Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dĩ nhiên rồi bro! Đây là bài văn kể chuyện – nhập vai nhân vật trong truyện Tấm Cám, và tớ sẽ nhập vai Cám – người thường bị xem là phản diện, nhưng lần này sẽ kể từ góc nhìn của Cám, để câu chuyện có chiều sâu hơn nhé.
💬 Tôi là Cám – người mang tiếng ác
Tôi là Cám. Từ nhỏ, tôi đã sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm, dù có mẹ bên cạnh, nhưng mẹ tôi luôn lo tính toán, đấu đá với đời. Tôi không hiểu sao mẹ lúc nào cũng ghen tức với Tấm – đứa con riêng của cha dượng, và bắt tôi phải hơn nó mọi mặt.
Tôi biết mình không hiền như Tấm. Tấm ngoan, dịu dàng, cái gì cũng giỏi, ai cũng thương. Còn tôi – vụng về, ham chơi, lại bị mẹ bao bọc thái quá nên chẳng ai yêu quý. Nhưng... tôi có lỗi không, hay chỉ vì tôi là con của người mẹ ấy?
Hôm đó, mẹ sai tôi cùng Tấm đi bắt tép. Tôi biết mình không thể bắt giỏi như Tấm, nên khi mẹ xúi lấy giỏ tép của chị, tôi đã làm theo. Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, chỉ mong được mẹ khen. Chỉ sau này tôi mới hiểu, mình đã cướp đi công sức của người khác. Đó là lần đầu tôi thấy ánh mắt buồn của Tấm – mà sau này, tôi không bao giờ quên được.
Rồi bao chuyện xảy ra: chị Tấm được vua chọn làm hoàng hậu, tôi thấy lòng mình dậy sóng. Không phải vì ghen, mà là vì tôi thấy chị đã đi xa quá rồi – cao sang quá, khiến tôi như cái bóng mờ nhạt. Mẹ tôi thì không chịu thua, bà lập kế giết Tấm, bắt tôi thế chỗ vào cung.
Tôi đã sống trong cung một thời gian, khoác áo gấm lụa, ăn sơn hào hải vị… nhưng đêm đêm, tôi không ngủ được. Những chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi… như có hồn, như lời thì thầm trách móc. Tôi thấy sợ… không phải sợ Tấm, mà sợ chính mình – con người đã im lặng để mặc sai trái.
Và rồi, Tấm trở về – rực rỡ, đàng hoàng. Chị không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Tôi đứng đó, trong lòng đầy hối hận và lo sợ. Tôi biết, cái giá của việc cướp đi hạnh phúc của người khác, sớm muộn gì cũng phải trả.
📌 Kết bài:
Giờ đây, nếu được làm lại, tôi muốn sống khác. Không ganh đua, không mưu mô, không nghe lời mẹ mà hại người. Nhưng quá khứ là thứ không thể xoá, tôi chỉ mong – ai đó hiểu rằng, đôi khi người ta trở nên xấu không phải vì họ muốn vậy, mà vì họ chưa từng được dạy điều tốt.
Nếu bro cần nhập vai Tấm, dì ghẻ, hay nhà vua, mình cũng có thể viết luôn nhé.
Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.
Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.
Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.
Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.
Tham khảo
Buổi sáng trên cánh đồng lúa quê em thật yên bình và thơ mộng. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng trải dài trên những thửa ruộng xanh mướt, hạt sương còn đọng trên lá lúa lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Xa xa, những người nông dân đang lom khom gặt lúa, tiếng cười nói rộn ràng vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Những chú cò trắng bay lượn trên nền trời trong xanh, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động và đầy sức sống. Mùi hương lúa chín thoang thoảng trong gió khiến lòng em thấy ấm áp và yêu quê hương mình hơn bao giờ hết.
THam khảo
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều…”
Những lời trong bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân đã gợi ra những suy từ về tình yêu quê hương đất nước. Đầu tiên, tình yêu quê hương, đất nước là một tình cảm yêu mến và gắn bó sâu sắc, chân thành đối với những sự vật, con người thuộc về nơi chúng ta sinh ra và lớn lên. Con người Việt Nam vốn giàu tình yêu quê hương, đất nước. Từ xưa đến nay, nhân dân ta luôn phát huy điều đó trong mọi hoàn cảnh. Từ quá khứ hào hùng của thời đại Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… Cho đến những năm kháng chiến chống Pháp, Mỹ thì tinh thần đó lại càng sáng ngời. Tinh thần yêu nước không phân biệt tuổi tác, giới tính hay giai cấp. Bất kì ai, nếu đã là người Việt Nam thì đều mang trong mình lòng yêu quê hương, đất nước. Tình yêu quê hương, đất nước là một thứ tình cảm thiêng liêng. Nhưng có những người lại quên đi nguồn cội của mình. Điều đó thật đáng lên án và phê phán. Mỗi người dân Việt Nam cần ý thức nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước.
cop mạng này, Đỗ Trung Quân là ai :v?, bạn tên Vy mà :v
Bạn có thể cho câu chuyện khác được không? Mình không biết về câu chuyện này.
Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những trò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp của ông và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến ông, nhớ đến cảnh chơi đùa của hai ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện về, tôi bỗng khóc to lên, không sao có thể kiềm chế được. Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi: “Thành, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẻ với con". Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy quan tâm nhiều hơn.
Vào một hôm, do tôi không học bài nên bị điểm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy không ra chơi với các bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói: "Thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp trưởng nên phải gương mẫu cho các bạn noi theo.... thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn. Tôi tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu tốt hơn.
Chúc bạn học tốt! Cho mình xin 1 tick nhé, thanks. &^Lễ Hội Chùa Hương – Hành Trình Về Miền Đất Phật
Mỗi độ xuân về, khi những hạt mưa bụi li ti giăng mắc trên những nhành hoa mơ trắng xóa cả một vùng rừng núi Hương Sơn, cũng là lúc hàng triệu tâm hồn hướng về Lễ hội chùa Hương. Diễn ra từ mùng 6 tháng Giêng đến hết tháng Ba âm lịch, đây không chỉ là một lễ hội thông thường mà đã trở thành một nét đẹp văn hóa tâm linh không thể thiếu của người dân Việt Nam. Hành trình trẩy hội bắt đầu bằng một trải nghiệm vô cùng đặc biệt: ngồi đò trên dòng suối Yến. Giữa không gian bao la của sông nước và núi đá vôi hùng vĩ, tiếng mái chèo khua nước đều đặn hòa cùng tiếng gọi nhau "A Di Đà Phật" của khách hành hương tạo nên một bầu không khí vừa náo nhiệt, vừa thành kính. Hình ảnh những con đò nhỏ san sát nhau, chở đầy những gương mặt hân hoan, rạng rỡ chính là "đặc sản" chỉ có riêng ở nơi đây. Sau khi rời bến đò, du khách sẽ bắt đầu cuộc hành trình chinh phục các ngôi chùa và hang động kỳ vĩ. Điểm dừng chân đầu tiên thường là Chùa Thiên Trù – "Bếp của Trời" với kiến trúc uy nghi, cổ kính. Nhưng đích đến quan trọng nhất, nơi hội tụ linh khí của đất trời chính là Động Hương Tích. Để lên đến đây, người ta phải leo qua hàng trăm bậc đá quanh co dưới tán rừng râm mát. Bước vào hang động, ta như lạc vào cõi tiên với những khối thạch nhũ lung linh, nơi được chúa Trịnh Sâm ban tặng danh hiệu "Nam thiên đệ nhất động". Lễ hội chùa Hương năm nay (2026) tiếp tục đổi mới với hệ thống vé điện tử và các dịch vụ chuyên nghiệp hơn, giúp du khách an tâm chiêm bái. Dù là để cầu nguyện cho một năm bình an hay chỉ đơn giản là để vãn cảnh non nước hữu tình, mỗi người khi rời chùa Hương đều mang theo sự nhẹ nhõm trong tâm hồn và niềm tin vào những điều tốt đẹp. Chùa Hương không chỉ là một danh thắng, mà là nơi lưu giữ hồn cốt của một dân tộc luôn biết hướng thiện và trân trọng những giá trị truyền thống.Lễ Hội Chùa Hương – Hành Trình Về Miền Đất Phật Mỗi độ xuân về, khi những hạt mưa bụi li ti giăng mắc trên những nhành hoa mơ trắng xóa cả một vùng rừng núi Hương Sơn, cũng là lúc hàng triệu tâm hồn hướng về Lễ hội chùa Hương. Diễn ra từ mùng 6 tháng Giêng đến hết tháng Ba âm lịch, đây không chỉ là một lễ hội thông thường mà đã trở thành một nét đẹp văn hóa tâm linh không thể thiếu của người dân Việt Nam. Hành trình trẩy hội bắt đầu bằng một trải nghiệm vô cùng đặc biệt: ngồi đò trên dòng suối Yến. Giữa không gian bao la của sông nước và núi đá vôi hùng vĩ, tiếng mái chèo khua nước đều đặn hòa cùng tiếng gọi nhau "A Di Đà Phật" của khách hành hương tạo nên một bầu không khí vừa náo nhiệt, vừa thành kính. Hình ảnh những con đò nhỏ san sát nhau, chở đầy những gương mặt hân hoan, rạng rỡ chính là "đặc sản" chỉ có riêng ở nơi đây. Sau khi rời bến đò, du khách sẽ bắt đầu cuộc hành trình chinh phục các ngôi chùa và hang động kỳ vĩ. Điểm dừng chân đầu tiên thường là Chùa Thiên Trù – "Bếp của Trời" với kiến trúc uy nghi, cổ kính. Nhưng đích đến quan trọng nhất, nơi hội tụ linh khí của đất trời chính là Động Hương Tích. Để lên đến đây, người ta phải leo qua hàng trăm bậc đá quanh co dưới tán rừng râm mát. Bước vào hang động, ta như lạc vào cõi tiên với những khối thạch nhũ lung linh, nơi được chúa Trịnh Sâm ban tặng danh hiệu "Nam thiên đệ nhất động". Lễ hội chùa Hương năm nay (2026) tiếp tục đổi mới với hệ thống vé điện tử và các dịch vụ chuyên nghiệp hơn, giúp du khách an tâm chiêm bái. Dù là để cầu nguyện cho một năm bình an hay chỉ đơn giản là để vãn cảnh non nước hữu tình, mỗi người khi rời chùa Hương đều mang theo sự nhẹ nhõm trong tâm hồn và niềm tin vào những điều tốt đẹp. Chùa Hương không chỉ là một danh thắng, mà là nơi lưu giữ hồn cốt của một dân tộc luôn biết hướng thiện và trân trọng những giá trị truyền thống.Chúc bạn học tốt! Cho mình xin 1 tick nhé, thanks.
xin
mày