các bạn chấm điểm 2 bài văn này hộ mình nhé!
Mở bài:
Mỗi buổi sớm mai, khi những tia nắng đầu tiên thức giấc, quê hương em lại hiện ra như một bức tranh thủy mặc tràn đầy sức sống.
Thân bài:
Khi trời còn chưa kịp hửng sáng, làng quê vẫn chìm trong màn đêm yên tĩnh nhưng sự sống đã bắt đầu khẽ chuyển mình. Tiếng gà trống gáy vang dõng dạc như một chiếc đồng hồ báo thức khổng lồ gọi cả vùng quê thức giấc, hòa cùng tiếng chó sủa từ xa vọng lại như lời chào buổi sáng thân thuộc. Trên những con đường bê tông rộng thênh thang và phẳng lì, ánh điện đường vẫn còn tỏa sáng lung linh, soi rõ những nếp nhà cao tầng khang trang nằm san sát nhau bên những hàng cây xanh ngắt. Tiếng bước chân của những người đi tập thể dục sớm đã bắt đầu nhịp nhàng, xen lẫn tiếng xe máy nổ máy giòn giã của những người đi làm sớm, báo hiệu một ngày mới đầy năng lượng bắt đầu.
Cả không gian bừng tỉnh khi những tia sáng đầu tiên phóng từ chân trời xa, đánh thức mặt đất sau một đêm dài say ngủ. Bầu trời cao vút, trong veo như một tấm thảm xanh biếc khổng lồ điểm xuyết vài dải mây trắng muốt đang lững lờ trôi như những dải lụa tiên. Ông mặt trời tựa như quả cầu lửa khổng lồ nhô lên từ rặng tre, ban phát tia nắng vàng óng ả khiến những mái ngói đỏ tươi và ô cửa kính trở nên rực rỡ, lấp lánh như được dát bạc. Dưới ánh nắng mai, các bác nông dân hăng hái ra đồng làm việc với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt sạm nắng, đôi tay thoăn thoắt chăm sóc cho lúa đang thì con gái. Con đường làng cũng trở nên náo nức bởi hình ảnh các bạn học sinh tung tăng cắp sách đến trường, khăn quàng đỏ thắm bay phấp phới trong gió. Các bà, các mẹ cũng tất bật xách giỏ đi chợ sớm, tiếng gọi nhau í ới làm không khí thêm phần rộn ràng. Tiếng cười đùa trong veo hòa cùng tiếng chim ríu rít chuyền cành tạo nên một bản giao hưởng buổi sớm đầy vui tươi, ấm áp tình làng nghĩa xóm.
Kết bài:
Ngắm nhìn quê hương trong ánh bình minh, em càng thêm tự hào và gắn bó với mảnh đất nơi mình sinh ra. Em nguyện học tập thật tốt để sau này góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ta mãi mãi tươi đẹp và giàu mạnh.
Ai đã học đến lớp Bốn, lớp Năm mà lại không biết tấm bản đồ Việt Nam nhỉ? Nước Việt Nam có hình chữ S rất quen thuộc. Ở giữa là miền Trung cong cong như chiếc đòn gánh, hai đầu là miền Bắc và miền Nam trù phú với đồng ruộng, núi non và sông biển.
Một hôm trong giờ học Địa lí, cô giáo ra bài tập cho cả lớp vẽ lại bản đồ Việt Nam. Bài tập không quá khó vì chúng em chỉ cần vẽ được hình dạng đất nước, không cần ghi tên sông núi hay các tỉnh thành. Nghe cô giao bài, ai nấy đều rất hào hứng.
Về đến nhà, Thanh liền ngồi vào bàn học và bắt đầu vẽ. Em nhắm mắt tưởng tượng lại hình chữ S quen thuộc rồi cẩn thận vẽ từng nét một. Chỉ một lúc sau, bức bản đồ đã hoàn thành. Thanh rất vui nên chạy ra khoe bố:
– Bố ơi, bố xem con vẽ bản đồ có giống không? Con thuộc lòng rồi nên không cần nhìn mẫu đâu!
Bố nhìn bức vẽ một lúc rồi mỉm cười nói:
– Con vẽ khá đẹp đấy, nhưng hình như vẫn còn thiếu một điều gì đó.
Thanh rất ngạc nhiên. Em nhìn lại bức bản đồ của mình. Ba miền Bắc – Trung – Nam đều có đủ, vậy còn thiếu gì nữa nhỉ? Thấy Thanh bối rối, bố nhẹ nhàng nói:
– Con hãy mở sách giáo khoa ra xem lại bản đồ mẫu, rồi con sẽ biết.
Thanh liền mở sách ra. Em nhìn thật kĩ bản đồ trong sách rồi so sánh với bức vẽ của mình. Bỗng nhiên em phát hiện ra điều còn thiếu. Thanh reo lên:
– A, con biết rồi!
Thì ra ngoài phần đất liền, trên bản đồ còn có rất nhiều hòn đảo nằm giữa biển xanh mà bức vẽ của Thanh chưa có. Em liền nắn nót vẽ thêm những chấm nhỏ tượng trưng cho các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Đảo, Phú Quốc và nhiều hải đảo khác của đất nước. Ngắm nhìn bức bản đồ đã hoàn thiện với những chấm nhỏ tượng trưng cho các đảo và quần đảo thiêng liêng ấy, Thanh bỗng thấy lòng dâng trào niềm tự hào và càng thêm yêu Tổ quốc Việt Nam giàu đẹp.
mạnh thí