K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

25 tháng 3

sinh :19/5 /1890

mất:2/9/1969(vì tránh ngày Quốc khánh nên cho vào ngày 3/9)

25 tháng 3

ngày sinh: 19/5/1890

ngày mất: 2/9/1969

6 tháng 3 2019

9h13

Bác Hồ sinh năm 1890

mất năm 1968

hok tốt

6 tháng 3 2019

Trả lời :

1 . 21 : 18

2 . 19/5/1890

3 . 2/9/1969

Hok tốt

2 tháng 5 2019

- Trong dòng thơ cuối cùng Bác Hồ sử dụng thành ngữ “khổ tận cam lai”

     + Ý muốn nói: trải qua hết những ngày đau khổ, tăm tối sẽ tới những ngày sung sướng, hạnh phúc trong độc lập, tự do

các bạn xem bài thơ về ngày 2/9 của mình xem có có hay ko nha mn Tháng chín thu gió nhẹ nhàng,Ba Đình rực rỡ sao vàng tung bay.Bác Hồ dáng đứng nơi đây,Đọc lời Tuyên ngôn dựng xây nước nhà.Ngàn năm xiềng xích đau xa,Hôm nay độc lập chan hòa niềm vui.Non sông thống nhất ngời ngời,Tổ tiên mỉm cười, đất trời ngân vang.Bao người ngã xuống điêu tàn,Máu hồng tô thắm giang san kiêu hùng.Đường...
Đọc tiếp

các bạn xem bài thơ về ngày 2/9 của mình xem có có hay ko nha mn

Tháng chín thu gió nhẹ nhàng,
Ba Đình rực rỡ sao vàng tung bay.
Bác Hồ dáng đứng nơi đây,
Đọc lời Tuyên ngôn dựng xây nước nhà.

Ngàn năm xiềng xích đau xa,
Hôm nay độc lập chan hòa niềm vui.
Non sông thống nhất ngời ngời,
Tổ tiên mỉm cười, đất trời ngân vang.

Bao người ngã xuống điêu tàn,
Máu hồng tô thắm giang san kiêu hùng.
Đường dài cách mạng gian truân,
Nhân dân vùng dậy muôn phần hi sinh.

Mồng hai tháng chín hiển linh,
Tự do – hạnh phúc – thanh bình sáng soi.
Nghe như tiếng hát muôn nơi,
Quê hương rạng rỡ, đất trời ngát hương.

Dẫu bao bão tố phong sương,
Việt Nam vững bước trên đường vinh quang.
Tự hào dáng đứng hiên ngang,
Năm châu bè bạn hân hoan đón chào.

Con thuyền cách mạng vươn cao,
Bác trao thế hệ ngọt ngào niềm tin.
Hôm nay đất nước thanh bình,
Nhớ ngày lịch sử lung linh thu vàng.

7
29 tháng 8 2025

Hay nha. Bạn xử lý mấy chỗ lỗi từ vựng là ổn thôi nhé

21 tháng 4 2021

19-5-1890

21 tháng 4 2021

Bác Hồ sinh ngày 19 tháng 5 năm 1890

 

30 tháng 12 2021

rồi câu hỏi là j 

 

16 tháng 2 2022

TL:

Phạm Văn Đồng

Ngày sinh: 01/03/1906

Ngày Mất: 29/04/2000

Quê quán: Đức Tân, Mộ Đức, Quảng Ngãi

Ông là học tròn và là công sự gần gũi của Hồ Chí Minh

Chúc bạn học tốt

@tienloc

<_>

*-*

16 tháng 2 2022

Phạm Văn Đồng:

Ngày/nơi sinh: 1 tháng 3, 1906

Ngày mất: 29 tháng 4, 2000

Quê quán:Đức Tân, Mộ Đức, Quảng Ngãi.

Ông là học trò và là cộng sự gần gũi của Hồ Chí Minh

HT

bài này đc ko góp ý vs Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ có tính chất tự sự ( như Lượm hoặc Đêm nay Bác không ngủ ) theo những ngôi kể khác nhau ( ngôi thứ ba hoặc ngôi thứ nhất )BÀI LÀM Khoảng thời gian quý giá và ấm áp nhất trong cuộc đời của tôi là được ở bên Bác Hồ. Đến giờ những tháng ngày, kỉ niệm ở bên Bác vẫn không phai mờ trong tâm trí của tôi....
Đọc tiếp

bài này đc ko góp ý vs 

Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ có tính chất tự sự ( như Lượm hoặc Đêm nay Bác không ngủ ) theo những ngôi kể khác nhau ( ngôi thứ ba hoặc ngôi thứ nhất )
BÀI LÀM 
Khoảng thời gian quý giá và ấm áp nhất trong cuộc đời của tôi là được ở bên Bác Hồ. Đến giờ những tháng ngày, kỉ niệm ở bên Bác vẫn không phai mờ trong tâm trí của tôi. Ngày mà tôi cảm nhận được tình thương to lớn của Bác dành cho bộ đội chúng tôi và nhân dân cả nước là cuối năm 1950.
Ngày ấy tôi là một chiến sĩ quân đội, được cử ra chiến trường, cũng lúc ấy Bác Hồ ra chiến trường để chỉ đạo tiến quân. Vào một đêm khuya, trời mưa lâm râm vẫn không dứt, kéo theo những cơn gió lạnh buốt thổi vào mái lầu tranh xơ xác. Tôi chợt tỉnh dậy thì thấy Bác Hồ vẫn còn thức. Bác ngồi lặng yên bên bếp lửa với vẻ mặt trầm ngâm có vẻ Bác đang suy nghĩ về việc dân, việc nước. Tôi nhìn Bác thì cảm thấy thương Bác vì chỉ lo cho dân cho nước giờ trông Bác đã già nhiều hơn. Bác nhón chân đi thật nhẹ nhàng, lặng lẽ đốt lửa sưởi ấm cho chúng tôi. Giống như ngừơi mẹ, ngừơi cha chăm sóc cho con cái Bác đã khiến cho tôi hiểu được tình thương bao la rộng lớn ấy. 
Không chỉ đốt lửa là hành động khiến tôi không quên được mà Bác còn đi dém chăn cho chúng tôi. Hành động dém chăn cho chúng tôi mà quên cả giấc ngủ của Bác khiến tôi không khỏi xúc động. Nhìn những gì Bác làm cho chúng tôi cứ tưởng như là mơ, bóng Bác thì cao như vô cùng vô tận. Tình cảm của Bác dành cho chúng tôi lúc đó còn ấm áp hơn cả ngọn lửa hồng. Tôi xúc động xao xuyến, không nén được tình cảm dâng trào ấy, thì thầm tôi hỏi nhỏ Bác:
_ Bác ơi! Bác chưa ngủ? Bác có lạnh lắm không?
Bác quay qua nhìn tôi với giọng ấm áp, triều mến vô cùng:
_ Chú cứ việc ngủ ngon, để mai còn lấy sức đi đánh giặc. 
Vâng lời Bác tôi liền nhắm mắt, nhưng chẳng hiểu sao bụng tôi vẫn còn bồn chồn,nôn nao thấp thỏm vì nghĩ rằng Bác đã cao tuổi rồi, thức khuya như vậy sớm muộn gì thì cũng ốm mất. Chiến dịch thì còn dài, Bác thức khuya cả đêm như thế, thì hôm sau lấy sức đâu mà đi.
Trong đêm khuya vắng lặng ấy, tôi đã ngủ từ khi nào không hay biết. Thời gian trôi nhanh thật, trời thì sắp sáng mất rồi. Tôi liền giật mình thức dậy và ngồi đếm thầm rằng đây là là lần thứ ba mình thức dậy thế mà Bác vẫn còn thức thế kia. Bác ngồi im như pho tượng, đôi mắt trĩu nặng suy tư đăm đăm nhìn ngọn lửa hồng. Không thể đành lòng, tôi bèn lên tiếng: 
_Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi! Bác ơi mời bác ngủ. 
Bác vẫn nói nhẹ nhàng như lần trước:
– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.Bác ngủ không được ngon vì cảm thấy không an lòng. Trời thì mưa, đã thế đoàn công dân đêm nay còn phải ngủ ngoài rừng, chỉ có mỗi cái manh áo mỏng để phủ làm chăn thì sẽ ướt và lạnh lắm. Bác càng nghĩ thì càng nóng ruột. Chỉ mong trời sáng mau mau. 
Nghe Bác nói, tôi càng hiểu tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác lo cho chiến sĩ, dân công, cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh dũng của toàn dân. Lòng vui sướng mênh mông vì được ở bên Người, đêm hôm ấy tôi đã thức cùng Bác. 
Sung sướng và tự hào biết bao, tôi được làm người chiến sĩ chiên đấu dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng, của Bác! Bác đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình giai cấp đẹp đẽ và cao quý. Dường như hiểu được lòng tôi, những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng. Bác thật xứng đáng là tấm gương của mỗi chúng ta noi theo. Bác là vị cha già vĩ đại, vị cha già kính yêu của dân tộc. Bác đã quên đi giấc ngủ đáng quý của mình để hi sinh lo lắng cho tổ quốc. Ngọn lửa hồng năm xưa Bác đã đốt lên cũng như đang thắp sáng tương lai hoà bình cho đất nước ta. 

 

5
20 tháng 7 2016

hayleuleu

20 tháng 7 2016

verry goodleuleu

8 tháng 12 2016

Bài này sử dụng kiểu chơi chữ đồng âm.(khổ: đắng; tận: hết; cam: ngọt; lai: đến)

Bạn tham khảo nhé! Chúc bạn học tốt!

 
12 tháng 12 2016

khổ tận <--> cam lai

 

Tôi còn nhớ rõ cái không khí của những ngày cận Tết xưa, đó là những ngày bà tôi tất bật đi cắt những tàu lá chuối, lá dừa để phơi khô gói bánh. Là những ngày mẹ tôi mua đủ các thứ nào thịt đầu heo, thịt nạc lưng, thịt ba rọi, nào khổ qua, nào gạo, nào nếp, nào củ gừng, củ kiệu, nào dưa, nào cải... Là ngày bố tôi bê về nhà những chậu hoa mồng gà, những cành hoa mai vàng...
Đọc tiếp

Tôi còn nhớ rõ cái không khí của những ngày cận Tết xưa, đó là những ngày bà tôi tất bật đi cắt những tàu lá chuối, lá dừa để phơi khô gói bánh. Là những ngày mẹ tôi mua đủ các thứ nào thịt đầu heo, thịt nạc lưng, thịt ba rọi, nào khổ qua, nào gạo, nào nếp, nào củ gừng, củ kiệu, nào dưa, nào cải... Là ngày bố tôi bê về nhà những chậu hoa mồng gà, những cành hoa mai vàng thắm. Là ngày tôi theo chân bố đi tảo mộ và bỗng thấy mắt mình rưng rưng, thấy lòng dạt dào cảm xúc mỗi khi nhìn bố thắp những nén hương và lâm râm khấn vái mời ông bà cùng về quây quần bên con cháu... Đó còn là đêm ba mươi cả nhà tôi quây quần bên nồi bánh chưng với tiếng lửa bập bùng, là thời khắc đoàn tụ vui vẻ, hạnh phúc nhất trong năm...

Còn Tết ngày nay? Tôi ngược xuôi trên phố, hòa vào dòng người hối hả của một cuộc sống đầy tất bật và lo toan. Với guồng quay của cuộc sống, việc chuẩn bị Tết ngày nay cũng vội vã và qua loa hơn. Cần thứ gì thì cứ vào chợ hay siêu thị là có ngay: từ bánh mứt, củ kiệu, dưa cải muối cho đến thịt đầu heo thấu... đều có sẵn, có phải vì vậy mà Tết ngày nay giảm đi hương vị?... Vậy nên ngày xưa ông bà ta thường nói là "ăn Tết", thường hỏi thăm nhau “Năm nay ăn Tết có lớn không?" để ám chỉ một năm sung túc thịnh vượng hay khó khăn vất vả. Còn ngày nay, chúng ta không "ăn Tết" mà chúng ta thường "nghỉ Tết". Tết hiện đại, người ta thích nghỉ ngơi thoải mái, đi chơi, du lịch cùng người thân và bạn bè.

Không biết Tết cổ truyền ngày nay nhạt và loãng hơn do cuộc sống hiện đại, hay vì tôi đã trưởng thành? Có lẽ là cả hai. Nhưng dù là "ăn Tết" ngày xưa hay "nghỉ Tết" của ngày nay đi nữa, những ngày Tết đều là những ngày vui vẻ nhất trong năm, ngày của đoàn viên hạnh phúc.                                                                 [tản văn thái hà]

Câu 1. Nêu phương thức biểu đạt và nội dung chính của bài đọc trên.

Câu 2. Theo bài đọc, Tết nay có gì thay đổi so với Tết xưa?

Câu 3. Theo Thái Hà, điều gì có ý nghĩa quan trọng nhất, là điểm chung nhất giữa Tết xưa và Tết nay?

Câu 4. Phân tích cấu tạo ngữ pháp của câu:

Nhưng dù là "ăn Tết" ngày xưa hay "nghỉ Tết" của ngày nay đi nữa, những ngày Tết đều là những ngày vui vẻ nhất trong năm, ngày của đoàn viên hạnh phúc.

bạn nào giúp mình mình xin cảm ơn bạn rất nhiều

 

1
2 tháng 2 2022

Bài này mình tự làm, nếu sai sót mong bạn thông cảm nhé!!

Câu 1: 

PTBĐ: Tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm

Nội dung chính: Nói về sự khác biệt giữa Tết xưa và Tết nay

Câu 2:
Tết nay thay đổi so với Tết xưa là:
- Với guồng quay của cuộc sống, việc chuẩn bị Tết ngày nay cũng vội vã và qua loa hơn.

- Cần thứ gì thì cứ vào chợ hay siêu thị là có ngay: từ bánh mứt, củ kiệu, dưa cải muối cho đến thịt đầu heo thấu... đều có sẵn

- Ngày nay, chúng ta không "ăn Tết" mà chúng ta thường "nghỉ Tết". Tết hiện đại, người ta thích nghỉ ngơi thoải mái, đi chơi, du lịch cùng người thân và bạn bè.

Câu 3: 

Dù là "ăn Tết" ngày xưa hay "nghỉ Tết" của ngày nay đi nữa, những ngày Tết đều là những ngày vui vẻ nhất trong năm, ngày của đoàn viên hạnh phúc. 

2 tháng 2 2022

Bạn ơi, nếu câu 1 là PTBĐ chính thì cho mình sửa lại xíu nha!! :>
=> PTBĐ chính: Tự sự

Nội dung chính: < Vẫn giữ nguyên >