Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Sẽ buồn lắm đây ha
Người tớ từng thương , à không mà là người vẫn thương
Từ từng thương là từ của cậu khi nhắc đến tớ
Thi tốt nhé , ......
Xin lỗi mình không thể tiết lộ
Theo mình nhớ thì thất ngôn bát cú là thơ 8 dòng 7 chữ mà, này của bạn là thơ 7 chữ gồi
Qua đoạn trích Tức nước vỡ bờ và Lão Hạc, ta thấy được rằng: người nông dân trong xã hội xưa cũ luôn phải sống trong cảnh nghèo nàn, bị khinh thường, bị áp bức, bóc lột, phải gánh trên vai hàng ngàn thứ thuế vô lí mà bọn thực dân phong kiến đặt ra. Nhưng dù phải sống ở những nơi cực khổ, tối tăm thì người nông dân Việt Nam luôn giữ mãi trong mình những phẩm chất cao quý: hiền lành, chất phác, giàu lòng tự trọng.
Chúc bn KT 1 tiết tốt nha!![]()
- Cuộc sống của người nông dân trong xã hội cũ:
+ Nghèo khổ, cơ cực,...
+ Bị áp bức bóc lột đủ điều.
- Tính cách đáng quý của người nông dân trong xã hội cũ:
+ Giàu lòng tự tọng.
+ Trong sạch, lương thiện và đầy tình yêu thương.
+ Họ luôn sẵn sàng phản kháng lại những áp bức bất công.
Điều mà tác giả gửi gắm chính là:
👉 Người mẹ không chỉ là người sinh thành, nuôi dưỡng, mà còn là biểu tượng của hy sinh, của âm thầm chịu đựng, của tình thương bất tận.
👉 Bà nội – “má vườn cau” – hiện lên vừa thân thuộc, vừa lớn lao: một người mẹ anh hùng, mất mát con trong chiến tranh, gánh vác cả nỗi đau và công việc nặng nhọc mà vẫn lặng lẽ, đôn hậu.
👉 Qua nhân vật bà, truyện còn gợi bài học về sự tri ân: đừng để cha mẹ, ông bà già nua mỏi mòn trong nỗi chờ mong con cháu. Sự bạc bẽo, vô tâm – như chính người cha trong truyện – là điều khiến người đọc phải giật mình nhìn lại.
👉 Và hơn hết, tác giả muốn nhắn: tình mẹ là thứ không thể gói trọn bằng vài dòng chữ, vài câu văn. Nó quá mênh mông, quá sâu thẳm, đến mức bất kỳ lời lẽ nào cũng trở thành “nghèo ý”.
Nói cách khác, Người mẹ vườn cau là một lời tri ân những bà mẹ bình dị mà phi thường, đồng thời là tiếng chuông lay động nhắc con người ta biết trân trọng, biết quay về, trước khi quá muộn.
Nếu gói trong một câu, tôi sẽ nói:
Nguyễn Ngọc Tư đã gửi gắm qua câu chuyện này bài học về sự biết ơn, về trách nhiệm và tình yêu thương dành cho người mẹ – một tình yêu không thể thay thế, không thể lãng quên, và cũng không bao giờ đủ lời để diễn tả.
chủ ngữ :tình yêu ấy tớ
vị ngữ:đã dành cho cậu mất rồi
Bài soạn Bài cảm nhận của học sinh về chuyến đi thăm quan VQG Xuân Thủy - Tài liệu text
tham khảo:
Văn học Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX đã sinh ra những tác giả và tác phẩm để đời. Riêng mảng đề tài về người nông dân, chúng ta phải xếp lên nhóm đầu Lão Hạc của Nam Cao và Tắt đèn của Ngô Tất Tố. Hai tác phẩm tuy chỉ là những truyện ngắn nhưng sức khái quát của chúng không hề nhỏ. Đọc tác phẩm, người ta thấy cả không khí ngột ngạt mà người nông dân Việt Nam trước Cách Mạng tháng Tám phải chịu đựng. Và ở giữa cái guồng quay tàn nhẫn ấy, có những con người,những thân phận đang cố chới với thoát khỏi dòng đời một cách đầy tuyệt vọng. Với Tắt đèn và Lão hạc,cả Ngô Tất Tố và Nam Cao đều trở về với nông thôn. Nhưng nếu như người ta cứ tưởng nông thôn Việt Nam từ xưa đến nay yên bình sau những lũy tre làng thì hình ảnh cái vùng quê kiểu ấy biến mất hoàn toàn trên những trang văn của Ngô Tất Tố lẫn Nam Cao. Ở Tắt đèn và Lão Hạc, sau cái cổng làng đầy rêu mốc là một nông thôn dữ dội như một bãi chiến trường và kỳ thực ở đó người nông dân dù muốn hay không cũng đang bị biến thành những “chiến binh số phận”. Chỉ với mấy chục trang văn, hai tác giả đã cho bạn đọc một hình dung khá trọn vẹn về người nông dân Việt Nam trước Cách Mạng. Đó là những con người đang dần nghẹn thở vì sự bóc lột của thực dân và phong kiến theo mọi cách khác nhau. Cuộc sống của họ tủi nhục,đau buồn khiến họ lúc nào cũng có thể nghĩ cái chết có khi còn dễ chịu hơn nhiều. Ta hãy sống với cuộc đời của Lão Hạc. Một lão nông dân nghèo, chỉ cần nghe qua tiểu sử cũng đủ thấy bao điều bất hạnh. Vợ lão chết sớm để lại cho lão một cậu con trai với mấy sào vườn – thành quả bòn mót suốt cuộc đời của người đàn bà xấu số. Nhưng có vẻ như nhà lão Hạc còn khá khẩm hơn nhiều gia đình khác. Mọi chuyện chỉ nảy sinh khi con lão đến tuổi lập gia đình. Nhà gái thách cưới cao,nhà lão thì nghèo quá. Kết quả là thằng con lão đành nhìn cô người yêu lấy chồng sang cửa giàu hơn. Nó quẫn chí, ngay mấy hôm sau xin đi đồn điền. Lão Hạc đau lòng lắm nhưng tất cả cũng vì nghèo nên đành ngậm đắng nuốt cay. Con lão bỏ đi lão con chó với mảnh vườn nhưng cái vườn của lão lúc nào cũng bị người ta dòm ngó đòi cướp mất. Lại thêm làng mất vê sợi, lão lại ốm đau luôn.Trăm cái bất hạnh, trăm cái lo lắng đổ xuống cái túi đang dần nhẵn thín của lão nông nghèo, lão không thể nào chống lại, lão đành chấp nhận “chết mòn” rồi “chết hẳn” trong đau đớn,xót xa. Một cái chết đầy bi kịch.
Em tham khảo:
- Cuộc sống của người nông dân trước cách mạng tháng Tám:
+ Bị bóc lột, bần cùng hóa, đói nghèo, thiếu thốn
+ Cuộc sống eo hẹp dần tới kiệt quệ, bế tắc
- Họ có những phẩm chất đáng quý
+ Trong sạch, lương thiện , giàu tình yêu thương
+ Họ sẵn sàng chết, phản kháng lại để giữ phẩm giá cao quý của mình
+ Trong người nông dân luôn tiềm tàng sức mạnh của tình cảm, có thể phản kháng lại những bất công.
Tham khảo
- Cuộc sống của người nông dân trước cách mạng tháng Tám:
+ Bị bóc lột, bần cùng hóa, đói nghèo, thiếu thốn
+ Cuộc sống eo hẹp dần tới kiệt quệ, bế tắc
- Họ có những phẩm chất đáng quý
+ Trong sạch, lương thiện , giàu tình yêu thương
+ Họ sẵn sàng chết, phản kháng lại để giữ phẩm giá cao quý của mình
+ Trong người nông dân luôn tiềm tàng sức mạnh của tình cảm, có thể phản kháng lại những bất công.
?
bỏ nha có mik rồi vui lên
?
chuyện jv nói cho cj nghe vs