K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

30 tháng 3
"Gió lạnh đầu mùa" là một trong những truyện ngắn tiêu biểu nhất của Thạch Lam, trích trong tập Gió đầu mùa. Tác phẩm không có những xung đột gay gắt hay tình tiết ly kỳ, nhưng lại thấm đẫm tình người và sự tinh tế trong cách quan sát tâm lý trẻ thơ. Dưới đây là bài văn phân tích chi tiết tác phẩm này: Dàn ý chi tiết
  1. Mở bài: Giới thiệu tác giả Thạch Lam (phong cách nhẹ nhàng, giàu chất thơ) và truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" (bài ca về tình yêu thương giữa người với người).
  2. Thân bài:
    • Bối cảnh: Sự thay đổi của thời tiết (gió mùa đông bắc về) và không khí trong gia đình Sơn.
    • Tâm lý nhân vật Sơn: Sự nhạy cảm trước cái lạnh, tình cảm với người em đã mất (em Duyên).
    • Tình huống truyện: Cuộc gặp gỡ giữa chị em Sơn với các bạn nhỏ nhà nghèo và hành động cho áo.
    • Sự lo lắng và cái kết ấm áp: Nỗi sợ bị mẹ mắng và cách xử lý bao dung của người mẹ.
  3. Kết bài: Khẳng định giá trị nhân đạo của tác phẩm và dư âm trong lòng độc giả.

Bài văn tham khảo Thạch Lam là một cây bút đặc biệt của văn học Việt Nam hiện đại. Văn của ông không đi sâu vào những đao to búa lớn mà len lỏi vào tâm hồn độc giả bằng những sợi tơ tình cảm nhẹ nhàng, thanh sạch. Truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" chính là một minh chứng điển hình, một bức tranh ấm áp về lòng nhân ái giữa những ngày đông giá rét. Mở đầu tác phẩm, Thạch Lam khéo léo phác họa sự chuyển mình của thiên nhiên. Cái lạnh của gió mùa đông bắc đến bất ngờ khiến cảnh vật thay đổi: "trời không u ám", "đất khô trắng". Trong không gian ấy, nhân vật Sơn hiện lên với sự nhạy cảm của một đứa trẻ sống trong gia đình trung lưu gia giáo. Cậu cảm nhận rõ sự ấm áp của chiếc áo bông cũ, sự yêu thương của mẹ và chị Lan, đồng thời cũng thoáng buồn khi nhớ về em Duyên – người em gái đã khuất. Những dòng văn miêu tả tâm trạng Sơn khi nhìn chiếc áo cũ của em Duyên cho thấy một tâm hồn đa cảm và giàu tình thương. Điểm sáng của tác phẩm nằm ở cuộc gặp gỡ giữa chị em Sơn với nhóm trẻ em nghèo nơi bãi chợ. Trong khi chị em Sơn mặc áo ấm áp, thì những đứa trẻ như Hiên, Cúc, Xuân lại "môi tím ngắt", "da thịt thâm đi" vì cái lạnh. Hình ảnh cái Hiên đứng co ro bên cột quán với "manh áo rách nát, hở cả lưng và tay" đã chạm đến lòng trắc ẩn của Sơn. Hành động Sơn và Lan quyết định đem chiếc áo bông cũ của em Duyên cho Hiên không đơn thuần là sự giúp đỡ vật chất, mà là sự sẻ chia từ những tâm hồn trẻ thơ thuần khiết. Các em cho đi mà không tính toán, chỉ xuất phát từ niềm thương cảm chân thành: "Sơn thấy động lòng thương, cũng như hồi nãy Sơn đã nhớ thương em Duyên". Đây là chi tiết nhân văn nhất, sưởi ấm cả không gian giá lạnh của truyện. Tuy nhiên, truyện không dừng lại ở sự thơ mộng. Nỗi sợ hãi của hai chị em khi bị vú già dọa sẽ bị mẹ mắng vì đem áo cho người khác đã tạo nên một chút kịch tính đời thường. Nhưng cái kết của truyện đã giải tỏa tất cả. Hành động của mẹ Sơn – không những không mắng con mà còn cho mẹ Hiên vay tiền mua áo – đã khẳng định một chân lý: lòng tốt có sức lan tỏa. Mẹ Sơn chính là tấm gương lớn nhất để những đứa trẻ soi vào, học cách sống bao dung và tử tế. Về nghệ thuật, Thạch Lam đã sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh và nhịp điệu. Cách ông miêu tả tâm lý trẻ em vô cùng tinh tế, từ niềm vui hồn nhiên đến nỗi sợ hãi ngây ngô. Đặc biệt, nghệ thuật tương phản giữa cái lạnh của thời tiết và sự ấm nóng của tình người được vận dụng nhuần nhuyễn, tạo nên dư vị sâu lắng. Tóm lại, "Gió lạnh đầu mùa" là một bài ca về lòng nhân ái. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng, giữa cuộc đời còn nhiều khó khăn, chỉ có tình yêu thương chân thành mới có thể sưởi ấm được những mảnh đời cơ cực. Gấp trang sách lại, độc giả vẫn thấy ấm áp như chính mình vừa nhận được một chiếc áo bông giữa mùa đông giá rét.

Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam là một nhà văn nổi bật với lối viết nhẹ nhàng, giàu cảm xúc và giàu tính nhân văn. Truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa là một tác phẩm tiêu biểu thể hiện rõ phong cách ấy. Qua câu chuyện giản dị về những đứa trẻ trong ngày đầu mùa đông, nhà văn đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình yêu thương và sự sẻ chia giữa con người với con người.

Câu chuyện xoay quanh hai chị em Sơn và Lan trong một buổi sáng đầu đông. Khi những cơn gió lạnh đầu mùa tràn về, Sơn được mặc chiếc áo ấm mới, còn Lan cũng được mẹ chuẩn bị cho quần áo đầy đủ. Trong khi đó, những đứa trẻ nghèo xung quanh, đặc biệt là bé Hiên, lại phải co ro trong cái lạnh vì không có áo ấm. Hình ảnh Hiên với tấm áo mỏng manh, run rẩy trước gió lạnh đã gợi lên sự xót xa, thương cảm trong lòng người đọc.

Điểm đặc sắc của truyện nằm ở diễn biến tâm lí tinh tế của nhân vật Sơn. Ban đầu, cậu bé chỉ vô tư vui thích với chiếc áo mới của mình. Nhưng khi nhìn thấy hoàn cảnh đáng thương của Hiên, Sơn dần cảm thấy áy náy và thương bạn. Chính sự rung động ấy đã thôi thúc Sơn và Lan mang chiếc áo bông cũ cho Hiên. Hành động tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng ý nghĩa lớn lao, thể hiện tấm lòng nhân hậu, biết quan tâm đến người khác.

Không chỉ xây dựng nhân vật chân thực, Thạch Lam còn rất thành công trong việc miêu tả không gian và cảnh vật. Cái lạnh đầu mùa được khắc họa nhẹ nhàng mà thấm thía, vừa là bối cảnh tự nhiên, vừa góp phần làm nổi bật hoàn cảnh của những con người nghèo khó. Chính trong cái lạnh ấy, hơi ấm của tình người càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

Qua truyện ngắn “Gió lạnh đầu mùa”, Thạch Lam đã gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: trong cuộc sống, mỗi người cần biết yêu thương, sẻ chia với những người kém may mắn hơn mình. Những hành động nhỏ bé nhưng xuất phát từ tấm lòng chân thành sẽ góp phần làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơn.

Tóm lại, “Gió lạnh đầu mùa” là một truyện ngắn giản dị nhưng giàu giá trị nhân văn. Tác phẩm không chỉ giúp người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của tình người mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta sống biết yêu thương và quan tâm đến những người xung quanh.

30 tháng 3
Dưới đây là bài văn phân tích truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" của Thạch Lam, tập trung vào tình yêu thương, sự sẻ chia và tấm lòng nhân hậu của trẻ thơ, mang đậm phong cách nhẹ nhàng, tinh tế của tác giả. Bài làm: Phân tích truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" (Thạch Lam) Thạch Lam là một cây bút văn xuôi đặc biệt của nhóm Tự lực văn đoàn. Khác với xu hướng lãng mạn thoát ly hay hiện thực phê phán gay gắt, truyện của ông nhẹ nhàng, thấm đẫm chất thơ và tình người. "Gió lạnh đầu mùa" là một trong những truyện ngắn tiêu biểu nhất của ông, khắc họa tình yêu thương, sự sẻ chia giữa con người với con người, đặc biệt là tâm hồn trong sáng, nhân hậu của trẻ thơ. Truyện mở đầu bằng khung cảnh khi gió mùa đông bắc tràn về. Cái lạnh đột ngột khiến không khí trở nên u ám. Trong bối cảnh đó, hình ảnh gia đình Sơn hiện lên đối lập với những đứa trẻ nghèo ở xóm chợ. Sơn được mặc ấm, được chăm sóc kỹ lưỡng, trong khi các bạn của cậu như Hiên, cái Tí lại co quắp trong những manh áo rách tả tơi. Sự đối lập này không nhằm mục đích đấu tranh giai cấp, mà để làm nổi bật tấm lòng nhân hậu của nhân vật chính. Điểm sáng của tác phẩm chính là hành động của Sơn và chị Lan. Khi thấy Hiên - cô bé hàng xóm nghèo khổ - đứng co ro bên cột quán với tấm áo rách, không có áo ấm, Sơn và Lan đã nảy ra ý định cho Hiên chiếc áo bông cũ của em Duyên (em gái đã mất của Sơn). Hành động này xuất phát từ lòng trắc ẩn tự nhiên, trong sáng của trẻ thơ. Hai chị em không hề tính toán, chỉ nghĩ đơn giản là "chia sẻ" sự ấm áp mà mình đang có. Hành động cao đẹp đó còn thể hiện rõ qua sự tinh tế của hai chị em. Khi mang áo cho Hiên, họ không hề tỏ ra ban ơn, trái lại, họ trao tặng bằng tất cả sự chân thành, ấm áp. Cảnh tượng Hiên mặc chiếc áo bông, "cười cười" và vẻ mặt rạng rỡ của Sơn, Lan khi nhìn bạn mặc áo đã mang đến một hơi ấm giữa cái lạnh mùa đông. Tuy nhiên, khi về nhà, nỗi sợ hãi vì mẹ có thể trách mắng đã khiến hai đứa trẻ lo lắng. Sự lo sợ này rất thực tế và đời thường, làm cho câu chuyện trở nên gần gũi. Tình huống được đẩy lên cao trào khi mẹ Hiên mang áo sang trả, đồng thời mẹ Sơn cũng biết chuyện. Cái hay của Thạch Lam là cách giải quyết tình huống đầy nhân văn. Mẹ Sơn, thay vì trách mắng, đã hiểu ra tấm lòng của hai con. Bà không những không phạt mà còn cho mẹ Hiên mượn tiền mua áo cho con. Hành động của mẹ Sơn cho thấy tình yêu thương được lan tỏa, từ những đứa trẻ đến người lớn, tạo nên một kết thúc ấm lòng. Câu chuyện kết thúc với hình ảnh mùa đông không còn lạnh lẽo nhờ tình người. Về nghệ thuật, "Gió lạnh đầu mùa" mang đậm đặc trưng văn phong Thạch Lam: cốt truyện đơn giản, nhẹ nhàng, không có xung đột kịch tính. Sức hấp dẫn nằm ở những chi tiết miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế, ngôn ngữ giàu hình ảnh và chất thơ. Tác giả sử dụng những từ ngữ gợi cảm để khắc họa cái lạnh và sự ấm áp của tình thương, mang đến cho người đọc cảm giác bình yên và ấm áp. Tóm lại, "Gió lạnh đầu mùa" là một câu chuyện cảm động về tình người. Qua tác phẩm, Thạch Lam muốn gửi gắm thông điệp về sự sẻ chia, lòng nhân ái. Hãy biết yêu thương và quan tâm đến những người xung quanh, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Tấm lòng nhân hậu, sự chia sẻ chân thành chính là "chiếc áo ấm" tuyệt vời nhất để xua tan cái lạnh của mùa đông, cũng như cái lạnh của lòng người. Hy vọng bài văn này giúp ích cho bạn! Chúc bạn học tốt.


“Gió lạnh đầu mùa” là một trong những truyện ngắn đặc sắc của Thạch Lam – cây bút tiêu biểu của văn học Việt Nam giai đoạn 1930–1945. Truyện không có cốt truyện kịch tính mà nhẹ nhàng, tinh tế, nhưng lại chứa đựng giá trị nhân văn sâu sắc, thể hiện rõ phong cách nghệ thuật giàu cảm xúc và lòng nhân ái của nhà văn.

Trước hết, truyện mở ra bằng khung cảnh thiên nhiên và sinh hoạt quen thuộc khi mùa đông vừa chớm tới. Cơn gió lạnh đầu mùa không chỉ là tín hiệu của sự thay đổi thời tiết mà còn gợi lên những biến chuyển trong lòng người. Trong không khí se lạnh ấy, gia đình Sơn hiện lên ấm áp, đầy đủ với cảnh mẹ chuẩn bị áo ấm cho các con. Qua đó, Thạch Lam đã khéo léo đặt hai thế giới đối lập: một bên là sự đủ đầy, êm ấm; bên kia là những mảnh đời nghèo khó, thiếu thốn.

Nhân vật trung tâm của truyện là Sơn và Lan – hai đứa trẻ sống trong tình yêu thương của gia đình. Điểm nổi bật trong tâm hồn của các em chính là sự hồn nhiên, trong sáng và giàu lòng trắc ẩn. Khi nhìn thấy Hiên – một đứa trẻ nghèo không có áo ấm, run rẩy trong gió lạnh, Sơn đã động lòng thương. Hành động cho Hiên chiếc áo bông tuy nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao. Nó không chỉ thể hiện sự chia sẻ vật chất mà còn là biểu hiện của tình người, của sự đồng cảm giữa những con người trong xã hội.

Tuy nhiên, chi tiết Sơn lo sợ khi mẹ biết chuyện lại cho thấy tâm lý rất thật của trẻ nhỏ: vừa biết yêu thương, vừa còn e dè, chưa hoàn toàn dám chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Điều này làm cho nhân vật trở nên chân thực và gần gũi hơn. Khi mẹ Sơn biết chuyện, bà không trách phạt mà nhẹ nhàng cho người mang áo khác đến cho Hiên. Hành động ấy thể hiện tấm lòng nhân hậu, sự giáo dục tinh tế và cách nuôi dưỡng lòng tốt ở con trẻ.

Một trong những thành công nổi bật của truyện là nghệ thuật miêu tả tâm lý và không khí. Thạch Lam không xây dựng những xung đột gay gắt mà tập trung vào những rung động rất nhẹ của tâm hồn. Cơn gió lạnh đầu mùa trở thành một hình ảnh giàu ý nghĩa: nó không chỉ mang cái lạnh của thiên nhiên mà còn làm nổi bật hơi ấm của tình người. Giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình, cùng với những chi tiết giản dị đã tạo nên sức lay động sâu xa.

Bên cạnh đó, truyện còn phản ánh một cách kín đáo sự phân hóa trong xã hội. Hình ảnh những đứa trẻ nghèo như Hiên gợi lên nỗi xót xa về những số phận thiếu thốn. Tuy không trực tiếp lên án, nhưng qua sự đối lập giữa các hoàn cảnh, tác giả đã khơi gợi lòng thương cảm nơi người đọc, từ đó hướng con người đến lối sống nhân ái hơn.

Tóm lại, “Gió lạnh đầu mùa” là một truyện ngắn giàu giá trị nhân văn. Qua câu chuyện giản dị về một hành động nhỏ, Thạch Lam đã ca ngợi tình người, đặc biệt là lòng yêu thương và sự sẻ chia giữa con người với nhau. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta rằng, trong cuộc sống, chính những cử chỉ quan tâm giản đơn lại có thể mang đến hơi ấm lớn lao, xua tan cái lạnh của cuộc đời.

30 tháng 3

Trong dòng chảy văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam được xem là cây bút giàu chất trữ tình, tinh tế trong việc khám phá những rung động nhẹ nhàng mà sâu sắc của con người. Truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa là một tác phẩm tiêu biểu, thể hiện rõ phong cách ấy: giản dị mà thấm thía, nhẹ nhàng mà lay động lòng người. Qua câu chuyện nhỏ về những đứa trẻ trong ngày đầu đông, nhà văn đã khơi dậy vẻ đẹp của tình người và lòng trắc ẩn trong tâm hồn trẻ thơ.

Truyện mở ra bằng khung cảnh mùa đông chớm tới, khi cơn gió lạnh đầu mùa tràn về. Không khí se sắt ấy không chỉ được cảm nhận qua thiên nhiên mà còn qua những đổi thay trong đời sống con người. Hai chị em Sơn và Lan sinh ra trong gia đình khá giả, được mẹ chăm lo đầy đủ, áo ấm sẵn sàng. Trong khi đó, những đứa trẻ nghèo trong xóm lại co ro trong cái rét đầu mùa, quần áo phong phanh, thiếu thốn. Sự đối lập ấy không hề được miêu tả gay gắt, mà nhẹ nhàng, tự nhiên, khiến người đọc tự cảm nhận được khoảng cách xã hội và nỗi xót xa âm thầm.

Điểm sáng của truyện chính là sự chuyển biến trong nhận thức và tình cảm của nhân vật Sơn. Khi nhìn thấy Hiên – cô bé nghèo hàng xóm run rẩy trong cái lạnh, Sơn đã không thể dửng dưng. Từ sự ái ngại ban đầu, cậu bé dần nảy sinh lòng thương và quyết định cùng chị Lan mang chiếc áo bông cũ cho Hiên. Hành động ấy tuy nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao: đó là biểu hiện của lòng nhân ái chân thành, không vụ lợi. Đặc biệt, hành động này xuất phát từ sự thôi thúc tự nhiên của trái tim trẻ thơ, chưa bị toan tính hay định kiến chi phối.

Tuy nhiên, chi tiết hai chị em lo sợ khi biết mẹ có thể phát hiện ra việc cho áo lại góp phần làm cho câu chuyện thêm chân thực. Trẻ em vẫn là trẻ em, vẫn có những nỗi lo rất “trẻ con”. Nhưng chính điều đó càng làm nổi bật giá trị của hành động thiện lương: dù còn sợ hãi, các em vẫn làm điều đúng đắn. Khi người mẹ biết chuyện, bà không trách phạt mà còn cho người mang áo khác đến cho Hiên. Chi tiết này như một nốt lặng ấm áp, khẳng định rằng tình thương không chỉ tồn tại ở trẻ nhỏ mà còn được nuôi dưỡng, lan tỏa từ người lớn.

Nghệ thuật của truyện mang đậm phong cách Thạch Lam: không có cốt truyện gay cấn, không có xung đột dữ dội, nhưng vẫn cuốn hút bởi những cảm xúc tinh tế. Ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi; miêu tả tâm lí nhân vật nhẹ nhàng mà sâu sắc. Đặc biệt, cách xây dựng tình huống truyện – một buổi sáng đầu đông bình thường – lại trở thành nền để làm nổi bật vẻ đẹp của lòng nhân ái.

Qua Gió lạnh đầu mùa, nhà văn gửi gắm thông điệp đầy ý nghĩa: trong cuộc sống, dù còn nhiều khó khăn và khoảng cách, con người vẫn có thể sưởi ấm cho nhau bằng tình yêu thương. Đó chính là giá trị nhân văn sâu sắc khiến tác phẩm vượt qua thời gian, vẫn chạm đến trái tim người đọc hôm nay.

Có thể nói, truyện ngắn không chỉ là một câu chuyện về trẻ em mà còn là một bài học nhẹ nhàng về cách làm người. Đọc tác phẩm, ta như cảm nhận được hơi lạnh của mùa đông, nhưng đồng thời cũng thấy ấm lên bởi “ngọn lửa” của lòng nhân ái – thứ ánh sáng không bao giờ tắt trong tâm hồn con người.

30 tháng 3
Phân tích truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" – Thạch Lam 1. Mở bài: Giới thiệu tác giả, tác phẩm
Thạch Lam là một cây bút đặc biệt của nhóm Tự lực văn đoàn. Văn của ông không hướng vào những xung đột gay gắt mà nhẹ nhàng, thấm đẫm chất thơ và tình người. Truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" là một minh chứng tiêu biểu, một bức tranh đời thường ấm áp tình thân và sự sẻ chia giữa những đứa trẻ trong buổi đầu đông.
2. Thân bài
  • Bối cảnh ngọn gió đầu mùa:
    Cái hay của Thạch Lam là cách ông miêu tả sự chuyển mình của thời tiết. Ngọn gió lạnh đầu mùa tràn về khiến cảnh vật thay đổi đột ngột: bầu trời xám xịt, những cơn gió vi vu làm khô nẻ bàn tay. Không gian ấy làm nền cho sự xuất hiện của những chiếc áo ấm, sự quây quần bên bếp lửa và đặc biệt là sự đối lập giữa những đứa trẻ nhà giàu và nhà nghèo.
  • Nhân vật Sơn và chị Lan – Những trái tim nhân hậu:
    Sơn và Lan sinh ra trong một gia đình khá giả, được mặc áo ấm, sống trong nhung lụa. Tuy nhiên, tâm hồn các em không hề kiêu kỳ. Khi thấy đám trẻ nghèo nơi xóm chợ đang co quắp vì lạnh, nhất là cái Hiên – cô bé nhà nghèo không có áo mặc, chỉ mặc một "manh áo rách tả tơi", Sơn đã cảm thấy động lòng trắc ẩn. Ý nghĩ cho Hiên chiếc áo bông cũ của em mình (bé Duyên) nảy ra một cách tự nhiên, thuần khiết.
  • Giá trị nhân đạo qua hành động cho áo:
    Hành động cho áo không chỉ là sự giúp đỡ về vật chất mà là sự sưởi ấm về tinh thần. Dù sau đó Sơn và Lan có lo sợ mẹ mắng, nhưng chi tiết mẹ Sơn không những không trách phạt mà còn cho mẹ Hiên vay tiền mua áo đã đẩy ý nghĩa câu chuyện lên cao. Đó là sự lan tỏa của lòng tốt từ trẻ con đến người lớn, tạo nên một cộng đồng ấm áp tình người giữa mùa đông giá rét.
  • Nghệ thuật đặc sắc:
    Thạch Lam sử dụng lối viết thủ thỉ, tâm tình. Cốt truyện đơn giản nhưng giàu cảm xúc, ngôn ngữ trong sáng, tinh tế. Ông không dùng những lời giáo điều mà để người đọc tự cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ chính những hành động nhỏ bé nhất.
3. Kết bài: Tổng kết giá trị
"Gió lạnh đầu mùa" không chỉ là câu chuyện về một mùa đông lạnh lẽo, mà là bài ca về tình thương yêu. Truyện nhắc nhở chúng ta rằng: giữa cuộc đời còn nhiều khốn khó, sự thấu hiểu và sẻ chia chính là "chiếc áo ấm" quý giá nhất để sưởi ấm trái tim mỗi con người.

Gợi ý cho bạn: Nếu bạn muốn nhấn mạnh thêm, hãy tập trung vào đoạn miêu tả tâm lý của Sơn khi vừa muốn giúp bạn nhưng cũng vừa sợ mẹ mắng nhé. Chúc bạn viết bài thật tốt và sớm được đi ngủ! Bạn có cần mình hỗ trợ thêm về dàn ý chi tiết hay đoạn văn mẫu cho một nhân vật cụ thể nào không?


Bài 1: Ý nghĩa của nhan đề "Gió lạnh đầu mùa" là sự lạnh lẽo của thời tiết nhưng vẫn còn một chút ấm áp còn sót lại đó là sự ấm áp của tình người 

Bài 2: 

1. Mở đoạn: Khẳn định tầm quan trọng của lối sống đẹp

2. Thân đoạn: 

- Lối sống đẹp là lối sống văn minh và phù hợp với thời đại, hoàn cảnh. Và với việc duy trì lối sống đẹp chúng ta sẽ giữ dược trạng thái tinh thần thoải mái nhất. 

Ý nghĩa của việc sống đẹp: 

+ Học được cách yêu thương và đối xử tốt với mọi người xung quanh

+ Giữ được trạng thái tâm hồn thoải mái nhất, suy nghĩ lạc quan hơn 

+ Sống đẹp được mọi người yêu quý, kính trọng

+ Góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp 

=> Bài học nhận thức: chúng ta cần hình thành lối sống đẹp mỗi ngày 

- Liên hệ bản thân...

3. Kết đoạn: Em làm gì để sống đẹp

(3) Bên cạnh đó, sức hấp dẫn của truyện “Gió lạnh đầu mùa” còn là hình thức nghệ thuật đặc sắc. Nhà văn Thạch Lam đã rất khéo léo khi lựa chọn xây dựng một cốt truyện và tình huống truyện đơn giản. Sự việc hai đứa trẻ nhà khá giả động lòng thương, mang cho một người bạn khó khăn chiếc áo vào mùa rét rất bình dị, tự nhiên, không phải là những xung đột gay gắt, hay sự...
Đọc tiếp

(3) Bên cạnh đó, sức hấp dẫn của truyện “Gió lạnh đầu mùa” còn là hình thức nghệ thuật đặc sắc. Nhà văn Thạch Lam đã rất khéo léo khi lựa chọn xây dựng một cốt truyện và tình huống truyện đơn giản. Sự việc hai đứa trẻ nhà khá giả động lòng thương, mang cho một người bạn khó khăn chiếc áo vào mùa rét rất bình dị, tự nhiên, không phải là những xung đột gay gắt, hay sự việc li kì. Nhưng cái bình dị, quen thuộc ấy lại dễ dàng khơi dậy sự đồng cảm nơi người đọc.

Đoạn văn (3) trình bày Luận điểm 2

- Xác định câu văn nêu nội dung luận điểm:

sức hấp dẫn của truyện “Gió lạnh đầu mùa” còn là hình thức nghệ thuật đặc sắc

- Xác định câu văn nêu nét đặc sắc thứ nhất của tác phẩm:

………………………………………………..

- Xác định câu văn đưa ra bằng chứng để làm nổi bật nét đặc sắc thứ nhất:

…………………………………………………

- Xác định câu văn đưa ra lí lẽ để làm nổi bật nét đặc sắc thứ nhất:

    ……………………………………………

0
20 tháng 9 2024

is elone musk

14 tháng 10 2021

Lão Hạc là một người cha rất mực yêu thương con. Đồng cảm với nỗi phẫn chí của đứa con tội nghiệp, lão Hạc chấp nhận để con đi cao su. Làm như vậy, lão đã vì con mà ngậm ngùi chịu cảnh già cả, cô đơn, bệnh tật. Ở một mình, lão dành rất nhiều yêu thương cho con chó Vàng: gọi nó là “cậu” Vàng, ăn gì cũng cho nó ăn cùng, đau khổ, khóc lóc khi trót lừa nó để bán... Lão yêu con chó Vàng đơn thuần vì lão rất yêu loài chó ư? Không, lão yêu nó phần lớn bởi đó là kỉ vật của con trai để lại. Đặc biệt, cuối cùng lão Hạc đã chủ động tìm đến cái chết - một cái chết bi thương - cái chết bằng bả chó. Lão đã chấp nhận cái chết nghiệt ngã ấy để giữ lại cho con trai mảnh vườn đặng khi con về có vườn có đất làm ăn sinh sống.

Cảm ơn bạn

 

6 tháng 11 2021

image

THAM KHẢO

6 tháng 11 2021

Em tham khảo:

Trong tác phẩm nhân vật chính Lão Hạc là một người nông dân lương thiện với tấm lòng yêu thương con vô hạn. Lão Hạc sống cô độc trong ngôi nhà, vợ ông mất sớm còn người con trai vì không có tiền cưới vợ nên anh con trai quẫn chí bỏ nhà để đi đồn điền cao su. Cuộc sống của lão vốn không bình yên mà lại gặp nạn đói, mất mùa, không có thóc gạo. Nhưng không vì vậy mà lão mất đi bản tính lương thiện của mình. Và có một sự việc đã khiến cho cuộc sống của lão thay đổi đó là vì đói kém mà lão phải bán đi cậu Vàng-người bạn của lão và nó cũng là kỉ vật cuối cùng mà con trai lão để lại. Khi bán đi cậu Vàng về lão đến nhà ông giáo kể câu chuyện đó, dáng vẻ buồn đau, lão không nhịn được mà khóc hu hu. Cuồi cùng để giữ lại chút lương thiện của bản thân lão đã chọn cái chết, một cái chết đau đớn, rũ rượi. Lão Hạc là một người rất đáng quý với những phẩm chất quý. 

19 tháng 2 2019

Trở lại với thực tại đang bị giam hãm, chỉ với bốn câu thơ cuối bài, tác giả đã thể hiện tâm trạng bức xúc, sự phẫn uất của mình.
Trước hết là khát vọng muốn bứt phá tù ngục, muốn “đạp tan phòng”. Mùa hè trở thành đối tượng vẫy gọi, đối tượng để nhà thơ thổ lộ tâm tình. Cảm giác ngột ngạt trong cảnh tù hãm lên đến tột đỉnh khi nhà thơ thốt lên: “Ngột làm sao, chết uất thôi”. Cái ngột ngạt ở đây không chỉ là giới hạn chật hẹp của phòng giam, mà là sự phẫn uất của tác giả và niềm khao khát tự do, khao khát trở về với cuộc đời hoạt động cách mạng sôi nổi. Các từ cảm thán “ôi”, “thôi”, “làm sao”,... càng nhấn mạnh cảm giác ngột ngạt đó. Tiếng “Con chim tu hú ngoài trời cứ kêu!” càng như thôi thúc vẫy gọi. Tiếng chim tu hú báo hiệu xuân hết hè sang, báo hiệu sự chuyển đổi của thời gian, mà đối với người chiến sĩ cộng sản, vấn đề không phải chỉ là ở chỗ bị bắt bớ tù đày khổ ải, mà vấn đề là ở chỗ cách mạng đang bước vào giai đoạn quyết liệt, thời cơ của cách mạng giải phóng dân tộc đã tới gần. Do đó, thời gian hành động đòi hỏi rất cấp bách, trong khi ấy, người chiến sĩ lại đang bị giam hãm trong nhà lao. Cách ngắt nhịp 6/2 hay 3/3 cũng nhấn mạnh trạng thái tinh thần bức xúc, bực bội ấy (“Mà chân muốn đạp tan phòng/ hè ôi”, “Ngột làm sao/ chết uất thôi”). Tiếng chim tu hú một mặt vừa báo hiệu sự chuyển dịch của thời gian, mặt khác vừa như thúc bách, giục giã người thanh niên cách mạng trẻ tuổi đang bị giam hãm trong nhà lao đế quốc phải nhanh chóng thoát ra ngoài để trở về với phong trào, để cùng với nhân dân đấu tranh cho tự do, độc lập. Nếu tiếng chim ở phần đầu bài thơ là tiếng chim thông báo chuyển mùa thì tiếng chim ở cuôì bài là tiếng chim nhắc nhở, thôi thúc. Tiếng chim một mặt cho thấy dấu hiệu dịch chuyển thời gian, mặt khác lại cho thấy thời gian không đợi không chờ. Tiếng chim ấy đối với người tù cộng sản cũng là tiếng gọi của tự do.

19 tháng 2 2019

Trong tiềm thức của con người Việt Nam, tiếng tu hú là tiếng gọi mùa: 'Tu hú kêu, tu hú kêu, hoa phượng nở, hoa gạo đỏ đầy ước mơ hi vọng...". Đó là mùa hạ chói chang ánh nắng và đi cùng với đó là những sắc màu rực rỡ của thiên nhiên. Tiếng tu hú thân quen bất chợt vang vọng gợi lên trong tâm hồn người thanh niên trẻ tuổi đang sục sôi ước mơ, khát vọng nhưng bị mất tự do ấy bao suy tưởng về một mùa hè ngập tràn màu sắc và niềm vui.



12 tháng 11 2021

 

THAM KHẢO

 Truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện chân thực nhất về sô phận người nông dân trong xã hội cũ.- nghèo khổ, bần hàn, biến chất...Lão Hạc đại diện cho bộ phận nông dân nghèo, bị đè nén, tài sản chả có gi, luôn sống cô đơn sợ sệt. Số phận của Lão bế tắc, cay nghiệt quá đến mức lão phải tự tìm đến cái chết- một cái chết quằn quại, đau đớn chả khác nào một con chó dính bả. Nhân vật Binh Tư lại đại diện cho tầng lớp nghèo khổ quá đến mức biến chất, việc gi cũng làm, bất chấp mọi việc để có tiền. Số phận của hai người họ, chính là số phận của những người nông dân trong xã hội cũ. Những số phận khiến người xem không thể không xót xa, thương cảm. Thương thay con người dù có tốt đẹp đến đâu cũng đều phải quỵ ngã trước cái xã hội đầy bất công, oan trái này.

27 tháng 9 2018

Bài tham khảo

Em đã chết vì giá rét trong đêm giao thừa. Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên thi thể em bé ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẵn. Chẳng ai biết những cái kì diệu em đã trông thấy và nhất là cảnh huy hoàng lúc hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm”

- Em đã đi vào bầu ánh sáng vĩ đại, vào sống trong một thế giới của ánh sáng, tình thương, nơi ấy có người bà hiền hậu thân thương, có những lò sưởi ấm, những bữa ăn thịnh soạn, những cây thông trang hoàng rực rỡ, được sống trong sự bao dung chở che và lòng độ lượng nhân từ vô hạn của Chúa. Em đã vĩnh viễn thoát khỏi những đọa đày trên mặt đất đau thương, vĩnh viễn thoát khỏi những cơn đói hành hạ, thoát khỏi cái rét cắt da cắt thịt, khỏi nỗi cô đơn, bất hạnh. Em ra đi thanh thản và mãn nguyện “đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười”. Chắc hẳn gương mặt ấy sẽ còn ám ảnh độc giả bao thế hệ: cô bé ra đi trong niềm vui, sự bao dung, tha thứ. Cô mỉm cười từ giã tất cả, tha thứ tất cả: những lời chửi mắng thậm tệ, những trận đòn roi, những sự lạnh lùng vô cảm của con người…. Cô bé ra đi tựa như một thiên thần, sau khi chịu đựng những đọa đày thế gian đã được trở về với Chúa, về nước thiên đàng. Ở phương diện đó, kết thúc câu chuyện là một cái kết có hậu, ấm áp và đầy tính nhân văn. Andersen đã không dùng đôi cánh tưởng tượng để thoát li mà cúi sát xuống hiện thực khốc liệt của cuộc sống, để cảm thông và yêu thương những số phận bất hạnh, để nhận ra và trân trọng những ước mơ trong sáng, thánh thiện của con người.

- Nhưng không hẳn là một cái kết hoàn toàn có hậu. Truyện của Andersen khép lại nhưng lòng người đọc vẫn không nguôi băn khoăn, trăn trở, day dứt suy nghĩ về con người, cuộc đời, về tình người, tình đời. Nhà văn không né tránh hiện thực nghiệt ngã. Cô bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện ấy đã chết, chết trong chính đêm giao thừa, trong cái đói, cái rét hành hạ. Một năm mới sang hứa hẹn những khởi đầu mới nhưng cô bé đã kết thúc cuộc hành trình của mình tại chính ngưỡng cửa của năm mới. Chẳng có cơ hội, chẳng có tương lai nào cho em. Trước khi chết vì đói, vì rét, em đã chết vì chính sự lạnh lùng, vô cảm, tàn nhẫn, ích kỉ của con người. Em không dám về nhà vì sợ những lời chửi mắng, đánh đập của bố, em trơ trọi, bơ vơ, tuyệt vọng chống chọi với cái giá rét trước ánh mắt vô cảm, thờ ơ của những người qua đường, em cô đơn, buồn tủi khi mọi người vui vẻ, hân hoan đón chào năm mới, em nằm đó trong những lời đàm tiếu vô tâm của mọi người. Em từ giã cõi đời, giã từ cuộc sống vì không ai thương em, không ai che chở, bảo vệ em. Cái chết của em mãi để lại nỗi xót thương, niềm day dứt như một câu hỏi ám ảnh trong lòng mỗi người: làm sao để không bao giờ trên mặt đất này còn có những trẻ em bất hạnh như cô bé bán diêm ?

Truyện nhẹ nhàng, dung dị nhưng đặt ra những vấn đề vô cùng sâu sắc, thể hiện giá trị nhân văn cao đẹp qua tấm lòng yêu thương, trân trọng con người của nhà văn. Cái kết truyện như một câu hỏi đầy day dứt, như một lời đề nghị nhà văn gửi tới độc giả nhiều thế hệ, ở mọi phương trời về cách sống, về thái độ, tình cảm đối với những người xung quanh, nhất là những mảnh đời bất hạnh.