Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Thời đó ở Làng Mạc Sơn xã Thanh Đàm,huyện Thanh Trì Hà Nội có ông giáo nọ và vợ sinh được một cậu con trai đặt tên là Chu Văn An.Năm 4 tuổi Chu Văn An đã biết làm toán nâng cao,làm các công việc nhà giúp cha mẹ.Nhưng vì nhà ônh giáo nghèo,mà đã về hưu không truyền lại kiến thức cho con được ông rất buồn lòng,thấy cha buồn Chu Văn An bèn lên tiếng hỏi cha:
-Chaaa làm......sa..o vậy?
Ông giáo không trả lời và bảo Chu Văn An đi chăn trâu,lúc đi chăn trâu cậu đi qua lớp học nọ,thấy thầy đồ cầm cuốn sách,cậu lại gần bảo:
-Úi sời cái bài này dễ
Thầy đồ hỏi
-Này cậu con ai học lớp mấy
Dạ cháu con ông giáo làng bên chưa đi học ạ
Ông thầy đồ bèn bảo:Mai cứ đến đây mà học
Rồi Chu Văn An ngồi học.
Hoc được chút lâu mới nhớ ra con trâu,Chu Văn An ra cánh đồng thì thấy nó,mừng lắm.
Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời em. Mẹ không chỉ chăm lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Mỗi khi em gặp khó khăn, mẹ luôn đưa ra những lời khuyên chân thành và ấm áp. Chính tình yêu thương bao la của mẹ đã giúp em có thêm động lực để vươn lên trong học tập. Em tự hứa sẽ học thật giỏi để mẹ luôn cảm thấy tự hào và hạnh phúc.
cho xin 1 tick ạ,cơn
Mẹ là người em yêu quý nhất trên đời. Mái tóc mẹ dài, đen nhánh và tỏa hương thơm dịu nhẹ. Mái tóc ấy đã bạc đi nhiều vì những lo toan, vất vả nuôi em khôn lớn. Đôi mắt mẹ hiền từ luôn nhìn em với tình yêu thương bao la. Em hứa sẽ chăm ngoan để mẹ luôn vui lòng.
cho mik tick ah