K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

24 tháng 9 2025

?????¿¿


25 tháng 9 2025

what


6 tháng 4 2022

Tham khảo

Chú gà nhà em đã ra dáng một chú gà trống đẹp. Cái mào dày và đỏ chót như bông hoa dâm bụt lúc nào cũng nghênh nghênh ra vẻ kiêu hãnh lắm. Cái mỏ vàng ươm và hơi khoằm. Bộ áo lông của chú rực rỡ đủ màu sắc: lông cổ màu đỏ lửa pha xanh biêng biếc, lông thân màu nâu mượt, lông cánh và đuôi màu đen óng ánh.

6 tháng 4 2022

Tham khảo

Chú gà nhà em đã ra dáng một chú gà trống đẹp. Cái mào dày và đỏ chót như bông hoa dâm bụt lúc nào cũng nghênh nghênh ra vẻ kiêu hãnh lắm. Cái mỏ vàng ươm và hơi khoằm. Bộ áo lông của chú rực rỡ đủ màu sắc: lông cổ màu đỏ lửa pha xanh biêng biếc, lông thân màu nâu mượt, lông cánh và đuôi màu đen óng ánh.

4 tháng 10 2025

Câu chuyện Những bức chân dung đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc về lòng nhân ái và cách nhìn nhận giá trị con người. Qua hình ảnh người họa sĩ già âm thầm vẽ chân dung cho những đứa trẻ khuyết tật, tác giả đã cho thấy rằng mỗi con người đều xứng đáng được yêu thương, trân trọng và ghi nhận vẻ đẹp riêng của mình. Những bức tranh ấy không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là sự sẻ chia, là cây cầu kết nối những tâm hồn bị tổn thương với thế giới xung quanh. Em cảm động trước tấm lòng của người họa sĩ – một con người thầm lặng nhưng đầy tình thương. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng, đôi khi một hành động nhỏ, một cái nhìn bao dung cũng đủ để làm ấm lòng người khác và tạo nên những điều kỳ diệu trong cuộc sống.

tick cho mik nha


28 tháng 9 2025
vvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvv

ưdđffdfdfdf
Bài 3: Bảo hiểm

5 tháng 10 2025

Bài làm

Có một câu nói rất hay rằng: "Ơn thầy như biển rộng, nghĩa mẹ như núi cao." Thầy cô là người dẫn đường, chỉ bảo chúng ta từng bước trên con đường học tập. Khi đọc câu chuyện "Những bức chân dung", em cảm nhận được tình cảm chân thành, sâu sắc giữa thầy và trò, khiến lòng em rất xúc động.Trong câu chuyện, dù đã lớn và mỗi người có cuộc sống riêng, các học sinh cũ vẫn nhớ đến thầy giáo ngày xưa. Họ dành tặng thầy món quà thật đặc biệt – những bức chân dung được vẽ bằng tất cả tình cảm biết ơn. Em cảm thấy rất thương thầy – người đã dành cả đời mình để dạy dỗ, chăm sóc các học trò. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn trân trọng và biết ơn những người thầy cô đã dạy mình, bởi công ơn của thầy cô thật sự rất lớn lao. Em mong rằng sau này mình cũng sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của thầy cô và học thật tốt để không phụ lòng họ.

Nếu cs ý gì bị sai sót mong bn góp ý ah !

5 tháng 10 2025

💖 Đề bài:

Nêu cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”


Bài làm:

Mở bài:
Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, em cảm thấy trái tim mình như được chạm vào bằng những gam màu của yêu thương và lòng nhân ái. Câu chuyện giản dị mà sâu sắc, để lại trong em nhiều suy nghĩ đẹp về cách nhìn người và trân trọng cuộc sống.

Thân bài:
Nhân vật chính trong truyện là một cậu bé hồn nhiên, trong sáng. Cậu không vẽ những bức tranh thật hoàn hảo, nhưng trong từng nét vẽ ấy, em cảm nhận được tấm lòng ấm áp và chân thành. Cậu bé nhìn thấy ở mỗi người một vẻ đẹp riêng, một điều tốt đáng được trân trọng. Dù ai có khuyết điểm, cậu vẫn chọn cách nhìn bằng ánh mắt bao dung và trái tim yêu thương. Chính điều đó khiến những bức chân dung trở nên sống động và cảm động đến lạ kỳ.

Nhìn vào câu chuyện, em học được rằng: trong cuộc sống, không ai hoàn hảo cả. Nhưng nếu ta biết nhìn nhau bằng tình thương và sự cảm thông, ta sẽ thấy xung quanh mình toàn là những điều tốt đẹp.

Kết bài:
“Những bức chân dung” không chỉ là một câu chuyện về hội họa, mà còn là bức tranh về tâm hồn con người. Em yêu câu chuyện ấy vì nó dạy em biết tin tưởng, biết yêu thương và biết nhìn thế giới bằng đôi mắt hiền hòa. Từ nay, em muốn mình cũng vẽ nên những “bức chân dung” của cuộc sống – bằng những hành động tử tế và trái tim chân thành. 🌈



5 tháng 10 2025

Câu chuyện *Những bức chân dung* đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em cảm thấy rất xúc động trước tấm lòng nhân hậu, yêu thương con người của người họa sĩ già. Dù sống trong hoàn cảnh nghèo khó, ông vẫn âm thầm vẽ chân dung những người dân lao động bình thường và tặng họ như một món quà vô giá. Những bức tranh không chỉ ghi lại hình ảnh bên ngoài, mà còn thể hiện tâm hồn, vẻ đẹp chân thật của mỗi con người. Qua đó, em cảm nhận được sự trân trọng của ông đối với cuộc sống và con người xung quanh. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng nghệ thuật không chỉ là cái đẹp, mà còn là cầu nối yêu thương, là cách để con người hiểu và gần nhau hơn. Em rất khâm phục tấm lòng cao cả và nhân văn của người họa sĩ trong truyện, và thầm mong mình cũng có thể sống tử tế, yêu thương và sẻ chia như ông.


5 tháng 10 2025

Bài viết: Cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”

Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, lòng em như được sưởi ấm bởi ánh sáng của tình yêu thương. Cậu bé trong truyện không chỉ vẽ bằng màu sắc, mà còn vẽ bằng cả trái tim. Mỗi bức chân dung là một thông điệp đẹp về lòng tin và sự trân trọng giữa con người với nhau. Cậu không nhìn thấy khuyết điểm, mà chỉ nhìn thấy điều tốt lành ẩn sâu trong mỗi người. Chính điều đó khiến em hiểu rằng: khi ta biết nhìn đời bằng ánh mắt nhân ái, thế giới xung quanh sẽ trở nên rực rỡ hơn biết bao. Câu chuyện giúp em học được cách yêu thương, biết cảm thông và lan tỏa niềm tin vào điều thiện trong cuộc sống.

26 tháng 11 2023

Bài tham khảo: Chọn đề 1

Trong cuộc sống của chúng ta không thể nào thiếu được lòng tốt, tình yêu thương bởi nó là thứ tình cảm gắn kết con người gần nhau hơn. Và một trong những câu chuyện đã truyền cảm hứng về tình người cho em đó là câu chuyện “Tờ báo tường của tôi” của tác giả Nguyễn Luân. Câu chuyện đã cho chúng ta một bài học tình người vô cùng quý giá.

Ngay từ lần đầu tiên đọc câu chuyện, em đã rất ấn tượng. Bởi câu chuyện đã đề cập bài học sâu sắc về tình người, giúp đỡ người khác lúc khó khăn. Không chỉ vậy, câu chuyện còn có một chi tiết cảm động đối với em. Đó là chi tiết mặc dù trời nhá nhem tối, khu rừng âm u nhưng cậu bé vẫn vượt qua nỗi sợ hãi để băng qua rừng thật nhanh vì người bị nạn. “Trời bắt đầu nhá nhem tối. Khu rừng âm u. Tiếng mấy con chim kêu “túc... túc...” không ngớt. Tôi chạy nhanh hơn. Gió thổi vù vù bên tai, bàn chân đau nhói vì giẫm lên đá răng mèo. “Phải cố lên! Người bị nạn nguy mất...”.” Chính nhờ sự dũng cảm, gan dạ và lòng tốt của cậu bé mà người bị nạn đã nhanh chóng được các chú bộ đội biên phòng cứu giúp.

Câu chuyện “Tờ báo tường của tôi” đã truyền không chỉ cho em mà cho tất cả mọi người bài học về lòng tốt. Em hứa sẽ giống như cậu bé trong câu chuyện, sẵn sàng giúp đỡ người khác lúc khó khăn..

29 tháng 9 2023

Tham khảo: 

Trong cuộc sống của chúng ta không thể nào thiếu được lòng tốt, tình yêu thương bởi nó là thứ tình cảm gắn kết con người gần nhau hơn. Và một trong những câu chuyện đã truyền cảm hứng về tình người cho em đó là câu chuyện “Tờ báo tường của tôi” của tác giả Nguyễn Luân. Câu chuyện đã cho chúng ta một bài học tình người vô cùng quý giá.

Ngay từ lần đầu tiên đọc câu chuyện, em đã rất ấn tượng. Bởi câu chuyện đã đề cập bài học sâu sắc về tình người, giúp đỡ người khác lúc khó khăn. Không chỉ vậy, câu chuyện còn có một chi tiết cảm động đối với em. Đó là chi tiết mặc dù trời nhá nhem tối, khu rừng âm u nhưng cậu bé vẫn vượt qua nỗi sợ hãi để băng qua rừng thật nhanh vì người bị nạn. “Trời bắt đầu nhá nhem tối. Khu rừng âm u. Tiếng mấy con chim kêu “túc... túc...” không ngớt. Tôi chạy nhanh hơn. Gió thổi vù vù bên tai, bàn chân đau nhói vì giẫm lên đá răng mèo. “Phải cố lên! Người bị nạn nguy mất...”.” Chính nhờ sự dũng cảm, gan dạ và lòng tốt của cậu bé mà người bị nạn đã nhanh chóng được các chú bộ đội biên phòng cứu giúp.

Câu chuyện “Tờ báo tường của tôi” đã truyền không chỉ cho em mà cho tất cả mọi người bài học về lòng tốt. Em hứa sẽ giống như cậu bé trong câu chuyện, sẵn sàng giúp đỡ người khác lúc khó khăn..

26 tháng 11 2023

   Gia đình tôi có hai chị em, từ nhỏ tôi và chị đã rất yêu thích động vật. Đối với tôi, động vật chúng mang lại niềm vui rất lớn và đặc biệt nhất chính là chú chó Lily - một chú chó thông minh, đáng yêu mà tôi và chị đều vô cùng yêu quý.

   Chú chó tôi được chị tặng khi chị đi xa nhà. Kể từ đó đến bây giờ, Lily đã ở cạnh tôi 3 năm rồi. Ngày ấy, chị tôi đi học xa nhà, không còn thường xuyên chơi với tôi nữa nên chị đã tặng Lily cho tôi một chú chó lông xoăn đáng yêu. Lily hồi trước nhỏ lắm, chỉ nằm vừa hai lòng bàn tay của tôi. Đặc biệt, chú màu nâu sẫm và trên mình lún phún bộ lông xoăn tít rất xinh xắn. Trước biết chị đi, tôi buồn lắm nhưng kể từ khi có Lily, nỗi buồn và nhớ chị tôi đã vơi đi phần nào bởi tôi đã có một món quà kỉ niệm tuyệt vời. Nay Lily đã hơn 3 tuổi, chú lớn hơn trước rất nhiều, không còn yếu ớt và non nớt như xưa. Trước chú cố trèo lên bệ cửa rồi lại ngã nhào xuống bãi cỏ thì giờ đây, bốn chân Lily đã thoăn thoắt nhảy lên cái bệ cửa quen thuộc để chào đón tôi về nhà. Lily có thân hình khá mũm mĩm, càng lớn, bộ lông của chú càng xoăn và mọc dày hơn. Tai chú gần đầu, dài và được bao phủ bởi lớp lông lượn sóng. Hai chân trước và sau nhìn khá cân đối với cơ thể của chú.
   Bàn chân hình oval khá nhỏ cũng được phủ một lớp lông nâu trên các ngón chân cong cong. Trông chú như một cục bông màu nâu vậy. Tuy chú nhiều lông nhưng đặc biệt chú không bị rụng lông lung tung ra sàn nhà như những chú chó khác nên chú rất sạch sẽ. Cả nhà tôi yêu chú lắm, mỗi lần chú chạy loanh quanh thì hai cái tai lắc lắc, cái đầu nghiêng nghiêng thích thú chọc cả gia đình cười khoái chí. Lily là một chú chó rất thông minh và tinh nghịch. Một lần tôi cùng Lily chạy bộ trong công viên vào buổi sáng sớm, chú chạy nhảy khắp nơi, dẫm dẫm lên những bệ đá quanh hồ nước đang gợn từng con sóng nhỏ lăn tăn. Bỗng chợt chú ngã nhào xuống hồ nước, tôi vội vã chạy đến, lo lắng không thôi vì Lily chỉ là chú chó cảnh bình thường và từ trước tới nay không xuống nước. Tôi hoảng hốt nhờ một bác câu cá gần đó giúp đỡ nhưng thật ngạc nhiên, Lily bơi rất cừ, chú như một " vận động viên bơi" nhỏ bé đang đạp đạp hai chân trước rẽ nước bơi về phía tôi. Người chú ướt nhẹp, những sợi lông bị nước làm cho ẹp xuống làm lộ ra thân hình nhỏ của chú. Tôi ngẩn người mãi không tin được vì sao Lily lại bơi giỏi đến vậy thì bác ngồi câu cá bên bờ có nói rằng Lily nhà tôi là giống chó poodle và rất giỏi bơi lội, tổ tiên của chú là loài chó săn vịt ở Đức và rất nổi tiếng với biệt tài săn chim nước. Tôi vui mừng lắm, ôm Lily chạy về nhà để tránh chú bị cảm và khoe với mẹ về thành tích của chú ngày hôm nay. Quả thật là một chú chó cừ khôi. Đối với tôi, Lily là một chú chó rất thân thiện, hiền hòa và thông minh nhất. Chú có thể chơi với tất cả trẻ em xung quanh nhà tôi một cách vui vẻ chứ không dữ dằn như con chó nhà hàng xóm. Chú chạy nhảy nô đùa với những quả bóng màu sắc trong sân vườn nhà tôi vào mỗi sáng chủ nhật đẹp trời. Chú có thể giúp tôi chuyển những vật nhỏ cho ba mẹ. Mỗi lần làm được điều tôi yêu cầu, chú vui thích quẫy cái đuôi dài nhỏ nhắn như muốn tôi khen chú. Ngày ngày, Lily rất thích nằm dài sưởi ấm bên bệ cửa quen thuộc của chú. Những tia nắng thu nhàn nhạt nhảy nhót trên bộ lông nâu lượn sóng càng khiến bộ lông của chú mượt mà và nâu bóng chắc khỏe. Gia đình tôi yêu chú lắm, trên tường phòng khách luôn có những bức ảnh Lily trong từng khoảnh khắc. Từ khi chú bé xíu đến khi chú lớn như bây giờ vậy. 

   Tôi yêu Lily, chú đã trở thành người bạn thân thiết, cùng tôi trải qua bao ngày tháng thật đẹp. Mong rằng chú luôn bên tôi, dẫu ngày mai tôi trưởng thành, trong tôi luôn có dáng hình của người bạn đặc biệt này.

Kể về ước mơ làm bác sĩBài làm tham khảo

Mỗi chúng ta ai cũng có một ước mơ của riêng mình, trong đời người chúng ta luôn phải có những ước mơ, hoài bãi sống. Bởi ước mơ chính là liều thuốc giảm đau giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, thử thách của số phận để vươn lên đạt được những thành tựu trong cuộc sống.

Bản thân em cũng có một ước mơ của mình. Một ước mơ mà em muốn theo đuổi tới suốt cuộc đời này đó chính là ước mơ trở thành bác sĩ được chữa bệnh cứu giúp cho mọi người xung quanh mình. Dù em biết rằng việc thi đậu vào trường đại học Y khoa là vô cùng khó khăn, nhưng em tin nếu chúng ta kiên trì, nhẫn nại, cần cù thì nhất định ước mơ sẽ thành hiện thực. Khi em nhìn thấy những người thân của mình, nhất bà là ngoại của em bị ốm căn bệnh quái ác khiến bà đau đớn từng đêm không thể nào ngủ được, thân thể của bà gầy đi từng ngày khiến em vô cùng buồn bã.

Mẹ em và những người thân gia đình đã tìm đủ mọi cách chạy chữa cho bà nhưng mọi thứ đều vô nghĩa. Bà ngoại em vẫn không qua khỏi. Ngày bà ra đi, em đã luôn nghĩ giá như mình có thể làm được gì cho những người thân của mình bớt đau đớn. Chính vì vậy, em mơ ước mình sẽ trở thành một bác sĩ. Ước mơ làm bác sĩ sẽ giúp em có thể định hướng tương lai nghề nghiệp của mình sau này, đánh thức sự nỗ lực vươn lên vượt qua những khó khăn em gặp phải trong quá trình học tập.

Em biết trong cuộc sống sẽ luôn có những khó khăn, thử thách tồn tại cản bước chân đi tới của chúng ta. Nhưng nếu chúng ta vượt qua được những khó khăn đó thì mọi điều sẽ trở nên nhỏ bé. Con đường tiến tới ước mơ sẽ trở nên rộng mở hơn bao giờ hết.

Em thấy rằng ở trên đất nước chúng ta, ở những vùng sâu vùng xa biên cương hải đảo xa xôi vẫn còn nhiều nơi con người không được tiếp cận với nền y học hiện đại. Ở những nơi đó đói nghèo lạc hậu vẫn còn đeo bám. Những nơi đó họ cần có những bác sĩ của mình, những người lương y chân chính luôn lấy tính mạng của bệnh nhân là mục tiêu sống hàng đầu. Việc cứu người là trách nhiệm, là bổn phận của họ chứ không vì một mục đích kinh tế lợi ích cá nhân nào cả.

Thật đáng buồn khi ở xung quanh chúng ta có nhiều bác sĩ vẫn coi nghề bác sĩ là công cụ kiếm tiền hơn là một nghề cứu người chính là lẽ sống. Nhiều bác sĩ đã để bệnh nhân của mình phải chết oan trong tức tưởi. Nhưng những bác sĩ đó chỉ chiếm số ít mà thôi, chỉ là con sâu, làm vẩn đục thanh danh của những người bác sĩ chân chính, xung quanh chúng ta vẫn còn nhiều vị bác sĩ yêu nghề, say sưa nghề ngày ngày họ vẫn làm việc miệt mài cống hiến cho sự nghiệp cứu chữa người bệnh.

Có biết bao nhiêu bác sĩ một ngày ngủ không quá 5 giờ đồng hồ. Cơm ăn không đúng giờ, mỗi ngày họ phải đối diện với biết bao nhiêu căng thẳng, khó khăn trong công việc khi đối diện với những ca bệnh khó khăn, căng thẳng.

Trên con đường thành công không bao giờ có những dấu chân của những người lười biếng, hèn nhát. Vì vậy, để thực hiện được ước mơ của mình chúng ta cần phải nỗ lực vượt khó, khi thất bại thì phải kiên cường đứng lên, bởi không có sự thành công nào đến một cách dễ dàng cả.

Và ước mơ trở thành một vị bác sĩ giỏi cứu chữa bệnh cho những bệnh nhân nghèo của em sẽ còn mãi. Nó chính là mục tiêu để em học tập, cố gắng trên con đường chinh phục đỉnh cao tri thức của mình. Dù em biết rằng mỗi chúng ta đừng chinh phục mọi thứ vì thành công mà hãy chinh phục khó khăn để trở thành người có ích cho xã hội. Em cũng muốn mình sẽ trở thành một người có ích.