Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”
Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, những người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh - cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.
Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi.
Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê.
Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn "clip" ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.
Tôi nhớ nhất là khi cô đi tham quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời. Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi bị ốm nên vào học muộn hơn so với các bạn. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.
Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông”. Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: “Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!
Em có thể tham khảo bài viết của bạn nhé
Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà đi suốt cả cuộc đời có lẽ ta không bao giờ tìm thấy những người như họ. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được cô.
Đó là cô An, một cô giáo còn rất trẻ, cô dậy môn văn. Ngày đầu tiên khi cô vào dậy lớp tôi cô mặc một chiếc áo dài màu trắng, trông cô thật trẻ trung và năng động. Cô dành một tiết đầu tiên để làm quen với lớp và tự giới thiệu về bản thân mình. Ngay từ những tiết học đầu tiên, cô đã cho tôi một quan niệm hoàn toàn khác về môn văn. Môn văn đối với tôi từ trước cho đến nay là một môn cực kì khó nhưng mỗi lời cô giảng giải khiến tôi như được bước vào một thế giới khác, một thế giới mà tôi có thể thỏa sức tưởng tượng và cho tôi biết thêm về tình yêu thương về tình cảm về mọi mặt trong xã hội. Cô không hắt hủi hay chê bai những đứa học kém như tôi mà thậm chí cô còn luôn quan tâm chỉ bảo một cách tận tình.
Trước đây sinh hoạt có lẽ là giờ mà bọn tôi sợ nhất nhưng kể từ khi có cô thì nó không còn đáng sợ như vậy nữa, nó là giờ mà chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu bên cạnh đó thì cô cũng khuyên những bạn còn học kém phải phấn đấu hơn. Nhiều lúc tôi đã từng nghĩ nếu như suốt đời học sinh của tôi được học văn cô được cô làm chủ nhiệm thì hay đến mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò chúng tôi. Có lẽ điều làm tôi không thể nào quên được ở cô còn là một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là một lần thi cuối kì môn văn tôi được một con hai tròn trĩnh và cô yêu cầu tất cả lớp phải mang về cho bố mẹ kí vào. Điều này đối với tôi như một tiếng sét ngang tai bởi vì tôi đã hứa với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Không thể để cho bố mẹ biết điều này được và trong đầu của một đứa trẻ non nót như tôi nảy lên một suy nghĩ sai trái.
Tôi quyết định đi lục lọi lại những quyển sổ mà bố tôi đã kí và học theo nét đó rồi kí lại. Tuy không được giống cho lắm nhưng tôi vẫn mạnh tay kí bừa ra sao thì ra. Hôm sau tôi vẫn nộp như bình thường và không thấy cô nói gì nên trong lòng tôi cảm thấy lâng lâng vui sướng. Tan trường tôi đang rảo bước thì bỗng nghe tiếng ai đó hỏi đằng sau “Khánh ơi đợi cô với”. Quay lại đằng sau thì ra đó là cô An. Thì ra cô đã biết đó không phải là chữ kí của ba tôi. Tôi không nói gì mà chỉ biết khóc òa lên vì sợ hãi. Cô ôm tôi vào lòng không một lời trách phạt. Cô nói sẽ không để chuyện này cho bố mẹ tôi biết với một điều kiện là trong kì thi cuối kì tôi phải đạt được điểm khá. Điều này đối với tôi thật khó nhưng vì sợ ba nên tôi đàng gật gù đồng ý.
Chẳng mấy chốc kì thi cuối kì đã gần tới tôi đang không biết xoay xở thế nào thì chiều hôm đó cô đến với một số tài liệu trên tay và cô nói sẽ kèm tôi học. Kì thi cuối kì đã tới và một tuần sau cô An thông báo điểm, tôi đã thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào mắt mình là một điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn cô rất nhiều và từ đó trở đi tôi môn văn trở thành một môn mà tôi rất thích. Cô chính là người mẹ thứ hai của tôi và nếu không nói quá thì cô chính là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới hoàn toàn khác. Cô không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà cô rất gần giũ, giản dị như chính những đứa học sinh mà cô đang dậy vậy và chính điều đó đã khiến cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy yêu thương cô đến kì lạ. Cô cũng có một cuộc sống không mấy khấm khá gì khi còn phải nuôi một người em đang học đại học nhưng mỗi khi chúng tôi nghỉ phép cô luôn đến thăm động viên an ủi và luôn đem theo khi là hộp bánh khi là hộp sữa. Cô giáo tôi là như thế đấy chân thành và mộc mạc đến lạ thường.
Những bài học lời dăn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi.
Tham Khảo:
Ai trong mỗi cuộc đời học trò đều sẽ có cho mình những người thầy lái đó đưa chúng ta qua sông để cập bến thành công, cũng như bao thế hệ học trò khác em cũng có nhiều người thầy đã dìu dắt em nên người. Thế nhưng người “thầy” mà em nhớ nhất đó chính là cô Lan người đã cho em động lực mạnh mẽ giúp em tự tin như ngày hôm nay.
Tên đầy đủ của cô là Đỗ Thu Lan dù chỉ mới 25 tuổi thôi nhưng cô rất nhiệt huyết với nghề giáo tận tuỵ với học trò, với thân hình cân đối nhỏ nhắn và sở hữu một bộ tóc dài mượt mà đặc biệt với nước da trắng sứ thì cô luôn được gọi là hoa khôi của trường em. Là cô giáo chuyên Văn nên giọng điệu cô rất nhẹ nhàng truyền cảm, giọng cô thánh thót ngọt ngào như đưa chúng em sống trong câu truyện cô kể, mỗi bài giảng của cô đều rất thú vị, nhen nhóm trong tâm thức mỗi bạn học sinh niềm yêu thích với môn Văn. Cô luôn nhắc nhở chúng em mỗi ngày hãy cười nhiều hơn giúp đỡ những người xung quanh nhiều hơn để ta thấy tự tin hơn, yêu cuộc sống hơn.
Với chúng em cô luôn là người cho đi, cô cho đi kiến thức trên mỗi giờ học, cho đi những tình thương và cả sự cảm thông thấu hiểu, cô hiểu học trò cần gì và phải làm gì. Cô nói “Học tập đã là một hành trình dài nhưng học làm người lại là cả một cuộc đời, cô muốn các em học làm người nhiều hơn nữa”. Câu nói ấy như đã in sâu vào tiềm thức của em nó như là một chuẩn mực cuộc sống để hướng tới và em yêu những giây phút cô lắng lại kiến thức trên bục giảng để kể cho chúng em nghe về những mảnh đời đầy khó khăn nhưng họ vẫn luôn cho đi nhiều hơn nhận lại, ở đó cô như muốn mang đến một thông điệp cuộc sống thiêng liêng đến với học trò của cô, em yêu cả cách cô quan tâm đến học trò, đến hoàn cảnh của những bạn khó khăn trong lớp và thường xuyên tổ chức những phong trào ủng hộ giúp đỡ những bạn như vậy.
Với riêng em lại là một kỉ niệm khác, còn nhớ có một lần em bị bố mẹ mắng vì do em không đạt điểm cao môn Tiếng Anh trong bài thi cuối kì như mong muốn của bố mẹ, lúc ấy em rất buồn và luôn cảm thấy mình yếu kém so với các bạn trong lớp, thế nhưng khi biết chuyện cô đã đến bên em ôm em vào lòng chỉ vỗ nhẹ vài cái vào vai thôi nhưng khoảnh khắc đó làm em súc động đến oà khóc ngay trong vòng tay của cô, chỉ đơn giản là bởi em cảm nhận được từ cô sự yêu thương, san sẻ và cả một nghị lực mà trong lồng ngực trái cô truyền cho em.
Em luôn tự hào vì được là học trò của cô sau này khi xa mái trường em vẫn luôn luôn nhớ về cô và em hứa sẽ cố gắng học tập theo những gì cô đã chỉ bảo cho chúng em.
Câu trả lời :
Em chưa bao giờ bị cô giáo phê bình cả nên em ko có biết gì đâu !
T-T
Học tập cũng như đấu tranh vậy nhưng chúng hoàn toàn khác nhau. Trong học tập, sách vở sẽ là những vũ khí cùng ta hành quân qua bao nhiêu chông gai của con đường học vấn. Lớp học sẽ là chiến trường. Sự ngu dốt của con người sẽ là kẻ thù và đích đến sẽ là sự thành đạt. Bạn bè ta sẽ là đồng đội, là bằng hữu, là bạn bè tốt cùng ta phấn đấu mỗi ngày. Sau con đường học vấn sẽ mở ra cho ta một thế giới vô cùng tươi sáng. Thế nên ta mới biết được việc học tập quan trọng đến dường nào!
Ngôi trường của em đang học là ngôi trường nằm ở ngoại thành thành phố mang tên Bác, em yêu quý trường của em và em đến đây để học hằng ngày.
Ở sân trường được thầy cô và chúng em trồng nhiều cây và hoa khác nhau, chúng em cùng nhau chăm sóc cho cây và hoa mau lớn để trường em thêm đẹp. Em rất thích mỗi sáng thứ hai, được cùng các bạn chào cờ ở sân trường. Chúng em cùng lắng nghe lời thầy cô bảo ban hướng dẫn để thực hiện đúng nội quy của trường và học thật tốt.Ba mẹ em nói là đi học con phải ngoan và làm theo lời cô giáo dặn, và chúng em không ăn bánh kẹo và xả rác làm dơ lớp học.Chúng em rất yêu ngôi trường mới này, chính vì thế chúng em ý thức giữ gìn cho ngôi trường luôn sạch sẽ và tươi mới mãi mãi. Tuần nào ba mẹ cũng đưa em đến trường, em được gặp thầy cô giáo, gặp bạn bè và biết được nhiều điều mới lạ.
Vừa trái nghĩa vừa đồng nghĩa luôn nha!
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
ĐỘC LẬP – Tự DO – HẠNH PHÚC
TP...., ngày ... tháng ... năm 2021
BÁO CÁO KẾT QUẢ HỌC TẬP CỦA LỚP TRONG TUẦN QUA
Kính gửi: Cô giáo chủ nhiệm lớp... Trường .....
Em tên là: ......, em xin báo cáo với cô về kết quả học tập của lớp mình trong tuần học vừa qua:
1. Học tập: Lớp đạt nhiều giờ học tốt: ...tiết.
Nhiều bạn được tuyên dương vì hăng hái phát biểu xây dựng bài như bạn....,.....
Lớp có nhiều bn đạt điểm tốt ở nhiều môn học. cụ thể bn... được điêm 9 môn sinh(dẫn chứng tương tự)
2. Lao động: Các bạn đã trang trí lại lớp theo đúng yêu cầu của nhà trường quy định.
Lớp được tuyên dương là lớp có môi trường sạch đẹp.
Đặc biệt trong tuần vừa qua, lớp mình đã đứng đầu số điểm thi đua của toàn trường.
Lớp được tặng một giấy khen do Ban Giám hiệu nhà trường và một phần thưởng trị giá.......
3. Công tác khác:
– Lớp ra được 2 số báo tường: ........
– Đóng góp được 150 cuốn tập, 1.200.000 đổng ủng hộ trẻ em ở vùng xâu vùng xa.
– Tham gia phong trào "Kế hoạch nhỏ" do nhà trường đề ra.
– Đóng góp 2 tiết mục văn nghệ cho đêm liên hoan văn nghệ toàn trường.
Trên đây là những kết quả mà lớp mình đã đạt được trong tuần vừa qua. Hiện nay cả lớp đang quyết tâm phấn đấu học tập tốt hơn, hoàn thành tốt mọi công việc được giao vào những tuần sắp tới.
Cô luôn dành tình yêu thương đến học sinh. Năm nào cũng vậy, cứ đầu năm là mọi người lại thấy cô tất tả đi khắp các cửa hàng văn phòng phẩm để vận động tập sách về hỗ trợ cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Cô còn vận động các bạn trong lớp chia sẻ những bộ sách cũ với những em học sinh khóa sau, để các em không phải lo lắng vì thiếu sách đến trường. Mỗi khi cô nghe bạn nào không đến lớp được vì hoàn cảnh khó khăn, cô tìm đến tận nhà để động viên, an ủi. Cô dạy chúng tôi rằng mỗi người chúng ta chính là một bông hoa nhỏ, hãy để sắc hương của mình làm đẹp cho cuộc đời. Muốn được vậy, chúng ta chỉ cần làm nhiều việc tốt thì sắc hoa càng lung linh hơn. Mỗi lời dạy của cô luôn khắc sâu trong trái tim chúng tôi. Người ta nói “cô giáo như mẹ hiền” còn đối với chúng tôi, cô như người bạn thân thương, cùng chia sẻ buồn vui trong cuộc sống. Cô không chỉ dạy chúng tôi chữ nghĩa mà còn dạy cách sống, cách làm người. Thời gian sẽ trôi qua nhưng ký ức về cô giáo dạy văn nhỏ nhắn nhưng nghị lực mạnh mẽ và tâm hồn giàu lòng nhân ái sẽ mãi mãi còn lại với chúng tôi. Mỗi ngày đến lớp, qua những bài học ý nghĩa từ cô, chúng tôi như được bước thêm một bước để tự thấy mình nhỏ bé và cố gắng hoàn thiện mình hơn.
Năm học lớp Một, cô Trang là cô giáo chủ nhiệm của lớp em. Cô có mái tóc óng mượt, đôi mắt đen và sáng. Dáng người cô nhỏ nhắn và nhanh nhẹn. Giờ Toán, cô hướng dẫn chúng em đọc bài và trả lời câu hỏi. Giờ học Tiếng Việt, cả lớp chăm chú nghe cô giảng. Cô ân cần hướng dẫn chúng em tập viết. Em nhớ nhất là khi cô cười, nụ cười của cô giống hệt một tia nắng ấm áp truyền cho chúng em thêm hứng khởi học tập. Khi em và các bạn mắc lỗi, cô luôn nhắc nhở chúng em bằng giọng dịu dàng mà nghiêm trang. Chúng em rất yêu quý và kính trọng cô. Nghe lời cô chúng em chăm chỉ học.
Tham khảo

cô rất đẹp zai. mắt sáng như đèn ha ô tô . đầu to như quả bưởi
Trong cuộc đời mỗi người học sinh, thầy cô luôn là những người lái đò thầm lặng đưa chúng em cập bến tri thức. Với em, cô giáo chủ nhiệm lớp 5B, cô Lê Thị Thu Mai, chính là người mẹ hiền thứ hai mà em vô cùng yêu quý và kính trọng. Cô đã vun đắp cho em biết bao điều hay lẽ phải, chắp cánh cho những ước mơ nhỏ bé của em.
Cô Mai có dáng người khá thanh mảnh, cao ráo, bước đi của cô luôn nhẹ nhàng, uyển chuyển như một nàng tiên. Mỗi sáng đến lớp, em thường thấy cô mặc những bộ áo dài dịu dàng hoặc trang phục công sở gọn gàng, thanh lịch, làm toát lên vẻ đẹp tri thức của người giáo viên.
Điểm ấn tượng nhất trên khuôn mặt cô chính là đôi mắt. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng cả một bầu trời yêu thương. Khi chúng em học tốt, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui và tự hào. Còn khi có bạn nào đó mắc lỗi, ánh mắt cô trở nên trầm tư hơn một chút, nhưng không hề đáng sợ, mà chỉ là sự nghiêm nghị để chúng em tự nhận ra sai lầm của mình.
Khuôn mặt cô trái xoan, với làn da trắng hồng mịn màng. Nổi bật trên đó là chiếc mũi thanh tú và đôi môi chúm chím luôn nở nụ cười hiền hậu. Mái tóc cô đen nhánh, dài ngang vai, thường được cô búi gọn gàng hoặc thả tự nhiên, óng ả. Giọng nói của cô thật ấm áp và truyền cảm, mỗi khi cô cất lời, cả lớp đều lắng nghe say sưa, như bị cuốn vào những câu chuyện mà cô kể.Tả tính tình và hoạt động của cô:
Cô Mai không chỉ hiền lành, dịu dàng mà còn rất tâm lý. Cô luôn dành tình yêu thương bao la cho chúng em. Trên bục giảng, cô giảng bài rất rõ ràng, dễ hiểu, thường kết hợp những hình ảnh minh họa sinh động trên máy chiếu giúp chúng em tiếp thu bài nhanh hơn. Cô không bao giờ đứng yên một chỗ, mà thường đi lại nhẹ nhàng giữa các dãy bàn, dừng lại ân cần hướng dẫn từng bạn một. Có lần, em gặp một bài toán khó, cô đã tận tình chỉ bảo, kiên nhẫn giải thích đến khi em hiểu rõ.
Khi chúng em mắc lỗi, cô không hề trách mắng gay gắt mà nhẹ nhàng khuyên bảo, phân tích cho chúng em hiểu lỗi sai và cách sửa chữa. Cô luôn tin rằng mỗi học sinh đều có thể tiến bộ. Còn khi chúng em đạt thành tích cao trong học tập hay các phong trào, ánh mắt cô ánh lên niềm tự hào, nụ cười cô tươi tắn hơn bao giờ hết, cô động viên chúng em cố gắng hơn nữa. Ngoài ra, cô còn rất quan tâm đến sức khỏe của chúng em, thường xuyên nhắc nhở chúng em giữ ấm khi trời lạnh, ăn uống đầy đủ để có sức học.
Em yêu cô Mai biết bao! Cô không chỉ là người thầy tận tụy mà còn là người mẹ hiền luôn quan tâm, lo lắng cho chúng em. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, vâng lời cô để không phụ lòng mong mỏi của cô, để cô luôn tự hào về những "đứa con" của mình. Em mong cô luôn mạnh khỏe và là người giáo viên đáng kính của chúng em mãi mãi.