Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Cậu giúp tớ bài đấy được không?
Câu đã giải được bài đó.
Uôi! câu giỏi thế
Mik cũng đã thử chia sẻ trong bình luận nhưng ko ai quan tâm, mik buồn lắm!
Cảm ơn em, Diễn đãn olm.vn là sân chơi của các em, là nơi giao lưu của cộng đồng tri thức trong và ngoài nước, để cùng nhau học tập, giúp đỡ nhau, cùng nhau vươn lên.
Sân chơi rất cần những bài viết chia sẻ như thế này của các em, nó vừa lành mạnh vừa có ý nghĩa. Cô Thương Hoài rất thích những bài viết như này. Cô sẽ thưởng em 3 gp nhé.
Cảm ơn em đã lựa chọn olm là môi trường học tập, giao lưu mà em yêu thương tin tưởng.
Thân mến
Tham khảo!
"Có công mài sắt, có ngày nên kim", từng tiếng được phát ra rõ ràng, rành mạch khi em đang dạy em trai đọc chữ, và khi đọc đến câu tục ngữ này, em lại nhớ về một khoảng thời gian em đã vô cùng cố gắng nỗ lực chăm chỉ để viết chữ đẹp hơn.
Hồi đó em học lớp 1, những ngày đầu tiên đến lớp em vẫn còn bỡ ngỡ bạn mới, thầy cô mới, một môi trường mới, nhưng được sự chỉ bảo tận tình của cô giáo, em đã thích nghi rất nhanh và cảm thấy vui vẻ. Tuy nhiên, việc học của em không được tốt lắm, bởi chữ viết của em rất xấu, thường bị cô phê bình. Em rất buồn nhưng may mắn được sự giúp đỡ của chị gái cùng với sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân, chữ viết của em đã dần một tốt hơn và còn được dự thi cuộc thi viết chữ đẹp.
Những bài học đầu tiên của lớp 1 chỉ là làm quen, đọc số và các nét, em đã học rất tốt cho đến khi cô yêu cầu viết vào vở, rồi rèn từng nét một. Các nét chữ của em hồi đó rất xấu, từng nét không được thẳng mà cứ cong cong, run run. Nhìn chữ viết của mình rất xấu, em trở nên chán nản, không rèn luyện thêm, chỉ viết cho hết bài trên lớp và về nhà không chịu rèn. Những nét chữ của em ngày một xấu hơn và không đúng nét. Cô giáo thấy em không có sự tiến bộ nên đã nhắn với bố mẹ, yêu cầu gia đình để ý đến việc học của em hơn. Từ hôm đó trở đi, ngày ngày chị gái em đều bắt em học bài, rèn thật chậm từng nét chữ, chị gái luôn nhắc nhở em "Có công mài sắt, có ngày nên kim". Những ngày đầu em cảm thấy rất khó khăn, nhưng dần dần em thấy mình tiến bộ hơn một chút. Chị gái luôn tận tâm chỉ từng nét, và việc rèn chữ đã trở thành một thói quen của em, nhìn thấy chữ của mình đẹp hơn, em đã rất vui mừng. Khoảng thời gian đó, ngoài thời gian rèn chữ trên lớp, về đến nhà, em ngồi ngày vào bàn học và rèn từng chút từng chút một, em đã tự hứa với mình phải đạt được thành tích tốt để cho gia đình tự hào về em. Sự nỗ lực của em đã được đền đáp, chữ của em tiến bộ hơn rất nhiều, đến đầu học kỳ 2, em đã được chọn là thí sinh đi thi đi thi viết chữ đẹp. Em đã chăm chỉ hơn để chuẩn bị cho cuộc thi, tuy nhiên kết quả không được như mong muốn. Em đã tự hứa với mình phải nỗ lực hơn nhiều để đạt được giải, và hai năm sau đó bằng sự quyết tâm vượt bậc, em đã nhận được giải Ba và giải Nhì trong cuộc thi viết chữ đẹp cấp tỉnh.
"Có công mài sắt, có ngày nên kim" quả thật là một câu tục ngữ hay về sự chăm chỉ và thành công. Quả đúng vậy, em rất cảm ơn chị gái đã giúp đỡ em và em cũng rất tự hào về bản thân đã nỗ lực rèn luyện, em sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để đạt được nhiều kết quả tốt hơn.
Tham khảo!
"Có công mài sắt, có ngày nên kim", từng tiếng được phát ra rõ ràng, rành mạch khi em đang dạy em trai đọc chữ, và khi đọc đến câu tục ngữ này, em lại nhớ về một khoảng thời gian em đã vô cùng cố gắng nỗ lực chăm chỉ để viết chữ đẹp hơn.
Hồi đó em học lớp 1, những ngày đầu tiên đến lớp em vẫn còn bỡ ngỡ bạn mới, thầy cô mới, một môi trường mới, nhưng được sự chỉ bảo tận tình của cô giáo, em đã thích nghi rất nhanh và cảm thấy vui vẻ. Tuy nhiên, việc học của em không được tốt lắm, bởi chữ viết của em rất xấu, thường bị cô phê bình. Em rất buồn nhưng may mắn được sự giúp đỡ của chị gái cùng với sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân, chữ viết của em đã dần một tốt hơn và còn được dự thi cuộc thi viết chữ đẹp.
Những bài học đầu tiên của lớp 1 chỉ là làm quen, đọc số và các nét, em đã học rất tốt cho đến khi cô yêu cầu viết vào vở, rồi rèn từng nét một. Các nét chữ của em hồi đó rất xấu, từng nét không được thẳng mà cứ cong cong, run run. Nhìn chữ viết của mình rất xấu, em trở nên chán nản, không rèn luyện thêm, chỉ viết cho hết bài trên lớp và về nhà không chịu rèn. Những nét chữ của em ngày một xấu hơn và không đúng nét. Cô giáo thấy em không có sự tiến bộ nên đã nhắn với bố mẹ, yêu cầu gia đình để ý đến việc học của em hơn. Từ hôm đó trở đi, ngày ngày chị gái em đều bắt em học bài, rèn thật chậm từng nét chữ, chị gái luôn nhắc nhở em "Có công mài sắt, có ngày nên kim". Những ngày đầu em cảm thấy rất khó khăn, nhưng dần dần em thấy mình tiến bộ hơn một chút. Chị gái luôn tận tâm chỉ từng nét, và việc rèn chữ đã trở thành một thói quen của em, nhìn thấy chữ của mình đẹp hơn, em đã rất vui mừng. Khoảng thời gian đó, ngoài thời gian rèn chữ trên lớp, về đến nhà, em ngồi ngày vào bàn học và rèn từng chút từng chút một, em đã tự hứa với mình phải đạt được thành tích tốt để cho gia đình tự hào về em. Sự nỗ lực của em đã được đền đáp, chữ của em tiến bộ hơn rất nhiều, đến đầu học kỳ 2, em đã được chọn là thí sinh đi thi đi thi viết chữ đẹp. Em đã chăm chỉ hơn để chuẩn bị cho cuộc thi, tuy nhiên kết quả không được như mong muốn. Em đã tự hứa với mình phải nỗ lực hơn nhiều để đạt được giải, và hai năm sau đó bằng sự quyết tâm vượt bậc, em đã nhận được giải Ba và giải Nhì trong cuộc thi viết chữ đẹp cấp tỉnh.
"Có công mài sắt, có ngày nên kim" quả thật là một câu tục ngữ hay về sự chăm chỉ và thành công. Quả đúng vậy, em rất cảm ơn chị gái đã giúp đỡ em và em cũng rất tự hào về bản thân đã nỗ lực rèn luyện, em sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để đạt được nhiều kết quả tốt hơn.
a) Mặc dù gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, cô Tâm vẫn rất...lạc quan....yêu đời
c) Nếu không có điện thoại thì giờ chúng ta...liên lạc...với nhau sẽ rất khó khăn
d) Vì không cẩn thận, cô Thoa đã để hồ sơ bị............lạc mất....................
Tham khảo
"Có công mài sắt, có ngày nên kim", từng tiếng được phát ra rõ ràng, rành mạch khi em đang dạy em trai đọc chữ, và khi đọc đến câu tục ngữ này, em lại nhớ về một khoảng thời gian em đã vô cùng cố gắng nỗ lực chăm chỉ để viết chữ đẹp hơn.
Hồi đó em học lớp 1, những ngày đầu tiên đến lớp em vẫn còn bỡ ngỡ bạn mới, thầy cô mới, một môi trường mới, nhưng được sự chỉ bảo tận tình của cô giáo, em đã thích nghi rất nhanh và cảm thấy vui vẻ. Tuy nhiên, việc học của em không được tốt lắm, bởi chữ viết của em rất xấu, thường bị cô phê bình. Em rất buồn nhưng may mắn được sự giúp đỡ của chị gái cùng với sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân, chữ viết của em đã dần một tốt hơn và còn được dự thi cuộc thi viết chữ đẹp.
Những bài học đầu tiên của lớp 1 chỉ là làm quen, đọc số và các nét, em đã học rất tốt cho đến khi cô yêu cầu viết vào vở, rồi rèn từng nét một. Các nét chữ của em hồi đó rất xấu, từng nét không được thẳng mà cứ cong cong, run run. Nhìn chữ viết của mình rất xấu, em trở nên chán nản, không rèn luyện thêm, chỉ viết cho hết bài trên lớp và về nhà không chịu rèn. Những nét chữ của em ngày một xấu hơn và không đúng nét. Cô giáo thấy em không có sự tiến bộ nên đã nhắn với bố mẹ, yêu cầu gia đình để ý đến việc học của em hơn. Từ hôm đó trở đi, ngày ngày chị gái em đều bắt em học bài, rèn thật chậm từng nét chữ, chị gái luôn nhắc nhở em "Có công mài sắt, có ngày nên kim". Những ngày đầu em cảm thấy rất khó khăn, nhưng dần dần em thấy mình tiến bộ hơn một chút. Chị gái luôn tận tâm chỉ từng nét, và việc rèn chữ đã trở thành một thói quen của em, nhìn thấy chữ của mình đẹp hơn, em đã rất vui mừng. Khoảng thời gian đó, ngoài thời gian rèn chữ trên lớp, về đến nhà, em ngồi ngày vào bàn học và rèn từng chút từng chút một, em đã tự hứa với mình phải đạt được thành tích tốt để cho gia đình tự hào về em. Sự nỗ lực của em đã được đền đáp, chữ của em tiến bộ hơn rất nhiều, đến đầu học kỳ 2, em đã được chọn là thí sinh đi thi đi thi viết chữ đẹp. Em đã chăm chỉ hơn để chuẩn bị cho cuộc thi, tuy nhiên kết quả không được như mong muốn. Em đã tự hứa với mình phải nỗ lực hơn nhiều để đạt được giải, và hai năm sau đó bằng sự quyết tâm vượt bậc, em đã nhận được giải Ba và giải Nhì trong cuộc thi viết chữ đẹp cấp tỉnh.
"Có công mài sắt, có ngày nên kim" quả thật là một câu tục ngữ hay về sự chăm chỉ và thành công. Quả đúng vậy, em rất cảm ơn chị gái đã giúp đỡ em và em cũng rất tự hào về bản thân đã nỗ lực rèn luyện, em sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để đạt được nhiều kết quả tốt hơn.
Câu 3:a. Câu 4:c. Câu 5: b. Câu 6:a. Câu 7: b. Câu 8:a. Câu 9:a. Câu 10: ngày xửa ngày xưa; trạng ngữ chỉ thời gian. Câu 11: Cuộc sống thiếu tiếng cười sẽ vô cùng tẻ nhạt, buồn chán.
3:a. 4:c. 5: b. 6:a. 7: b. 8:a. 9:a. 10: ngày xửa ngày xưa; trạng ngữ chỉ thời gian. 11: Cuộc sống thiếu tiếng cười sẽ vô cùng tẻ nhạt, buồn chán.
TK:
“Rung rinh những nụ hoa xoài
Gió đưa đung đẩy một vài cánh rơi
Xa kia là biển trùng khơi
Đẩy thêm cơn gió bời bời hàng cây”
(trích “Mùa xoài ra hoa”- Thái An)
Những cây xoài lúc nào cũng nhẹ nhàng đến mà gợi trong lòng ngươi biết bao điều. Những cây xoài từ lâu đã trở thành một phần tuổi thơ em.
Trước cửa nhà em có trồng một cây xoài. Đó là cây ba em trồng khi còn nhỏ xíu, giờ nó đã lớn hơn rất nhiều rồi. Cây xoài cao bằng tầng hai nhà em. Cây cao lớn, chỉ cần đứng đầu xóm có thể thấy mái tóc xanh mướt của người khổng lồ này rồi. Người khổng lồ khoác cho mình chiếc áo màu nâu khá thô ráp, xù xì. Một vòng tay của em là có thể ôm trọn thân cây xoài rồi. Những chiếc rễ cây như những con rắn khổng lồ đang nhô lên khỏi mặt đất. Dường như chúng không chịu được bóng tối dưới kia nên phải lên đây để tìm kiếm ánh sáng và bạn chơi. Và đó trở thành những chiếc ghế tiện lợi của chúng tôi mỗi lần họp dưới gốc cây bàng.
Bên trên, những cành lá xum xuê như một chiếc ô khổng lồ che mát cho cả một vùng. Cành này đan vào cành kia, những chiếc lá đan vào với nhau tạo thành một lá chắn vững chắc mà những tia nắng gay gắt mùa hè cũng khó có thể xuyên qua được. Lấm tấm màu xanh ở đó là những bông hoa xoài màu vàng nhạt nhỏ li ti, như những chiếc kẹp xinh xắn cài lên mái tóc ai đó vậy. Rồi một ngày, những bông hoa nhỏ kia cũng biến thành quả. Những quả xoài luôn mọc thành chùm, như những anh em rất yêu thương nhau, không bao giờ tách rời. Quả xoài mới đầu màu xanh đậm chơi trốn tìm trong lá. Sau đó, dần dần lộ ra chiếc áo vàng tươi của mình để khoe với mọi người. Khi ấy, hương hoa và quả thơm mát đã tràn ngập khắp vườn rồi.
Cây xoài chính là một trong những người bạn tuổi thơ của em. Hồi bé, em thường được ba dẫn ra đây, cùng ba tưới cây và kể chuyện của ba và ông. Lớn lên một chút nữa, đó là nơi tụ tập của lũ trẻ chúng tôi. Những buổi trưa không ngủ, chúng tôi lại lén trốn ra ngoài chơi. Dưới tán xoài xanh mát, chúng tôi trèo lên đó để bắt chim, để bẻ những quả xoài, cả xanh cả chín. Đứa này ở trên ném, đứa khác ở dưới hứng, nhưng trượt. Rồi chúng tôi quây quần ở gốc, trên chiếc ghế tự nhiên, chúng tôi vui vẻ thưởng thức chiến lợi phẩm. Tôi thích nhất là ngồi cảm nhận vì giòn giòn, chua chua của xoài xanh tan trong miệng. Xoài làm thành gỏi, xoài lắc là món ăn khoái khẩu của tất cả lũ chúng tôi.
Những ngày tháng của tôi lớn lên như thế. Sau này, tôi lớn lên, xoài cũng sẽ cao thêm, và già đi. Nhưng tình yêu của tôi với cây sẽ không bao giờ thay đổi.
Tham Khảo:
Cây xoài năm nay trổ nhiều hoa lắm. Hoa xoài màu vàng nhạt, nhỏ li ti, trái xoài kết thành chùm, mỗi chùm năm mười trái, treo toòng teng, đung đưa trước gió. Khi trái xoài đã lớn, trông giống như hai bàn tay úp lại, tròn căng, trông thật thích mắt. Rễ cây cần cù hút mỡ màu của đất, chuyển thành nhựa sống nuôi cây.

đâu
đâu
❓
mình nè
è mk có sus trong poppy playtime 5 rùi nó cho mk bất ngờ đó
mẫn ngu
đâu