p2:Tiếng đàn cầm trong sảnh tiệc bỗng đứt quãng bằng một cái hộc máu khô khốc của Thượng thư bộ Lễ. Giữa lúc đám đông hỗn loạn, Bạch Chân Kì lách người qua các đại thần, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh thi thể. Nàng không mượn đến kính lúp hay kim bạc, mà đôi mắt sắc sảo lại dán chặt vào bát súp bào ngư còn dang dở. Nàng cầm thìa múc một ngụm nhỏ, nhắm mắt thưởng thức như thể đang ở giữa chốn không người. Hành động kỳ quặc này khiến gã sát thủ đang ẩn mình trong đám đông thầm đắc ý, vì độc dược hắn dùng là loại không màu không mùi. Nhưng ngay sau đó, Chân Kì khẽ tặc lưỡi, nàng đứng dậy, bước chậm rãi quanh vòng tròn nghi phạm. Nàng đột ngột dừng lại trước mặt một cung nữ đang bưng khay trà, đôi tay cô ta run rẩy kịch liệt. Chân Kì không bắt người, mà lại đưa tay cầm lấy một chiếc bánh quế trên khay trà của cô ta, cắn một miếng thật lớn rồi nhai nhồm nhoàm. “Bánh ngon, nhưng lòng người thì đắng,” Chân Kì vừa nói vừa đưa tay xoa bụng, vẻ mặt bỗng chốc trở nên nhợt nhạt, loạng choạng ngã vào lòng vị đại thần đứng cạnh. Kẻ thủ ác tưởng nàng đã trúng độc thật, liền đắc thắng bước lên một bước, định bồi thêm một nhát dao giấu trong tay áo để diệt khẩu thám tử. Nhưng khi mũi dao vừa vung lên, Chân Kì bất ngờ xoay người, một tay khóa chặt cổ tay hắn, tay kia vẫn cầm miếng bánh dở. Nàng cười tươi rói, sắc mặt hồng hào trở lại trong chớp mắt: "Sức ăn của ta có thể hóa giải vạn độc, nhưng lòng tham của ngươi thì không có thuốc chữa. Ngươi dùng bột đá lạnh bao quanh độc dược, khiến nó chỉ tan ra khi nạn nhân ăn xong thức ăn nóng. Ngươi nán lại đây vì muốn thu hồi mảnh đá nhựa chưa kịp tan trong bát súp, đúng không?" Chân Kì dùng đao gạt nhẹ lớp cặn trong bát, một viên đá trong suốt nhỏ xíu hiện ra. Nàng vừa nhai nốt miếng bánh quế, vừa lém lỉnh nhìn hắn: "Đa tạ bữa tiệc của ngươi, nhưng lần sau nhớ nêm ít muối thôi, ta không thích ăn mặn
Truyện j vậy a
đăng
phần 3 đi