kể chuyện:
Ngày xưa, ở một làng kia, có một người đàn bà nghèo sinh được một đứa con trai. Khi nó ra đời, người ta tiên tri là năm mười bốn tuổi, nó sẽ lấy được công chúa. Vào lúc đó, nhà vua vi hành qua làng, không một ai biết. Vua hỏi trong làng có sự gì lạ không, thì dân làng tâu:
- Gần đây có một đứa trẻ mà người ta tiên tri là năm mười bốn tuổi, nó sẽ lấy được công chúa.
Nhà vua vốn độc ác nghe nói như vậy tức lắm, liền đến ngay nhà bố mẹ đứa trẻ, giả vờ thân mật bảo:
- Các bác nghèo khó, hãy giao con cho tôi để tôi chăm sóc nó cho.
Hai vợ chồng nhà kia trước còn từ chối, sau thấy người lạ mặt đưa cho nhiều vàng, nghĩ bụng: “Con mình là đứa tốt số. Như thế lại hay cho nó”, nên cuối cùng bằng lòng trao con.
Vua đặt đứa trẻ vào một cái hòm, cưỡi ngựa tới một chỗ nước sâu, ném hòm xuống, nghĩ thầm: “Thế là con gái ta thoát khỏi tay anh chàng rể bất đắc dĩ này”.
Nhưng cái hòm không chìm, cứ nổi như một chiếc tàu nhỏ, nước không thấm vào một giọt. Hòm trôi lềnh bềnh cách kinh kỳ hai dặm, đến cửa cổng một cối xay thì bị mắc lại. May lúc đó có thằng bé xay bột trông thấy, lấy móc kéo vào. Nó tưởng trong có của, nhưng khi mở ra thì thấy một đứa bé khỏe mạnh, khôi ngô. Nó mang đứa trẻ về cho chủ. Hai vợ chồng này không có con, nên mừng lắm. Họ hết sức chăm sóc, đứa bé hay ăn chóng lớn. Một hôm, tình cờ vua vào nhà xay để tránh mưa. Vua hỏi vợ chồng người xay bột có phải gã thanh niên cao lớn là con trai họ không. Họ đáp:
- Tâu bệ hạ không phải, đó là đứa trẻ nhặt được cách đây mười bốn năm. Nó nằm trong một cái hòm trôi dạt tới cửa cổng, thằng bé xay bột nhà chúng tôi đã vớt nó lên.
Vua nghĩ thầm chắc là đứa bé tốt số mà mình đã vứt xuống nước trước kia, bèn nói:
- Này ta muốn nhờ gã này mang một lá thư đến cho hoàng hậu, có được không? Ta sẽ thưởng cho hai đồng vàng.
Bố mẹ nuôi vâng lệnh bảo gã chuẩn bị đi.
Vua viết thư cho hoàng hậu nói: “Khi gã thanh niên mang thư này đến, thì giết nó ngay và chôn nó đi. Phải thi hành mệnh lệnh này trước khi ta về”.
Chàng thanh niên cầm thư lên đường, nhưng đi lạc đến một khu rừng to. Trong đêm tối, chàng thấy một ánh đèn, lại gần thì là một cái nhà nhỏ. Chàng vào nhà thấy một bà lão ngồi một mình bên bếp lửa. Bà lão thấy chàng, hoảng sợ hỏi:
- Con ở đâu đến? Con đi đâu?
- Con ở nhà xay đến. Con phải mang thư đến cho hoàng hậu, nhưng bị lạc trong rừng. Con muốn xin ngủ lại đêm nay ở đây.
- Tội nghiệp! Con lạc vào nhà kẻ cướp rồi. Chúng về thì chúng sẽ giết con.
- Thôi, muốn ra sao thì ra. Cháu chẳng sợ. Vả lại cháu mệt quá, không đi được nữa đâu.
Chàng nằm lên ghế dài ngủ. Lát sau bọn cướp về, tức giận hỏi gã thanh niên nào ngủ đó.
Bà lão nói:
- Trời ơi! Thằng bé có tội tình gì đâu! Nó lạc vào rừng, tôi thương tình cho nó vào đây. Nó phải mang thư cho hoàng hậu đấy.
Bọn cướp bóc dấu niêm phong thư thấy nói là phải giết ngay người mang thư này. Bọn cướp tuy nhẫn tâm mà cũng động lòng, tên tướng cướp xé tan lá thư đó, viết lá thư khác đại ý nói phải gả công chúa ngay cho chàng thanh niên mang thư này đến. Họ để cho chàng ngủ yên đến sáng. Sáng hôm sau, họ giao thư cho chàng và chỉ đường cho đi. Hoàng hậu nhận được thư, theo lệnh tổ chức đám cưới linh đình, gả công chúa cho chàng tốt số. Chú rể đẹp trai và tốt nết, công chúa sống với chồng hạnh phúc lắm.
Sau đó ít lâu, vua về, thấy lời tiên tri đã thành sự thật, đứa bé tốt số đã lấy con mình, bèn nói:
- Chẳng hiểu sao lại thế, trong thư ta ra lệnh khác cơ mà.
Hoàng hậu lấy thư đưa vua xem. Vua thấy thư đã bị đánh tráo, bèn hỏi con rể thư cũ đâu, sao lại đánh tráo thư khác. Chàng đáp:
- Tâu bệ hạ, con không biết. Chắc ban đêm con ngủ trong rừng, thư đã bị đánh tráo.
Vua tức giận nói:
- Như thế không ổn. Muốn lấy con ta thì phải xuống âm phủ nhổ ba sợi tóc vàng của con quỉ đem về nộp ta. Nếu người làm nổi thì vẫn được phép làm chồng con ta.
Vua định làm như thế để tống khứ chàng thanh niên đi. Nhưng chàng đáp:
- Con không sợ quỉ, con sẽ lấy được tóc vàng về.
Chàng bèn cáo từ vua ra đi. Khi chàng đến một thành phố lớn, lính canh hỏi chàng làm
nghề gì và biết những gì. Chàng đáp:
- Gì cũng biết.
Lính canh nói:
- Thế anh bảo giùm chúng tôi tại sao giếng ở chợ chúng tôi trước kia luôn chảy ra rượu vang, mà nay lại cạn hẳn đi, đến một giọt nước cũng không còn.
Chàng nói:
- Chờ khi tôi về, tôi sẽ bảo cho biết.
Chàng lại đi, đến một thành phố khác. Lính canh cũng hỏi chàng làm nghề gì và biết những gì. Chàng lại đáp:
- Gì cũng biết.
Lính canh nói:
- Thế anh bảo giùm chúng tôi biết tại sao trong thành chúng tôi có cây táo trước kia ra quả vàng mà nay đến một chiếc lá cũng không còn?
Chàng lại đáp:
- Chờ tôi về, tôi sẽ cho biết.
Chàng lại đi, đến một con sông lớn. Người lái đò hỏi chàng làm nghề gì và biết những gì.
Chàng đáp:
- Gì cũng biết.
Người lái đò nói:
- Thế anh bảo giùm tôi biết tại sao tôi cứ phải chở đò qua lại trên khúc sông này không có ai thay.
Chàng đáp:
- Để khi trở về tôi sẽ bảo cho biết.
Qua sông đến bến, chàng thấy cửa âm phủ tối om, ám khói. Con quỉ đi vắng. Ở nhà chỉ có một bà già ngồi trong một chiếc ghế bành rộng. Bà không có vẻ ác. Bà hỏi:
- Cháu muốn gì?
- Cháu muốn lấy ba sợi tóc của con quỉ, nếu không thì mất vợ.
- Kể thì quá đấy. Nếu con quỉ về mà thấy cháu ở đây thì chắc chắn là cháu mất đầu. Nhưng thôi, ta thương hại cháu, để xem có cách nào giúp cháu không.
Bà làm phép cho chàng biến ra kiến và bảo:
- Cháu hãy bò vào trong áo ta thì mới toàn tính mệnh được.
- Vâng, quí hóa quá, nhưng con còn muốn biết ba điều: “Một là tại sao giếng nước trước kia chảy ra rượu vang, nay bỗng cạn hẳn, không còn một giọt nước? Hai là tại sao cây táo kia trước có quả táo vàng mà giờ không có đến một cái lá? Ba là tại sao bác lái đò kia cứ phải chở đò mãi, không có ai thay”.
Bà già nói:
- Ba câu hỏi này khó thật, nhưng cháu cứ yên tâm, lắng tai nghe con quỉ nói khi ta nhổ ba sợi tóc vàng của nó nhé.
Đến tối con quỉ về nhà. Vừa vào cửa, nó đã ngờ ngợ thấy mùi gì lạ. Nó nói:
- Quái, ta ngửi như có mùi thịt người ở đây, có phải không?
Bà lão chế nó:
- Tôi vừa quét dọn ngăn nắp, bây giờ anh lại lục tung cả ra. Lúc nào mũi anh cũng chỉ ngửi thấy mùi thịt người. Thôi ngồi xuống ăn đi.
Ăn uống xong, con quỉ thấy mền mệt, tựa đầu vào gối bà già và bảo bà bắt chấy cho. Được một lát, nó thiu thiu ngủ rồi ngáy khò khò. Bà già nhổ một sợi tóc vàng của nó, để bên mình. Con quỉ hỏi:
- Ái chà, bà làm gì thế?
Bà lão nói:
- Tôi mộng thấy sự không lành, nên tôi đã nắm tóc anh đấy.
Con quỉ hỏi:
- Bà mộng thấy gì?
- Tôi nằm mộng thấy giếng ở chợ trước kia thường chảy ra rượu vang, nay cạn hẳn, đến một giọt nước cũng không còn? Tại sao thế?
Con quỉ đáp:
- Chà! Nếu biết thì đã chẳng nên chuyện. Dưới tảng đá ở đáy giếng có một con cóc. Đem giết nó đi thì rượu vang lại chảy ra.
Bà lão lại bắt chấy cho con quỉ. Quỉ lại ngủ, ngáy rung cả cửa kính. Bà già lại nhổ một sợi tóc nữa. Quỉ cáu, nói:
- Ô hay, làm gì thế?
Bà lão đáp:
- Anh đừng giận nhé, tôi lại mộng đấy mà.
- Lại mộng gì nữa thế?
- Tôi thấy ở một nước nọ có một cây táo trước kia thường vẫn ra quả vàng mà nay đến một cái là cũng chẳng còn. Tại sao thế?
- Chà! Nếu biết thì đã chẳng nên chuyện. Có một con chuột nhắt gặm rễ cây. Giết nó đi thì cây lại ra quả vàng. Nếu để chuột gặm mãi thì cây đến chết mất. Nhưng thôi, đừng có mơ mộng gì nữa nhé, để cho tôi ngủ yên, nếu còn làm tôi thức giấc, tôi sẽ tát cho đấy.
Bà lão dỗ dành con quỉ, rồi lại bắt chấy cho nó. Nó lại ngủ và ngáy. Bà nhổ sợi tóc vàng thứ ba của nó. Con quỉ chồm dậy, kêu lên và toan đánh bà, nhưng bà lại nói ngọt rằng:
- Khốn nỗi cứ mộng mãi thì biết làm thế nào?
Con quỉ tò mò hỏi:
- Bà còn mộng thấy gì nữa?
- Tôi chiêm bao thấy có một người lái đò than phiền là cứ phải chở đò qua lại mãi mà không có người thay. Tại sao thế?
Quỉ đáp:
- Ngốc quá. Nếu có ai muốn qua sông, thì hắn chỉ việc trao mái chèo cho người ấy là thoát, và người kia sẽ chở đò thay hắn thôi.
Sau khi đã nhổ ba sợi tóc vàng của con quỉ và đã được nghe nó trả lời ba lần, bà già để cho nó ngủ đến sáng. Con quỉ bước chân ra khỏi cửa, thì bà liền bắt con kiến ở trong
nếp áo bà ra, hóa phép biến nó lại thành người. Bà lão nói:
- Đây ba sợi tóc vàng đây, còn ba câu trả lời của con quỉ thì cháu nghe được rõ rồi chứ?
Chàng đáp:
- Vâng, cháu đã nghe rõ rồi, cháu sẽ nhớ kỹ.
Bà lão bảo:
- Thôi thế mày thoát rồi nhé. Lên đường về được rồi đấy.
Chàng cảm ơn bà lão đã giúp đỡ mình trong cơn hoạn nạn. Chàng đi khỏi âm phủ, Trong lòng phấn khởi vì mọi việc đều được như ý.
Chàng gặp bác lái đò, bác xin chàng giải đáp cho như chàng đã hứa. Chàng tốt số nói:
- Bác hãy chở tôi sang bờ bên kia, tôi sẽ bảo bác cách giải thoát.
Tới bờ, chàng cho bác biết câu trả lời của con quỉ:
- Nếu có người muốn qua sông thì bác chỉ việc đặt mái chèo vào tay người ấy rồi đi.
Chàng lại lên đường, đến thành phố có cây trụi quả. Lính canh cũng đang chờ chàng giải đáp. Chàng nhắc lại lời của con quỉ:
- Giết con chuột nhắt gặm rễ cây đi, thì cây lại ra quả táo vàng.
Họ cám ơn chàng và biếu chàng hai con lừa tải nặng vàng. Sau cùng, chàng đến thành phố có giếng cạn. Chàng cũng nhắc lại lời con quỉ:
- Có một con cóc ngồi dưới hòn đá ở đáy giếng, phải tìm nó giết đi, thì rượu vang lại chảy ra nhiều.
Lính canh cảm ơn chàng và cũng tặng chàng hai con la trở nặng vàng.
Chàng về tới nhà; vợ chàng vui mừng khôn xiết, vì lại trông thấy mặt chồng và thấy chồng đi gặp được mọi việc đều như ý. Chàng dâng vua ba sợi tóc vàng của con quỉ. Vua thấy bốn con la tải nặng vàng, mừng lắm, nói:
- Nay con đã làm xong mọi việc ta giao cho, thì con vẫn được lấy con gái ta. Này con, con lấy đâu ra nhiều vàng thế? Thật là một kho tàng vô giá!
- Con lấy ở bên kia sông, đó là cát trên bờ.
Vua tham lam, hỏi:
- Ta có lấy được không?
Chàng rể đáp:
- Bẩm muốn lấy bao nhiêu cũng được ạ. Bệ hạ bảo người chở đò đưa sang bờ bên kia thì tha hồ lấy.
Ông vua tham lam kia vội lên đường ngay. Đến bờ sông, vua ra hiệu cho bác chở đò đưa qua sông. Người lái đò mời vua xuống thuyền. Khi sang đến bờ bên kia, bác đặt mái chèo vào tay vua rồi nhảy lên bờ. Thế là ông vua, vì tham của mà chịu tội thành anh lái đò.
- Thế vua còn chèo đò nữa không?
ai thấy hay thì like nha 
Tưởng gì
Mới thi bài đó song
Câu 1
Nhân vật người bố trong truyện ngắn Bố tôi hiện lên là một người cha giàu tình yêu thương, sâu sắc và giàu hi sinh. Dù sống ở vùng núi xa xôi, mỗi cuối tuần ông đều mặc chiếc áo phẳng phiu nhất, lặn lội xuống bưu điện chỉ để nhận thư con gửi. Hành động mở thư, chạm tay vào từng con chữ, ép lá thư vào khuôn mặt đầy râu cho thấy ông nâng niu lá thư như đang được gần gũi con mình. Đặc biệt, dù không biết chữ, ông vẫn không nhờ người khác đọc thư vì muốn giữ trọn sự riêng tư và tình cảm giữa hai cha con. Câu nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi biết cả” thể hiện niềm tự hào, niềm tin và tình phụ tử sâu nặng. Ông còn cất giữ cẩn thận từng lá thư như một báu vật. Qua hình ảnh người bố, tác giả làm nổi bật vẻ đẹp của tình cha âm thầm mà bền chặt, khiến người đọc xúc động và thêm trân trọng tình cảm gia đình
Câu 2
Hiện tượng cầu vồng Trong thiên nhiên có rất nhiều hiện tượng thú vị như mưa, sấm, chớp, tuyết hay gió bão. Trong số đó, hiện tượng mà em thấy đẹp và hấp dẫn nhất là cầu vồng. Mỗi lần cơn mưa vừa dứt, bầu trời sáng lên và xuất hiện một dải màu cong cong phía xa, em luôn cảm thấy rất thích thú. Cầu vồng không chỉ đẹp mà còn là một hiện tượng tự nhiên có thể giải thích bằng kiến thức khoa học. Cầu vồng là hiện tượng quang học xuất hiện khi ánh sáng mặt trời chiếu qua những giọt nước nhỏ còn lơ lửng trong không khí sau cơn mưa. Khi ánh sáng đi vào giọt nước, nó bị bẻ cong, tức là bị khúc xạ. Sau đó ánh sáng phản xạ bên trong giọt nước rồi tiếp tục đi ra ngoài và tách thành nhiều màu khác nhau. Chính vì vậy, mắt người nhìn thấy một dải màu rực rỡ trên bầu trời. Ánh sáng mặt trời mà ta nhìn thấy hằng ngày thật ra là ánh sáng trắng, nhưng bên trong nó chứa nhiều màu sắc khác nhau. Khi gặp giọt nước, các màu bị tách ra thành bảy màu cơ bản gồm đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Các màu này luôn xuất hiện theo một thứ tự nhất định. Màu đỏ nằm phía ngoài cùng, còn màu tím nằm phía trong cùng. Nhờ sự sắp xếp đó mà cầu vồng có vẻ đẹp rất hài hòa và dễ nhận biết. Để cầu vồng xuất hiện, cần có đủ điều kiện ánh sáng và hơi nước trong không khí. Vì vậy cầu vồng thường thấy sau mưa, khi trời bắt đầu hửng nắng. Người quan sát muốn nhìn rõ cầu vồng phải đứng quay lưng về phía mặt trời. Khi đó ánh sáng chiếu từ phía sau lưng người nhìn, đi qua các giọt nước trước mặt và tạo nên hình ảnh cầu vồng. Nếu mặt trời lên quá cao hoặc trời không đủ hơi nước thì cầu vồng sẽ khó xuất hiện. Thông thường, cầu vồng có hình vòng cung vì mắt người chỉ nhìn thấy một phần của vòng tròn ánh sáng. Thực tế, cầu vồng là một vòng tròn hoàn chỉnh. Ở những nơi rất cao như trên máy bay hoặc trên đỉnh núi, đôi khi người ta có thể quan sát được cầu vồng gần tròn hoàn toàn. Điều này cho thấy thiên nhiên luôn có nhiều điều kì diệu mà không phải lúc nào ta cũng thấy hết. Ngoài cầu vồng chính, đôi khi còn xuất hiện cầu vồng phụ ở phía ngoài. Cầu vồng phụ mờ hơn và có thứ tự màu ngược lại. Hiện tượng này xảy ra do ánh sáng phản xạ nhiều lần hơn trong giọt nước. Tuy không xuất hiện thường xuyên nhưng khi có cả hai cầu vồng cùng lúc, bầu trời trở nên rất đặc biệt và đẹp mắt. Cầu vồng thường chỉ tồn tại trong thời gian ngắn. Khi các giọt nước trong không khí tan dần hoặc ánh nắng thay đổi, cầu vồng cũng biến mất. Chính vì vậy, nhiều người xem cầu vồng như một khoảnh khắc đẹp nhưng ngắn ngủi của thiên nhiên. Mỗi lần xuất hiện, nó luôn mang đến cảm giác bất ngờ và thích thú. Không chỉ có giá trị về mặt khoa học, cầu vồng còn mang nhiều ý nghĩa trong đời sống. Từ lâu, cầu vồng thường được xem là biểu tượng của hi vọng, hòa bình và những điều tốt đẹp. Sau cơn mưa, cầu vồng xuất hiện như báo hiệu bầu trời đã sáng trở lại. Vì vậy nhiều người liên tưởng cầu vồng với niềm vui sau khó khăn, giống như sau thử thách sẽ có những điều tốt đẹp chờ đợi. Trong văn học, hội họa và âm nhạc, cầu vồng cũng là hình ảnh được nhắc đến rất nhiều. Các em nhỏ thường thích vẽ cầu vồng vì màu sắc nổi bật và dễ tạo cảm giác vui tươi. Nhiều câu chuyện dân gian còn xem cầu vồng như chiếc cầu nối giữa trời và đất. Dù đó chỉ là cách tưởng tượng, nhưng nó cho thấy cầu vồng luôn gợi lên trí tưởng tượng phong phú của con người. Ngày nay, nhờ khoa học phát triển, con người hiểu rõ hơn nguyên nhân hình thành cầu vồng. Tuy nhiên, dù đã biết cách giải thích, mỗi lần nhìn thấy cầu vồng chúng ta vẫn cảm nhận được vẻ đẹp riêng của thiên nhiên. Điều đó cho thấy khoa học không làm mất đi sự kì diệu mà còn giúp ta thêm yêu và trân trọng thế giới xung quanh. Qua hiện tượng cầu vồng, em hiểu rằng thiên nhiên luôn chứa đựng nhiều điều thú vị. Nếu biết quan sát và tìm hiểu, chúng ta sẽ học được rất nhiều kiến thức bổ ích từ những điều tưởng chừng quen thuộc hằng ngày. Vì thế, em luôn mong có dịp được nhìn thấy cầu vồng sau mỗi cơn mưa để cảm nhận vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên
qweadsrfzcxvbghtynmjkui,lo.;ơ'\ư/zxasqedcftgyhuj;j]k\g/fg'rkdydbndiflkfkiffpfrrlr[r;r\'f[\]f\f
xin lỗi em tôi nhắn
Câu 1
Nhân vật người bố trong truyện ngắn “Bố tôi” hiện lên với hình ảnh giản dị nhưng đầy xúc động. Ông sống ở vùng núi cao, dù xa xôi vẫn luôn dõi theo con bằng một tình yêu bền bỉ và thầm lặng. Mỗi cuối tuần, ông đều lặn lội xuống bưu điện chỉ để nhận thư của con. Điều đặc biệt là ông không biết chữ, nhưng vẫn trân trọng từng lá thư: ông mở ra, ngắm nhìn, chạm tay, áp vào mặt như đang cảm nhận từng lời con viết. Hành động ấy cho thấy tình yêu thương sâu sắc vượt lên trên cả rào cản tri thức. Ông không nhờ người khác đọc thư vì coi đó là điều riêng tư thiêng liêng giữa hai cha con. Câu nói “Nó viết gì tôi biết cả” thể hiện niềm tin và sự gắn bó máu thịt. Người bố không chỉ yêu con mà còn tự hào, nâng niu từng kỷ niệm nhỏ bé. Hình ảnh ông cất giữ cẩn thận tất cả các lá thư, kể cả những lá đầu tiên nét chữ còn non, càng làm nổi bật tấm lòng yêu thương vô điều kiện. Qua đó, nhân vật người bố trở thành biểu tượng đẹp về tình phụ tử: lặng lẽ, sâu sắc và đầy hi sinh.
Câu 2
Trong tự nhiên, cầu vồng là một hiện tượng khiến em luôn cảm thấy thích thú và tò mò. Cầu vồng thường xuất hiện sau những cơn mưa, khi ánh nắng mặt trời chiếu qua những giọt nước còn lơ lửng trong không khí. Khi đó, ta sẽ nhìn thấy một dải màu cong cong trên bầu trời với nhiều màu sắc rực rỡ. Hiện tượng cầu vồng được giải thích bằng sự khúc xạ, phản xạ và tán sắc ánh sáng. Ánh sáng mặt trời thực chất là ánh sáng trắng, bao gồm nhiều màu khác nhau. Khi ánh sáng này đi qua các giọt nước mưa, nó bị bẻ cong (khúc xạ), sau đó phản xạ bên trong giọt nước và tiếp tục bị khúc xạ lần nữa khi đi ra ngoài. Trong quá trình này, ánh sáng trắng bị tách thành các màu riêng biệt như đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Chính vì thế, ta nhìn thấy cầu vồng với bảy màu đặc trưng. Cầu vồng thường có hình dạng một cung tròn vì các giọt nước phân bố trong không gian theo nhiều hướng khác nhau, còn mắt người chỉ nhìn thấy phần ánh sáng phản xạ theo một góc nhất định. Ngoài ra, cầu vồng chỉ xuất hiện khi người quan sát đứng quay lưng về phía mặt trời và nhìn về phía có mưa hoặc hơi nước. Không chỉ là một hiện tượng vật lý, cầu vồng còn mang ý nghĩa biểu tượng đẹp trong cuộc sống. Nó thường được xem là dấu hiệu của hy vọng, sự tươi sáng sau những khó khăn, giống như ánh nắng xuất hiện sau cơn mưa. Đối với em, mỗi lần nhìn thấy cầu vồng là một lần cảm nhận được vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên. Qua việc tìm hiểu hiện tượng này, em càng thêm yêu thích khoa học và nhận ra rằng thiên nhiên luôn ẩn chứa những điều thú vị đang chờ con người khám phá.
Câu 1
là biểu tượng cao đẹp của tình cha con giản dị, nghèo khó mà giàu lòng hy sinh. Bố hiện lên là người cha nông dân chất phác, sống ở vùng núi đồi hiểm trở, lam lũ nhưng luôn dành trọn vẹn yêu thương cho con. Tình yêu ấy không thể hiện qua lời nói hoa mỹ mà bằng hành động, sự thấu hiểu và những hy sinh thầm lặng, mong con có tương lai tốt đẹp hơn. Bố là người giàu đức hy sinh, che chở cho con trước những khắc nghiệt của cuộc sống. có thể thấy, dù bố đã mất nhưng hình ảnh ông vẫn sống mãi, kết nối sâu sắc với người con qua những kỷ niệm. Dù
Câu 1:
Nhân vật người bố trong truyện ngắn "Bố tôi" hiện lên với hình ảnh người cha tuy giản dị nhưng giàu tình yêu thương và trách nhiệm. Ông không giỏi thể hiện tình cảm bằng lời nói mà ông thường âm thầm quan tâm, chăm sóc con con qua những hành động cụ thể. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả gian lao nhưng người bố vẫn luôn cố gắng làm việc để mang lại điều kiện tốt nhất cho con. Ở con người ông toát lên một sự nghiêm khắc cần thiết nhưng khiến người con chưa hiểu hết được. Sau sự nghiêm khắc ấy đó là mong muốn con mình trưởng thành, sống tốt và có ích. Đặc biệt, tình cảm của người bố được thể hiện sâu sắc qua sự hi sinh thầm lặng của ông. Chính sự thầm lặng ấy lại làm nổi bật được tình phụ tử thiêng liêng và bền chặt. Nhân vật người bố không chỉ gợi lên lòng biết ơn, kính trọng cho người đọc mà còn giúp người đọc nhận ra rằng giá trị của gia đình và tình yêu thương trong cuộc sống.
Câu 2:
Một hiện tượng tự nhiên mà em thấy thú vị chính là cầu vồng. Cầu vồng thường xuất hiện sau những cơn mưa, khi bầu trời dần quang đãng và ánh nắng bắt đầu chiếu xuống. Khi nhìn lên bầu trời, ta sẽ thấy một dải màu cong như một cây cầu, gồm nhiều màu sắc rực rỡ như đỏ, cam, vàng, lục, lam, hồng, tím và còn nhiều màu sắc sặc sỡ khác nữa.
Về bản chất, cầu vồng là kết quả của sự khúc xạ, phản xạ và tán sắc ánh sáng. Khi ánh sáng mặt trời chiếu vào các giọt nước nhỏ li ti còn lơ lửng trong không khí sau khi mưa, ánh sáng sẽ bị bẻ cong (khúc xạ), sau đó phản xạ bên trong giọt nước và cuối cùng tách ra thành nhiều màu sắc khác nhau (tán sắc). Mỗi màu có bước sóng khác nhau nên bị lệch một góc khác nhau, từ đó tạo thành dải màu mà mắt ta nhìn thấy.
Cầu vồng thường có hình vòng cung vì các giọt nước phản xạ ánh sáng theo một góc nhất định, tạo nên một hình tròn nhưng do đứng trên mặt đất nên chúng ta chỉ nhìn thấy một nửa vòng tròn đó. Để quan sát cầu vồng rõ nhất, người quan sát cần đứng quay lưng về phía mặt trời, còn phía trước là vùng có mưa hoặc hơi nước.
Ngoài cầu vồng chính đôi, khi còn xuất hiện cầu vòng kép, tức là hai vòng cung song song, trong đó vòng ở ngoài có màu sắc nhạt hơn và thứ tự màu bị đảo ngược. Đây là do ánh sáng bị phản xạ hai lần trong giọt nước.
Cầu vồng không chỉ là một hiện tượng vật lý thú vị mà còn mang ý nghĩa đẹp trong đời sống thường được xem là biểu tượng của hi vọng và sự may mắn. Hiểu về cầu vồng giúp chúng ta thêm yêu thiên nhiên và giúp chúng ta cảm nhận rõ hơn về vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên.