các bạn giúp mình chấm điểm 2 bài văn này nha:
Trong muôn vàn khoảnh khắc đẹp của ngày, khoảnh khắc bình minh hé rạng trên làng quê thân yêu luôn để lại trong em những kỉ niệm đẹp khó quên. Đó là lúc mọi vật như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Khi màn đêm còn bao phủ, làng quê em vẫn chìm trong yên tĩnh nhưng không hề im ắng. Âm thanh đầu tiên vang lên là tiếng gà trống cất tiếng gáy, đánh thức cả một vùng quê còn say ngủ. Rồi từ xa vọng lại tiếng chó sủa, như những lời chào buổi sáng. Đâu đó, tiếng người đi chợ sớm đã bắt đầu í ới gọi nhau, xen lẫn tiếng xe đạp lách cách trên con đường đất. Thỉnh thoảng, làn gió nhẹ thoảng qua làm hàng tre xào xạc như đang trò chuyện. Tất cả những âm thanh ấy hòa vào nhau, tạo nên âm thanh quen thuộc của buổi sáng, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Khi bóng tối dần tan, bầu trời phía đông bắt đầu xuất hiện những vệt hồng cam ấm áp. Những đám mây trắng lững lờ trôi cũng ửng hồng. Ông mặt trời, như một quả cầu lửa khổng lồ, từ từ nhô lên khỏi rặng tre xanh. Những tia nắng vàng dịu nhẹ lan tỏa, len lỏi qua từng kẽ lá, chiếu xuống cánh đồng và con đường làng. Ánh nắng làm những giọt sương long lanh hơn, như đang mỉm cười với buổi sáng mới. Ánh nắng xua tan màn sương mỏng manh, làm cảnh vật trở nên tươi sáng và tràn đầy sức sống. Những giọt sương mai còn đọng lại trên lá cỏ, lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ.
Khi ánh sáng bình minh lan tỏa khắp nơi, làng quê bỗng trở nên nhộn nhịp hơn. Trên những con đường nhỏ, người nông dân đã ra đồng làm việc, ai nấy đều chăm chỉ. Những bà, những mẹ í ới gọi nhau, xách giỏ đi chợ, tiếng nói cười rộn rã vang lên. Đâu đó, lũ trẻ tung tăng cắp sách đến trường, tiếng cười trong veo vang vọng. Những chú chim nhỏ ríu rít chuyền cành như góp thêm niềm vui cho buổi sáng. Khói bếp từ các mái nhà bay lên lãng đãng, mang theo mùi thơm quen thuộc của bữa cơm gia đình, tạo nên một khung cảnh ấm áp, bình yên.
Bình minh ở làng quê em thật đẹp và yên bình. Em rất yêu quê hương mình.
Ai đã học đến lớp Bốn, lớp Năm mà lại không biết tấm bản đồ Việt Nam nhỉ? Nước Việt Nam có hình chữ S rất quen thuộc. Ở giữa là miền Trung cong cong như chiếc đòn gánh, hai đầu là miền Bắc và miền Nam trù phú với đồng ruộng, núi non và sông biển.
Một hôm trong giờ học Địa lí, cô giáo ra bài tập cho cả lớp vẽ lại bản đồ Việt Nam. Bài tập không quá khó vì chúng em chỉ cần vẽ được hình dạng đất nước, không cần ghi tên sông núi hay các tỉnh thành. Nghe cô giao bài, ai nấy đều rất hào hứng.
Về đến nhà, Thanh liền ngồi vào bàn học và bắt đầu vẽ. Em nhắm mắt tưởng tượng lại hình chữ S quen thuộc rồi cẩn thận vẽ từng nét một. Chỉ một lúc sau, bức bản đồ đã hoàn thành. Thanh rất vui nên chạy ra khoe bố:
– Bố ơi, bố xem con vẽ bản đồ có giống không? Con thuộc lòng rồi nên không cần nhìn mẫu đâu!
Bố nhìn bức vẽ một lúc rồi mỉm cười nói:
– Con vẽ khá đẹp đấy, nhưng hình như vẫn còn thiếu một điều gì đó.
Thanh rất ngạc nhiên. Em nhìn lại bức bản đồ của mình. Ba miền Bắc – Trung – Nam đều có đủ, vậy còn thiếu gì nữa nhỉ? Thấy Thanh bối rối, bố nhẹ nhàng nói:
– Con hãy mở sách giáo khoa ra xem lại bản đồ mẫu, rồi con sẽ biết.
Thanh liền mở sách ra. Em nhìn thật kĩ bản đồ trong sách rồi so sánh với bức vẽ của mình. Bỗng nhiên em phát hiện ra điều còn thiếu. Thanh reo lên:
– A, con biết rồi!
Thì ra ngoài phần đất liền, trên bản đồ còn có rất nhiều hòn đảo nằm giữa biển xanh. Bức vẽ của Thanh chưa có những hòn đảo ấy. Em liền cầm bút vẽ thêm những chấm nhỏ trên biển, tượng trưng cho các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Đảo, Phú Quốc và nhiều hải đảo khác của đất nước.
Nhìn những chấm nhỏ ấy, Thanh bỗng hiểu rằng tuy chúng rất nhỏ trên bản đồ nhưng ngoài đời lại vô cùng quan trọng. Đó là một phần lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam. Những hòn đảo ấy nằm giữa biển xanh bao la, ngày đêm được các chú bộ đội hải quân và ngư dân gìn giữ, bảo vệ. Trên đảo có những ngọn hải đăng soi sáng giữa biển đêm và lá cờ đỏ sao vàng luôn tung bay trong gió.
Thanh mỉm cười hài lòng với bức bản đồ của mình. Em thầm nghĩ rằng những chấm nhỏ ấy tuy nhỏ bé nhưng ý nghĩa của chúng thật lớn lao. Nhờ có những hòn đảo ấy mà đất nước ta thêm rộng lớn và giàu đẹp. Thanh cảm thấy rất tự hào về Tổ quốc và càng thêm yêu đất nước Việt Nam.
Hay đó bạn,mà bài này dài quá,đọc hơi khổ =]=]
-Tổng điểm mình đánh giá:
Bài 1:10
Bài 2:9,975
9,5
bài thứ nhất mình chấm 9-9,5/10
còn bài thứ 2 thì 8,5-9/10 nha bạn
hay á, hơi dài nhỉ
bài nào mình cũng cho 9,75 nha
Có thể là 9,75
Bài 1. 8,5 - 9/10
Bài 2. 8 - 8,5/10
Có khá nhiều nhược điểm đáng nói chung của cả 2 bài bạn viết như: Lặp từ, lặp ý ; Thiếu chi tiết riêng, còn chung chung ; Chưa đa dạng cách diễn đạt ; Một số câu còn dài, chưa gọn ; Cảm xúc chưa thật sâu.
cảm ơn các bạn nhé
rất hay , tôi đánh giá cao 2 bài này nha
9,25