Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong ký hiệu nhạc, dấu hóa (accidental) dùng để chỉ nốt nhạc bị biến âm,phân biệt với hóa biểu (key signature). Nói chung, người ta thường viết dấu hóa ngay sau khóa nhạc (clef) ở đầu bản nhạc mặc dù chúng có thể được viết ở những nơi khác của bản nhạc, chẳng hạn đặt sau vạch nhịp kép.Có 5 loại dấu hóa, thăng, giáng, thăng kép, giáng kép, dấu bình.Lợi ích từng loại:
– Dấu thăng: nâng cao nốt nhạc lên nửa cung
– Dấu giáng: hạ thấp nốt nhạc xuống nửa cung
– Dấu bình: hủy bỏ hiệu lực của dấu thăng và dấu giáng
Còn lại 2 dấu kia mình ko biết lợi ích nha
- Bài viết ở nhịp 2/4.
- Bài hát được chia thành 2 đoạn.
👉 Vậy đáp án đúng là:
Nhịp 2/4, bài hát chia làm 2 đoạn. 🎵
**Bầu trời tối, lấp lánh ánh đèn mờ dẫn lối Nỗi nhớ đã từng là mộng ước, Bên nhau với người yêu dấu. Gục đầu vào những ánh mắt đắm chìm, Rồi hờ hững, Cố mấy đến cùng cũng thành người dưng. Có nhưng không thành, Tình yêu anh như nắng đợi, Tìm về nhau dưới chân mây, Dặn lòng không thể lấp đầy. Em đi vội chẳng giữ lấy, Phải chi anh là kẻ tồi, Rời bỏ đi lúc yêu thôi, Thì đôi môi đâu thấy, Con tim đơn côi dối lòng chẳng buông. Trả lại em những nỗi buồn, Trả lại những niềm đau, Cả những vết thương sâu. Thêm bao lâu thì người sẽ thấu? Trả lại em những ước nguyện, Trả em lúc bình yên, Cả giây phút thiêng liêng, Bên hiên ôm nắng chiều khẽ rơi. Nhớ thương vơi đầy, Đàn vang lên gió mang theo. Tâm can đã lâu không còn thở than, Tiếng tình ta nhiều luyến tiếc. Biết nhau trong đời, Trời lại không muốn cho, Hay do không muốn chơi vơi. Cuộc tình long lanh, Có nhưng không thành, Tình yêu anh như nắng đợi, Tìm về nhau dưới chân mây, Dặn lòng không thể lấp đầy. Em đi vội chẳng giữ lấy, Phải chi anh là kẻ tồi, Rời bỏ đi lúc yêu thôi, Thì đôi môi đâu thấy, Con tim đơn côi dối lòng chẳng buông. Trả lại em những nỗi buồn, Trả lại những niềm đau, Cả những vết thương sâu. Thêm bao lâu thì người sẽ thấu? Trả lại em những ước nguyện, Trả em lúc bình yên, Cả giây phút thiêng liêng, Bên hiên ôm nắng chiều khẽ rơi. Này thời gian ơi hãy đứng lại, Ngày mà ta mới đôi mươi. Mỉm cười thôi chẳng thất vọng. Em ơi, mình đâu dang dở, Phải do anh là kẻ khờ, Chờ đợi những niềm đau, Cả những vết thương sâu. Bao lâu ôm tiếng lòng vỡ tan.**
nghe cho chill
thật sự nó là ai