem những gì mình có để sưởi ấm cho người khác”. Ra về, khi nắng chiều nhuộm vàng con đường nhỏ, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng nhưng cũng đầy ắp cảm xúc. Tôi nhận ra mình may mắn đến nhường nào và tự hứa sẽ sống trách nhiệm hơn. Trải nghiệm ấy không chỉ là một kỷ niệm đẹp, mà còn là một dấu mốc giúp tôi biết trân trọng thực tại, biết yêu thương và mở lòng mình với thế giới xung quanh. Tâm hồn tôi như được thanh lọc, trở nên bao dung và sâu sắc hơn sau chuyến đi đầy ắp tình người ấy. Để bài văn mang đậm dấu ấn cá nhân, em có muốn thay đổi bối cảnh sang một trải nghiệm khác (như lần đầu đứng trên sân khấu, một chuyến leo núi hay một lần giúp đỡ người lạ) không?

22 tháng 4

Cái này thì tôi không biêt!


22 tháng 4
Bài văn: Chuyến đi đong đầy yêu thương Trong hành trình trưởng thành, có những chuyến đi không chỉ đưa ta đến những vùng đất mới mà còn mở ra những khoảng lặng bình yên trong tâm hồn. Với em, chuyến đi thăm mái ấm tình thương vào mùa hè vừa qua chính là trải nghiệm quý giá, khiến tâm hồn em trở nên phong phú và biết yêu thương nhiều hơn. Đó là một ngày nắng nhạt, em cùng các bạn trong lớp đến thăm một ngôi chùa nhỏ – nơi đang nuôi dưỡng những em nhỏ mồ côi. Trước khi đi, em cứ ngỡ mình sẽ chỉ đến tặng quà rồi về. Nhưng khi bước chân qua cánh cổng, nhìn thấy những đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn của các em, trái tim em khẽ thắt lại. Em đã gặp Thành, một cậu bé năm tuổi bị khiếm thị bẩm sinh. Thành không nhìn thấy ánh sáng, nhưng đôi bàn tay nhỏ xíu của em lại vô cùng khéo léo. Em đã cùng Thành ngồi xếp những con hạc giấy. Thành kể cho em nghe về ước mơ được đi học, về những giai điệu mà em nghe được từ chiếc radio cũ. Giọng nói của cậu bé hồn nhiên đến lạ, không một chút oán trách số phận. Khoảnh khắc ấy, em chợt nhận ra mình đã quá may mắn khi có một đôi mắt sáng, một gia đình đủ đầy mà đôi khi em lại vô tình xem đó là điều hiển nhiên. Chiều hôm đó, chúng em cùng nhau chơi đùa, ca hát. Những tiếng cười giòn tan vang vọng khắp sân chùa đã xua đi không gian tĩnh mịch. Khi ra về, cái nắm tay thật chặt của Thành và câu nói: "Chị nhớ quay lại thăm em nhé!" đã khiến em nghẹn ngào. Chuyến đi ấy chỉ kéo dài vài tiếng đồng hồ nhưng đã dạy cho em bài học lớn về sự thấu cảm và lòng trắc ẩn. Em hiểu rằng: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Tâm hồn em như được tưới mát bằng dòng nước của sự sẻ chia, giúp em biết trân trọng những gì mình đang có và khao khát được giúp đỡ những mảnh đời khó khăn hơn. Đó chính là trải nghiệm đẹp đẽ nhất, giúp em thấy cuộc đời này thật rộng lớn và ý nghĩa.


13 tháng 4 2022

tham khảo:

Mùa hè vừa rồi, em đã được về quê ngoại và sống cùng ông bà hai tuần. Tuy đó không phải là một thời gian dài, nhưng nó thực sự đã đem đến cho em những trải nghiệm tuyệt vời không bao giờ có thể quên được.

Chiều hôm ấy, sau hơn năm tiếng háo hức trên xe khách, em đã có mặt tại nhà của ông bà với một chiếc vali lớn và cái bụng đói meo. Ngôi nhà của ông bà nhỏ hơn nhà của em ở thành phố, nhưng nó lại có một khu vườn rất lớn, và một cái ao cá xinh xắn. Chúng khiến em vô cùng thích thú và khát khao được khám phá đến mức quên ngay đi sự mệt nhọc của chuyến đi dài. Tuy nhiên, ông bà đã ngăn em lại bởi vòng tay ôm dịu dàng và ấm áp. Ông bà dẫn em vào nhà, chỉ chỗ cho em sắp xếp đồ đạc, sau đó cho em ăn một bữa cơm thật ngon lành.

Từ sau hôm ấy, em chính thức được trải nghiệm cuộc sống thú vị và khác lạ cùng ông bà của mình. Buổi sáng, em dậy sớm để cùng ông chạy bộ buổi sáng. Thay vì chạy bộ ở công viên như ở phố, em được theo ông chạy dọc theo cánh đồng lúa xanh tốt của làng. Mùi lúa thơm ngọt phảng phất trong cơn gió buổi sáng, tiếp thêm cho em sức mạnh để có thể chạy bền bỉ cả một quãng đường dài. Sau đó, em trở về nhà và cùng ông bà ăn sáng. Ăn xong, em xung phong giúp bà rửa bát ở cái giếng nhỏ sau nhà. Tuy mới đầu có chút khó khăn do lạ lẫm, nhưng chỉ loáng cái là em quen ngay. Sau đó, em lại được theo bà đi chợ quê để mua đồ. Đồ đạc ở đây cũng đa dạng lắm, và được bày bán rất thân thiện với môi trường. Em cứ xuýt xoa mãi các món bánh và đồ ăn vặt ở đây. Vừa thơm ngon lại còn to và nhiều nữa.

 

Vào các buổi chiều, em được theo ông đi câu cá ở hồ, ở sông. Đi thả diều ở chân đê, đi cắt cỏ cho bò ở sau đồi. Đi hái quả chín ở sau vườn, đi bắt ếch, mò cua mò ốc ở ruộng. Những trải nghiệm ấy khiến em vui lắm. Được hòa mình vào thiên nhiên và được tận hưởng các món ăn do chính mình kiếm được khiến em sung sướng vô cùng. Tối tối, em lại ra nằm trên chiếc chõng tre trước sân cùng ông bà. Nghe ông bà kể những chuyện ngày xưa, kể về lúc mẹ còn nhỏ. Câu chuyện nào cũng hay và thú vị. Em nằm nghe mà thiếp đi lúc nào không hay. Tuy là mùa hè, nhưng ở quê lúc nào cũng mát rượi nhờ bóng râm của các cây ăn quả cao lớn, và những cơn gió thổi từ ao lên. Vậy nên, dù không bật điều hòa, em vẫn luôn cảm thấy mát mẻ.

Sau hai tuần ở với ông bà, em học thêm được rất nhiều điều thú vị. Em cảm thấy bản thân khỏe mạnh hơn, dạn dĩ hơn và nhanh nhẹn hơn hẳn. Trở lại thành phố, em tiếc nuối lắm những ngày được sống cùng ông bà. Nhất định, em sẽ lại về thăm ông bà vào kì nghỉ gần nhất.

23 tháng 4 2023

Những trải nghiệm trong cuộc sống không chỉ khiến con người trưởng thành hơn, mà còn giúp tâm hồn chúng ta trở nên phong phú.

Tết đến là dịp để mỗi người có thời gian sum vầy bên gia đình. Năm nay, em sẽ được ăn Tết ở quê ngoại. Đây là lần đầu tiên em được trải nghiệm không khí Tết ở vùng nông thôn. Điều đó khiến em cảm thấy vô cùng háo hức.

Những ngày giáp Tết, quê hương của em như được khoác lên mình một chiếc áo mới. Các con đường trong thôn được trang trí cờ hoa rực rỡ. Xe cộ đi lại đông đúc, tấp nập hơn những ngày bình thường. Lần đầu tiên, em được theo mẹ đi chợ Tết. Rất nhiều mặt hàng được bày bán như thịt cá, rau củ, bánh kẹo… Người mua, người bán nhộn nhịp và đông vui làm sao. Mẹ của em cũng mua rất nhiều đồ như lá dong, gạo nếp, bánh kẹo…

Chiều hai mươi tám Tết, mọi người cùng nhau gói bánh chưng. Em rất háo hức vì đây là lần đầu tiên được xem gói bánh chưng. Các nguyên liệu gói bánh gồm lá dong, lạt mềm, gạo nếp, đỗ xanh, thịt mỡ. Tất cả đã được rửa sạch, để vào rổ hoặc bát. Công đoạn gói quả thật khó khăn. Ông ngoại vừa gói bánh, vừa hướng dẫn em từng bước một. Sau khoảng ba mươi phút, em đã hoàn thành. Chiếc bánh chưng dù còn chưa được đẹp đẽ, nhưng em cảm thấy rất vui.

Sau đó, bố chuẩn bị một chiếc nồi thật to. Từng chiếc bánh được xếp vào cẩn thận. Công đoạn luộc bánh cũng rất quan trọng. Bố nói rằng phải mất hơn một ngày bánh mới chín. Em cùng bé Hòa háo hức ngồi canh nồi bánh chưng. Giữa tiết trời se lạnh, ngồi bên bếp lửa hồng, em cảm thấy vô cùng ấm cúng và hạnh phúc.

Đêm giao thừa, cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm Tất niên. Những món ăn truyền thống của dân tộc được bà và mẹ chuẩn bị vô cùng công phu. Em đã được mẹ giải thích ý nghĩa của các món ăn trong mâm cỗ. Đến giờ, cả nhà đứng trước bàn thờ để cúng tổ tiên. Sau đó, mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện vui vẻ. Không khí thật ấm cúng, thiêng liêng. Ông ngoại còn thay mặt cả gia đình phát biểu.

Một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em thêm hiểu biết về truyền thống của dân tộc. Từ đó, em càng thêm yêu thêm quê hương, đất nước của mình

 

13 tháng 4 2023

Gợi ý cho em các ý:

MB: Nêu lên vấn đề cần bàn luận (Ví dụ: Thời gian vừa rồi lịch học tập dày đặc khiến em cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng. Biết vậy nên cuối tuần vừa rồi mẹ đã đưa em đến chùa ... để nghe pháp thoại cũng như vãn cảnh chùa cho tâm hồn phong phú hơn...)

TB:

Bàn luận: 

Em giới thiệu về trải nghiệm của em:

+ Ngôi chùa đó ở đâu? Có to, đẹp không?

+ Buổi pháp thoại đó do sư thầy/sư cô nào giảng?

+ Sau buổi pháp thoại đó em đã học được gì?

+ Phong cảnh ở chùa đó giúp em cảm thấy như thế nào?

+ Về nhà sau buổi đi chùa đó, tâm trạng của em như thế nào?

+ Cảm nghĩ của em về buổi đi chùa đó?

...

KB: Khẳng định lại vấn đề

_mingnguyet.hoc24_

5 tháng 5 2022

Quê hương mỗi người chỉ một/ Như là chỉ một mẹ thôi”. Đúng như vậy, cha mẹ thường nói với em dù ở đâu, đi đâu cũng phải luôn hướng về quê hương, nguồn cội. Cuối tuần vừa rồi, cả gia đình em đã cùng nhau về quê thăm ông bà ngoại. Đây là chuyến đi vô cùng vui vẻ và ý nghĩa đối với em.

Quê ngoại em là một ngôi làng nhỏ ở miền núi thuộc tỉnh Lạng Sơn. Sau gần bốn tiếng ngồi xe xóc nảy, cả gia đình em cũng về đến cổng làng. Từ xa, em đã nhìn thấy bác cả đứng chờ ở đầu làng. Thấy bố mẹ và em xuống xe, bác vui mừng bắt tay từng người một. Trên đường về nhà bà, ai đi qua cũng dừng lại hỏi thăm và gửi đến gia đình em những nụ cười thật hiền lành. Điều đó giúp em cảm nhận được sự ấm áp của tình làng nghĩa xóm chốn thôn quê. Về đến nhà bà, em nhận ra ngay hình dáng quen thuộc đang đứng chờ ở trước sân. Thế là, em liền chạy lại, ôm chầm lấy bà ngoại. Khi mọi người đều đã tề tựu đông đủ thì kéo nhau vào nhà để tiện hàn huyên tâm sự. Ông bà hỏi thăm về đủ thứ chuyện, nào là mọi người có khỏe không, chuyện học tập như thế nào, công việc ra sao… Tất cả thể hiện sự quan tâm, lo lắng của ông bà dành cho con cháu. Tình cảm ấy thật đáng quý biết bao.

Chiều hôm ấy, trong khi bà và mẹ đang chuẩn bị bữa tối, thì ông dẫn em đi dạo vòng quanh xóm. Ông dẫn em ra hồ sen ở sau làng, có gió mát lồng lộng và những bông sen nở rộ. Ông dẫn em đến ngắm ruộng lúa xanh tốt, cạnh đó còn có cả bãi mía nữa. Ông thoăn thoắt chặt vài cây mía rồi cùng em kéo về để tráng miệng sau bữa tối. Trên đường về, trời đã dần tối. Nhìn ngắm những dãy núi xa xa lẫn sau màn mây khói tía; nhìn từng đàn chim đang vội bay về tổ, em thấy lòng mình bình yên lạ kì. Lúc ấy, em mới thấu hiểu thật sự ý nghĩa của quê hương. Đó là nơi để con người ta được trở về, được nghỉ ngơi, được là chính mình.

Tối hôm đó, em được ngủ cùng với bà ngoại. Bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích từ ngày xửa ngày xưa. Những câu chuyện đó em đều đã nghe hết rồi. Thế nhưng có lẽ chính ánh trăng thanh, làn gió mát rượi, tiếng ve kêu, tiếng lá xào xạc, cùng giọng kể hiền từ của bà đã khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn, và làm em dễ chìm vào giấc ngủ hơn.

Ngày hôm sau, sau khi ăn cơm trưa thì cả nhà em vội lên xe để trở về Hà Nội. Trên xe mang theo những món quà như trứng gà, rau xanh, ổi, mít… Tất cả là do ông bà ngoại, cùng bà con láng giềng đem sang cho. Tuy không quá đắt đỏ hay quý hiếm, nhưng chúng vẫn có giá trị vô cùng to lớn, bởi được mạ lên lớp vàng của tình người.

Trên đường rời xa quê ngoại, lòng em cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Em mong sao thời gian trôi nhanh, để lại lần nữa được về quê thăm ông bà. Và những chuyến về quê ấy đã nuôi dưỡng, vun đắp cho tâm hồn em phong phú hơn.

Viết một bài văn kể lại một trải nghiệm giúp tâm hồn em trở nên phong phú hơn

8 tháng 4 2022

Tham khảo:

Cuối tuần trước, em đã được đến xem một buổi biểu diễn chèo truyền thống. Buổi biểu diễn nghệ thuật này đã đem đến cho em những trải nghiệm tuyệt vời và giúp em có một cái nhìn khác đi về các loại hình nghệ thuật truyền thống.

 

Chiều hôm ấy, theo sự phân công của nhóm trưởng, em đã cùng hai người bạn nữa của mình đến nhà hát chèo để xem tiết mục chèo Quan Âm Thị Kính. Khi đến nơi, ấn tượng đầu tiên của em về sân khấu là ở đây trang trí có phần mộc mạc và giản dị. Trên cả một sân khấu rộng lớn, là một tấm màn nhung lớn với vài chiếc đạo cụ nhỏ ở trên sân. Tuy nhiên, khi vở kịch chính thức bắt đầu thì em đã có một cảm nhận hoàn toàn khác.

Tùy theo từng phân cảnh diễn ra, mà từng đạo cụ được mang ra sân khấu. Đoạn thì là một chiếc chõng tre, đoạn thì là một gốc cây giả, đoạn thì là một phiên chợ với vài gánh hàng rong. Điều đặc biệt là tuy các đạo cụ ít ỏi, lời thuyết minh cũng không có nhiều như các bộ phim, nhưng em vẫn nhập tâm và hiểu được bối cảnh đó có đặc điểm gì. Thật là thú vị. Khi các diễn viên bước ra sân khấu, em lại một lần nữa được trầm trồ. Bởi bộ trang phục mà các cô chú ấy khoác trên mình đều là các bộ trang phục truyền thống rất đẹp. Kiểu tóc cũng được tạo hình vô cùng đơn giản. Dù vậy vẫn làm bật lên vẻ đẹp của các cô chú diễn viên ở đó.

Khi tiết mục diễn ra, em đã xem say sưa và chăm chú vô cùng. Bởi vì các nghệ sĩ đều diễn rất tròn vai và cuốn hút. Các sự kiện được diễn ra tuần tự với tốc độ nhanh và hấp dẫn, khiến người xem không thể rời mắt. Điều này khác hẳn với vở chèo trong trí tưởng tượng của em. Trước giờ, em cứ cho rằng vở chèo sẽ diễn ra một cách chậm rãi và tẻ nhạt, các diễn viên thì cứ đứng chỉ hát và nói suông trên sân khấu mà thôi. Nhưng hôm nay, vở chèo Quan Âm Thị Kính đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của em. Vở chèo giúp em nhận ra cái hay của thể loại nghệ thuật truyền thống. Giúp em nhận được những bài học đạo đức ý nghĩa được gói ghém trong tác phẩm.

 

Kết thúc vở chèo, mà tâm trí em vẫn còn dừng lại ở trên sân khấu. Phải nói rằng đây thực sự là một buổi biểu diễn hay và ý nghĩa nhất em từng được xem. Chính vở diễn đã thay đổi cái nhìn tiêu cực của em về các loại hình nghệ thuật truyền thống. Và chắc chắn rằng, sau này em sẽ đi xem thêm nhiều vở chèo khác nữa vì chính sự yêu thích của mình chứ không vì một yêu cầu của ai cả.

 
8 tháng 4 2022

THAM KHẢO :

      Đã bao giờ bạn tự hỏi thành phố và thôn quê khác nhau như thế nào chưa? Trong kì nghỉ hè năm ngoái, tôi đã về quê ngoại chơi, tôi đã có được trải nghiệm đáng nhớ, những bài học mà chỉ có thôn quê dạy cho tôi hiểu. Đối với tôi, đây là kì nghỉ hè đáng nhớ nhất trong kí ức.

        Tháng 6, chúng tôi thi hết học kì hai kết thúc năm học vất vả. Tôi lên chuyến xe khách của một bác người quen ở quê ông ngoại nên rất yên tâm (do bố mẹ tôi bận đi công tác) bắt đầu kì nghỉ hè. Những ngày đầu tôi khá xa lạ với cuộc sống ở nơi đây. Mọi người thức dậy rất là sớm để đi làm, ăn cơm cũng rất đúng bữa, tối thì tĩnh lặng không ồn ã như trên thành phố. Nhưng dần tôi cũng làm quen với nó. Thật tuyệt, cuộc sống bình lặng trôi qua như vậy đó!

         Hơn một tháng sau, trên những cánh đồng trải dài khắp các làng quê đã đến vụ thu hoạch lúa. Lần đầu tiên, tôi được ngoại cho đi thu gặt lúa cùng. Dưới cái nắng bức oi ả của mùa hè, tất cả mọi người vẫn chăm chỉ gặt lúa, tay ai người nấy gặt nhanh thoăn thoắt, rồi những con bò hì hục kéo lúa về. Trên đồng, mỗi nhà ba bốn người đi gặt gọi nhau í ới, nói chuyện rôm rả, cười đùa để quên đi cái mệt nhọc. Tối hôm ấy về nhà, tôi nằm suy nghĩ, tôi đi gặt mới biết sự mệ nhọc của người nông dân, sự vất vả để có được bát cơm ngon hằng ngày. Nếu cứ ở thành phố mãi, tôi sẽ chẳng bao giờ biết được hạt gạo có được từ đâu.

         Gần hết kì nghỉ là lúc tôi phải chuẩn bị quay trở lại thành phố. Bố mẹ tôi đã về quê đón tôi và đã kể cho họ nghe những gì tôi trải qua, cảm nhận về cuộc sống nơi đây. Nó gần gũi, bình dị và ấm áp đến lạ thường.

          Kì nghỉ là một trải nghiệm đặc biệt với tôi. Lần đầu tôi được sống trong cuộc sống bình yên đến thế khác xa nơi đô thị phồn hoa. Tôi càng thêm yêu quê hương của mình.

31 tháng 12 2023

Bài viết tham khảo:

  “Quê hương mỗi người chỉ một/ Như là chỉ một mẹ thôi”. Đúng như vậy, cha mẹ thường nói với em dù ở đâu, đi đâu cũng phải luôn hướng về quê hương, nguồn cội. Cuối tuần vừa rồi, cả gia đình em đã cùng nhau về quê thăm ông bà ngoại. Đây là chuyến đi vô cùng vui vẻ và ý nghĩa đối với em.

      Quê ngoại em là một ngôi làng nhỏ ở miền núi thuộc tỉnh Lạng Sơn. Sau gần bốn tiếng ngồi xe xóc nảy, cả gia đình em cũng về đến cổng làng. Từ xa, em đã nhìn thấy bác cả đứng chờ ở đầu làng. Thấy bố mẹ và em xuống xe, bác vui mừng bắt tay từng người một. Trên đường về nhà bà, ai đi qua cũng dừng lại hỏi thăm và gửi đến gia đình em những nụ cười thật hiền lành. Điều đó giúp em cảm nhận được sự ấm áp của tình làng nghĩa xóm chốn thôn quê. Về đến nhà bà, em nhận ra ngay hình dáng quen thuộc đang đứng chờ ở trước sân. Thế là, em liền chạy lại, ôm chầm lấy bà ngoại. Khi mọi người đều đã tề tựu đông đủ thì kéo nhau vào nhà để tiện hàn huyên tâm sự. Ông bà hỏi thăm về đủ thứ chuyện, nào là mọi người có khỏe không, chuyện học tập như thế nào, công việc ra sao… Tất cả thể hiện sự quan tâm, lo lắng của ông bà dành cho con cháu. Tình cảm ấy thật đáng quý biết bao.

      Chiều hôm ấy, trong khi bà và mẹ đang chuẩn bị bữa tối, thì ông dẫn em đi dạo vòng quanh xóm. Ông dẫn em ra hồ sen ở sau làng, có gió mát lồng lộng và những bông sen nở rộ. Ông dẫn em đến ngắm ruộng lúa xanh tốt, cạnh đó còn có cả bãi mía nữa. Ông thoăn thoắt chặt vài cây mía rồi cùng em kéo về để tráng miệng sau bữa tối. Trên đường về, trời đã dần tối. Nhìn ngắm những dãy núi xa xa lẫn sau màn mây khói tía; nhìn từng đàn chim đang vội bay về tổ, em thấy lòng mình bình yên lạ kì. Lúc ấy, em mới thấu hiểu thật sự ý nghĩa của quê hương. Đó là nơi để con người ta được trở về, được nghỉ ngơi, được là chính mình.

      Tối hôm đó, em được ngủ cùng với bà ngoại. Bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích từ ngày xửa ngày xưa. Những câu chuyện đó em đều đã nghe hết rồi. Thế nhưng có lẽ chính ánh trăng thanh, làn gió mát rượi, tiếng ve kêu, tiếng lá xào xạc, cùng giọng kể hiền từ của bà đã khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn, và làm em dễ chìm vào giấc ngủ hơn.

Ngày hôm sau, sau khi ăn cơm trưa thì cả nhà em vội lên xe để trở về Hà Nội. Trên xe mang theo những món quà như trứng gà, rau xanh, ổi, mít… Tất cả là do ông bà ngoại, cùng bà con láng giềng đem sang cho. Tuy không quá đắt đỏ hay quý hiếm, nhưng chúng vẫn có giá trị vô cùng to lớn, bởi được mạ lên lớp vàng của tình người.

      Trên đường rời xa quê ngoại, lòng em cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Em mong sao thời gian trôi nhanh, để lại lần nữa được về quê thăm ông bà. Và những chuyến về quê ấy đã nuôi dưỡng, vun đắp cho tâm hồn em phong phú hơn.

19 tháng 11 2025

Jnjnjnjnjnjnjnjnjnjnjnjnnjnnjnjnjnjnnjjjjnjjjnnjnjjnjn

6 tháng 4 2022

Tham khảo:

Trong cuộc đời mỗi người đều có một trải nghiệm giúp tâm hồn của chúng ta trở nên phong phú hơn. Em cũng vậy, hôm ấy chỉ là một ngày đi chơi thôi nhưng em đã cảm thấy rất vui và làm cho tâm hồn của em trở nên phong phú hơn hẳn bao ngày khác.

Hôm ấy là ngày 9 tháng 6 năm 2021. Lúc ấy là 1 buổi sáng em đang ở trong nhà bà ngoại em để chuẩn bị 1 chuyến đi chơi ở Công Viên trong Thái Nguyên. Hôm ấy em và các anh chị và em họ của em rất háo hức vào ngày hôm ấy. Vì ngày hôm đó là ngày rất đặc biệt khi chúng em vừa mới khỉ học xong, Sau bao ngày mệt mỏi với đống bài tập và học thì cuối cùng chúng em đã được đi chơi 1 buổi. Em và các anh chị (các em) đã chuẩn bị đồ đạc rất kĩ càng để chuẩn bị cho việc đi chơi. Khi đến nơi, các bạn của em cũng ở đấy vì nghe nói ở đó có rất nhiều trò chơi rất thú vị

 

Đầu tiên là khi mới đến nơi mẹ em và các bác cùng với gì của em, đã sẵn sàng chụp vài tấm ảnh xinh xinh để làm kỉ niệm trong ngày hôm ấy, em cũng chụp ảnh cùng. Sau đó, khi mọi người đang say sưa chụp ảnh thì trẻ con chúng em lại đi chơi và tham quan một vòng ở đó. Ở đấy có những căn nhà rất rùng rợn và đáng sợ, khi em đang đi thì tự nhiên có 1 con ma tượng nó nhảy ra làm em hết hồn rồi đi qua nó, tiếp theo là trò chơi cầu trượt cỏ siêu tốc độ, em và người chị họ đáng yêu của em 1 đội còn 2 đứa em họ của em 1 đội, em và chị của em trượt rất vui nhưng cũng có phần đáng sợ vì cầu trượt ấy là cầu trượt siêu tốc độ nó trượt rất nhanh mà là cầu trượt cỏ nữa, nhưng người mà trượt giỏi nhất là anh trai họ của em. Chơi xong trò chơi trượt cỏ thì chúng em được vào 1 cái cầu trượt rất cao khoảng 7m rất vui vẻ. Rồi thì chúng em đi chơi cảm giác mạnh với trò tầu lượn quay vòng vòng vòng vèo rất nhanh.

Tuy hơi mệt nhưng em cảm thấy nó giúp tâm hồn của em được sảng khoái và trở nên phong phú hơn như bao ngày khác. bây giờ là giờ đi cắm trại, mọi người háo hức dựng trại lên và đốt lửa chơi cùng nhau rất vui. Cuối cùng là đi nghỉ giải lao sau 1 ngày vui chơi thỏa thích, mọi người gọi lên những món ăn ngon như kem, hoa quả, bánh kẹo và nước ngọt.

Đó là 1 trong những ngày trải nhiệm giúp tâm hồn của em trở nên phong phú hơn. Em rất thích những ngày ấy và em hứa sẽ đạt học sinh xuất sắc vào những năm học sau để được đi chơi tiếp.