Bạn (Nguyễn Quỳnh Anh) đã hoàn thành bài học này

K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

10 tháng 3

Bạn (Vũ Hoàng Minh) đã hoàn thành bài học này

Số câu hỏi: 37

Số câu trả lời đúng: 38

Tỷ lệ đúng: 103 %

Thời gian nộp bài: 10/3/2026 07:13:48

Bạn (Nguyễn Đăng Bảo Nam) đã hoàn thành bài học này

Số câu hỏi: 40

Số câu trả lời đúng: 38

Tỷ lệ đúng: 95 %

Thời gian nộp bài: 10/3/2026 22:19:32

Luyện tập lại! Lịch sử luyện tập
11 tháng 3

Nay cô có giao văn ko

11 tháng 3

Bạn (Vũ Hoàng Minh) đã hoàn thành bài học này

Số câu hỏi: 40

Số câu trả lời đúng: 39

Tỷ lệ đúng: 98 %

Thời gian nộp bài: 11/3/2026 05:47:12

Luyện tập lại! Lịch sử luyện tập
5 tháng 12 2021

B.

chac the

5 tháng 12 2021

B . Chu he den gap bac tho kim hoan 

Dung thi k cho minh con sai thi thoi nha !

A ma day la cau hoi lop 3 ma

1. Câu hỏi: Cái gì đen khi bạn mua nó, đỏ khi dùng nó và xám xịt khi vứt nó đi?2. Câu hỏi: Bạn có thể kể ra ba ngày liên tiếp mà không có tên là thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật?3. Câu hỏi: Có một cây cầu có trọng tải là 10 tấn, có nghĩa là nếu vượt quá trọng tải trên 10 tấn thì cây cầu sẽ sập. Có một chiếc xe tải chở hàng, tổng trọng tải của xe...
Đọc tiếp

1. Câu hỏi: Cái gì đen khi bạn mua nó, đỏ khi dùng nó và xám xịt khi vứt nó đi?

2. Câu hỏi: Bạn có thể kể ra ba ngày liên tiếp mà không có tên là thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật?

3. Câu hỏi: Có một cây cầu có trọng tải là 10 tấn, có nghĩa là nếu vượt quá trọng tải trên 10 tấn thì cây cầu sẽ sập. Có một chiếc xe tải chở hàng, tổng trọng tải của xe 8 tấn + hàng 4 tấn = 12 tấn. Vậy đố các bạn làm sao bác tài qua được cây cầu này (Không được bớt hàng ra khỏi xe)?

4. Câu hỏi: Nếu chỉ có một que diêm, trong một ngày mùa đông giá rét, bạn bướcvào căn phòng có một cây đèn, một bếp dầu, và một bếp củi, bạn thắp gì trước tiên?

5. Câu hỏi: Một kẻ giết người bị kết án tử hình. Hắn ta phải chọn một trong ba căn phòng: phòng thứ nhất lửa cháy dữ dội, phòng thứ hai đầy những kẻ ám sát đang giương súng, và phòng thứ ba đầy sư tử nhịn đói trong ba năm. Phòng nào an toàn nhất cho hắn?

6. Câu hỏi: 2 con vịt đi trước 2 con vịt, 2 con vịt đi sau 2 con vịt, 2 con vịt đi giữa 2 con vịt. Hỏi có mấy con vịt?

7. Câu hỏi: Con ma xanh đập 1 phát chết, con ma đỏ đập 2 phát thì chết. Làm sao chỉ với 2 lần đập mà chết cả 2 con?

8. Câu hỏi: Có 1 bà kia không biết bơi, xuống nước là bả chết. Một hôm bà đi tàu, bỗng nhiên tàu chìm, nhưng bà ko
chết.Tại sao (ko ai cứu hết)

9. Câu hỏi: Bạn hãy tưởng tượng bạn đang đi trên 1 con thuyền trên 1 dòng sông có rất nhiều cá ăn thịt đến giữa dòng bỗng thuyền của bạn bị thủng 1 lỗ rất to, sau vài phút nữa thuyền sẽ chìm và chắc chắn bạn sẽ là bữa ăn những con cá này. Bạn làm cách nào đơn giản nhất để thoát ra khỏi cái hoàn cảnh chết tiệt này?

10. Câu hỏi: Có 1 anh chàng làm việc trong 1 tòa nhà 50 tầng, nhưng anh ta lại chỉ đi thang máy lên đến tầng 35 rồi đoạn còn lại anh ta đi thang bộ.Tại sao anh ta lại làm như vậy ?

trả lời đúng hết mình cho 5 k

sai 1 câu không cho k nào

cố lên nha

kết bạn với  mình nữa nha

yêu mọi người nhiều

 

 

 

 

 

 

13

1. Than

2. Hôm qua, hôm nay, hôm kia

3. Bác tài đi bộ qua cầu

4. Thắp que diêm vì chỉ có mình que diêm tạo ra lửa

5. Phòng thứ ba vì sư tử nhịn đói ba năm nên chết rồi.

6.  4 con vịt

7. ......

8. bà đi tàu ngầm

9. đừng tưởng tượng nữa

10. vì thang máy chỉ tới tầng 35

Câu 1 : Hòn than .

Câu 2 :Ngày mai , ngày kia , ngày kìa .

Câu 3 : Đẻ xe ở đấy , chỉ bác tài đi qua thôi .

Câu 4 : Đốt que diêm trước .

Câu 5 : Căn phòng thứ 3 , vì bầy sư tử nhịn đói 3 năm thì chúng chết vì đói rồi .

Câu 6 : Có 4 con vịt . 

Câu 7 : Ta đập con ma xanh , con ma đỏ thấy thế , sợ tái mặt biến thành màu xanh , ta đâọ nốt con đó .

Câu 8 : Vì bà đó đi tàu ngầm .

Câu 9 : Không tưởng tượng nữa .

Câu 10 : Vì thang máy đó chỉ đi được đến tầng 35 .

T . I . C . K cho mk nha hihi !!!

#Love#

Câu đố 1: Con ma xanh đập 1 phát chết, con ma đỏ đập 2 phát thì chết. Làm sao chỉ với 2 lần đập mà chết cả 2 con?Câu đố 2: Có 1 bà kia không biết bơi, xuống nước là bả chết. Một hôm bà đi tàu, bỗng nhiên tàu chìm, nhưng bà không chết. Tại sao? (Lưu ý: không ai cứu bà ấy hết)...Câu đố 3: Cái gì đen khi bạn mua nó, đỏ khi dùng nó và xám xịt khi vứt nó đi?Câu đố 4: Có 1 anh chàng...
Đọc tiếp

Câu đố 1: Con ma xanh đập 1 phát chết, con ma đỏ đập 2 phát thì chết. Làm sao chỉ với 2 lần đập mà chết cả 2 con?

Câu đố 2: Có 1 bà kia không biết bơi, xuống nước là bả chết. Một hôm bà đi tàu, bỗng nhiên tàu chìm, nhưng bà không chết. Tại sao? (Lưu ý: không ai cứu bà ấy hết)...

Câu đố 3: Cái gì đen khi bạn mua nó, đỏ khi dùng nó và xám xịt khi vứt nó đi?

Câu đố 4Có 1 anh chàng làm việc trong 1 tòa nhà 50 tầng, nhưng anh ta lại chỉ đi thang máy lên đến tầng 35 rồi đoạn còn lại anh ta đi thang bộ.T ại sao anh ta lại làm như vậy ?

Câu đố 5: Tìm điểm sai trong câu: "dưới ánh nắng sương long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm"

Câu đố 6: Ai cũng biết đỉnh núi Everest cao nhất thế giới, vậy trước khi đỉnh Everest được khám phá, đỉnh núi nào cao nhất thế giới?

Câu đố 7:  Hôn mà bị hôn lại gọi là...

Câu đố 8: Vừa hôn vừa ngửi gọi là...

Câu đố 9: Trận chung kết của 1 cuộc thi vắt sữa bò (ai vắt được nhiêu thì thắng): người đàn bà vắt được 15 lít, người đàn ông vắt được 5 lít. Hỏi sao người đàn ông thắng?

Câu đố 10: Làm sao để cái cân tự cân chính nó?

KO CHƠI CHA ĐÂU NHA,GIẬN ĐÓ :^

4
3 tháng 4 2021

câu 3 là ....... .......?

cái khăn đúng ko.....?

bn sai roy,là cục than mới đúng

TRẢ LỜI:

a) Đi

- Nghĩa 1 : tự di chuyển bằng bàn chân.

Em gái tôi đang chập chững tập đi.

- Nghĩa 2 : mang (xỏ) vào chân hoặc tay để che, giữ.

Mẹ nhắc tôi khi đi giày phải cột dây cho cẩn thận.

b) Đứng

- Nghĩa 1 : ở tư thế thân thẳng, chân đặt trên mặt nền.

Cả lớp đứng nghiêm chào cờ.

- Nghĩa 2 : ngừng chuyển động

Thảo đứng trước cửa lớp chờ tôi.

TL :

A. Đi

- Mẹ e đi bộ

- Xin phép cho e đi dép vào ạ

B. Đứng 

- Chúng e đứng chào cờ 

- Trời đứng gió

_HT_

Chị Hà     Chị Hà đến với chúng tôi vào một buổi chiều.     Tôi còn nhớ rõ chị Hà dáng người thon mảnh, nước da trắng, tóc mai dài vắt cong lên như một dấu hỏi lộn ngược, trên má có vài nốt tàn nhang. Chị đến trong đoàn thanh niên xung kích của huyện giúp xã chúng tôi chống úng cho một cánh đồng định cấy giống lúa mới. Tôi ở trong đám thiếu nhi ra đón. Chị âu yếm đặt tay...
Đọc tiếp

Chị Hà

     Chị Hà đến với chúng tôi vào một buổi chiều.

     Tôi còn nhớ rõ chị Hà dáng người thon mảnh, nước da trắng, tóc mai dài vắt cong lên như một dấu hỏi lộn ngược, trên má có vài nốt tàn nhang. Chị đến trong đoàn thanh niên xung kích của huyện giúp xã chúng tôi chống úng cho một cánh đồng định cấy giống lúa mới. Tôi ở trong đám thiếu nhi ra đón. Chị âu yếm đặt tay lên vai tôi (hồi ấy, tôi bé loắt choắt, chưa cao ngồng như hai, ba năm nay). Trông chị thật tươi tắn. Chị cười nói nhiều, chắc tính chị vốn sôi nổi. Mỗi khi chị cười, mấy nốt tàn nhang lặn đi trên gò má đỏ ửng. Chị vừa chuyện trò với các bạn vừa giữ tôi ngồi bên. Không hiểu sao, tôi cứ chú ý tới cái vòng tóc mai uốn cong như dấu hỏi lộn ngược, cứ như thể trong đó có một điều bí ẩn kì lạ.

     Hình ảnh tôi còn giữ được về chị là như thế.

1

sao đoạn đầu cứ giống sách lớp 5 làm sao ấy nhờ

* Trước khi viết báo cáo:– Dựa vào yêu cầu của giáo viên, nội dung sinh hoạt lớp hoặc kế hoạch đã đề ra để xác định những nội dung cần báo cáo.– Có thể thu thập thông tin bằng cách quan sát thực tế, hỏi ý kiến các thành viên trong tổ, ghi chép số liệu trong quá trình hoạt động.– Việc lập bảng biểu giúp sắp xếp thông tin rõ ràng, dễ nhìn, thuận tiện cho người đọc theo dõi và...
Đọc tiếp

* Trước khi viết báo cáo:

– Dựa vào yêu cầu của giáo viên, nội dung sinh hoạt lớp hoặc kế hoạch đã đề ra để xác định những nội dung cần báo cáo.

– Có thể thu thập thông tin bằng cách quan sát thực tế, hỏi ý kiến các thành viên trong tổ, ghi chép số liệu trong quá trình hoạt động.

– Việc lập bảng biểu giúp sắp xếp thông tin rõ ràng, dễ nhìn, thuận tiện cho người đọc theo dõi và đối chiếu.

– Cần xác định rõ mục tiêu của báo cáo là để đánh giá, tổng kết hay đề xuất phương hướng hoạt động tiếp theo.

* Trong khi viết báo cáo:

– Cần viết đúng quốc hiệu, tiêu ngữ (hoặc tên tổ chức) theo quy định; viết trang trọng, đặt ở vị trí đầu trang.

– Các nội dung, công việc nên được trình bày theo trình tự thời gian hoặc theo từng mảng hoạt động để dễ theo dõi và so sánh.

– Bảng biểu cần căn chỉnh gọn gàng, sử dụng dòng kẻ, cột mục rõ ràng, có tiêu đề cụ thể để tạo sự khoa học, dễ nhìn.

* Sau khi viết báo cáo:

– Cần đọc lại toàn bộ nội dung để rà soát lỗi chính tả, ngữ pháp, cách diễn đạt và sự logic giữa các phần; kiểm tra xem thông tin đã đầy đủ, chính xác chưa.

– Dựa vào mẫu báo cáo hoặc các tiêu chí được giao (về bố cục, nội dung, hình thức trình bày) để đối chiếu xem bản báo cáo có đúng yêu cầu hay không.

– Có thể nhờ bạn bè hoặc thầy cô xem lại để góp ý, từ đó chỉnh sửa và hoàn thiện báo cáo tốt hơn.

GHI NHỚ:

Bản báo cáo công việc gồm 3 phần chính:

Phần đầu: Ghi quốc hiệu, tiêu ngữ (hoặc tên tổ chức như Đội, Đoàn,...), kèm theo địa điểm và thời gian viết báo cáo.

Phần chính: Gồm tiêu đề báo cáo, người nhận báo cáo và nội dung các công việc đã thực hiện.

Phần cuối: Ghi rõ người viết báo cáo (kèm chữ kí và họ tên).

Lưu ý: Nội dung báo cáo nên trình bày theo từng mục rõ ràng để dễ theo dõi và đánh giá.


2
15 tháng 10 2025

15 tháng 10 2025

cái j đấy

13 tháng 12 2017

từ nào vậy bạn?

23 tháng 12 2017

Mình biết nè. Để mình giải cho nhé!

18 tháng 4 2018

ba`i 1 : Trí nhớ tôi thật tệ, mỗi khi nhắc về những dòng sông quê hương, tôi chẳng nhớ rõ tên, chỉ nghe trong lòng dấy lên một nỗi nhớ kỳ dị. Hình như tôi chẳng nhớ con sông gì với sông gì, bắt nguồn từ đâu, nhưng hình ảnh và cảm xúc của mỗi dòng sông thì lại đầy ắp trong tâm tưởng. Ví như dòng sông là quê hương, đã gắn bó với con người trong từng chặng đời từng hơi thở, đối với tôi, sông vì thế cũng gắn bó với nhiều kỷ niệm, mà mỗi lúc nhớ lại , nghe có gì thật thắm thiết như con người không thể tách rời với tổ quốc.
Thời niên thiếu, tôi đã có một thời gian dài sống trong ngôi nhà cất ở ven sông. Gọi là sông cho thơ mộng, chứ thật ra chỉ là nhánh của một con sông con chảy vào khu dân cư ở thành phố, tuy thế nó vẫn mang đầy đủ vẻ đẹp của những bờ sông quê mình. Cũng hàng dừa lả lơi soi bóng nước, cũng chiếc cầu khỉ lắt lẻo bắc ngang sông, con đường đất nhẵn thín khi mùa nắng, lầy lội khi trời mưa, và lũ trẻ con í ới gọi nhau trên sông chiều khi nước thủy triều lên.

Đó là dòng sông đầu tiên mà tôi nhớ, theo con mắt nhìn hạn hẹp khi nghĩ về một dòng sông tuổi thơ. Dường như đời tôi gắn bó nhiều với những dòng sông miền Nam, nước đục ngầu phù sa và cọng hoa lục bình lẻ loi trôi trên dòng nước. Tôi lớn lên ở một thành phố nhỏ, kỷ niệm chỉ là con đường có hàng me bay dẫn tới ngôi trường Trung học tỉnh lỵ, có một dòng sông chẳng nhớ là con sông gì hơn là một nhánh của sông Cổ Chiên. Từ bến chợ, tôi đã đứng hằng giờ nhìn theo mấy con đò đưa khách từ bờ bên này sang bờ bên kia, dù rằng vẫn có một nhịp cầu sắt bắc qua phố chợ. Người ta vẫn đi đò để có cái thú bập bềnh trên sông nước, hay là chuyến đò ngang lại nằm trước sân nhà, chỉ cần đi xuống mé sông là đã có phương tiện di chuyển.

Bờ bên này đông vui những hàng quán và vựa cây vựa củi. Bờ bên kia chỉ đi quá vào trong đã là cảnh đồng quê và vườn cây ăn trái, những thửa ruộng bát ngát cánh cò bay. Trong cái rộn rã, đông đúc của chốn phồn hoa náo nhiệt bên này sông, bên kia sông ngược lại chỉ là hình ảnh của một đồng quê hiền hòa và tĩnh mịch. Dòng sông này có hai ngả đi về hai nơi khác nhau, một ra cửa sông Cái để đi ra biển có những làng mạc đất cát chuyên nghề trồng rẫy, một ngả lại đi về hướng trong, đến những làng mạc trồng cây ăn trái và ruộng đồng thẳng cánh cò bay.
Sau này, khi chiến tranh kéo theo những hệ lụy của nó, cũng chỉ có dòng sông mới chứa hết những nỗi oan khiên của một thời chinh chiến. Những xác người trôi sông, buổi tối bờ bên kia vọng sang bờ bên này những tiếng súng nổ vu vơ, chuyến đò về quê biết đâu lại trở thành chuyến đò tang, khi chiếc quan tài của người lính trẻ được chở về quê để yên nghỉ ngàn đời trong tiếng róc rách của lượn sóng vỗ bờ nơi dòng sông quê mẹ.
Trong những kỷ niệm cũ, tôi vẫn nhớ mãi những chuyến đò đưa khách về những làng quê, nằm rải rác hai bên bờ sông. Nhất là đám cưới miền quê đi bằng đò máy quả thực hấp dẫn đối với người thành phố, khi con đò rẽ nước đi vào miền quê êm ả. Nỗi rộn ràng hạnh phúc thơm tho như lúa chín ngoài đồng, mát mẻ như hơi nước trộn lẫn mùi bùn xình phả vào khứu giác cảm gíac ngất ngây, và những bữa cỗ ở miền quê cũng ngon ngọt đầy nét thực thà của rau cỏ. Sân trước vườn sau, con bò con đang bú mẹ được cột ở ụ rơm khô bên đầu nhà, cây mận đỏ lúc lỉu những trái chín treo đong đưa trên cành lá biếc, ngọn cau, lá trầu, làn khói bếp tỏa lên trời mông mênh lẫn vào mây trắng. Thỉnh thoảng lại có tiếng đò máy chạy xình xịch trên mặt sông êm ả, tất cả đã được ghi nhận vào ký ức để vẽ thành hình ảnh một dòng sông quê hương thật tuyệt vời trong trí nhớ.
* * *

Vậy mà đến hơn ba mươi tuổi tôi mới có dịp "quy cố hương", kể từ khi mẹ tôi lếch thếch dẫn mấy đứa con đi từ Bắc vào Nam theo đường biển. Bởi vậy chuyến về quê cũ cũng là một dịp để tôi được đi qua những dòng sông lịch sử nổi tiếng của đất nước.
Miền Trung có nhiều con sông hẹp, không mênh mông như sông Cửu Long nhưng nước trong văn vắt, có lẽ vì thế mà đất đai, ruộng đồng không màu mỡ, phì nhiêu. Tháng bảy trời nóng như nung, mây đứng lặng không buồn trôi, nhìn ra hai bên đường chỉ thấy những đồi cát nối tiếp nhau trắng xóa đến rợn rùng, duy nhất thứ cây xương rồng thân đầy gai tua tủa, tôi chợt nghĩ "đất cày lên sỏi đá" là đây. Làm sao để sống với những giải đất khô cằn như thế, vậy mà trên chặng đường tôi đã đi qua, vắt vẻo lưng chừng đồi là những căn nhà gỗ nằm cheo leo giữa cảnh núi rừng hoang dã, con đường đất bò ngoằn nghoèo giữa những nương sắn nương khoai. Đi qua một nghĩa trang có những ngôi mộ gần như chìm khuất dưới cát bỏng và bóng cây phi lao, ngoài cổng nghĩa trang có tấm bảng vẽ hàng chữ "Chờ Ngày Sống Lại" bỗng nghĩ mà ngao ngán. Tuy biết rằng do niềm tin tôn giáo mà hy vọng ngày sống lại, nhưng sống lại để mà sống trong điều kiện thê thảm như vậy thì thà xin được yên nghỉ nghìn đời dưới lòng cát bỏng.

Dừng lại thị trấn Đông Hà để lang thang trong khu chợ đầy gió cát và hừng hực nóng vì gió Lào thổi về, mấy con lợn cỏ bụng ỏng đi lang thang xục mỏm vào ụ đất, bữa cơm trưa hôm ấy hình như có cát lẫn với cơm. Gió nóng và cát bụi, khiến đôi mắt lúc nào cũng đỏ cộm lên. Tôi bắt gặp những bà mẹ miền Trung nghèo khổ, áo vá vai, trên đôi vai gầy khẳng khiu gánh lỏng chỏng mấy món quà nhà quê trông rất tội. Một bữa cơm nhà quê bất chợt ghé mắt nhìn, chỉ là bát muối vừng, đĩa rau lang luộc và bát nước mắm mặn giầm ớt đỏ cay xé, mấy đứa trẻ con quần áo bẩn thỉu vây xung quanh nồi cơm gạo hẩm chìa bát ra chờ đợi, những đôi mắt trẻ thơ tội tình trên một quê hương khốn khổ. Bây giờ ở những vùng quê miền Trung, Nam, Bắc có còn những đứa bé như thế không nhỉ?

Khi chuyến xe sắp tới sông Bến Hải để đi qua phía bên kia, ranh giới giữa Nam và Bắc thời kỳ chiến tranh, tự nhiên lòng chùng xuống một nỗi buồn mênh mang khó tả. Xe tới cầu Hiền Lương, đa số là người Bắc di cư vào Nam về thăm quê sau bao nhiêu năm chiến tranh, ai cũng cố nhìn xem con sông này có gì đặc biệt hơn những con sông khác, để bao năm đã trở thành vết hằn trong lòng người dân Việt. Cầu Hiền Lương đã cũ, long xòng xọc lên như một người già gần gãy hết xương cốt mà vẫn cố sống để chờ những đứa con đi xa trở về. Sông Bến Hải hẹp té chỉ bằng một cái nhánh của dòng sông Hậu, phong cảnh hai bên bờ xơ xác, ấy thế mà lại có sức đẩy giạt người dân hai miền Nam Bắc tới hai mươi năm, ấy thế mà có người đã bỏ xác khi vượt dòng sông tìm về gia đình, anh em bên này bờ vĩ tuyến.

Hình như chuyến xe hôm ấy đi ngang sông Bến Hải lại im ắng lạ thường, tôi cứ hình dung trong mỗi nhịp đập của trái tim mỗi người, đều dấu kín tiếng thở dài hay chút nghẹn ngào cố nén xuống để khỏi bật ra tiếng khóc vì xúc cảm. Không ai nói câu gì, mắt đăm đắm nhìn xuống dòng sông êm đềm vẫn lặng lờ trôi, nhưng cái buồn của một chiều qua sông Bến Hải vẫn mang theo nhiều ray rứt. Cuối cùng thì chiến tranh chấm dứt, những hoang tàn đổ nát vẫn còn đó, đất nước chưa hồi sinh, miền Trung nghèo quá, bom đạn đã đào xới ruộng đồng khô cằn thành những chiếc ao cạn không nước, nứt nẻ vì tháng hè nghiệt ngã. Tôi không hiểu tại sao người dân ở đây có thể chịu đựng nổi suốt bao nhiêu năm dài với chiến tranh, với khí hậu khắc nghiệt như vậy. Con đường đầy ổ gà khiến chiếc xe nghiêng ngả như sắp ngã, hành khách lắc lư thấm mệt, tiếp tục cuộc hành trình đi về hướng Bắc của Tổ Quốc, qua nhiều vùng đồi đất đai khô cằn và những lùm sim tím trải tít vào những làng thôn thấp thoáng bóng tre xanh.
Nghỉ một đêm ở Đồng Hới, buổi chiều ra tắm tát giặt giũ ở một chiếc ao vuông, xung quanh ao trồng nhiều cây bạch đàn, phong cảnh xem có phần thơ mộng. Người đàn bà đưa cho khách chiếc bánh đa rắc vừng nướng, món quà nhà quê miền Bắc, mắt hướng ra mặt ao nhoẻn miệng cười, nói với khách mà như nói với mình:
" Hết chiến tranh rồi, cây cỏ cũng mọc lại."
Không biết bà ta định nói gì, bấy nhiêu năm chia lìa nay cùng ngồi cạnh nhau gần gũi như lúc này, không nỡ nào nhớ nữa tiếng bom rền, không nỡ nào nhớ tiếng đại pháo dội vào thành phố lúc nửa đêm. Bát nước trà tươi làm trằn trọc khó ngủ, tối ấy trăng treo trên những cây bạch đàn trồng xung quanh ao, dưới ánh trăng miền đất khô cằn cũng đỡ vẻ thê lương. Mặt trăng tự nghìn xưa vẫn là món quà vô giá của trời, nó tỏa sáng trên khắp các nẻo đường đất nước, đêm ấy cũng nghiêng mình soi xuống mặt ao một giải lụa vàng sóng sánh. . . .
Sáng hôm sau trời vừa hừng sáng , chuyến xe đã lên đường. Buổi sáng gió Lào vẫn thổi mạnh, hai bên đường thảm cỏ lau rạp xuống trắng xóa cả một cánh đồng khô khốc. Tôi đã có dịp đi ngang con sông Gianh, một dòng sông lịch sử nổi tiếng đã được đưa vào bài học đầu đời của trẻ em Việt Nam:
" Đây sông Gianh, đây biên cương thống khổ
Đây sa trường, đây nấm mộ trời Nam,
Đây dòng sông, dòng máu Việt còn loang,
Đây cổ độ, xương tàn xưa chất đống..."
Ôi những con sông buồn trong lịch sử dân tộc, vẫn còn đây khi dòng nước vẫn không thể cuốn đi những nỗi buồn trong lòng người dân Việt. Con sông Gianh nghe trong bài học lịch sử là đây, nhìn dòng nước chảy mà lại hình dung ra cảnh chia lìa nồi da xáo thịt thời Trịnh Nguyễn phân tranh, tai ách đổ lên đầu người dân, lại ngậm ngùi vì sự phân rẽ bằng một dòng sông oan nghiệt.


Những con sông ở quê hương suốt ba miền NamTrung Bắc, dòng sông nào có tội tình gì như người dân quê tôi nào có tội tình gì, dòng nước cứ êm đềm chảy theo năm tháng, lại nghe như trong tiếng sóng bao lời thở than của những oan hồn dân Việt. Nỗi ám ảnh đó đã in sâu vào tâm khảm, để đến nỗi khi qua sông Bến Hải, hay sông Gianh để bước vào ranh giới của miền Trung Bắc Việt, lại nghe như dòng nước chuyên chở mối tương tàn cốt nhục, để nỗi buồn cứ phảng phất mãi đến nghìn sau.
Tôi còn đi qua những dòng sông của miền Bắc, qua cầu Hàm Rồng trên con sông Mã ở Thanh Hóa, nằm vắt trên hai mỏm núi vôi, cây cối hình như trơ trụi không ngóc đầu lên nổi với cái nóng mùa hè, vẳng lên dư âm của vần thơ "Sông Mã gầm lên khúc độc hành" còn vang vọng mãi trong lòng. Có ai đó chỉ cho tôi nhìn những giải núi phía xa, rồi nói đó là giang sơn của...

thế ko phải bn đang chép à,bài

Dòng sông quê em hiền hòa như một người bạn thân thiết. Tuổi thơ em gắn liền với những buổi chiều ra bờ sông thả diều, nghịch nước và nghe bà kể chuyện. Nước sông trong veo, lấp lánh dưới ánh nắng, soi bóng hàng tre xanh mát. Mỗi lần hè về, em cùng lũ bạn rủ nhau ra tắm sông, tiếng cười vang cả một khúc bờ. Những kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng luôn khiến em thấy ấm áp và bình yên. Dòng sông không chỉ nuôi dưỡng quê hương mà còn nuôi lớn cả tuổi thơ em. Dù sau này có đi xa, hình ảnh con sông ấy vẫn mãi ở trong tim em.

18 tháng 3 2022

Mỗi từ ngữ in đậm trên đều thay thế cho từ "anh giải phóng quân", tác dụng của các từ trên là để tránh lặp từ, tránh sự nhàm chán trong sử dụng từ ngữ.

11 tháng 12 2021
Thơ mà tả hãe?:))