Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Tự vấn bản thân: Trong những khoảnh khắc yên tĩnh, con người có cơ hội nhìn lại hành động, suy nghĩ, sai lầm và cả những ước mơ của mình. Sự thinh lặng giúp ta trung thực hơn với chính mình.
- Thấu hiểu thế giới xung quanh: Như cái cây của Lovelock, vạn vật trong tự nhiên vận hành trong sự thinh lặng tuyệt đối. Lắng nghe sự thinh lặng giúp ta cảm nhận được nhịp đập của sự sống, sự biến đổi tinh tế của thiên nhiên mà những âm thanh huyên náo thường che lấp.
- Tăng cường sự tập trung và sáng tạo: Khi không bị phân tán bởi tiếng ồn, trí óc con người hoạt động hiệu quả hơn, ý tưởng mới mẻ dễ dàng nảy sinh.
- Văn học hiện thực phê phán: Các nhà văn như Vũ Trọng Phụng (Số đỏ), Ngô Tất Tố (Tắt đèn) đã sử dụng ngòi bút sắc bén để phơi bày những thói hư tật xấu, sự bất công của xã hội, nhằm thức tỉnh cộng đồng. Cái đẹp trong tác phẩm của họ là cái đẹp của sự thật trần trụi, có sức lay động mạnh mẽ.
- Văn học cách mạng: Các nhà thơ như Tố Hữu (Việt Bắc) đã gắn thơ ca với sự nghiệp đấu tranh của dân tộc. Thơ của ông vừa giàu tính trữ tình, vừa mang tính chính trị sâu sắc, là tiếng nói chung của cộng đồng trong công cuộc giải phóng dân tộc.
Câu 1: Nghị luận xã hội (8 điểm)
Chủ đề: Lắng nghe sự thinh lặng
Bài làm:
Con người thường bị cuốn vào những ồn ào, náo nhiệt của cuộc sống, đến mức quên mất rằng sự thinh lặng cũng có thể nói lên rất nhiều điều quan trọng. Trong đoạn văn của James Lovelock, Trái Đất được ví như một cái cây lặng lẽ tồn tại và phát triển một cách âm thầm. Điều đó khiến ta nhận ra: có những thay đổi lớn lao, những câu chuyện sâu sắc không cần lời nói vẫn đang diễn ra ngay bên cạnh chúng ta, trong sự yên tĩnh và tĩnh lặng.
Lắng nghe sự thinh lặng chính là một cách để ta thấu hiểu, cảm nhận sâu sắc hơn về thế giới xung quanh. Sự thinh lặng không phải là khoảng trống, không phải là sự vắng mặt của âm thanh, mà là một trạng thái tích cực, chứa đựng sự sống động và những thông điệp mà tiếng ồn không thể mang lại. Khi ta biết dừng lại, lắng nghe thinh lặng, ta sẽ nhận ra những vẻ đẹp tinh tế của thiên nhiên, sự biến đổi của cuộc sống và cả tiếng nói của chính tâm hồn mình.
Trong cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào guồng quay công việc, công nghệ, xã hội mà quên mất việc dành thời gian để yên tĩnh suy ngẫm, tĩnh tâm. Việc lắng nghe sự thinh lặng không chỉ giúp ta lấy lại cân bằng tinh thần mà còn giúp ta hiểu rõ hơn về bản thân và những giá trị cuộc sống. Sự thinh lặng là nguồn sức mạnh để ta đối diện với khó khăn, là không gian để nuôi dưỡng trí tuệ và lòng nhân ái.
Thực tế, nhiều bậc vĩ nhân, nhà sáng tạo nghệ thuật, nhà tư tưởng đều trân trọng khoảng lặng để sáng tạo và suy nghĩ sâu sắc. Thiên nhiên cũng dạy chúng ta bài học quý giá về sự kiên nhẫn và phát triển bền vững qua sự thinh lặng của cây cối, đất trời. Lắng nghe sự thinh lặng là học cách quan sát, trân trọng những điều nhỏ bé mà bền vững.
Như vậy, trong cuộc sống bộn bề ngày nay, mỗi người cần biết tôn trọng và dành thời gian lắng nghe sự thinh lặng. Đó là con đường dẫn ta đến sự thấu hiểu, cảm thông và yêu thương. Sự thinh lặng không phải là khoảng cách, mà là kết nối sâu sắc với thế giới và chính bản thân mình.
Kết luận:
Lắng nghe sự thinh lặng là nghệ thuật sống, là cách để ta khám phá những giá trị chân thật và trường tồn. Hãy học cách dừng lại, lắng nghe và cảm nhận, để cuộc sống thêm ý nghĩa và sâu sắc hơn.
Câu 2: Nghị luận văn học (12 điểm)
Bàn luận câu nói của A. Camus:
“Người nghệ sĩ tôi luyện bản thân trong mối tương quan liên tục giữa mình với người khác, tại quãng đường giữa cái đẹp không thể bỏ qua và cộng đồng không thể tách khỏi.”
Bài làm:
Albert Camus – nhà văn, triết gia lỗi lạc của thế kỷ XX đã đưa ra một quan điểm sâu sắc về người nghệ sĩ và vị trí của họ trong xã hội. Theo ông, người nghệ sĩ không tồn tại tách biệt mà luôn vận động trong mối quan hệ hai chiều: giữa cá nhân với cái đẹp và giữa cá nhân với cộng đồng.
Thứ nhất, cái đẹp không thể bỏ qua là mục tiêu, là lý tưởng mà người nghệ sĩ theo đuổi. Người nghệ sĩ luôn không ngừng tìm kiếm, sáng tạo ra cái đẹp qua tác phẩm của mình – đó có thể là vẻ đẹp thẩm mỹ, vẻ đẹp tư tưởng hay vẻ đẹp nhân văn. Cái đẹp ấy vượt lên trên sự tầm thường, cái đẹp là nguồn cảm hứng và là tiếng nói riêng của người nghệ sĩ, giúp họ khẳng định giá trị và bản sắc cá nhân.
Tuy nhiên, người nghệ sĩ cũng không thể tách rời cộng đồng – nơi họ sinh sống và làm việc. Cộng đồng là nơi cung cấp chất liệu sáng tạo, là đối tượng truyền tải thông điệp, là nguồn cảm hứng và cũng là nơi tác phẩm được đón nhận. Người nghệ sĩ có trách nhiệm phản ánh, phê phán xã hội, góp phần định hướng những giá trị tích cực, đồng thời thấu hiểu, đồng cảm với cuộc sống con người. Nghệ thuật vì thế luôn mang tính xã hội và nhân văn sâu sắc.
Mối tương quan liên tục giữa cái đẹp và cộng đồng tạo nên một con đường mà người nghệ sĩ phải đi – đó là quãng đường tôi luyện bản thân không ngừng nghỉ. Họ vừa phải giữ vững lý tưởng sáng tạo, vừa phải lắng nghe, giao tiếp và đồng hành với con người và xã hội. Nếu chỉ theo đuổi cái đẹp mà quên cộng đồng, nghệ thuật sẽ trở nên hời hợt, xa rời thực tế; ngược lại, nếu chỉ chú trọng cộng đồng mà thiếu cái đẹp, nghệ thuật sẽ mất đi giá trị thẩm mỹ và chiều sâu nhân văn.
Thực tế trong văn học Việt Nam và thế giới đã có nhiều nghệ sĩ tiêu biểu sống và sáng tạo theo tinh thần này. Họ luôn hướng tới cái đẹp – cái đẹp của sự chân thực, nhân hậu và tự do; đồng thời luôn giữ mối liên hệ mật thiết với đời sống nhân dân, phản ánh những vấn đề xã hội, con người một cách sâu sắc và thuyết phục.
Như vậy, câu nói của A. Camus đã nhấn mạnh sự cân bằng cần thiết trong đời sống nghệ sĩ, giữa cá nhân và xã hội, giữa cái đẹp và trách nhiệm cộng đồng. Người nghệ sĩ không chỉ là người sáng tạo mà còn là người đồng hành, người truyền cảm hứng và người bảo vệ những giá trị cao đẹp của nhân loại.
Kết luận:
Người nghệ sĩ thực sự là người tôi luyện trong hành trình kết nối giữa chính mình và cộng đồng, giữa cái đẹp không thể bỏ qua và trách nhiệm đối với xã hội. Chỉ khi đó, nghệ thuật mới phát huy được sức mạnh và giá trị đích thực của nó.
mày đừng so sánh tao với nó\n_vì nó là chó còn tao là người\n_Mày đừng bật cười khi nghe điều đó\n_vì cả mày và nó đều chó như nhau
Phần I
Câu 1:
Văn bản tập trung vào vấn đề nghị luận bàn về niềm tin vào bản thân, nỗ lực phấn đấu không bỏ cuộc để vượt qua những khó khăn, thác ghềnh bằng tự lực để chinh phục thành công.
Câu 2:
Biện pháp ẩn dụ:"thác ghềnh, chông gai trên đường" vì tác giả so sánh những chướng ngại vật trên đường đi hàng ngày của mỗi người cũng giống như những khó khăn, gian nan trên đường đời mỗi người phải trải qua để thành công.
Câu 3:
Tác giả đưa hai dẫn chứng về Walt Disney và Helen Keller là để làm dẫn chứng thuyết phục cho vấn đề cần nghị luận của mình đó là đã có những tấm gương gặp muôn vàn khó khăn trắc trở trong cuộc sống nhưng họ không buông xuôi hay dựa dẫm vào người khác mà biết cách đứng dậy sau vấp ngã và thành công.
Câu 4:
Em đồng ý với quan điểm:"Đôi khi niềm tin chúng ta có được cũng chỉ là học từ người khác". Những người đi trước và câu chuyện xoay quanh sự thành bại của họ chính là những bài học quý báu cho người sau. Những con người đi trước và thành công sau 1 quá trình gian nan đó chính là những bằng chứng sống để người đời sau tin tưởng vào mình dù có trải qua bao thác ghềnh, chông gai.
Phần II
Có một câu chuyện ngụ ngôn mà hồi bé chúng ta hay được nghe kể về cuộc đua của rùa và thỏ, con thỏ nhanh nhẹn nhưng lại tự phụ, xem thường đối thủ,tuy con rùa chậm chạp nhưng lại nỗ lực không ngừng, kết quả ai cũng biết, con rùa đã thắng con thỏ. Xuyên suốt câu truyện Rùa và Thỏ là ý chí của con rùa, nó không đầu hàng trước những thất bại. Rõ ràng, con thỏ có năng lực nhưng ý chí lại không tốt bằng con rùa, nó vẫn có thể về đến được vách đích nhưng con rùa vẫn chiến thắng nó,đó cũng là sự biểu trưng cho quyết tâm và ý chí của con rùa . Cũng có người từng nói “ Không phải đời người quá khó khăn, mà là do bạn nỗ lực chưa đủ”. Từ câu chuyện trên và câu nói trên, chúng ta có thể thấy được ý chí đóng 1 vai trò cực kì quan trọng trong mỗi bước tiến đến con đường thành công của mỗi con người.
Sức mạnh, trí tuệ hay thiên phú chỉ góp phần nào cho sự khác biệt giữa những người thành công và những người thất bại, nhưng hơn thế nữa quyết định chủ yếu là ở ý chí. Vậy ý chí hay sự quyết tâm là gì mà nó lại đóng góp không nhỏ vào chính cuộc đời chúng ta? Ý chí, nghị lực là ý thức, tính tự giác, mạnh mẽ, quyết tâm dồn nén sức lực, trí tuệ để đạt được tiêu chí, mục đích. Ý chí cũng là phẩm chất tâm lí đặc trưng của con người, thể hiện ở năng lực thực hiện những hành động có mục đích, đòi hỏi phải có nỗ lực khắc phục khó khăn.Ngay từ những điều đơn giản nhất trong cuộc sống, bạn được giao một công việc trong nhiều ngày, nhưng bạn đã cố gắng, tập trung để hoàn thành trước thời hạn và nhận thêm một việc làm mới, từ đó năng suất làm việc, hiệu quả công việc và sự tin tưởng từ người giao việc cũng từ đó tăng theo. Chỉ từ một sự quyết tâm nhỏ ấy thôi mà cũng kéo theo được vô cùng nhiều giá trị và lợi ích không chỉ đối với bản than mà còn đối với những người xung quanh chúng ta. Ý chí như thôi thúc bản thân mỗi chúng ta, như tiếp thêm cho ta phần nào sức mạnh để ngày càng tới gần hơn mục tiêu đã đề ra. Câu chuyện được minh chứng bởi Thomas Edison – nhà phát minh tài ba của thế kỉ XX, hơn 10.000 lần thất bại để đem được ánh sáng đến với nhân loại, nếu không có ông thì dường như việc bóng đèn xuất hiện với thế giới sẽ bị đẩy lùi đi mười mấy năm, rõ ràng, chính ý chí quyết tâm của Edison đã khiến con đường của nền văn minh hiện đại của con người trở nên ngắn lại.
Ý chí giúp chúng ta toàn sức tập trung vào mục tiêu bằng cách ngăn cản các suy nghĩ không liên quan khác xảy đến. Điều này đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ hoàn thành công việc một cách nhanh chóng và hiểu quả. Chủ tịch Hồ chí đã nói:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên”
Câu nói này càng như khẳng định vai trò quan trọng và to lớn của sức mạnh ý chỉ và quyết tâm, đáng sợ nhất không phải là những người có tài năng thiên bẩm mà là những người có nghị lực vươn lên. Ý chí rèn luyện bản thân sự quyết đoán và nhạy bén trong mọi vấn đề cuộc sống từ đó thúc đẩy hành trình của bản thân trở nên tinh gọn. Nghị lực là một yếu tố vô cùng quan trọng đối với bản thân mỗi người, tuy nhiên không phải ai cũng nhận ra được giá trị cốt lõi của nó. Trái ngược với những người có ý chí là những người thờ ơ, không đủ quyết tâm, nhụt trí trước những thử thách cuộc sống. Giới trẻ bây giờ không ít người chưa làm đã vội bỏ cuộc, thấy khó khăn đã nản chí, gặp thất bại thì hủy hoại và sống bất cần đời. Những người như thế thật đáng chê trách. Là học sinh, chúng ta cần khẳng định tư cách, ý chí, nghị lực vượt qua những khó khăn thử thách .Tài năng của con người được tạo bởi nhiều yếu tố. Trong đó yếu tố tự rèn là yếu tố quan trọng nhất để đi đến thành công. Để thấy mình không thấp hơn người khác, bản thân phải có sự lao động chăm chỉ, cần cù, không chùn bước trước gian nguy, phải biết tự tin vào chính bản thân trên bước đường đời.
Nhìn chung, một lần nữa cần phải khẳng định lại giá trị của câu nói “ Ý chí tốt làm con đường ngắn lại”. Ý chí mang đến thành công và giúp ta chinh phục mọi khó khăn trên con đường gập ghềnh phía trước. Những con người thành công và nổi tiếng nhất đều là những người có ý chí rất mạnh mẽ.Vậy nên việc rèn luyện và giữ vững một ý chí kiên cường luôn là điều tất yếu trên chặng đường của cuộc đời
Trong một thế giới nơi mọi giá trị đều có thể bị thay thế, và mọi chân lý đều có thể bị diễn giải lại, liệu niềm tin còn có thể là thật, hay nó chỉ là một ảo tưởng đẹp mà con người tự tạo ra để không sụp đổ?
Hãy viết một bài nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về bản chất của niềm tin trong thời đại mất phương hướng.
PLS PLS PLS !!!
Câu 1:
Từ thuở xa xưa thanh niên Việt Nam đã ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình đối với đất nước. Trong thời chiến họ luôn là lực lượng tiên phong trong các phong trào đánh giặc cứu nước, luôn là lực lượng nòng cốt của cách mạng, xả thân vì tổ quốc mà không tiếc thời tuổi trẻ. Vậy chúng ta những thanh niên may mắn được sinh ra trong thời bình, chúng là phải có trách nhiệm như thế nào để gìn giữ và bảo vệ tổ quốc, bảo vệ thành quả cách mạng đã được đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ đi trước, phải làm gì để xứng đáng hưởng được những thành quả ngày hôm nay. Mỗi chúng ta phải xác định cho mình một lí tưởng sống cao đẹp, phải có ước mơ và hoạch định ra cho mình một kế hoạch cụ thể, phải rèn đức luyện tài, phải hiểu được vai trò đất nước đối với chúng ta, có như vậy chúng ta mới xác định được đúng đắn nhiệm vụ của mình đối với đất nước. Chúng ta ra sức học tập cũng là đang thực hiện nhiệm của của mình với đất nước, nó không phải là một cái gì đó sâu xa như các bạn nghĩ nó chỉ đơn giản là làm tốt bổn phận của mình để phấn đấu trở thành một công dân tốt góp phần xây dựng một đất nước giàu đẹp vững mạnh. Như vậy trách nhiệm của thanh niên ở thời chiến hay thời bình đều do ý thức mỗi con người tuy nhiên nó lại được thực hiện bằng nhiều cách khác nhau.
Câu 2:
Bàn về kết thúc đoạn trích "Vợ chồng A Phủ"
– Ý kiến thứ nhất: hành động cắt nút dây mây cởi trói cứu A Phủ rồi chạy theo A Phủ của nhân vật Mị thật bất ngờ, đột ngột, không thể dự đoán trước: Đánh giá kết thúc của truyện Vợ chồng A Phủ là bất ngờ với mạch truyện, tâm trạng nhân vật Mị và cả người đọc.
– Ý kiến thứ hai: Đó là là một kết thúc tự nhiên, tất yếu: ý kiến này nhìn nhận, đánh giá kết thúc của tác phẩm trong mối quan hệ với lô gíc diễn biến tâm trạng nhân vật Mị và mạch vận động tất yếu của đời sống con người: khi bị dồn đẩy đến bước đường cùng, con người sẽ vùng lên tìm ánh sáng cho mình.
Bình luận các ý kiến:
Cả hai ý kiến đều đúng, không đối lập mà bổ sung cho nhau, giúp người đọc hiểu rõ hơn về tài năng kể chuyện, miêu tả nội tâm nhân vật của nhà văn Tô Hoài. Đồng thời, ta càng trân trọng hơn .tấm lòng yêu thương, đồng cảm của tác giả đối với người dân nơi đây.
câu 1: Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do
Câu 2: Biện pháp nghệ thuật là so sánh
Câu 3: Những câu thơ trên miêu tả rõ hình ảnh con người trước biển: dù bão dông, thiên nhiên khắc nghiệt như nào thì con người vẫn luôn lạc quan hướng về phía trước, con người vẫn bình thản, chịu đựng những đau thương, khó khăn thử thách
Câu 4: tình yêu quê hương biển cả được tác giả thể hiện qua đoạn trích: tác giả đã dành tình yêu tha thiết với que hương mình, dù có bão giông, gió lốc thì biển vẫn là nơi tìm về của những đứa con làng chài. Biển còn là nơi ông cha ta làm lên tất cả vì vậy tình yêu biển vả còn là sự biết ơn, chân trọng quá khứ.
Câu 1 : Đoạn trính trên được viết theo thể thơ : Tự do
Câu 2: Biện pháp tu từ được sử dụng : So sánh
Câu3 :
- Hình tượng biển ( thiên nhiên ) dù bão giông,khắc nghiệt thì những con người lao động không vì thế mà sợ hãi - đó là cách con người làm chủ được thiên nhiên,coi đó chỉ như một thử thách,một lẽ thường tình của mẹ thiên nhiên,họ vẫn bình thản,bản lĩnh,kiên cường trước những đau thương mà thiiên nhiên gây ra.
- Người lao động Việt Nam mạnh mẽ,cần cù,luôn lạc quan,kiên cường vượt qua khó khăn vững bước trên mặt biển
Câu 4 :
Qua đoạn trích,có thể thấy được rõ nét nhất 2 thứ : Tình cảm sâu nặng mà tác giả dành cho biển cả quê hương và sư trân trọng công lao của ông cha ta trong quá khứ.Tình cảm của tác giả dành cho biển cả quê hương rất sâu sắc,dẫu có khắc nghiệt, khó khăn nhưng biển vẫn là nơi nuôi sống những con người Việt Nam,là nhà,là nơi ta tìm về.Đặc biệt,tình yêu không chỉ thể hiện qua sự trân trọng quá khứ, biết ơn công lao cha ông ta,phát huy lại truyền thống dân tộc,tao nên sức mạnh đoàn kết giữa người với người
1, nghị luận
2, Tác dụng: nhấn mạnh thông điệp mà văn bản muốn truyền đạt đó là vai trò của hy vọng đối với đời sống tinh thần của mỗi con người.
3,
Tác giả cho rằng "hy vọng duy trì cuộc sống của chúng ta mà không có gì có thể thay thế được" bởi vì hy vọng chính là những niềm tin vào những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống, là những niềm tin vững chắc vào những điều tuyệt vời sẽ xảy ra. Chính vì vậy, nhờ có hy vọng mà con người dù trong hoàn cảnh tồi tệ và tối tăm nhất vẫn sẽ luôn vững tin và có sức mạnh để tiếp tục nỗ lực và vượt qua được những thử thách chông gai. Nói cách khác, hy vọng chính là nguồn sức mạnh tinh thần của mỗi người trong cuộc sống.
4,
Thông điệp mà em tâm đắc nhất chính là "đừng bao giờ đánh mất hy vọng". Bởi vì hy vọng chính là nguồn sức mạnh giúp mỗi cá nhân vượt qua những thử thách, chông gai và mở ra con đường cho mỗi người định hướng trong tương lai. Nhờ có hy vọng mà con người vẫn tích cực và hạnh phúc sống dù trong hoàn cảnh bế tắc vì còn hy vọng là còn sức mạnh tinh thần để đạt được điều mà mình mong muốn.


What?
manager là gì vậy mn
Câu 1.
Trong bài thơ "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", Đinh Hoàng Anh đã khắc họa một tâm trạng đầy hoài niệm nhưng cũng rất kiên định của nhân vật trữ tình khi đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành. Mở đầu bằng sự thừa nhận "Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành", tác giả cho thấy một sự gắn bó mãnh liệt với quá khứ; đó không chỉ là kỷ niệm mà là một phần máu thịt, là bản sắc của cái tôi tuổi trẻ. Tâm trạng ấy không dừng lại ở sự luyến tiếc bi lụy, mà chuyển hóa thành một lời nguyện ước: "xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại". Hình ảnh "màu cỏ dại" tượng trưng cho sự sống bền bỉ, mộc mạc và tự nhiên, cho thấy nhân vật trữ tình muốn lưu giữ những ký ức ấy theo cách tươi mới nhất để làm hành trang cho tâm hồn. Động từ "đi mãi" khẳng định một tư thế dấn thân, không ngừng nghỉ của trái tim khao khát khám phá và trải nghiệm, nhưng vẫn lấy quá khứ làm điểm tựa. Đặc biệt, hình ảnh "ngôi sao trắng" ở cuối trời như một biểu tượng của hy vọng, của đức tin trong sáng luôn "chở ta" đi qua những dông bão cuộc đời. Qua khổ thơ, ta cảm nhận được một tâm hồn nhạy cảm, trân trọng những giá trị cũ nhưng cũng đầy bản lĩnh, luôn tin tưởng vào sự dẫn dắt của những điều tốt đẹp từ tuổi thanh xuân trên hành trình tương lai phía trước.
Câu 2.
Tuổi trẻ không chỉ được định nghĩa bằng số tuổi, mà còn được đo bằng độ rực rỡ của những ước mơ. Trong khổ thơ của Đinh Hoàng Anh, hình ảnh "ngôi sao trắng vẫn chở ta" nơi cuối trời chính là biểu tượng cho niềm tin và lý tưởng. Từ những vần thơ đầy hoài niệm ấy, ta nhận ra một bài học sâu sắc: trên hành trình trưởng thành, việc nuôi dưỡng khát vọng chính là động cơ vĩnh cửu giúp mỗi người trẻ vượt qua giông bão để cập bến thành công.
Khát vọng là gì? Đó không phải là những mong muốn nhất thời, phù phiếm mà là những mục tiêu cao đẹp, là khao khát cháy bỏng được cống hiến và khẳng định giá trị bản thân. Nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành là quá trình chúng ta chăm chút, giữ lửa cho ước mơ ngay cả khi đối mặt với những thất bại ê chề hay sự khắc nghiệt của thực tế.
Tại sao tuổi trẻ cần phải có khát vọng? Thứ nhất, khát vọng đóng vai trò như một chiếc kim chỉ nam. Thế giới rộng lớn và đầy rẫy những ngã rẽ, nếu không có một đích đến cụ thể, người trẻ rất dễ rơi vào trạng thái mông lung, vô định. Khát vọng giúp ta biết mình là ai, mình muốn gì và cần phải làm gì. Thứ hai, nó là nguồn sức mạnh tinh thần vô song. Trưởng thành là một quá trình đầy rẫy những "vết xước". Khi đối mặt với áp lực học tập, sự nghiệp hay những vấp ngã đầu đời, chính khát vọng sẽ là điểm tựa để ta đứng dậy. Giống như nhân vật trữ tình trong thơ Đinh Hoàng Anh, dù "bao hồi ức xưa bỏ lại không đành" nhưng vẫn chọn "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" để trái tim "không ngừng đi mãi". Đó là tư thế của người có lý tưởng: luôn tiến về phía trước bằng tất cả sự tươi mới và bền bỉ.
Trong thực tế, chúng ta đã thấy biết bao tấm gương tiêu biểu. Những bạn trẻ miệt mài bên trang sách hay những dòng mã code đến tận đêm khuya để chinh phục đỉnh cao tri thức, hay những khởi nghiệp gia trẻ tuổi chấp nhận thất bại nhiều lần để tạo ra giá trị cho xã hội. Họ chính là những người đang "nuôi dưỡng khát vọng". Tuy nhiên, thật đáng buồn khi một bộ phận thanh niên hiện nay lại sống thiếu lý tưởng, chọn lối sống "phẳng", sợ va chạm và dễ dàng từ bỏ khi gặp khó khăn. Họ để mặc cho "ngôi sao" trong lòng mình vụt tắt trước khi kịp tỏa sáng.
Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không đồng nghĩa với tham vọng mù quáng. Khát vọng cần đi đôi với hành động thực tế và đạo đức. Chúng ta không thể chỉ ngồi mơ mộng về một "ngôi sao trắng" mà không chịu bắt tay vào "nhuộm mướt màu cỏ dại" – nghĩa là không chịu rèn luyện và trau dồi bản thân từ những điều nhỏ bé nhất.
Hành trình trưởng thành của mỗi người là một cuốn sách mà chúng ta là tác giả. Đừng để cuốn sách ấy trở nên nhạt nhẽo vì thiếu đi những chương hồi về sự nỗ lực. Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ, và hãy để khát vọng tuổi trẻ dẫn lối, bởi "nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chở ta".
@thân thế anh quản lí á
Câu 2: Tuổi trẻ với việc nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành (Khoảng 600 chữ) I. Mở bài
- Dẫn dắt từ ý thơ của Đinh Hoàng Anh: Trưởng thành không chỉ là sự thay đổi về con số tuổi tác mà là một cuộc hành trình kiếm tìm bản sắc.
- Nêu vấn đề nghị luận: Vai trò quan trọng của việc nuôi dưỡng khát vọng đối với người trẻ trong hành trình trưởng thành.
II. Thân bài 1. Giải thích- Khát vọng: Là những mong muốn, ước mơ cao đẹp, là động lực thúc đẩy con người hành động để đạt được mục tiêu lớn lao trong cuộc sống.
- Hành trình trưởng thành: Là quá trình con người hoàn thiện về cả trí tuệ, tâm hồn và bản lĩnh.
2. Phân tích và Chứng minh- Khát vọng là kim chỉ nam: Giữa những biến động của tuổi trẻ, khát vọng giúp chúng ta xác định được phương hướng, tránh bị sa ngã hay mất phương hướng (như "ngôi sao trắng" trong bài thơ).
- Khát vọng tạo ra sức mạnh vượt khó: Trưởng thành luôn đi kèm với vấp ngã. Người có khát vọng sẽ xem thất bại là bài học, có thêm ý chí để "nhuộm mướt" những khó khăn khô cằn thành cơ hội.
- Khát vọng làm phong phú tâm hồn: Việc theo đuổi ước mơ giúp tuổi trẻ trở nên rực rỡ, sống có mục đích và cống hiến được nhiều giá trị cho cộng đồng thay vì lối sống ích kỷ, hẹp hòi.
- Dẫn chứng: Có thể lấy ví dụ về các tấm gương trẻ khởi nghiệp, các vận động viên vượt qua nghịch cảnh, hoặc chính sự kiên trì của những người trẻ đang nỗ lực học tập mỗi ngày.
3. Phản biện (Mở rộng)- Khát vọng khác với tham vọng viển vông. Khát vọng cần đi đôi với năng lực và sự nỗ lực thực tế.
- Phê phán một bộ phận giới trẻ sống không mục đích, "thờ ơ", "vô cảm" hoặc dễ dàng từ bỏ khi gặp áp lực.
4. Bài học nhận thức và hành động- Nhận thức: Hiểu rằng khát vọng là nhiên liệu của thành công.
- Hành động: Cần bắt đầu từ những mục tiêu nhỏ, không ngừng học hỏi, rèn luyện bản lĩnh và giữ vững niềm tin vào bản thân.
III. Kết bàiCâu 1:
Trong khổ thơ cuối của bài thơ "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", Đinh Hoàng Anh đã khắc họa một tâm trạng đầy tinh tế: đó là sự giao thoa giữa nỗi luyến lưu quá khứ và niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Cụm từ "bỏ lại không đành" cho thấy một tâm hồn nặng lòng với những "hồi ức xưa" – những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng cũng đầy nuối tiếc của tuổi trẻ. Tuy nhiên, nhân vật trữ tình không chìm đắm trong u sầu mà chọn cách "nhuộm cho mướt màu cỏ dại". Hình ảnh "cỏ dại" đầy sức sống biểu tượng cho sự trân trọng những giá trị bình dị, dùng quá khứ làm bệ phóng để nuôi dưỡng tâm hồn thêm xanh mát. Nhịp thơ chuyển từ băn khoăn sang quyết đoán với hình ảnh "tim ta không ngừng đi mãi". Đó là sự chuyển hóa từ nỗi đau mất mát thành động lực dấn thân. Kết thúc bằng hình ảnh "ngôi sao trắng" ở "cuối trời" vẫn bền bỉ "chờ ta", khổ thơ gợi ra sự bình yên và niềm tin bất diệt. Nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp của một người trưởng thành: biết trân trọng cái cũ nhưng vẫn kiên định, lạc quan hướng về phía ánh sáng của lý tưởng và hy vọng.
Câu 2:
Mỗi chúng ta khi bước sang tuổi mười tám đều từng tự hỏi: "Còn lại gì sau những năm tháng thanh xuân?". Trong bài thơ của Đinh Hoàng Anh, hình ảnh cánh buồm và ngôi sao trắng đã gợi mở một câu trả lời quan trọng: cái còn lại quý giá nhất chính là khát vọng. Thật vậy, đối với tuổi trẻ, việc nuôi dưỡng khát vọng không chỉ là ước mơ về sự thành công, mà còn là kim chỉ nam trong hành trình trưởng thành đầy thử thách.
Khát vọng là những mong muốn, mục tiêu lớn lao, tốt đẹp mà con người khao khát đạt được. Khác với những mơ mộng hão huyền, khát vọng của tuổi trẻ gắn liền với ý chí và sự nỗ lực. Trong hành trình trưởng thành, khát vọng đóng vai trò như một ngọn hải đăng. Giữa những "miền đất lạ" và những lúc "lửa đã tắt, tro đã nguội" của khó khăn, chính khát vọng là nguồn năng lượng thôi thúc ta tiếp tục bước đi, giúp ta không bị gục ngã trước những thất bại đầu đời.
Nuôi dưỡng khát vọng giúp tuổi trẻ khai phá được những giới hạn của bản thân. Khi có một mục tiêu đủ lớn, chúng ta sẽ tự học hỏi, rèn luyện và dũng cảm đối mặt với thử thách. Những trải nghiệm từ việc thực hiện khát vọng sẽ giúp ta trả lời được câu hỏi "ta là ai" ở cuối con đường. Một người trẻ sống có khát vọng không chỉ làm đẹp cho cuộc đời mình mà còn đóng góp tích cực cho sự phát triển của xã hội, tạo nên một cộng đồng năng động và đầy sức sống. Hãy nhìn những bạn trẻ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng hay những vận động viên miệt mài tập luyện vì màu cờ sắc áo, ta sẽ thấy sức mạnh thần kỳ của khát vọng.
Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn có một bộ phận người trẻ sống thiếu lý tưởng, "bằng lòng với thực tại" hoặc sợ hãi trước những cơn giông bão của cuộc đời. Lại có những người nhầm tưởng khát vọng với tham vọng ích kỷ, bất chấp tất cả để đạt được mục đích. Đó là những quan niệm sống lệch lạc cần bị phê phán. Khát vọng chân chính phải gắn liền với đạo đức và lợi ích chung của cộng đồng.
Là một học sinh đang đứng trước ngưỡng cửa của kỳ thi quốc gia và sự trưởng thành, tôi hiểu rằng khát vọng không cần phải là điều gì đó quá vĩ đại. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là quyết tâm đỗ vào ngôi trường mình yêu thích hay trở thành một người có ích. Để nuôi dưỡng khát vọng, chúng ta cần không ngừng học tập, mở lòng với những trải nghiệm mới và quan trọng nhất là không được từ bỏ khi gặp gian nan.
Tóm lại, hành trình trưởng thành của mỗi người sẽ trở nên vô nghĩa nếu thiếu đi bóng dáng của những ước mơ. Như ngôi sao trắng vẫn chờ đợi ở cuối chân trời, khát vọng sẽ luôn là người bạn đồng hành trung thành nhất, đưa tuổi trẻ đi xuyên qua bóng tối để chạm đến ánh sáng của thành công và hạnh phúc.
Câu 1 Khổ thơ thể hiện tâm trạng đầy suy tư của nhân vật trữ tình khi nhìn lại hành trình tuổi trẻ đã qua. Những hình ảnh như “hồi ức xưa”, “màu cỏ dại”, “ngôi sao trắng” gợi nên một dòng chảy ký ức vừa mơ hồ vừa da diết. Nhân vật trữ tình dường như tiếc nuối những gì đã qua nhưng không chìm đắm trong bi lụy, mà vẫn hướng về phía trước. Câu thơ “Để tim ta không ngừng đi mãi” cho thấy một ý chí mạnh mẽ: dù quá khứ có phai nhạt, con người vẫn phải tiếp tục bước đi. Hình ảnh “ngôi sao trắng vẫn chờ ta” mang ý nghĩa biểu tượng cho lý tưởng, niềm tin và khát vọng sống. Như vậy, tâm trạng trong khổ thơ là sự đan xen giữa hoài niệm và hi vọng, giữa tiếc nuối và quyết tâm. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp: hãy trân trọng quá khứ nhưng đừng để nó níu chân, bởi phía trước vẫn luôn có những điều tốt đẹp đang chờ đợi mỗi người. Câu 2 Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, là lúc con người nuôi dưỡng và theo đuổi những khát vọng lớn lao. Việc nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi cá nhân. Khát vọng là những mong muốn, ước mơ tốt đẹp mà con người hướng tới. Đối với tuổi trẻ, đó có thể là ước mơ học tập, thành công, cống hiến cho xã hội hay đơn giản là trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Khát vọng chính là động lực giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách. Khi có khát vọng, tuổi trẻ sẽ sống có mục tiêu, biết mình cần làm gì và phải cố gắng ra sao. Trong hành trình trưởng thành, khát vọng đóng vai trò như ngọn đèn soi đường. Nó giúp con người không bị lạc lối giữa những lựa chọn của cuộc sống. Những người trẻ có khát vọng thường chủ động học hỏi, không ngại thất bại. Chính thất bại lại trở thành bài học quý giá, giúp họ trưởng thành hơn. Ngược lại, nếu sống không có khát vọng, con người dễ rơi vào trạng thái thụ động, mất phương hướng và lãng phí tuổi trẻ. Thực tế cho thấy, nhiều người thành công đều bắt đầu từ những khát vọng lớn. Họ kiên trì theo đuổi mục tiêu, không bỏ cuộc trước khó khăn. Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không có nghĩa là mơ mộng viển vông. Khát vọng cần gắn liền với hành động cụ thể, với sự nỗ lực bền bỉ mỗi ngày. Đồng thời, mỗi người cũng cần biết điều chỉnh khát vọng cho phù hợp với khả năng và hoàn cảnh của bản thân. Bên cạnh đó, tuổi trẻ cũng cần tránh những biểu hiện lệch lạc như sống không mục tiêu, dễ dàng bỏ cuộc hay chạy theo những giá trị vật chất tầm thường. Những điều đó sẽ khiến khát vọng bị mai một và làm giảm ý nghĩa của cuộc sống. Tóm lại, nuôi dưỡng khát vọng là yếu tố không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của tuổi trẻ. Mỗi người cần biết xác định mục tiêu, kiên trì theo đuổi và không ngừng hoàn thiện bản thân. Bởi chính khát vọng sẽ giúp tuổi trẻ sống ý nghĩa hơn và chạm tới những giá trị tốt đẹp trong cuộc đời.
Câu 1
Đoạn thơ thể hiện tâm trạng giàu suy tư của nhân vật trữ tình về quá khứ và hành trình phía trước của cuộc đời. Trước hết là nỗi hoài niệm về “bao hồi ức xưa”, những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi trẻ đã qua, gợi cảm giác tiếc nuối và bâng khuâng. Tuy nhiên, nhân vật không chìm đắm trong quá khứ mà mong muốn “nhuộm cho mướt màu cỏ dại”, như một cách làm mới ký ức, tiếp thêm sức sống cho hiện tại. Điều đó cho thấy một khát vọng sống tích cực, hướng về phía trước. Hình ảnh “đi mãi” và “ngôi sao trắng vẫn chờ ta” mang ý nghĩa biểu tượng, thể hiện niềm tin vào tương lai, vào những lý tưởng cao đẹp đang chờ đợi. Tâm trạng nhân vật vì thế có sự hòa quyện giữa tiếc nuối và hy vọng, giữa quá khứ và tương lai. Đó là tâm thế của một người trẻ đang trưởng thành: biết trân trọng những gì đã qua nhưng không ngừng bước tiếp, kiên định với ước mơ và con đường mình đã chọn.
Câu 2
Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, là lúc con người nuôi dưỡng những ước mơ và khát vọng lớn lao. Trong hành trình trưởng thành, việc nuôi dưỡng khát vọng có ý nghĩa vô cùng quan trọng, bởi nó chính là động lực giúp mỗi người vượt qua khó khăn và vươn tới thành công.
Khát vọng là những mong muốn mạnh mẽ, hướng con người tới những giá trị tốt đẹp trong tương lai. Đối với tuổi trẻ, khát vọng không chỉ đơn thuần là ước mơ mà còn là mục tiêu sống, là lý tưởng để phấn đấu. Một người trẻ có khát vọng sẽ luôn có định hướng rõ ràng, biết mình cần làm gì và phải nỗ lực ra sao để đạt được điều đó. Ngược lại, nếu sống thiếu khát vọng, con người dễ rơi vào trạng thái mơ hồ, chán nản và đánh mất ý nghĩa của cuộc sống.
Việc nuôi dưỡng khát vọng giúp tuổi trẻ có thêm động lực học tập và rèn luyện. Trên con đường trưởng thành, không ai tránh khỏi thất bại và thử thách. Chính khát vọng sẽ giúp ta kiên trì đứng lên sau mỗi lần vấp ngã, không bỏ cuộc giữa chừng. Hơn nữa, khát vọng còn giúp con người sống tích cực hơn, dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Nhiều người trẻ thành công trong cuộc sống đều bắt đầu từ những ước mơ giản dị nhưng được nuôi dưỡng bằng ý chí và sự nỗ lực không ngừng.
Tuy nhiên, khát vọng cần đi đôi với hành động thực tế. Nếu chỉ mơ mộng mà không cố gắng, khát vọng sẽ trở nên viển vông. Bên cạnh đó, mỗi người cũng cần xác định khát vọng phù hợp với khả năng và điều kiện của bản thân, tránh chạy theo những mục tiêu xa vời hoặc bị ảnh hưởng bởi người khác. Quan trọng hơn, khát vọng phải hướng đến những giá trị tốt đẹp, không gây hại cho bản thân và xã hội.
Đối với học sinh – những người đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời – việc nuôi dưỡng khát vọng càng trở nên cần thiết. Đó có thể là khát vọng học tập tốt, thi đỗ vào trường mơ ước, hay đóng góp cho gia đình và xã hội. Từ những mục tiêu nhỏ, nếu kiên trì thực hiện, ta sẽ dần tiến gần hơn đến những ước mơ lớn.
Tóm lại, khát vọng là ngọn lửa soi sáng con đường trưởng thành của tuổi trẻ. Mỗi người cần biết nuôi dưỡng và biến khát vọng thành hành động cụ thể để không lãng phí quãng đời tươi đẹp nhất của mình. Chỉ khi có khát vọng, tuổi trẻ mới thực sự có ý nghĩa và giá trị.
Khổ thơ trong bài "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi" của Đinh Hoàng Anh bộc lộ tâm trạng đầy hoài niệm nhưng cũng vô cùng kiên định của nhân vật trữ tình trước ngưỡng cửa trưởng thành. Sự nuối tiếc và trân trọng:Cụm từ "bỏ lại không đành" cho thấy một cái nhìn ngoái lại đầy lưu luyến về thời thanh xuân. Những hồi ức không chỉ là quá khứ mà là một phần máu thịt, được tác giả nâng niu, mong muốn "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" – một hình ảnh ẩn dụ cho sức sống bền bỉ, xanh tươi của những kỷ niệm dù có thể đã cũ kỹ hay bị lãng quên. Khát vọng và niềm tin Dù nuối tiếc, nhân vật không hề dừng lại. Ý chí "không ngừng đi mãi" thể hiện sự quyết tâm dấn thân vào hành trình tương lai. Điểm tựa tinh thần: Hình ảnh "ngôi sao trắng vẫn chở ta" ở cuối trời là biểu tượng của niềm tin, lý tưởng và sự thuần khiết luôn đồng hành, soi sáng cho mỗi bước chân. Kết luận: Qua khổ thơ, ta thấy một tâm hồn nhạy cảm, biết trân trọng quá khứ nhưng luôn tràn đầy nghị lực và niềm tin để vững vàng bước tiếp trên con đường đời.
Câu 2:
1.MB:
Giới thiệu vấn đề: Khát vọng là ngọn hải đăng dẫn lối cho mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ trên con đường trưởng thành.
Trích dẫn ý nghĩa từ văn bản "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi": Trưởng thành không phải là bỏ lại quá khứ, mà là mang theo khát vọng để vươn tới những vì sao.
2.TB:
Giải thích: Khát vọng là những mong muốn, ước mơ lớn lao, cao đẹp mà con người khao khát đạt được. Nó là động lực bên trong thúc đẩy ta hành động. Tại sao tuổi trẻ cần nuôi dưỡng khát vọng? Định hướng cuộc đời: Khát vọng giúp thanh niên xác định mục tiêu rõ ràng, tránh sống hoài, sống phí. Tạo sức mạnh vượt khó: Trưởng thành luôn đi kèm thử thách; khát vọng chính là sức mạnh giúp ta kiên trì, không gục ngã trước thất bại. Khẳng định giá trị bản thân: Khi theo đuổi khát vọng, ta khám phá ra tiềm năng và đóng góp những giá trị tốt đẹp cho cộng đồng. Mối liên hệ với thực tế: Những tấm gương trẻ tuổi khởi nghiệp thành công, những vận động viên kiên trì tập luyện... đều là minh chứng cho sức mạnh của khát vọng. Phản đề: Phê phán lối sống thiếu lý tưởng, không có ước mơ hoặc những khát vọng viển vông, ích kỷ của một bộ phận giới trẻ hiện nay. 3. Kết bài Khẳng định lại vai trò của khát vọng: Là "ngôi sao trắng" soi đường cho mỗi cá nhân. Bài học nhận thức và hành động: Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất để nuôi dưỡng khát vọng lớn lao. Đừng để tuổi mười tám trôi qua trong lặng lẽ mà hãy để nó bùng cháy bằng đam mê.
Câu 1 :
Trong khổ thơ cuối của bài thơ “Còn lại gì từ năm mười tám tuổi”, nhân vật trữ tình hiện lên với những biến chuyển tâm trạng tinh tế, vừa hoài niệm sâu sắc vừa tràn đầy niềm tin vào tương lai.Trước hết, đó là tâm trạng nhớ nhung, luyến tiếc quá khứ qua dòng thơ “Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành”. Những kỷ niệm của tuổi trẻ không phải là gánh nặng mà là hành trang quý giá khiến nhân vật luôn nâng niu. Từ niềm luyến lưu ấy, “ta” thể hiện khát khao mãnh liệt muốn làm cho ký ức trở nên tươi đẹp, sống động hơn qua hình ảnh “nhuộm cho mướt màu cỏ dại”. Đây là thái độ sống tích cực, biết lấy quá khứ làm điểm tựa để làm giàu thêm tâm hồn hiện tại. Đặc biệt, đoạn thơ khép lại bằng tâm thế lạc quan, tin tưởng: “để tim ta không ngừng đi mãi... nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta”. Hình ảnh biểu tượng “ngôi sao trắng” gợi mở về lý tưởng thuần khiết luôn dẫn lối con người trên hành trình trưởng thành. Làm nên sức truyền cảm cho đoạn thơ là thể thơ tự do linh hoạt kết hợp với giọng điệu tâm tình da diết và các động từ mạnh, qua đó khẳng định bản lĩnh của một cái tôi trữ tình luôn khao khát hoàn thiện bản thân và hướng về phía ánh sáng.
Câu 2 :
Trong bài thơ “Còn lại gì từ năm mười tám tuổi”, nhà thơ Đinh Hoàng Anh đã gợi nhắc về một “ngôi sao trắng” luôn chờ đợi ở cuối chân trời. Hình ảnh ấy chính là biểu tượng cho khát vọng – thứ ánh sáng lấp lánh và cần thiết nhất đối với mỗi người trẻ trên hành trình trưởng thành đầy chông gai nhưng cũng lắm huy hoàng.
Trước hết, ta cần hiểu khát vọng là gì? Khát vọng không đơn thuần là những mong muốn nhất thời, mà là những hoài bão lớn lao, những mục tiêu tích cực và cao đẹp mà con người khao khát đạt được. Còn hành trình trưởng thành không chỉ tính bằng số tuổi, mà là một quá trình tự rèn luyện nhân cách, trí tuệ và bản lĩnh để mỗi cá nhân trở nên có ích và có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.
Vì sao tuổi trẻ cần phải nuôi dưỡng khát vọng? Thực tế, cuộc sống vốn vô cùng phức tạp với nhiều cám dỗ và thử thách khiến con người dễ lầm đường lạc lối. Khát vọng giống như một chiếc la bàn, giúp người trẻ định vị được phương hướng, tránh bị sa vào lối sống vô định, hời hợt. Khi có khát vọng, mỗi ngày thức dậy đều trở nên ý nghĩa hơn vì ta biết mình cần phải làm gì. Nó là nguồn năng lượng mạnh mẽ thôi thúc chúng ta không ngừng sáng tạo, dám dấn thân vào “những miền đất lạ xa xôi” để khám phá giới hạn của bản thân.
Sức mạnh của khát vọng được minh chứng rõ nhất qua những con người không bao giờ đầu hàng số phận. Hãy nhìn vào Nick Vujicic – người đàn ông sinh ra không có cả tay lẫn chân. Chính khát vọng sống một cuộc đời ý nghĩa đã giúp ông vượt qua nghịch cảnh ngặt nghèo để trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Ông là minh chứng sống cho việc khi khát vọng đủ lớn, con người có thể biến những điều không thể thành có thể. Không chỉ dừng lại ở cá nhân, khát vọng còn là động lực để tuổi trẻ cống hiến cho cộng đồng. Ta có thể thấy điều đó qua hình ảnh của thế hệ trẻ Việt Nam trong đại dịch COVID-19. Hàng ngàn sinh viên ngành Y đã tình nguyện viết đơn lên đường vào tâm dịch, gác lại sự an toàn của bản thân để theo đuổi khát vọng được cống hiến và bảo vệ sự sống cho nhân dân. Chính sự dấn thân ấy đã tạo nên giá trị bản sắc và bản lĩnh cho người trẻ hôm nay.
Tuy nhiên, cần phải phân biệt rõ ràng giữa khát vọng lành mạnh với những tham vọng cá nhân vị kỷ hay những ảo tưởng phi thực tế. Một bộ phận giới trẻ hiện nay đang rơi vào lối sống thiếu mục đích, dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn hoặc chạy theo những giá trị ảo. Đó là lối sống cần bị phê phán. Khát vọng chân chính phải đi đôi với hành động thực tiễn, sự kiên trì và lòng tử tế. Để khát vọng không chỉ dừng lại là lời nói suông, mỗi người trẻ cần sớm xác định cho mình một mục tiêu rõ ràng và lập kế hoạch cụ thể. Chúng ta cần chủ động học hỏi, dám thử thách và không ngại thất bại.
Có thể nói rằng khát vọng là hành trang không thể thiếu của tuổi trẻ. Như nhân vật trữ tình trong bài thơ đã khẳng định: “để tim ta không ngừng đi mãi”, chúng ta hãy cứ dấn thân, hãy cứ khao khát. Bởi lẽ, chỉ khi trái tim cháy bỏng ngọn lửa khát vọng, hành trình trưởng thành của chúng ta mới thực sự rực rỡ và tìm thấy “ngôi sao trắng” của chính mình nơi cuối chân trời.
Câu 1: Phân tích tâm trạng nhân vật trữ tình trong khổ cuối
Khổ thơ cuối của bài "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi" là một nốt lặng đầy suy tư nhưng cũng tràn trề hy vọng, khắc họa rõ nét tâm thế của nhân vật trữ tình trước ngưỡng cửa trưởng thành. Với cụm từ "bỏ lại không đành", tác giả bộc lộ một tình cảm trân trọng, thiết tha đối với quá khứ; đó không phải là sự níu kéo bi lụy mà là thái độ nâng niu những giá trị tinh thần đã tạo nên bản thân. Hình ảnh "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" là một ẩn dụ đầy sức sống, cho thấy nhân vật đã chủ động chuyển hóa những nỗi buồn, sự cũ kỹ của hồi ức thành một nguồn năng lượng mới, bình dị nhưng bền bỉ. Tâm trạng ấy không dừng lại ở việc ngoảnh nhìn quá khứ mà hướng tới sự vận động mãnh liệt: "để tim ta không ngừng đi mãi". Đây là biểu hiện của một bản lĩnh kiên cường, dùng kỉ niệm làm hành trang chứ không phải rào cản. Hình ảnh "ngôi sao trắng" ở cuối đoạn chính là biểu tượng của lý tưởng thuần khiết, một điểm tựa tinh thần vĩnh cửu soi sáng cho hành trình đơn độc của "ta". Đoạn thơ khép lại bằng một niềm tin tự tại, khẳng định rằng dù thời gian có khắc nghiệt, chỉ cần lòng người còn khát khao, chúng ta sẽ không bao giờ lạc lối.
Câu 2: Tuổi trẻ với việc nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, tuổi mười tám thường được ví như một cánh buồm căng gió giữa đại dương bao la. Thế nhưng, khi đối mặt với những cơn sóng dữ của thực tại, không ít người đã để ngọn lửa khát vọng vụt tắt trong sự tiếc nuối. Từ những trăn trở của Đinh Hoàng Anh trong bài thơ "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", ta nhận ra một chân lý sâu sắc: Nuôi dưỡng khát vọng chính là cách duy nhất để tuổi trẻ không bị bào mòn bởi sự tàn phai và tìm thấy ý nghĩa thực sự trên hành trình trưởng thành.
Khát vọng không phải là những ảo tưởng xa vời, mà là kim chỉ nam, là "ngôi sao trắng" dẫn lối cho con người vượt qua bóng tối của sự định kiến và thất bại. Trưởng thành là một hành trình khắc nghiệt, nơi chúng ta buộc phải chứng kiến những "đoá hồng khô" hay những "lửa đã tắt và tro đã nguội". Đó là những lúc thực tế phũ phàng va chạm với mộng tưởng thanh xuân, khiến ta dễ rơi vào trạng thái hoang mang, mất phương hướng. Nếu không có khát vọng, con người sẽ dễ dàng thỏa hiệp với sự tầm thường, để mặc năm tháng trôi đi như "lá phủ mặt hồ" phẳng lặng và vô vị.
Nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành thực chất là một quá trình tự khám phá và khẳng định bản ngã. Như câu thơ viết: "Qua biết bao miền đất lạ xa xôi/ Nơi cuối đường chính là ta đứng đó", mỗi trải nghiệm dù là đắng cay hay ngọt bùi đều góp phần bồi đắp nên hình hài của ước mơ. Khát vọng giúp ta biến những va vấp thành vốn liếng, biến nỗi buồn thành "màu cỏ dại" xanh mướt để tô điểm cho tâm hồn. Người trẻ biết nuôi dưỡng khát vọng sẽ không nhìn thất bại như một dấu chấm hết, mà coi đó là một "khúc quanh" cần thiết để trui rèn bản lĩnh. Chính khát khao chạm đến đỉnh cao hoặc đơn giản là sống một cuộc đời có ích sẽ tạo ra động lực để trái tim "không ngừng đi mãi".
Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không có nghĩa là mù quáng đuổi theo những thứ phù phiếm. Đó phải là sự kết hợp giữa niềm tin mãnh liệt và trí tuệ tỉnh táo. Thực tế ngày nay, có không ít bạn trẻ sống không mục đích, hoặc dễ dàng từ bỏ khi gặp chút khó khăn, để rồi thanh xuân chỉ còn lại những lời than vãn về sự muộn màng. Ngược lại, cũng có những người vì quá mải mê theo đuổi tham vọng mà đánh mất đi sự thuần khiết vốn có. Khát vọng chân chính cần được nuôi dưỡng bằng sự tử tế, lòng kiên trì và cả những hồi ức tốt đẹp về một thời mười tám tuổi đầy trong sáng.
Hành trình trưởng thành của mỗi cá nhân là độc nhất. Sẽ có những lúc "cầu vồng ngơ ngác giữa cơn mưa lạc nẻo", nhưng nếu ta vẫn giữ vững niềm tin vào giá trị của bản thân, ngôi sao của khát vọng sẽ không bao giờ tắt. Khát vọng không chỉ giúp ta đạt được mục tiêu, mà quan trọng hơn, nó giữ cho tâm hồn ta luôn trẻ trung, luôn "mướt xanh" dù tóc có thể đã điểm bạc.
Tóm lại, tuổi trẻ là món quà chỉ đến một lần, nhưng khát vọng là tài sản mà ta có thể mang theo suốt đời. Đừng để thời gian chỉ còn lại "tro nguội" và sự tiếc nuối. Hãy dám ước mơ, dám hành động và không ngừng chăm sóc cho "cánh buồm thuở nhỏ" của mình. Bởi sau tất cả, giá trị của một con người không được đo bằng những gì họ đã mất đi theo thời gian, mà được đo bằng những khát vọng họ đã kiên trì theo đuổi đến tận cùng chân trời.