p6:Trong kho thóc ẩm mốc, Chân Kì không hề có vẻ gì là một tù nhân. Nàng thong thả nhấp một ngụm nước từ cái bát mẻ, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào tên Phó bang chủ đang đứng đắc thắng.
"Ngươi nghĩ ta bị bắt là vì sơ suất?" Chân Kì khẽ cười, giọng nói vang lên đanh thép. "Ta để các ngươi bắt, vì ta muốn xem kẻ nào đủ bản lĩnh dùng 'Tử Diệp Tán' để giết Thái thú ngay trong mật thất khóa trái."
Tên Phó bang chủ khựng lại, nụ cười tắt ngấm. Chân Kì đứng dậy, sợi dây thừng trên tay nàng đã bị cắt đứt tự bao giờ bởi mảnh sứ vỡ từ bát nước. Nàng bước từng bước chậm rãi, mỗi bước chân như gõ vào tim đen kẻ đối diện:
"Thái thú chết không phải do vết đao trên cổ. Nhìn kỹ đi, máu hắn đen nhưng không hề có mùi tanh, mà lại thoang thoảng hương gỗ mục. Ngươi đã tẩm độc vào chính những thẻ tre hồ sơ mà hắn phê duyệt hàng ngày. Độc ngấm qua da tay, tích tụ dần, chỉ cần một mồi dẫn là hương trầm trong phòng, hắn sẽ tắt thở ngay lập tức."
Chân Kì đột ngột chỉ tay vào vết bẩn trên ống tay áo tên Phó bang chủ:
"Vết thương trên cổ chỉ là giả tượng để ngươi đổ tội cho sát thủ ngoại bang. Nhưng ngươi quên mất, kẻ ra tay phải đứng ở góc 45 độ phía sau nạn nhân để không bị máu bắn vào mặt. Trên vai trái của ngươi có một vệt bột phấn màu trắng – đó là vôi sống dùng để cầm máu nhanh cho xác chết nhằm phi tang thời gian tử vong thực tế. Ngươi giết hắn lúc hoàng hôn, chứ không phải ban đêm!"
Nàng nheo mắt, áp sát hắn: "Và quan trọng nhất... mùi gạo cống phẩm trên người ngươi là giả. Đó là mùi cỏ mật dùng để nhuộm màu gạo mục. Ngươi cấu kết với quan lại trong triều, tuồn gạo thật ra ngoài bán lấy vàng lấp đầy kho riêng, đúng không?"
Tên Phó bang chủ run rẩy, gầm lên định lao vào liều chết. Đúng lúc này, RẦM! Cánh cửa tan nát.
Lâm Dã lao vào như một cơn lốc, thanh đao vung lên chặn đứng đòn tấn công của tên phản tặc. Hắn khống chế hung thủ trong chớp mắt, rồi liếc nhìn Chân Kì bằng ánh mắt lạnh lùng: "Suy luận xong chưa? Xong rồi thì câm miệng lại và về quy án. Nàng suýt chút nữa là nộp mạng cho hắn rồi đấy, đồ ham ăn!"
Chân Kì tức tối văng bát nước xuống đất: "Ta đã tính toán xong xuôi rồi! Ngươi xông vào chỉ để cướp hào quang của ta thôi, đồ mặt sắt!"
Tại Kinh Thành sau vụ án...
Hoàng đế ban thưởng hậu hĩnh sau khi sự thật về việc quan lại trong triều bán đứng kho lương bị phanh phui. Nhưng vừa bước ra khỏi cổng hoàng cung, Chân Kì đã đứng khựng lại, mặt mày phũng phịu, đôi mắt rưng rưng vì tiếc của.
Nàng nhìn tờ danh sách phần thưởng bị gạch đi một nửa, hét lên giữa phố: "Lâm Dã! Đứng lại đó! Tại sao tiền thưởng của ta lại bị chia đôi cho ngươi? Rõ ràng ta là người tìm ra độc tố, ta là người vạch mặt hung thủ!"
Lâm Dã vẫn lầm lì bước tiếp, không thèm quay đầu lại, giọng nói đều đều đầy vẻ đáng ghét: "Vì ta là người áp giải hung thủ về kinh. Không có ta, báo cáo của nàng chỉ là đống giấy lộn. Chia đôi là ta đã nể mặt nàng rồi."
"Ngươi... ngươi là đồ trộm cướp! Ngươi có biết nửa số tiền đó mua được bao nhiêu đùi gà quay không?" Chân Kì phồng má, giậm chân bành bạch trên phố, nhìn bóng lưng Lâm Dã đầy hằn học.
Lâm Dã không nói gì, cũng chẳng thèm an ủi, mặc kệ nàng "phát hỏa" phía sau. Hai người đi hai hướng khác nhau, rõ ràng là cực kỳ ghét nhau, chẳng ai muốn nhìn mặt ai thêm một giây nào nữa.
CHA SỨ:ta quyết định cho con làm thánh nữ!văn tả bay bướm quá ☕
Quá hay!!!!!!!!!