Cho hai biểu thức: A =\(\frac{2017}{2019} + \frac{1...">
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

29 tháng 11 2025

,mkjjiu889


17 tháng 9 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!


Câu 1: Chỉ ra điểm chung của các từ hoặc yếu tố được gạch dưới trong mỗi nhóm sau:a. véo von, lốp đốp, tí tách, rì rào.b. tun ngủn, lè tè, lởm chởm, nhấp nhô.c. thảm cỏ, tia nắng, tươi đẹp, đùa giỡn.d. thanh khiết, thanh niên, thanh bình, thanh lịch.  Câu 5: Cho hai câu sau:(1) Trời mưa to.(2) Con đường nhỏ dẫn vào khu phố bị ngập. Hãy biến đổi hai câu trên thành một câu ghép theo yêu...
Đọc tiếp

Câu 1: Chỉ ra điểm chung của các từ hoặc yếu tố được gạch dưới trong mỗi nhóm sau:

a. véo von, lốp đốp, tí tách, rì rào.

b. tun ngủn, lè tè, lởm chởm, nhấp nhô.

c. thảm cỏ, tia nắng, tươi đẹp, đùa giỡn.

d. thanh khiết, thanh niên, thanh bình, thanh lịch.

 

 

Câu 5: Cho hai câu sau:

(1) Trời mưa to.

(2) Con đường nhỏ dẫn vào khu phố bị ngập. Hãy biến đổi hai câu trên thành một câu ghép theo yêu cầu:

a. Dùng cặp quan hệ từ chỉ nguyên nhân - kết quả.  

b. Dùng cặp quan hệ từ chỉ điều kiện/giả thiết - kết quả. 

c. Dùng cặp quan hệ từ chỉ sự tăng tiến.

d. Dùng cặp quan hệ từ chỉ sự tương phản.

e. Dùng cặp từ hô ứng.

Câu 6: Đọc bài tho sau:

Nửa đêm nghe ếch học bài

Lưa thưa vài hạt mưa ngoài hàng cây

Nghe trời trở gió heo may

Sáng ra vại nước rụng đầy hoa cau...”

                                              (Chớm thu -Trần Đăng Khoa)

a. Nêu cách hiểu của em về nghĩa của từ “nghe” trong bài thơ trên.

b. Xác định biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong bài thơ.

c. Viết một đoạn văn khoảng 6 câu nêu cảm nhận của em về thiên nhiên lúc chớm thu và vẻ đẹp tâm hồn của nhà thơ.

 

các bạn giúp mình với mình cần gấp nhưng các bạn ko cần giúp mình hết tất cả các câu, giúp mình 1 caau cũng dc. cảm ơn các bạn nhiều.

0
10 tháng 10 2021

vàng tươi                 đỏ chói                            hiền hòa                            xanh ngắt                  

5 tháng 2

ĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉ...

30 tháng 3 2019

\(\frac{2}{3}=\frac{36}{54}\)

\(\frac{4}{7}=\frac{28}{49}\)

\(\frac{48}{100}=\frac{12}{25}\)

\(\frac{45}{81}=\frac{5}{9}\)

Thanks CTV nhé !!

6 tháng 1 2019

Câu 1 :  Anh Lê giúp anh Thành việc gì?

Trả lời:

Anh Lê xin việc cho anh Thành. Anh lại đòi cho anh Thành thêm tiền công (thêm năm hào một tháng), thêm quần áo mặc (hai bộ một năm). Anh giải thích vì anh Thành biết chữ Tàu và tiếng Tây.

Câu 2 : Những câu nói nào của anh Thành cho thấy anh luôn luôn nghĩ tới dân, tới nước?

Trả lời:

Anh Thành luôn hỏi anh Lê "Anh là người nước nào?" "Anh có khi nào nghĩ đến đồng bào không?" Điều đó chứng tỏ anh luôn nghĩ đến dân, đến nước.

Câu 3 : Câu chuyện giữa anh Thành và anh Lê nhiều lúc không ăn nhập với nhau. Hãy tìm những chi tiết thể hiện điều đó và giải thích vì sao như vậy.

Trả lời:

Bốn lời đối thoại cuối giữa anh Thành và anh Lê không ăn nhập với nhau. Anh Lê hỏi anh Thành vì sao không xin việc làm ở Sài Gòn nữa? Anh Thành lại nói về sự khác nhau giữa đèn dầu, đèn kì, đèn điện. Anh Lê hỏi anh Thành kể các chuyện đó làm gì? Anh Thành lại nói vì hai người là công dân nước Việt.

Nguyên nhân của sự không ăn khớp này là vì anh Thành luôn nghĩ đến việc cứu dân, cứu nước, không chú ý câu hỏi của anh Lê.

Câu 4 : Bảo anh, chị, em diễn cùng.

6 tháng 1 2019

1.Anh Lê giúp anh Thành việc gì?

Trả lời:

Anh Lê giúp anh Thành tìm việc ở Sài Gòn

2. Những câu nói nào của anh Thành cho thấy anh luôn luôn nghĩ tới dân, tới nước?

Trả lời:

Nhìn chung, các câu nói của anh Thành trong đoạn trích này đều trực tiếp hay gián tiếp liên quan đến vấn đề cứu dân cứu nước. Những câu nói thể hiện trực tiếp của anh Thành về dân về nước là:

*   Chúng ta là đồng bào, cùng máu mủ da vàng với nhau. Nhưng... anh có khi nào nghĩ đến đồng bào không?

*   Vì anh với tôi... chúng ta là công dân nước Việt...

3. Câu chuyện giữa anh Thành và anh Lê nhiều lúc không ăn nhập với nhau. Hãy tìm những chi tiết thể hiện điều đó và giải thích vì sao như vậy.

Trả lời:

Câu chuyện giữa anh Thành và anh Lê nhiều lúc không ăn nhập với nhau.

Những chi tiết cho thây câu chuyện giữa anh Thành và anh Lê không ăn nhập với nhau là:

-  Anh Lê gặp anh Thành đế báo tin đã xin được việc làm cho anh Thành nhưng anh Thành lại không nói đến chuyện đó.

-   Anh Thành thường không trả lời vào câu hỏi anh Lê, rõ nhất là hai lần đối thoại:

+ Anh Lê hỏi: Vậy anh vào Sài Gòn này làm gì?

Anh Thành đáp: Anh học trường Sa-xơ-lu Lô-ba... thì... ờ... anh là người nước nào?

+ Anh Lê nói: Nhưng tôi chưa hiểu vì sao anh thay đổi ý kiến, không xin việc lảm ở Sài Gòn này nữa.

Anh Thành trả lời: ...vì đèn dầu ta không sáng bằng đèn Hoa Kì.

Sở dĩ câu chuyện giữa hai người nhiều lúc không gặp nhau vì mỗi người theo đuổi một ý nghĩ khác nhau. Anh Lê chỉ nghĩ đến công việc làm ăn của bạn, đến cuộc sống hằng ngày. Anh Thành nghĩ đến việc cứu nước, cứu dân.



Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/soan-bai-nguoi-cong-dan-so-mot-trang-4-sgk-tieng-viet-5-tap-2-c117a18254.html#ixzz5boitdG1p

14 tháng 12 2021

Có lẽ những ngày giáp Tết đối với rất nhiều đứa trẻ xóm chợ là những ngày mà chúng tìm thấy niềm vui và sự thích thú. Nhưng những ngày Tết lại là điều mà chúng mong đợi hơn bao giờ hết. Ngày Tết quê em thực sự ý nghĩa và là điều đáng nhớ để bắt đầu một năm mới.

Mùa xuân đến, Tết đã gõ của mọi nhà, niềm vui nhân đôi, hạnh phúc bội phần. Trẻ con chờ mong ngày Tết còn nhiều hơn là người lớn. Người lớn bảo Tết vui vẻ nhưng có nhiều điều phải lo toan hơn, sắm sửa nhiều thứ hơn và tốn nhiều tiền hơn. Nhưng trẻ con không quan tâm điều đó, vì Tết là dịp để chúng em có thêm nhiều quần áo mới, được nhận lì xì, quà bánh ăn không hết và không phải học bài. Có lẽ đó là điều đứa trẻ nào cũng thích thú.

Em không biết ngày Tết ở những nơi khác như thế nào nhưng ngày Tết ở quê em luôn tràn đầy tiếng cười và lời chúc phúc cho nhau một năm mới an lành, phát tài phát lộc. Trên những con đường nhỏ còn bốc mùi sỏi đá, đám cỏ phủ kín lối đã được người dân ở thôn xóm cắt tỉa rất sạch sẽ. Vì ở xóm em cứ chiều 30 Tết mọi nhà lại rủ nhau đi quét dọn đường làng ngõ xóm để chuẩn bị đón Tết. 

Ai cũng háo hức và chăm chỉ, không ai tị nạnh ai, mọi người làm việc hăng say, nhiệt tình. Đám con nít tíu ta tíu tít không ngờ, cứ đòi giành phần ba mẹ để làm, nhưng làm được một lúc là chán, là bỏ đó đi chơi. Những lá cờ Tổ quốc được treo cao trên mái ngói đỏ tươi, bay phấp phới giữa bầu trời tạo nên không khí vui tươi, phấn khởi. Có lẽ mùa xuân khiến cho không khí của mọi nhà trở nên ấm áp và an lành.

 Mặc dù thời tiết vẫn còn lạnh, sương đầu ngày còn lảng bảng bám kín trên cành cây nhưng nụ cười của mọi người luôn ở trên môi. Ngày Tết, trẻ con háo hức, lựa chọn quần áo đẹp và mới nhất để mặc, để đi chơi, để chúc thọ ông bà. Đứa trẻ nào cũng kiếm cái áo có túi thật to và rộng để đựng bánh kẹo, tiền lì xì. Đó cũng là điều mà em mong đợi trong suốt những ngày Tết.

14 tháng 12 2021

Ngày Tết Nguyên Đán cổ truyền của dân tộc ta đã tới cùng với mùa xuân mang sức sống cho muôn loài. Ngày mùng một Tết, mọi vật đều như được nhân lên sức sống và niềm vui. Quang cảnh nơi em ở cũng tưng bừng, nhộn nhịp hoà vào không khí đón Tết của mọi miền.

Không khí ngày đầu xuân thật dễ chịu. Bầu trời trong xanh, cao vời vợi. Không gian mọi nơi lan toả mùi hương hoa ngào ngạt và những loài hoa thi nhau phô sắc. Cả xóm em cũng tưng bừng trong không khí vui vẻ đó. Từng ngôi nhà với mái ngói đỏ tươi như được cởi bỏ cái áo cũ kỹ của những năm trước mà khoác trên mình chiếc áo đẹp của năm mới. Những cây ăn quả to cao, hay lắc lư cái đầu. Ngày thường rất trầm tư thì hôm nay bỗng trở nên vui vẻ, luôn nở nụ cười giỡn đùa cùng nàng tiên mùa xuân vậy. Những cây hồng nhung trong vườn cũng rộn ràng khoe sắc. Cánh hồng mịn màng, đỏ thắm đầy vẻ kiêu hãnh và như rất biết ơn nàng tiên mùa xuân đã làm cho nó đẹp hơn. Con đường làng được khoác bộ áo mới sạch sẽ, mát mẻ. Ở trên cao ngang hai bên đường có chăng khẩu hiệu: “Chúc mừng năm mới”.

30 tháng 5 2018

Gọi số cần tìm là x

Theo bài ra ta có :

\(\frac{17-x}{25}=\frac{2}{5}\)

\(\Rightarrow\left(17-x\right).5=2.25\)

\(\Rightarrow\left(17-x\right).5=50\)

\(\Rightarrow17-x=50:5\)

\(\Rightarrow17-x=10\)

\(\Rightarrow x=17-10\)

\(\Rightarrow x=7\)

Vậy số cần tìm là 7

_Chúc bạn học tốt_

30 tháng 5 2018

ta có :

\(\frac{17-a}{25}=\frac{2}{5}\)

=> (17 - a)5 = 25.2

=> 85 - 5a = 50

=> 5a = 85 - 50

=> 5a = 35

=> a  =7

23 tháng 11 2017

ko biết

23 tháng 11 2017

"thẳng về phía trước"

2 tháng 3 2024

a ) Trưa , nước biển xanh lơ đến khi chiều tà thì biển đổi sang màu xanh lục
b ) Nhờ bảo vệ tốt những cánh rừng đầu nguồn  quê tôi không bị những trận lũ lớn tràn về
c ) Nếu những núi băng ở Bắc Cực và Nam Cực tan ra thành nước thì toàn bộ trái đất sẽ trở thành biển cả
d ) Tuy tuổi còn nhỏ nhưng thiếu nhi Việt Nam đã có ý thức tham gia bảo vệ môi trường