K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

7 tháng 3

Viết bài văn kể sáng tạo "bàn tay thân ái"

Bài văn kể sáng tạo: “Bàn tay thân ái”

Trong lớp 5A của tôi có rất nhiều bạn thân thiện, nhưng người để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất là Nam – cậu bạn có “bàn tay thân ái”.

Nam không phải là học sinh giỏi nhất lớp, cũng không phải là người nổi bật nhất. Nhưng Nam luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Một buổi sáng, khi cả lớp đang xếp hàng vào lớp, tôi vô tình làm rơi hộp bút xuống sân. Bút văng ra khắp nơi. Tôi loay hoay nhặt mà vẫn chưa xong thì Nam chạy tới. Cậu cúi xuống nhặt từng cây bút rồi đưa lại cho tôi. Vừa cười, Nam vừa nói:
“Không sao đâu, để mình giúp cho nhanh!”

Bàn tay của Nam lúc ấy dính một ít bụi đất, nhưng tôi lại thấy bàn tay ấy thật ấm áp. Từ hôm đó, tôi để ý thấy Nam thường xuyên dùng “bàn tay thân ái” của mình để giúp người khác: khi thì đỡ một bạn bị vấp ngã, khi thì giúp cô giáo mang sách vở, lúc lại chỉ bài cho những bạn học yếu hơn.

Một lần khác, trong giờ ra chơi, Minh bị trượt chân ngã ở sân trường. Nhiều bạn đứng nhìn, nhưng Nam là người đầu tiên chạy tới. Cậu đưa bàn tay ra kéo Minh đứng dậy rồi phủi bụi trên áo cho bạn. Minh cảm động nói lời cảm ơn, còn Nam chỉ cười hiền.

Nhìn bàn tay nhỏ bé ấy, tôi hiểu rằng sức mạnh của nó không nằm ở sự khỏe khoắn, mà nằm ở lòng tốt. Bàn tay ấy luôn sẵn sàng chìa ra để giúp đỡ mọi người.

Từ Nam, tôi học được một điều: chỉ cần một bàn tay thân ái cũng có thể mang lại niềm vui và sự ấm áp cho rất nhiều người. Và tôi cũng tự nhủ rằng mình sẽ cố gắng làm được như Nam – luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh. 😊

Trong một góc nhỏ của thư viện trường, nơi những tia nắng chiều nhạt nhòa nhảy múa trên những gáy sách cũ, tôi đã chứng kiến một phép màu nhỏ bé mang tên: Bàn tay thân ái. Đó là một buổi chiều thứ Sáu, khi cả trường đang rộn rã chuẩn bị ra về. Tôi bắt gặp Lâm – cậu bạn vốn lầm lì nhất lớp – đang đứng lặng người trước giá sách ngoại văn. Đôi mắt cậu đỏ hoe, bàn tay run run siết chặt lấy chiếc balo đã sờn cũ. Tôi biết, Lâm vừa trượt kỳ thi chọn đội tuyển tiếng Anh, niềm hy vọng lớn nhất để cậu có thể giúp gia đình vơi bớt gánh nặng học phí. Đúng lúc đó, thầy Minh – người thủ thư già với mái tóc bạc phơ – bước đến. Không một lời giáo điều, không những câu hỏi dồn dập, thầy chỉ lặng lẽ đặt bàn tay mình lên bờ vai đang run lên của Lâm. Bàn tay ấy không còn trẻ trung, đầy những vết đồi mồi và những nếp nhăn của thời gian, nhưng nó ấm áp lạ kỳ. Thầy không đẩy Lâm đi, cũng không vỗ về kiểu xã giao. Thầy cứ để tay ở đó, vững chãi như một điểm tựa, truyền đi một luồng điện cảm thông tĩnh lặng. Dưới sức nặng dịu dàng từ bàn tay thầy, đôi vai Lâm dần chùng xuống, những tiếng nấc nghẹn ngào bắt đầu thoát ra rồi tan dần vào không gian yên ắng. "Thất bại là một trang sách lỗi, nhưng nó không phải là cả cuốn truyện đời con đâu," thầy Minh nói khẽ, bàn tay khẽ bóp nhẹ vào vai Lâm như một lời khẳng định. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra sức mạnh khủng khiếp của sự chạm sẻ chia. Có những nỗi đau không thể xoa dịu bằng lời nói, có những khoảng trống không thể lấp đầy bằng tiền bạc, nhưng lại có thể được sưởi ấm bởi một bàn tay chìa ra đúng lúc. Bàn tay thân ái của thầy Minh không chỉ chạm vào vai Lâm, mà còn chạm vào niềm tin đang rạn vỡ trong cậu, hàn gắn nó bằng sự tử tế không cần phô trương. Rời khỏi thư viện, tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Tôi tự hỏi, đã bao giờ mình dùng chúng để nâng đỡ một ai đó chưa? Hay chúng ta vẫn thường dùng tay để chỉ trích, để gõ những dòng bình luận vô tâm, hoặc đơn giản là đút sâu vào túi quần và thờ ơ bước qua nỗi đau của người khác? Câu chuyện về bàn tay của thầy Minh đã dạy tôi rằng: Một bàn tay thân ái không cần phải làm những điều vĩ đại. Chỉ cần nó đủ ấm để sẻ chia, đủ chặt để giữ lại hy vọng, và đủ rộng mở để bao dung cho những yếu lòng.

cho mk xin 1 tick nhé mk c.ơn

7 tháng 3
Đêm ấy, hành lang bệnh viện chìm trong ánh đèn vàng vọt và mùi thuốc sát trùng đặc trưng. Tôi – một y tá trực đêm – dẫn một người lính trẻ, gương mặt mệt mỏi và lo âu, tiến về phía giường bệnh của một cụ già đang hấp hối. "Thưa cụ, con trai cụ đã về rồi đây," tôi thì thầm vào tai ông cụ. Đôi mắt nhạt nhòa của ông lão khẽ mở. Trong cơn mê sảng và đau đớn, ông không còn đủ sức để nói, nhưng khi thấy bóng dáng người lính trẻ bên cạnh, một tia sáng ấm áp bỗng lóe lên. Ông run rẩy đưa bàn tay gầy guộc, nhăn nheo ra phía trước. Không một chút do dự, anh lính nắm lấy bàn tay ấy, siết nhẹ bằng tất cả sự trân trọng. Suốt đêm đó, tôi thỉnh thoảng ghé qua phòng. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim tôi thắt lại. Anh lính trẻ ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ cứng nhắc, tay vẫn nắm chặt lấy tay ông cụ. Anh không ngủ, cũng không rời đi một bước. Thỉnh thoảng, anh lại thì thầm những lời an ủi dịu dàng, dù biết người nằm kia có lẽ chẳng còn nghe rõ. Những ngón tay trẻ trung, mạnh mẽ đan xen vào những ngón tay khô gầy của người già, tạo nên một hình ảnh đẹp đẽ về sự kết nối giữa hai thế hệ, giữa những người xa lạ nhưng lại gắn kết bằng "bàn tay thân ái". Khi ánh bình minh đầu tiên lọt qua khe cửa, ông cụ đã trút hơi thở cuối cùng trong sự thanh thản. Lúc này, tôi mới tiến lại gần để làm thủ tục. Anh lính buông tay ông cụ ra, gương mặt phờ phạc vì thức trắng, nhìn tôi hỏi nhỏ:
  • Cô ơi, ông cụ này... tên là gì vậy ạ?
Tôi sững sờ, đánh rơi cả tập hồ sơ:
  • Anh... anh không phải là con trai cụ sao? Tôi thấy anh đã nắm tay cụ suốt đêm mà?
Anh lính khẽ mỉm cười buồn bã, lắc đầu:
  • Dạ không. Tôi đến đây để tìm cha mình, nhưng khi cô dẫn tôi vào đây, tôi nhận ra ngay mình đã nhầm người. Nhưng tôi cũng thấy ông cụ đang rất yếu, ông cần một người con ở bên cạnh trong những phút cuối đời. Vì thế, tôi đã quyết định ở lại.
Tôi đứng lặng người nhìn theo bóng dáng anh lính bước đi trong nắng sớm. Đêm qua, chính "bàn tay thân ái" của một người xa lạ đã sưởi ấm tâm hồn một người sắp đi xa, biến nỗi cô đơn thành sự an ủi cuối cùng. Hóa ra, lòng tốt đôi khi chẳng cần danh tính, nó chỉ cần một cái nắm tay thật chặt để đi qua những giờ phút gian nan nhất của cuộc đời.


15 tháng 3

Chào bạn! Mình có thể giúp bạn một phần nào đó với bài văn lớp 5. Tuy nhiên, để giúp bạn tốt nhất, bạn có thể cho mình biết đề bài cụ thể là gì được không? Như vậy mình mới có thể đưa ra những gợi ý hoặc hướng giải phù hợp với yêu cầu của bài.

25 tháng 11 2022

cũng được

22 tháng 12 2022

Ok

17 tháng 12 2021

Ko copy thì tự lm đi :)

Sơn hung hăng :>

28 tháng 9 2025

CON NGUYỄN KHÁNH CHI❓

28 tháng 9 2025

bạn ơi đừng làm meme

14 tháng 12 2022

Từ ngữ ở bt 3 là những từ nào ạ

2 tháng 3

omg


4 tháng 7 2021

Tham khảo nha em:

Cuộc sống có biết bao cái đẹp. Có cái đẹp ta dễ dàng trông thấy, cũng có cái đẹp khuất lấp, có cái đẹp hiện ngay ra trước mắt nhưng vì một lý do nào đó mà ta vô tình quên lãng. Dòng sông quê hương ngày ngày trở phù sa bồi đắp cho ruộng vườn quê hương thêm xanh tốt chính là một trong những vẻ đẹp của quê hương tôi.

Con sông quê tôi hiền hoà lắm. Màu nào, sông cũng lững lờ trôi như thể ngắm thật sâu, thật kĩ vẻ đẹp của quê hương mình vậy. Nước sông lững lờ trôi.

Mùa xuân, khi vạn vật đâm chồi nảy lộc, đơm hoa kết trái và ở bên kia bờ sông cũng thế. Mùa xuân, nước sông trong lắm, chỉ nổi gợn sóng li ti, thậm chí đứng trên bờ tôi còn có thể nhìn thấy những chú cá tung tăng bơi lội ở phía dưới.

Rồi khi hè sang, những tia nắng chiếu xuống mặt sông s nước sông ánh lên một màu vàng nhẹ. Những bác nông dân đi gặt về, giữa cái nắng oi nồng của mọi hè, khi ngày tàn, lại dừng chân nơi dòng sông ngồi nghỉ cho mát. Những đứa trẻ thơ ngày ngày ra dòng sông tắm, nước sông chảy trên người chúng như là quê hương đang nuôi lớn chúng từng ngày, từng năm. Những cây tre bên bờ soi bóng xuống như hình ảnh của những người thiếu nữ đang chải tóc, đang phô diễn vẻ đẹp của mình cho mọi người.

Thu về, nước sông không còn ánh lên màu vàng của nắng nữa. Cây bàng mùa thu thay la, những chiếc lá bàng đỏ in bóng xuống dòng sông khiến một góc dòng sông chuyển sang màu đỏ. Những chiếc lá rơi trên dòng sông quê khiến dòng sông như khoác trên mình một tấm sặc sỡ màu sắc. Khi ấy, dòng sông mới điệu làm sao!

Đông về, những cây cối ven sông đã dần rụng hết lá, chỉ còn lại trơ trụi. Dòng sông khi ấy lạnh hơn, nó mang một sắc thái của mùa đông quê hương. Không rạo rực, sôi nổi như khi hè đến mà dường như có cái gì đó thâm trầm. Và dòng sông như thế có phải là muốn nhắc nhở chúng tôi rằng: mùa đông rồi, hãy giữ ấm, đừng nghịch nước vì có thể bị ốm!

Dòng sông không chỉ là vẻ đẹp của quê hương tôi mà còn trở thành nơi se duyên cho bao người. Nó đã trở thành máu thịt, thành linh hồn của quê hương tôi rồi. Tôi yêu dòng sông như yêu quê hương của mình vậy!

4 tháng 7 2021

Tham khảo:

 

Quê hương là nơi nuôi dưỡng ta khôn lớn, từ thuở nằm nôi ta đã được nghe mẹ hát những bài ca dạy ta yêu quê. Nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn, em không chỉ yêu mà còn tự hào vì nơi đó có con sông Hương đẹp say lòng người.

 

Dòng sông Hương khởi nguồn từ dãy núi Trường Sơn hùng vĩ, mang cái thơ mộng, thanh trong về với Thừa Thiên- Huế. Hai bên bờ sông là những hàng cây lâu năm như phượng, bằng lăng, bàng... Khi xuân tới, tất cả cùng trổ ra những búp non xanh mơn mởn, nhựa sống như tràn ra mọi ngóc ngách quanh sông. Hè về, những cây phượng nở hoa đỏ cả một góc, bằng lăng cũng tím cả một trời. Hai màu tím, đỏ kết hợp với nhau, làm nền cho nhau khiến bờ sông rực rỡ, thu hút bao nhà nhiếp ảnh. Vào chiều thu, lá vàng khẽ rơi, trên các bãi cỏ ven sông, thấp thoáng một vài người câu cá và các cụ già đang cùng nhau chơi một ván cờ tướng, sông lúc ấy trông bình dị, hiền hòa lắm. Đông về, cây cối xác xơ, làn gió hanh lướt qua khẽ rung các cành khẳng khiu, nhưng trên lối đi, các cặp đôi vẫn nắm tay nhau, ngắm mặt sông phẳng lặng như gương khiến con sông đẹp, có sức sống hơn. Bờ sông đã đẹp, mặt sông càng đẹp hơn. Nước trong sông mùa nào cũng đầy ăm ắp, trong xanh và phẳng như mặt gương soi bóng bầu trời và khung cảnh ven sông. Lòng sông rộng, thỉnh thoảng một vài làn gió nhẹ thổi qua, những gợn sóng lăn tăn xô đẩy nhau như chơi trò đuổi bắt tới tận bờ bên kia sông. Mùa đông, sông mang trên mình chiếc áo xám như bầu trời. Tới mùa xuân, chiếc áo ấy được thay bằng màu hồng thướt tha như tà áo của người thiếu nữ mới lớn, trông dịu dàng đằm thắm lắm. Khi hè về, bộ cánh của sông rực rỡ, trẻ trung như người con gái hồn nhiên, lơ đãng ngắm nhìn phố Huế thơ mộng. Thu về, chiếc áo xanh trong mà bầu trời mang tới cho sông khiến nó đẹp lạ. Dù là mùa nào đi chăng nữa, sông vẫn mềm mại như một dải lụa vắt ngang qua quê em. Sông Hương đẹp, đằm thắm như con người nơi xứ Huế mộng mơ này. Vì vậy mà mọi hoạt động của người dân ở đây đều mang nét hài hòa đặc trưng. Nhất là khi đi thuyền Rồng trên sông, nghe câu Nam Ai, Nam Bình, nghe nhịp phách tiền, đàn tranh,... Hay ngắm bầu trời vào đêm trăng sáng khi đang ngồi ven sông, và ngắm hoàng hôn trên chiếc cầu bắc qua sông... Những khi ấy tâm hồn em như hòa vào làm một với con sông. Em như nghe văng vẳng tiếng chuông chùa Thiên Mụ, tiếng lòng sông ngân nga những câu dặm, câu ca ngọt ngào,... Ngắm con sông quê trong một ngày chủ nhật, em chợt nhớ tới tác phẩm "Ai đã đặt tên cho dòng sông" của Hoàng Phủ Ngọc Tường, và các tác phẩm văn chương khác nữa viết về con sông Hương. Con sông quê đã đi vào những áng văn muôn đời bất hủ, cũng như là minh chứng cho vẻ đẹp vĩnh cửu của nó vậy.

 

Em rất yêu dòng sông Hương, đó là một cảnh đẹp làm nên nét đặc trưng của xứ Huế thân thương. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để sau này thành công, đi muôn nơi, mang vẻ đẹp của dòng sông này tới mọi người.

Quê em ở Thái Bình – mảnh đất hiền hòa với những cánh đồng lúa bát ngát. Vào mùa lúa chín, cả cánh đồng vàng óng như một tấm thảm trải dài bất tận.Trên những con sông nhỏ, từng chiếc thuyền chở đầy lúa thóc lững lờ trôi, tạo nên khung cảnh bình yên và thơ mộng. Buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng đỏ rực nhuộm vàng cả dòng sông và đồng quê, đẹp như một bức tranh. Thái Bình quê em giản dị mà thân thương, để lại trong lòng ai đến cũng nhiều lưu luyến

Phú Yên nổi tiếng với cảnh biển xanh ngắt và những bãi cát trắng mịn như Gành Đá Đĩa hay Bãi Xép, xen kẽ là vẻ đẹp núi non hùng vĩ như Tháp Nhạn soi bóng dòng sông. Khi bình minh lên, vòm trời xanh biếc chiếu rọi xuống những cánh đồng lúa xanh mướt, còn khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời đỏ rực trải dài trên biển, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp và đầy sức sống.   Miêu tả chi tiết:
  • Dải bờ biển:  Phú Yên sở hữu bờ biển dài với những bãi cát trắng trải dài, nước biển trong xanh. Nổi bật nhất là Gành Đá Đĩa, một kiệt tác của thiên nhiên với những khối đá hình lục giác xếp chồng lên nhau như tổ ong khổng lồ, cùng với Bãi Xép, một bãi biển hoang sơ với vẻ đẹp yên bình, nên thơ.
  • Núi và sông:  Xen kẽ với biển, Phú Yên còn có những dãy núi cao hùng vĩ. Tháp Nhạn là một biểu tượng lịch sử, văn hóa và cũng là một điểm nhấn về cảnh quan, với kiến trúc cổ kính đứng sừng sững bên cạnh dòng sông Ba hiền hòa, tạo nên vẻ đẹp hài hòa giữa con người và tự nhiên.
  • Cánh đồng:  Những cánh đồng lúa trải dài khắp nơi mang một vẻ đẹp đặc trưng của vùng quê Việt Nam. Khi bình minh ló dạng, những tia nắng vàng chiếu rọi xuống cánh đồng lúa xanh mướt, làm cho cảnh vật càng thêm rực rỡ.
  • Màu sắc và không khí:  Vẻ đẹp Phú Yên được tô điểm bởi sự hài hòa của màu sắc. Màu xanh của biển, của lúa, màu vàng của nắng, và màu đỏ của hoàng hôn trên biển tạo nên một bức tranh thiên nhiên đa dạng, sống động và đầy sức hấp dẫn. 

tk

Hok tốt