CÁC BẠN ĐỌC XONG, CÁC BẠN HÃY CHẠY RA ÔM MẸ NHÉ!
Con đã nhiều lần định viết cho mẹ một điều gì đó thật dài, thật đầy đủ, nhưng rồi lại thôi. Vì con sợ, sợ rằng dù có dùng bao nhiêu lời, con cũng không thể nói hết được tình cảm con dành cho mẹ. Nhưng hôm nay, con không muốn giữ trong lòng nữa. Con muốn nói — thật lòng, thật sâu, như cách mà mẹ đã luôn yêu thương con suốt cả cuộc đời.
Mẹ có biết không, càng lớn con càng hiểu rằng, trên đời này không có tình yêu nào giống như tình yêu của mẹ. Một tình yêu không điều kiện, không đòi hỏi, không cần đáp lại. Mẹ đã dành cả thanh xuân, cả sức lực, cả những giấc mơ riêng của mình để đổi lấy sự trưởng thành của con. Và điều khiến con day dứt nhất là — có những lúc con đã vô tâm, đã coi tất cả những điều đó là hiển nhiên.
Con nhớ rất rõ hình ảnh của mẹ qua từng giai đoạn trong cuộc đời con. Là người phụ nữ luôn tất bật, luôn vội vã, nhưng chưa bao giờ để con phải thiếu thốn điều gì. Là người có thể nhịn ăn, nhịn mặc, chỉ để con được đầy đủ hơn một chút. Là người luôn nói “mẹ không sao đâu” dù con biết mẹ đã mệt đến mức nào.
Có những đêm con nghĩ về mẹ mà thấy lòng mình thắt lại. Con nghĩ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những lần mẹ âm thầm chịu đựng khó khăn mà không hề than vãn. Con nghĩ đến ánh mắt của mẹ mỗi khi nhìn con — ánh mắt vừa dịu dàng, vừa chất chứa bao nhiêu lo lắng, hy vọng.
Mẹ à, con chưa bao giờ nói điều này một cách rõ ràng: con biết ơn mẹ nhiều lắm. Không chỉ vì mẹ đã sinh ra con, mà vì mẹ đã dạy con cách làm người. Dạy con biết yêu thương, biết nhẫn nại, biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Những điều đó, có thể con chưa hoàn hảo, nhưng con luôn mang theo bên mình — như một phần của mẹ ở trong con.
Con cũng xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì những lần con làm mẹ buồn, vì những câu nói vô tình mà con không kịp nghĩ. Xin lỗi vì đã có lúc con chỉ biết chạy theo thế giới ngoài kia mà quên mất người luôn chờ con ở nhà. Có những vết thương con gây ra, có thể mẹ đã tha thứ từ lâu, nhưng con vẫn không thể quên, vì con biết mẹ đã đau như thế nào.
Bây giờ, khi con đã lớn, con mới hiểu cảm giác “sợ mất” là gì. Con sợ một ngày nào đó, con không còn được nghe giọng mẹ, không còn được thấy mẹ ngồi đó, chờ con về. Ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến con thấy tim mình trống rỗng.
Nếu có thể đổi điều gì đó, con chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Để con có thể ở bên mẹ lâu hơn. Để con có thể bù đắp nhiều hơn cho mẹ, dù con biết rằng có những thứ sẽ không bao giờ đủ.
Con không cần gì lớn lao, mẹ à. Con chỉ cần mẹ khỏe mạnh, bình an. Chỉ cần mỗi lần con gọi về, vẫn nghe tiếng mẹ trả lời. Chỉ cần khi con trở về, vẫn còn mẹ đứng đó, với nụ cười quen thuộc.
Mẹ chính là nơi bình yên nhất mà con có. Là lý do để con cố gắng mỗi ngày. Là người mà dù con đi xa đến đâu, con vẫn luôn muốn quay về.
Con yêu mẹ — không phải là một câu nói, mà là một phần máu thịt trong con. Và dù con có trưởng thành đến đâu, trong trái tim con, con vẫn mãi là đứa con bé nhỏ của mẹ.
Mẹ hãy ở đó thật lâu, thật lâu nữa nhé… vì con vẫn cần mẹ, rất nhiều.
Con thương mẹ hơn tất cả.
Con đã nhiều lần định viết cho mẹ một điều gì đó thật dài, thật đầy đủ, nhưng rồi lại thôi. Vì con sợ, sợ rằng dù có dùng bao nhiêu lời, con cũng không thể nói hết được tình cảm con dành cho mẹ. Nhưng hôm nay, con không muốn giữ trong lòng nữa. Con muốn nói — thật lòng, thật sâu, như cách mà mẹ đã luôn yêu thương con suốt cả cuộc đời.
Mẹ có biết không, càng lớn con càng hiểu rằng, trên đời này không có tình yêu nào giống như tình yêu của mẹ. Một tình yêu không điều kiện, không đòi hỏi, không cần đáp lại. Mẹ đã dành cả thanh xuân, cả sức lực, cả những giấc mơ riêng của mình để đổi lấy sự trưởng thành của con. Và điều khiến con day dứt nhất là — có những lúc con đã vô tâm, đã coi tất cả những điều đó là hiển nhiên.
Con nhớ rất rõ hình ảnh của mẹ qua từng giai đoạn trong cuộc đời con. Là người phụ nữ luôn tất bật, luôn vội vã, nhưng chưa bao giờ để con phải thiếu thốn điều gì. Là người có thể nhịn ăn, nhịn mặc, chỉ để con được đầy đủ hơn một chút. Là người luôn nói “mẹ không sao đâu” dù con biết mẹ đã mệt đến mức nào.
Có những đêm con nghĩ về mẹ mà thấy lòng mình thắt lại. Con nghĩ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những lần mẹ âm thầm chịu đựng khó khăn mà không hề than vãn. Con nghĩ đến ánh mắt của mẹ mỗi khi nhìn con — ánh mắt vừa dịu dàng, vừa chất chứa bao nhiêu lo lắng, hy vọng.
Mẹ à, con chưa bao giờ nói điều này một cách rõ ràng: con biết ơn mẹ nhiều lắm. Không chỉ vì mẹ đã sinh ra con, mà vì mẹ đã dạy con cách làm người. Dạy con biết yêu thương, biết nhẫn nại, biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Những điều đó, có thể con chưa hoàn hảo, nhưng con luôn mang theo bên mình — như một phần của mẹ ở trong con.
Con cũng xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì những lần con làm mẹ buồn, vì những câu nói vô tình mà con không kịp nghĩ. Xin lỗi vì đã có lúc con chỉ biết chạy theo thế giới ngoài kia mà quên mất người luôn chờ con ở nhà. Có những vết thương con gây ra, có thể mẹ đã tha thứ từ lâu, nhưng con vẫn không thể quên, vì con biết mẹ đã đau như thế nào.
Bây giờ, khi con đã lớn, con mới hiểu cảm giác “sợ mất” là gì. Con sợ một ngày nào đó, con không còn được nghe giọng mẹ, không còn được thấy mẹ ngồi đó, chờ con về. Ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến con thấy tim mình trống rỗng.
Nếu có thể đổi điều gì đó, con chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Để con có thể ở bên mẹ lâu hơn. Để con có thể bù đắp nhiều hơn cho mẹ, dù con biết rằng có những thứ sẽ không bao giờ đủ.
Con không cần gì lớn lao, mẹ à. Con chỉ cần mẹ khỏe mạnh, bình an. Chỉ cần mỗi lần con gọi về, vẫn nghe tiếng mẹ trả lời. Chỉ cần khi con trở về, vẫn còn mẹ đứng đó, với nụ cười quen thuộc.
Mẹ chính là nơi bình yên nhất mà con có. Là lý do để con cố gắng mỗi ngày. Là người mà dù con đi xa đến đâu, con vẫn luôn muốn quay về.
Con yêu mẹ — không phải là một câu nói, mà là một phần máu thịt trong con. Và dù con có trưởng thành đến đâu, trong trái tim con, con vẫn mãi là đứa con bé nhỏ của mẹ.
Mẹ hãy ở đó thật lâu, thật lâu nữa nhé… vì con vẫn cần mẹ, rất nhiều.
Con thương mẹ hơn tất cả.
Con đã nhiều lần định viết cho mẹ một điều gì đó thật dài, thật đầy đủ, nhưng rồi lại thôi. Vì con sợ, sợ rằng dù có dùng bao nhiêu lời, con cũng không thể nói hết được tình cảm con dành cho mẹ. Nhưng hôm nay, con không muốn giữ trong lòng nữa. Con muốn nói — thật lòng, thật sâu, như cách mà mẹ đã luôn yêu thương con suốt cả cuộc đời.
Mẹ có biết không, càng lớn con càng hiểu rằng, trên đời này không có tình yêu nào giống như tình yêu của mẹ. Một tình yêu không điều kiện, không đòi hỏi, không cần đáp lại. Mẹ đã dành cả thanh xuân, cả sức lực, cả những giấc mơ riêng của mình để đổi lấy sự trưởng thành của con. Và điều khiến con day dứt nhất là — có những lúc con đã vô tâm, đã coi tất cả những điều đó là hiển nhiên.
Con nhớ rất rõ hình ảnh của mẹ qua từng giai đoạn trong cuộc đời con. Là người phụ nữ luôn tất bật, luôn vội vã, nhưng chưa bao giờ để con phải thiếu thốn điều gì. Là người có thể nhịn ăn, nhịn mặc, chỉ để con được đầy đủ hơn một chút. Là người luôn nói “mẹ không sao đâu” dù con biết mẹ đã mệt đến mức nào.
Có những đêm con nghĩ về mẹ mà thấy lòng mình thắt lại. Con nghĩ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những lần mẹ âm thầm chịu đựng khó khăn mà không hề than vãn. Con nghĩ đến ánh mắt của mẹ mỗi khi nhìn con — ánh mắt vừa dịu dàng, vừa chất chứa bao nhiêu lo lắng, hy vọng.
Mẹ à, con chưa bao giờ nói điều này một cách rõ ràng: con biết ơn mẹ nhiều lắm. Không chỉ vì mẹ đã sinh ra con, mà vì mẹ đã dạy con cách làm người. Dạy con biết yêu thương, biết nhẫn nại, biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Những điều đó, có thể con chưa hoàn hảo, nhưng con luôn mang theo bên mình — như một phần của mẹ ở trong con.
Con cũng xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì những lần con làm mẹ buồn, vì những câu nói vô tình mà con không kịp nghĩ. Xin lỗi vì đã có lúc con chỉ biết chạy theo thế giới ngoài kia mà quên mất người luôn chờ con ở nhà. Có những vết thương con gây ra, có thể mẹ đã tha thứ từ lâu, nhưng con vẫn không thể quên, vì con biết mẹ đã đau như thế nào.
Bây giờ, khi con đã lớn, con mới hiểu cảm giác “sợ mất” là gì. Con sợ một ngày nào đó, con không còn được nghe giọng mẹ, không còn được thấy mẹ ngồi đó, chờ con về. Ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến con thấy tim mình trống rỗng.
Nếu có thể đổi điều gì đó, con chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Để con có thể ở bên mẹ lâu hơn. Để con có thể bù đắp nhiều hơn cho mẹ, dù con biết rằng có những thứ sẽ không bao giờ đủ.
Con không cần gì lớn lao, mẹ à. Con chỉ cần mẹ khỏe mạnh, bình an. Chỉ cần mỗi lần con gọi về, vẫn nghe tiếng mẹ trả lời. Chỉ cần khi con trở về, vẫn còn mẹ đứng đó, với nụ cười quen thuộc.
Mẹ chính là nơi bình yên nhất mà con có. Là lý do để con cố gắng mỗi ngày. Là người mà dù con đi xa đến đâu, con vẫn luôn muốn quay về.
Con yêu mẹ — không phải là một câu nói, mà là một phần máu thịt trong con. Và dù con có trưởng thành đến đâu, trong trái tim con, con vẫn mãi là đứa con bé nhỏ của mẹ.
Mẹ hãy ở đó thật lâu, thật lâu nữa nhé… vì con vẫn cần mẹ, rất nhiều.
Con thương mẹ hơn tất cả.
Bài văn của b rất hay và ý nghĩa!
hoan hô 🙂👍
moá ơi nó dàiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
ý nghĩa but 100%AI
đùa nhé
good
broo viết dài thế :")
dài vậy má
vro nó dài cả 1 cánh đồng😭