Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1) A
8) có 3 đại từ : ông cụ , tôi , ba anh
Trong câu này có 3 đại từ xưng hô đó là:
Tôi: ngôi thứ 1, người nói
Anh: ngôi thứ 2, người nghe hay người đối diện
Ông: ngôi thứ 2, người đối diện
Dòng nào dưới đây có từ “Mặt” mang nghĩa gốc?
A. Gương mặt anh đầy lo lắng
B. Mặt bàn hình chữ nhật
C. Nhà quay mặt ra đường phố
D. Mặt trống được làm bằng da
Câu 8. (1 điểm) Câu văn “Tôi tưởng ông cụ là ba anh chứ?” có mấy đại từ xưng hô?
Có ......3..... đại từ xưng hô. Đó là các đại từ: ......tôi,ông cụ,anh.....................................................
Câu 2:
a) Hẹp nhà rộng bụng
b) Lá lành đùm lá rách
c) Việc nhỏ nghĩa lớn
d) Chết vinh còn hơn sống nhục
g) Thức khuya dậy sớm
Tham khảo:
Câu 1. Gạch bỏ những từ ngữ không thuộc nhóm trong các dãy từ sau:
a. cha, mẹ, chú, dì, ông, bà, cụ, cố, thím, mợ, cô, bác, cậu, anh, chị, cháu, chắt, chút, dượng, anh rể, chị dâu, cô giáo, anh họ, em họ,…
b. giáo viên, thầy giáo, cô giáo, hiệu trưởng, học sinh, bạn bè, bạn thân, lớp trưởng, tổ trưởng,
tổng phụ trách, liên đội trưởng, chi đội trưởng, tổ trưởng dân phố,…
c. công nhân, nông dân, họa sĩ, bác sĩ, kỹ sư, thành viên, giáo viên, thủy thủ, hải quân, phi công, tiếp viên hàng không, thợ lặn, thợ rèn, thợ điện, bộ đội, công an, dân quân tự vệ, học sinh, sinh viên,..
d. Kinh, Tày, Nùng, Thái, Mường, Dao, Hmông, Khơ-mú, Giáy, Ba-na, Ê-đê, Gia-rai, Kơ-nia, Xơ-đăng, Tà-ôi, Chăm, Khmer,…
Câu 2. Chọn những từ thích hợp điền vào chỗ trống để có những câu tục ngữ nói về phẩm chất tốt đẹp của nhân dân ta:
a. Hẹp nhà rộng | bụng |
| d. Chết vinh còn hơn sống nhục | ||
b. Lá lành | đùm lá | rách | e. Chết đứng | còn hơn sống quỳ | |
c. Việc nhỏ | nghĩa lớn | g. Thức khuya | dậy sớm | ||
Câu 3. |
|
|
|
|
|
Câu 4. Hãy điền vào mỗi chỗ trống một từ thích hợp: trắng nõn, trắng bệch, trắng tinh, trắng
hồng, trắng ngần, trắng đục, trắng trẻo, trắng xóa, trắng bạc, trắng muốt, trắng phau, trắng
bóng.
Tuyết rơi trắng xóa một màu
Vườn chim chiều xế trắng phau cánh cò
Da trắng bệch người ốm o
Bé khỏe đôi má non tơ trắng hồng
Sợi len trắng muốt như bông
Làn mây trắng bạc bồng bềnh trời xanh
Trắng tinh đồng muối nắng hanh
Ngó sen ở dưới bùn tanh trắng ngần
Lay ơn trắng nõn tuyệt trần
Sương mù trắng đục không gian nhạt nhòa
Gạch men trắng bóng nền nhà
Trẻ em trắng trẻo hiền hòa dễ thương.
Tham khảo:
Câu 5. Đặt câu có:
a. Từ “thơm” là danh từ (tiếng Nam Bộ)
Trái thơm này ngọt quá
b. Từ “thơm” là tính từ
Bông hoa đó thơm lừng
c. Từ “thơm” là động từ
Mẹ thơm lên má em bé
Câu 6. Dòng nào nêu đúng chủ ngữ trong câu: “Những tấm xi-măng cong cong đã đưa Miu đến trước mặt bác thợ xây.”
a. Tấm xi-măng
b. Tấm xi-măng cong cong
c. Những tấm xi-măng cong cong
d. Những tấm xi-măng cong cong đã đưa Miu
Câu 7. Dòng nào nêu đúng trạng ngữ trong câu: “Chợt trông thấy cậu Miu đương lúng túng, loanh quanh trong lòng tấm xi –măng, bác cười rất to.”
a. Chợt trông thấy
b. Chợt trông thấy cậu Miu đương lúng túng
c. Chợt trông thấy cậu Miu đương lúng túng, loanh quanh trong lòng tấm xi –măng
Câu 8. “tưởng tượng” thuộc từ loại gì?
a.danh từ b. động từ c. tính từ
Câu 9. Câu: “Óc tôi đột nhiên thấy êm ái vô cùng” có:
a. 3 từ đơn, 3 từ ghép.
b. 3 từ đơn, 1 từ ghép, 2 từ láy.
c. 3 từ đơn, 2 từ ghép, 1 từ láy.
Câu 10. Từ “trong” ở cụm từ “không khí nhẹ và trong” và từ “trong” ở cụm từ “trong không khí
mát mẻ” có quan hệ với nhau như thế nào?
a. là hai từ đồng âm
b. là một từ nhiều nghĩa
c. là hai từ đồng nghĩa
Câu 11. Khoanh tròn các quan hệ từ: Cảnh bao la của núi rừng và không khí mát mẻ châm vào da thịt.
Câu 12. Dòng nào nêu đúng chủ ngữ trong câu: Cảnh bao la của núi rừng và không khí mát mẻ châm vào da thịt.
a. Cảnh bao la
b. Cảnh bao la của núi rừng
c. Cảnh bao la của núi rừng và không khí mát mẻ
Câu 1. Gạch bỏ những từ ngữ không thuộc nhóm trong các dãy từ sau:
a. cha, mẹ, chú, dì, ông, bà, cụ, cố, thím, mợ, cô, bác, cậu, anh, chị, cháu, chắt, chút, dượng, anh rể, chị dâu, cô giáo, anh họ, em họ,…
b. giáo viên, thầy giáo, cô giáo, hiệu trưởng, học sinh, bạn bè, bạn thân, lớp trưởng, tổ trưởng,
tổng phụ trách, liên đội trưởng, chi đội trưởng, tổ trưởng dân phố,…
c. công nhân, nông dân, họa sĩ, bác sĩ, kỹ sư, thành viên, giáo viên, thủy thủ, hải quân, phi công, tiếp viên hàng không, thợ lặn, thợ rèn, thợ điện, bộ đội, công an, dân quân tự vệ, học sinh, sinh viên,..
d. Kinh, Tày, Nùng, Thái, Mường, Dao, Hmông, Khơ-mú, Giáy, Ba-na, Ê-đê, Gia-rai, Kơ-nia, Xơ-đăng, Tà-ôi, Chăm, Khmer,…
Rạng sáng, / ông cụ mà tối qua anh lính gặp / đã qua đời.
TN CN VN
TN: Rạng sáng
CN: ông cụ mà tối qua anh lính gặp
VN: đã qua đời
Đêm hôm ấy là một đêm tôi không bao giờ quên trong suốt những năm làm việc ở bệnh viện dã chiến. Gần mười hai giờ khuya, hành lang bệnh viện im ắng lạ thường. Ngoài sân, gió đêm thổi qua những hàng cây, mang theo cái lạnh buốt của mùa đông. Trong phòng bệnh cuối dãy, một cụ già đang nằm hấp hối. Từ nhiều ngày nay, cụ chỉ còn thoi thóp và luôn gọi tên người con trai đang ở ngoài mặt trận. Mỗi lần tỉnh lại, cụ lại nhìn ra phía cửa, đôi mắt đục mờ chất chứa một niềm mong ngóng đến đau lòng.
Tôi là y tá trực đêm hôm đó. Nhìn cụ như vậy, lòng tôi quặn lại. Tôi chỉ biết dịu dàng nắm tay cụ và khẽ nói:
Cụ ráng lên nhé, biết đâu sáng mai con trai cụ sẽ về.Nhưng ngay cả khi nói câu ấy, tôi cũng không dám chắc điều đó có thành sự thật hay không.
Đúng lúc ấy, một người lính trẻ được đưa đến bệnh viện. Anh có dáng người cao gầy, bộ quân phục phủ đầy bụi đường, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng và hiền. Trong tay tôi là giấy phép vào thăm bệnh nhân, trên đó ghi đúng cái tên người con trai của cụ già. Không chút nghi ngờ, tôi vội bước đến bên anh:
Anh đến rồi phải không? Ba anh đang chờ anh đấy. Cả ngày hôm nay cụ cứ nhắc mãi tên anh.Người lính nhìn tôi hơi sững lại, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi anh im lặng. Có lẽ anh nghĩ mình không nên chậm trễ thêm nữa. Tôi dẫn anh đi thật nhanh qua hành lang dài, đến bên giường của cụ già.
Tôi cúi xuống, ghé sát tai cụ, khe khẽ gọi:
Cụ ơi, con trai cụ đã về rồi đây!Đôi mắt đang nhắm nghiền của cụ chợt run run mở ra. Ánh mắt yếu ớt ấy nhìn người lính như muốn giữ lấy từng đường nét. Bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của cụ khẽ động đậy. Tôi thấy người lính trẻ lập tức bước tới, cúi xuống nắm lấy bàn tay ấy. Một điều kỳ lạ đã xảy ra: gương mặt hốc hác, đau đớn của cụ bỗng dịu lại. Những nếp nhăn như giãn ra, khóe môi khẽ rung rung, và trên khuôn mặt già nua ấy hiện lên vẻ bình yên đến lạ. Cụ khép mắt lại, dường như mãn nguyện vì cuối cùng cũng được gặp con trai.
Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng, để hai cha con có những giây phút riêng tư sau bao ngày xa cách.
Suốt đêm hôm đó, thỉnh thoảng đi ngang qua phòng bệnh, tôi vẫn thấy người lính ngồi im bên giường. Anh không hề chợp mắt. Một tay anh nắm chặt bàn tay cụ già, tay kia khẽ vuốt ve như an ủi. Thỉnh thoảng, anh cúi xuống thì thầm những lời rất nhỏ mà tôi không nghe rõ. Có lẽ đó là những lời yêu thương của một người con dành cho cha sau những ngày dài xa cách. Trong không gian tĩnh lặng của đêm khuya, hình ảnh ấy khiến tôi vô cùng xúc động.
Trời gần sáng. Bầu trời ngoài cửa sổ bắt đầu nhạt màu. Tôi bước vào phòng thì thấy hơi thở cụ già đã yếu dần. Người lính trẻ vẫn ngồi đó, ánh mắt trầm buồn nhưng rất đỗi dịu dàng. Anh ghé sát tai cụ lần cuối, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự bình yên. Một lát sau, cụ già khẽ thở ra, rồi nằm yên. Gương mặt cụ thanh thản như người vừa hoàn thành một điều ước lớn nhất đời mình.
Chúng tôi đến làm những thủ tục cần thiết. Tôi bước lại gần người lính, lòng đầy thương cảm:
Xin chia buồn với anh. Dù sao, cụ cũng đã ra đi trong thanh thản vì được gặp anh.Người lính nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn buồn bã. Anh chậm rãi hỏi:
Ông cụ là ai vậy, chị?Tôi sững người:
Anh nói sao? Ông cụ không phải là ba anh à?Anh lắc đầu, giọng nhẹ nhưng rõ:
Không, ông ấy không phải là ba tôi. Tôi chưa từng gặp ông cụ lần nào cả.Tôi bàng hoàng đến mức không nói nên lời. Anh khẽ giải thích:
Có lẽ bệnh viện đã nhầm tôi với con trai cụ vì trùng tên. Lúc chị đưa tôi vào, tôi định nói ra. Nhưng khi nhìn thấy ông cụ mở mắt, tôi hiểu rằng ông đang chờ con mình trong những giây phút cuối cùng. Ông yếu quá rồi, không thể nhận ra tôi không phải là con trai ông. Tôi nghĩ... ông rất cần có một người ở bên cạnh, nên tôi quyết định ở lại.Nghe anh nói, cổ họng tôi như nghẹn lại. Trước mắt tôi lúc ấy không còn là một người lính xa lạ nữa, mà là một con người có tấm lòng nhân hậu vô cùng lớn lao. Anh không cho cụ già sự thật, nhưng lại trao cho cụ điều quý giá hơn cả: sự bình yên trong phút cuối đời. Một người con ruột có thể vắng mặt vì lý do nào đó, nhưng một tấm lòng biết yêu thương thì vẫn có thể sưởi ấm một trái tim đang dần lạnh đi.
Tôi nhìn bàn tay người lính vẫn còn đặt trên tay cụ già. Bàn tay ấy chai sạn vì súng đạn, vì hành quân, vì những tháng ngày nơi chiến trường khốc liệt. Nhưng chính bàn tay ấy, trong đêm cuối cùng của một đời người, đã trở thành bàn tay thân ái, bàn tay của lòng nhân hậu, của sự cảm thông và tình người sâu sắc.
Nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn không quên đêm trực hôm ấy. Giữa chiến tranh khốc liệt, giữa bệnh tật và mất mát, tôi đã được chứng kiến một điều thật đẹp: con người vẫn có thể trao cho nhau hơi ấm bằng sự tử tế chân thành. Và tôi hiểu rằng, trên đời này, có những mối quan hệ không cần máu mủ ruột rà mà vẫn thiêng liêng đến xúc động, bởi chúng được gắn kết bằng tình thương.
Đêm ấy, một cụ già ra đi trong thanh thản. Còn tôi, tôi nhận ra rằng điều làm nên vẻ đẹp lớn nhất của con người không phải là danh phận, mà chính là trái tim biết yêu thương. Bàn tay của người lính trẻ năm ấy sẽ mãi là bàn tay thân ái mà tôi không bao giờ quên.
sau đây là bài văn sáng tạo của mình:
Đêm hôm ấy, bệnh viện chìm trong sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Những ánh đèn trắng nhợt hắt xuống hành lang dài hun hút. Gần 12 giờ khuya, tôi – một người lính trẻ vừa từ chiến trường trở về – đang ngồi chờ làm thủ tục thì cô y tá vội vã tiến lại gần.
“Anh đi theo tôi nhé, có người nhà đang chờ anh!” – cô nói nhanh, giọng đầy khẩn thiết.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị dẫn đến một căn phòng nhỏ. Trên giường là một cụ già gầy yếu, hơi thở đứt quãng. Cô y tá cúi xuống, khẽ gọi:
“Cụ ơi, con trai cụ đã về rồi đây!”
Tôi giật mình. Nhưng chưa kịp giải thích, ánh mắt yếu ớt của cụ đã mở ra. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy trong đôi mắt mờ đục kia ánh lên niềm hạnh phúc khôn tả. Đôi môi khô run run như muốn nói điều gì. Rồi cụ nắm chặt tay tôi.
Tôi lặng người.
Tôi hiểu… họ đã nhầm tôi với con trai cụ.
Tôi có thể lên tiếng ngay lúc đó. Nhưng nhìn khuôn mặt già nua bỗng giãn ra thanh thản, tôi không đành lòng. Tôi ngồi xuống, nắm lấy bàn tay gầy guộc ấy.
“Con đây rồi, ba yên tâm nhé…” – tôi khẽ nói, dù lòng mình nghẹn lại.
Suốt đêm hôm ấy, tôi không rời khỏi giường bệnh. Tôi kể cho “ba” nghe những câu chuyện mà tôi tưởng tượng ra: về quê nhà, về những mùa lúa chín, về những ngày bình yên mà có lẽ cụ hằng mong nhớ. Thỉnh thoảng, cụ siết nhẹ tay tôi như đáp lại.
Ngoài kia, màn đêm dần tan. Những tia sáng đầu tiên len qua khung cửa sổ. Hơi thở của cụ yếu dần… rồi lặng hẳn.
Tôi vẫn nắm tay cụ, cho đến khi các y bác sĩ bước vào.
Cô y tá đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe:
“Xin chia buồn với anh…”
Tôi ngập ngừng một lúc rồi hỏi:
“Ông cụ… là ai vậy chị?”
Cô y tá sững lại:
“Tôi tưởng… đó là ba anh?”
Tôi lắc đầu, nhẹ nhàng đáp:
“Không… tôi chưa từng gặp ông cụ trước đây.”
Cô nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Tôi chỉ khẽ nói:
“Có lẽ đã có sự nhầm lẫn. Nhưng lúc đó… ông cần một người con.”
Cô y tá im lặng. Cả căn phòng như lắng xuống.
Tôi bước ra khỏi bệnh viện khi mặt trời đã lên. Trong lòng tôi vẫn còn ấm áp lạ thường. Tôi biết, đêm qua mình không chỉ nắm một bàn tay – mà còn giữ lại cho một con người những giây phút cuối cùng đầy yêu thương.
Và có lẽ, ở đâu đó, người con thật của cụ sẽ không phải day dứt… vì cha mình đã ra đi trong vòng tay của “một người con”.
(Lưu ý: Đây chỉ là Bài tham khảo thôi nhé!)