K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

CÁC BẠN ĐỌC XONG, CÁC BẠN HÃY CHẠY RA ÔM MẸ NHÉ!


Con đã nhiều lần định viết cho mẹ một điều gì đó thật dài, thật đầy đủ, nhưng rồi lại thôi. Vì con sợ, sợ rằng dù có dùng bao nhiêu lời, con cũng không thể nói hết được tình cảm con dành cho mẹ. Nhưng hôm nay, con không muốn giữ trong lòng nữa. Con muốn nói — thật lòng, thật sâu, như cách mà mẹ đã luôn yêu thương con suốt cả cuộc đời.

Mẹ có biết không, càng lớn con càng hiểu rằng, trên đời này không có tình yêu nào giống như tình yêu của mẹ. Một tình yêu không điều kiện, không đòi hỏi, không cần đáp lại. Mẹ đã dành cả thanh xuân, cả sức lực, cả những giấc mơ riêng của mình để đổi lấy sự trưởng thành của con. Và điều khiến con day dứt nhất là — có những lúc con đã vô tâm, đã coi tất cả những điều đó là hiển nhiên.

Con nhớ rất rõ hình ảnh của mẹ qua từng giai đoạn trong cuộc đời con. Là người phụ nữ luôn tất bật, luôn vội vã, nhưng chưa bao giờ để con phải thiếu thốn điều gì. Là người có thể nhịn ăn, nhịn mặc, chỉ để con được đầy đủ hơn một chút. Là người luôn nói “mẹ không sao đâu” dù con biết mẹ đã mệt đến mức nào.

Có những đêm con nghĩ về mẹ mà thấy lòng mình thắt lại. Con nghĩ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những lần mẹ âm thầm chịu đựng khó khăn mà không hề than vãn. Con nghĩ đến ánh mắt của mẹ mỗi khi nhìn con — ánh mắt vừa dịu dàng, vừa chất chứa bao nhiêu lo lắng, hy vọng.

Mẹ à, con chưa bao giờ nói điều này một cách rõ ràng: con biết ơn mẹ nhiều lắm. Không chỉ vì mẹ đã sinh ra con, mà vì mẹ đã dạy con cách làm người. Dạy con biết yêu thương, biết nhẫn nại, biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Những điều đó, có thể con chưa hoàn hảo, nhưng con luôn mang theo bên mình — như một phần của mẹ ở trong con.

Con cũng xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì những lần con làm mẹ buồn, vì những câu nói vô tình mà con không kịp nghĩ. Xin lỗi vì đã có lúc con chỉ biết chạy theo thế giới ngoài kia mà quên mất người luôn chờ con ở nhà. Có những vết thương con gây ra, có thể mẹ đã tha thứ từ lâu, nhưng con vẫn không thể quên, vì con biết mẹ đã đau như thế nào.

Bây giờ, khi con đã lớn, con mới hiểu cảm giác “sợ mất” là gì. Con sợ một ngày nào đó, con không còn được nghe giọng mẹ, không còn được thấy mẹ ngồi đó, chờ con về. Ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến con thấy tim mình trống rỗng.

Nếu có thể đổi điều gì đó, con chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Để con có thể ở bên mẹ lâu hơn. Để con có thể bù đắp nhiều hơn cho mẹ, dù con biết rằng có những thứ sẽ không bao giờ đủ.

Con không cần gì lớn lao, mẹ à. Con chỉ cần mẹ khỏe mạnh, bình an. Chỉ cần mỗi lần con gọi về, vẫn nghe tiếng mẹ trả lời. Chỉ cần khi con trở về, vẫn còn mẹ đứng đó, với nụ cười quen thuộc.

Mẹ chính là nơi bình yên nhất mà con có. Là lý do để con cố gắng mỗi ngày. Là người mà dù con đi xa đến đâu, con vẫn luôn muốn quay về.

Con yêu mẹ — không phải là một câu nói, mà là một phần máu thịt trong con. Và dù con có trưởng thành đến đâu, trong trái tim con, con vẫn mãi là đứa con bé nhỏ của mẹ.

Mẹ hãy ở đó thật lâu, thật lâu nữa nhé… vì con vẫn cần mẹ, rất nhiều.

Con thương mẹ hơn tất cả.


Con đã nhiều lần định viết cho mẹ một điều gì đó thật dài, thật đầy đủ, nhưng rồi lại thôi. Vì con sợ, sợ rằng dù có dùng bao nhiêu lời, con cũng không thể nói hết được tình cảm con dành cho mẹ. Nhưng hôm nay, con không muốn giữ trong lòng nữa. Con muốn nói — thật lòng, thật sâu, như cách mà mẹ đã luôn yêu thương con suốt cả cuộc đời.

Mẹ có biết không, càng lớn con càng hiểu rằng, trên đời này không có tình yêu nào giống như tình yêu của mẹ. Một tình yêu không điều kiện, không đòi hỏi, không cần đáp lại. Mẹ đã dành cả thanh xuân, cả sức lực, cả những giấc mơ riêng của mình để đổi lấy sự trưởng thành của con. Và điều khiến con day dứt nhất là — có những lúc con đã vô tâm, đã coi tất cả những điều đó là hiển nhiên.

Con nhớ rất rõ hình ảnh của mẹ qua từng giai đoạn trong cuộc đời con. Là người phụ nữ luôn tất bật, luôn vội vã, nhưng chưa bao giờ để con phải thiếu thốn điều gì. Là người có thể nhịn ăn, nhịn mặc, chỉ để con được đầy đủ hơn một chút. Là người luôn nói “mẹ không sao đâu” dù con biết mẹ đã mệt đến mức nào.

Có những đêm con nghĩ về mẹ mà thấy lòng mình thắt lại. Con nghĩ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những lần mẹ âm thầm chịu đựng khó khăn mà không hề than vãn. Con nghĩ đến ánh mắt của mẹ mỗi khi nhìn con — ánh mắt vừa dịu dàng, vừa chất chứa bao nhiêu lo lắng, hy vọng.

Mẹ à, con chưa bao giờ nói điều này một cách rõ ràng: con biết ơn mẹ nhiều lắm. Không chỉ vì mẹ đã sinh ra con, mà vì mẹ đã dạy con cách làm người. Dạy con biết yêu thương, biết nhẫn nại, biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Những điều đó, có thể con chưa hoàn hảo, nhưng con luôn mang theo bên mình — như một phần của mẹ ở trong con.

Con cũng xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì những lần con làm mẹ buồn, vì những câu nói vô tình mà con không kịp nghĩ. Xin lỗi vì đã có lúc con chỉ biết chạy theo thế giới ngoài kia mà quên mất người luôn chờ con ở nhà. Có những vết thương con gây ra, có thể mẹ đã tha thứ từ lâu, nhưng con vẫn không thể quên, vì con biết mẹ đã đau như thế nào.

Bây giờ, khi con đã lớn, con mới hiểu cảm giác “sợ mất” là gì. Con sợ một ngày nào đó, con không còn được nghe giọng mẹ, không còn được thấy mẹ ngồi đó, chờ con về. Ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến con thấy tim mình trống rỗng.

Nếu có thể đổi điều gì đó, con chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Để con có thể ở bên mẹ lâu hơn. Để con có thể bù đắp nhiều hơn cho mẹ, dù con biết rằng có những thứ sẽ không bao giờ đủ.

Con không cần gì lớn lao, mẹ à. Con chỉ cần mẹ khỏe mạnh, bình an. Chỉ cần mỗi lần con gọi về, vẫn nghe tiếng mẹ trả lời. Chỉ cần khi con trở về, vẫn còn mẹ đứng đó, với nụ cười quen thuộc.

Mẹ chính là nơi bình yên nhất mà con có. Là lý do để con cố gắng mỗi ngày. Là người mà dù con đi xa đến đâu, con vẫn luôn muốn quay về.

Con yêu mẹ — không phải là một câu nói, mà là một phần máu thịt trong con. Và dù con có trưởng thành đến đâu, trong trái tim con, con vẫn mãi là đứa con bé nhỏ của mẹ.

Mẹ hãy ở đó thật lâu, thật lâu nữa nhé… vì con vẫn cần mẹ, rất nhiều.

Con thương mẹ hơn tất cả.


Con đã nhiều lần định viết cho mẹ một điều gì đó thật dài, thật đầy đủ, nhưng rồi lại thôi. Vì con sợ, sợ rằng dù có dùng bao nhiêu lời, con cũng không thể nói hết được tình cảm con dành cho mẹ. Nhưng hôm nay, con không muốn giữ trong lòng nữa. Con muốn nói — thật lòng, thật sâu, như cách mà mẹ đã luôn yêu thương con suốt cả cuộc đời.

Mẹ có biết không, càng lớn con càng hiểu rằng, trên đời này không có tình yêu nào giống như tình yêu của mẹ. Một tình yêu không điều kiện, không đòi hỏi, không cần đáp lại. Mẹ đã dành cả thanh xuân, cả sức lực, cả những giấc mơ riêng của mình để đổi lấy sự trưởng thành của con. Và điều khiến con day dứt nhất là — có những lúc con đã vô tâm, đã coi tất cả những điều đó là hiển nhiên.

Con nhớ rất rõ hình ảnh của mẹ qua từng giai đoạn trong cuộc đời con. Là người phụ nữ luôn tất bật, luôn vội vã, nhưng chưa bao giờ để con phải thiếu thốn điều gì. Là người có thể nhịn ăn, nhịn mặc, chỉ để con được đầy đủ hơn một chút. Là người luôn nói “mẹ không sao đâu” dù con biết mẹ đã mệt đến mức nào.

Có những đêm con nghĩ về mẹ mà thấy lòng mình thắt lại. Con nghĩ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những lần mẹ âm thầm chịu đựng khó khăn mà không hề than vãn. Con nghĩ đến ánh mắt của mẹ mỗi khi nhìn con — ánh mắt vừa dịu dàng, vừa chất chứa bao nhiêu lo lắng, hy vọng.

Mẹ à, con chưa bao giờ nói điều này một cách rõ ràng: con biết ơn mẹ nhiều lắm. Không chỉ vì mẹ đã sinh ra con, mà vì mẹ đã dạy con cách làm người. Dạy con biết yêu thương, biết nhẫn nại, biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Những điều đó, có thể con chưa hoàn hảo, nhưng con luôn mang theo bên mình — như một phần của mẹ ở trong con.

Con cũng xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì những lần con làm mẹ buồn, vì những câu nói vô tình mà con không kịp nghĩ. Xin lỗi vì đã có lúc con chỉ biết chạy theo thế giới ngoài kia mà quên mất người luôn chờ con ở nhà. Có những vết thương con gây ra, có thể mẹ đã tha thứ từ lâu, nhưng con vẫn không thể quên, vì con biết mẹ đã đau như thế nào.

Bây giờ, khi con đã lớn, con mới hiểu cảm giác “sợ mất” là gì. Con sợ một ngày nào đó, con không còn được nghe giọng mẹ, không còn được thấy mẹ ngồi đó, chờ con về. Ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến con thấy tim mình trống rỗng.

Nếu có thể đổi điều gì đó, con chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Để con có thể ở bên mẹ lâu hơn. Để con có thể bù đắp nhiều hơn cho mẹ, dù con biết rằng có những thứ sẽ không bao giờ đủ.

Con không cần gì lớn lao, mẹ à. Con chỉ cần mẹ khỏe mạnh, bình an. Chỉ cần mỗi lần con gọi về, vẫn nghe tiếng mẹ trả lời. Chỉ cần khi con trở về, vẫn còn mẹ đứng đó, với nụ cười quen thuộc.

Mẹ chính là nơi bình yên nhất mà con có. Là lý do để con cố gắng mỗi ngày. Là người mà dù con đi xa đến đâu, con vẫn luôn muốn quay về.

Con yêu mẹ — không phải là một câu nói, mà là một phần máu thịt trong con. Và dù con có trưởng thành đến đâu, trong trái tim con, con vẫn mãi là đứa con bé nhỏ của mẹ.

Mẹ hãy ở đó thật lâu, thật lâu nữa nhé… vì con vẫn cần mẹ, rất nhiều.

Con thương mẹ hơn tất cả.

9
20 tháng 4

Bài văn của b rất hay và ý nghĩa!

moá ơi nó dàiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

ý nghĩa but 100%AI

đùa nhé

20 tháng 4

broo viết dài thế :")


dài vậy má


28 tháng 11 2023

   Người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài đằng đẵng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp. Đang chờ bà là đứa con trai tên David lên 8 tuổi, đang lo lắng kể lại những gì mà em nó đã làm ở nhà: “… lúc con đang chơi ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì Tom lấy bút chì màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”.

   Người mẹ than thở rồi nhướng lông mày: “Bây giờ nó đâu?”. Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé, mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ như thế này là thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào phòng, đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm. Trong 10 phút, người mẹ nguyền rủa con, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà càng thấy bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con, cảm thấy cáu đến phát điên!

   Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết: “Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!

   Và giờ đây bao thời gian trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người: Hãy bỏ một chút thời gian để đọc những dòng chữ viết trên tường!

Một hôm, chim sâu vào rừng chơi và nghe được họa mi hót. Trở về cái tổ trong vườn, chim sâu phụng phịu nói với bố mẹ:- Bố mẹ ơi! Con có thể trở thành họa mi được không?- Tại sao con muốn trở thành họa mi? Chim mẹ ngạc nhiên hỏi.- Vì con muốn có tiếng hót hay để được mọi người yêu quý.-Chim bố nói:- Người ta yêu quý chim không chỉ vì tiếng hót đâu, con ạ. Con hãy cứ là chim sâu....
Đọc tiếp

Một hôm, chim sâu vào rừng chơi và nghe được họa mi hót. Trở về cái tổ trong vườn, chim sâu phụng phịu nói với bố mẹ:

- Bố mẹ ơi! Con có thể trở thành họa mi được không?

- Tại sao con muốn trở thành họa mi? Chim mẹ ngạc nhiên hỏi.

- Vì con muốn có tiếng hót hay để được mọi người yêu quý.

-Chim bố nói:

- Người ta yêu quý chim không chỉ vì tiếng hót đâu, con ạ. Con hãy cứ là chim sâu. Bắt thật nhiều sâu, bảo vệ cây cối, hoa màu, con sẽ được mọi người yêu quý.

- Một buổi chiều, trời đầy dông bão. Chim sâu bị gió thổi bạt vào một khung cửa sổ và rơi xuống nền nhà. Một cậu bé chạy tới nâng chim sâu lên và đặt nó trong một chiếc hộp cứng. Sáng hôm sau, trời quang mây tạnh, cậu bé đến mở nắp hộp, nhẹ nhàng nâng chim sâu trên tay. Bố cậu bé nói:

- Con hãy thả chim sâu ra. Loài chim này có ích với vườn cây lắm đấy!

- Cậu bé vuốt ve chim sâu rồi khẽ tung nó lên. Chim sâu chợt nhớ đến lời bố ngày nào. Chú vội vã bay về phía vườn cây. câu chuyện trên muốn nhắn nhủ với em điều gì

2

nên tự biết thân biết phận mà làm những thức mà mình thuộc về. Nên tự hào với những thức mà mình đang làm (những không phải việc nào cũng nên làm)

28 tháng 11 2025

hãy bít thương iu loài chim sâu

31 tháng 3 2022

:v

31 tháng 3 2022

/???????????????????

20 tháng 5 2023

Mình rất yêu ba mẹ

Câu chuyện: Con đã lớn thật rồiCó một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:- Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?- Nhưng... cháu chưa... xin phép mẹ.- Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang...
Đọc tiếp

Câu chuyện: Con đã lớn thật rồi

Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:

- Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?

- Nhưng... cháu chưa... xin phép mẹ.

- Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!

Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang phải ngồi ăn một mình. Ăn xong, hai dì cháu vừa dọn dẹp vừa nói chuyện. Cô bé không quên cảm ơn dì.

Dì dịu dàng bảo:

- Cháu ngoan lắm, biết cảm ơn dì! Những ngày nào cháu cũng ăn cơm nóng, canh ngọt của mẹ, cháu có cảm ơn mẹ không?

Cô bé lặng im.

- Dì đoán là cháu đang giận dỗi. Bây giờ, cháu mau về nhà đi đi! Mẹ cháu đang lo lắm đấy.

Cô bé chạy vội về. Mẹ đã đứng ngoài cửa chờ em. Cô bé chạy đến, ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa nói:

- Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!

Người mẹ ngạc nhiên, hôn lên má con, bảo:

- Ôi, con gái của mẹ! Con đã lớn thật rồi!

Theo sách 168 câu chuyện hay nhất

2
28 tháng 11 2023

Người dẫn chuyện: Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:

Dì: - Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?

Bạn nhỏ: - Nhưng…cháu chưa…xin phép mẹ.

Dì: - Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!

          Người dẫn chuyện: Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang phải ngồi ăn một mình. Ăn xong, hai dì cháu vừa dọn dẹp vừa nói chuyện. Cô bé không quên cảm ơn dì.

          Người dẫn chuyện:  Dì dịu dàng bảo:

Dì: - Cháu ngoan lắm, biết cảm ơn dì! Nhưng này nào cháu cũng ăn cơm nóng, canh ngọt của mẹ, cháu có cảm ơn mẹ không?

          Người dẫn chuyện:  Cô bé lặng im.

Dì: - Dì đoán là cháu đang giận dỗi. Bây giờ, cháu mau về nhà đi! Mẹ cháu đang lo lắm đấy.

Người dẫn chuyện:   Cô bé vội chạy về. Mẹ đã đứng ngoài cửa chờ em. Người dẫn chuyện: Cô bé chạy đến, ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa nói:

Bạn nhỏ: - Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!

Người dẫn chuyện:  Người mẹ ngạc nhiên, hôn lên má con, bảo:

Mẹ: - Ôi, con gái của mẹ! Con đã lớn thật rồi!

28 tháng 11 2025

ai hỏi?

28 tháng 11 2023

Vì cô bé đã biết nói lời xin lỗi mẹ, biết yêu thương mẹ.

4 tháng 3 2022

Trong bài '' Người Mẹ '', Người mẹ đã phải đánh đổi gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ xuống từng giọt đậm.Bà mẹ khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, đến nỗi đôi mắt theo dòng lệ xuống hồ, hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được đưa đến nơi ở lạnh lẽo của Thần Chết.

4 tháng 3 2022

thanks

 

21 tháng 2 2022

1. Vì con đười ươi cầm dao lên và tự đâm vào ngực nó, thế là nó chết (vì đười ươi hay tự đấm vào ngực mình)

2. tủ lạnh

21 tháng 2 2022

do con duoi uoi nhat 2 con dao cua ong di tham hiem

21 tháng 2 2022

con sông

Em đã có thai với anh rồi

0 đồng

 

21 tháng 2 2022

con sông
em đã có thai zới anh rồi 
 1 thằng mù và bố của thằng điếc , vậy tổng là 20 000 đồng.