Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều…”
Những lời trong bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân đã gợi ra những suy từ về tình yêu quê hương đất nước. Đầu tiên, tình yêu quê hương, đất nước là một tình cảm yêu mến và gắn bó sâu sắc, chân thành đối với những sự vật, con người thuộc về nơi chúng ta sinh ra và lớn lên. Con người Việt Nam vốn giàu tình yêu quê hương, đất nước. Từ xưa đến nay, nhân dân ta luôn phát huy điều đó trong mọi hoàn cảnh. Từ quá khứ hào hùng của thời đại Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… Cho đến những năm kháng chiến chống Pháp, Mỹ thì tinh thần đó lại càng sáng ngời. Tinh thần yêu nước không phân biệt tuổi tác, giới tính hay giai cấp. Bất kì ai, nếu đã là người Việt Nam thì đều mang trong mình lòng yêu quê hương, đất nước. Tình yêu quê hương, đất nước là một thứ tình cảm thiêng liêng. Nhưng có những người lại quên đi nguồn cội của mình. Điều đó thật đáng lên án và phê phán. Mỗi người dân Việt Nam cần ý thức nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước.
cop mạng này, Đỗ Trung Quân là ai :v?, bạn tên Vy mà :v
Buổi sáng trên cánh đồng lúa quê em thật yên bình và thơ mộng. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng trải dài trên những thửa ruộng xanh mướt, hạt sương còn đọng trên lá lúa lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Xa xa, những người nông dân đang lom khom gặt lúa, tiếng cười nói rộn ràng vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Những chú cò trắng bay lượn trên nền trời trong xanh, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động và đầy sức sống. Mùi hương lúa chín thoang thoảng trong gió khiến lòng em thấy ấm áp và yêu quê hương mình hơn bao giờ hết.
THam khảo
Đây là một đoạn văn 7-10 câu nêu tình cảm, cảm xúc đối với nhân vật Bà cụ trong câu truyện "Nàng tiên Ốc":
Bà cụ trong câu truyện "Nàng tiên Ốc" là một nhân vật đáng kính và đầy tình thương. Mặc dù tuổi cao sức yếu, bà vẫn luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết, sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh. Bà là hiện thân của lòng nhân ái, sự hy sinh và sự quan tâm chăm sóc vô điều kiện.
Khi gặp gỡ nàng tiên Ốc, bà đã nhanh chóng nhận ra sự đặc biệt của cô và không ngần ngại mời cô về nhà, chăm sóc và bảo vệ cô như một người thân. Tình cảm chân thành và sự tin tưởng mà bà dành cho nàng tiên Ốc khiến người đọc không khỏi cảm động.
Bà cụ là biểu tượng của sự ấm áp, tình thương và sự bao dung. Mặc dù cuộc sống của bà không được sung túc, nhưng bà vẫn luôn tìm cách giúp đỡ người khác, chia sẻ những gì mình có. Điều này cho thấy bà là một người có trái tim rộng mở và luôn sẵn sàng làm điều tốt đẹp.
Qua hình ảnh của bà cụ, người đọc không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của tâm hồn mà còn thấy được sự cao quý và đáng kính của người phụ nữ lớn tuổi. Bà là một tấm gương sáng cho những phẩm chất cao đẹp mà mỗi chúng ta nên học tập và noi theo.
Tham khảo
Chúc bạn may mắn!
Tham khảo:
Chẳng nơi đâu có thể bằng quê hương . Vì nó ấm áp và luôn chào đón ta khi ta quay trở về . Nó đẹp và thơ mộng chẳng nơi nào bằng . Buổi sáng mùa hè như bao trùm cả xóm, ông mặt trời đỏ chói như lòng đỏ trứng gà đang dần nhô lên khỏi mặt đất . Tiếng gà trống cùng với tiếng có sửa của những chú chó như báo hiệu buổi sáng đã tớ trên cánh đồng quê em .Vào mùa hạ, tiếng đặc trưng nhất mà mỗi đứa trẻ đều nghe đó chính là tiếng ve kêu.Vào buổi sáng, ông mặt trời vừa ló dậy mà các bác nông dân đang rủ nhau ra đồng gặt lúa . Ai ai cũng mĩm cười như đón chào một ngày làm việt vui vẽ . Nhưng hạt lúa chính mọng đang ngày càng một lớn, mùi thơm của lúa như mùi sữa bay khắp làng xóm. Cánh đồng như tấm thảm vàng trải khắp cánh đồng.Những hạt nắng như rắc đều trên cánh đồng lớn .Những hạt gạo như được gói trong những chiếc bao có màu vàng óng . Sắp được tách ra khỏi vỏ . Và giờ ông mặt trời đã nhô cao lên . Những lũ trẻ cùng nhau vui đùa trên cánh đồng vàng chói . Chúng ca hát làm vang khắp xóm .Vào mùa hạ, tiếng đặc trưng nhất mà mỗi đứa trẻ đều nghe đó chính là tiếng ve kêu. Màu vàng của lúa không gắt gỏng mà rất diệu dàng êm ả .Những hạt gạo như được gói trong những chiếc bao có màu vàng óng . Sắp được tách ra khỏi vỏ.Các bác nông dân còng lưng gặt lúa .Ôi! Nhưng gọt mồ hôi lăng dài trên đôi má đỏ ửng của các bác nông dân . Nhưng ai cũng vui vì vụ lúa hôm nay rất tốt . Đó chính là những hình ảnh về quê hương đất nước tôi đang sống . Em cảm thấy yêu quê hương đất nước của chúng ta vì những anh hùng đã ngả xuống vì đất nước tươi đẹp . Trở nên đáng sông hơn .
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay.
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.
CâuCâu 1:1:Đoạn văn trên dử dụng phương thức biểu đạt chính nào ??
⇒⇒Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là: Biểu cảm
Câu2:` Tìm phép điệp ngữ có trong đoạn thơ và cho biết tác dụng của phép điệp ngữ ấy.
⇒⇒điệp ngữ: quê hương.
Phép điệp ngữ có tác dụng làm cho khung cảnh ở quê thêm gần gũi và sinh động hơn nhấn mạnh để làm nội nổi bật ý, gây cảm xúc mạnh về quê hương.
CâuCâu 3:3:Theo em tác giả của bài thơ này muốn nhắn gửi chúng ta điều gì thông qua bài thơ trên.
⇒⇒Nói lên lời khuyên chân thành của tác giả gửi gắm tới người đọc . Cho chúng ta thấy được giá trị , tầm quan trọng của quê hương - ảnh hưởng đến việc hình thành mỗi con người . Dù đi nơi nào , hay đến nơi đâu thì mỗi người chúng ta vẫn luôn khao khát , nhớ mong về quê hương . Nó không hề xa hoa mà vô cùng giản dị , nó cho con người một sự bình yên thư thái đến tận cùng trái tim
Tóm lại, bài thơ "Đôi mắt" là một bức tranh tình yêu đẹp đẽ, giàu cảm xúc, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn và khát vọng hòa nhập vào tình yêu, đồng thời cũng thể hiện nỗi buồn man mác về một mối tình có thể không trọn vẹn.
Bác Hồ - người cha của dân tộc Việt Nam, là một nhà lãnh đạo vĩ đại và là biểu tượng của sự đấu tranh chống chiến tranh. Với tình yêu thương và lòng dũng cảm, Bác Hồ đã dẫn dắt nhân dân Việt Nam trong cuộc chiến tranh giành độc lập và tự do.
Hành động đấu tranh chống chiến tranh của Bác Hồ là một tấm gương sáng cho tất cả chúng ta. Bác đã không ngừng khuyến khích mọi người đoàn kết, tổ chức và chiến đấu để bảo vệ quyền tự do và hòa bình. Ông đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người dân, khơi dậy tinh thần yêu nước và sự hy sinh vì tương lai tươi sáng của đất nước. Cảm xúc của em về Bác Hồ là sự kính trọng và biết ơn vô hạn. Em cảm nhận được tình yêu thương và sự hy sinh của Bác Hồ dành cho dân tộc và đất nước. Bác Hồ đã dẫn dắt chúng ta vượt qua những khó khăn, đánh bại kẻ thù và xây dựng một Việt Nam độc lập, tự do và hạnh phúc. Em tự hào vì có một người lãnh đạo như Bác Hồ, người đã dành cả cuộc đời để đấu tranh cho hòa bình và chống chiến tranh.
Em sẽ tiếp tục học tập và truyền bá tinh thần đó, để cùng nhau xây dựng một thế giới không chiến tranh, nơi mà mọi người có thể sống trong hòa bình và tình yêu thương.
Bác Hồ - người cha của dân tộc Việt Nam, là một nhà lãnh đạo vĩ đại và là biểu tượng của sự đấu tranh chống chiến tranh. Với tình yêu thương và lòng dũng cảm, Bác Hồ đã dẫn dắt nhân dân Việt Nam trong cuộc chiến tranh giành độc lập và tự do.
Hành động đấu tranh chống chiến tranh của Bác Hồ là một tấm gương sáng cho tất cả chúng ta. Bác đã không ngừng khuyến khích mọi người đoàn kết, tổ chức và chiến đấu để bảo vệ quyền tự do và hòa bình. Ông đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người dân, khơi dậy tinh thần yêu nước và sự hy sinh vì tương lai tươi sáng của đất nước. Cảm xúc của em về Bác Hồ là sự kính trọng và biết ơn vô hạn. Em cảm nhận được tình yêu thương và sự hy sinh của Bác Hồ dành cho dân tộc và đất nước. Bác Hồ đã dẫn dắt chúng ta vượt qua những khó khăn, đánh bại kẻ thù và xây dựng một Việt Nam độc lập, tự do và hạnh phúc. Em tự hào vì có một người lãnh đạo như Bác Hồ, người đã dành cả cuộc đời để đấu tranh cho hòa bình và chống chiến tranh.
Em sẽ tiếp tục học tập và truyền bá tinh thần đó, để cùng nhau xây dựng một thế giới không chiến tranh, nơi mà mọi người có thể sống trong hòa bình và tình yêu thương.
Trong đoạn trích, tình bà cháu hiện lên thật sâu sắc và ấm áp. Bà dành cho Thanh một tình yêu thương bao la, quan tâm chăm sóc từng chút một, luôn mong muốn mang đến cho cháu cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc. Qua những cử chỉ và lời nói của bà, em cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng và tấm lòng bao dung của bà dành cho Thanh. Ngược lại, Thanh cũng dành cho bà một tình cảm chân thành, kính trọng và biết ơn. Em thấy được tình cảm đó được thể hiện qua sự quan tâm, sự gắn bó thân thiết giữa hai bà cháu. Tình cảm ấy như một sợi dây vô hình gắn kết, tạo nên sự ấm áp, bền chặt trong gia đình. Đọc đoạn trích, em cảm thấy yêu quý và trân trọng hơn những người bà, người thân trong gia đình mình. Tình bà cháu không chỉ là tình cảm gia đình đơn thuần mà còn là nguồn động lực, niềm an ủi lớn lao trong cuộc sống.
Mỗi khi nhắc đến quê hương Quảng Ninh, tôi lại bồi hồi nhớ về Lễ hội Yên Tử – lễ hội gắn liền với non thiêng và truyền thống Phật giáo của dân tộc. Vào những ngày đầu xuân, dòng người hành hương nô nức đổ về núi Yên Tử, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm, vừa rộn ràng. Trong làn sương mờ bảng lảng nơi lưng chừng núi, tiếng chuông chùa ngân vang hòa cùng tiếng gió như làm lòng người trở nên thanh tịnh lạ thường. Tôi nhớ cảm giác bước từng bậc đá cổ kính, giữa rừng trúc xanh mướt, lòng đầy thành kính và tự hào. Lễ hội không chỉ là dịp cầu bình an, may mắn cho năm mới mà còn nhắc nhở mỗi người con đất mỏ về cội nguồn lịch sử, về vua Trần Nhân Tông đã sáng lập Thiền phái Trúc Lâm. Với tôi, Lễ hội Yên Tử không chỉ là một sự kiện văn hóa, mà còn là ký ức ấm áp, là niềm thương, niềm tự hào sâu sắc về quê hương Quảng Ninh yêu dấu.
Quảng Ninh trong lòng tôi không chỉ có sắc xanh của vịnh Hạ Long kỳ vĩ hay những mỏ than đen lấp lánh, mà còn là vùng đất của những tiếng chuông chùa ngân vang mỗi độ xuân về. Nhắc đến lễ hội quê hương, trái tim tôi luôn lỗi nhịp trước sự linh thiêng và hào hùng của Lễ hội Xuân Yên Tử. Đó không chỉ là một sự kiện tôn giáo, mà là hành trình trở về với "đất Phật", nơi tâm hồn được gột rửa giữa mây ngàn và gió núi.
Ngay từ những ngày đầu năm, khi tiết trời còn vương vấn hơi lạnh của mùa đông và những hạt mưa xuân lất phất bay, dòng người từ khắp mọi miền Tổ quốc lại đổ dồn về chân núi Yên Tử như những mạch máu chảy về tim. Đứng từ xa nhìn lại, con đường dốc đá quanh co hiện ra như một dải lụa mềm mại vắt ngang sườn núi, lấp lánh sắc màu của những tà áo dài và nụ cười rạng rỡ của du khách. Cảm giác đầu tiên xâm chiếm lấy tôi là sự choáng ngợp trước không gian kỳ vĩ của núi rừng vùng Đông Bắc. Tiếng suối Giải Oan róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong như đang kể lại câu chuyện lòng trung trinh của các cung tần mỹ nữ xưa kia, khiến lòng tôi trào dâng một nỗi niềm xúc động khó tả.
Càng leo cao, cảm giác mệt mỏi dường như tan biến, nhường chỗ cho sự thanh tịnh lạ kỳ. Tôi yêu cái không khí đặc trưng nơi đây – sự hòa quyện giữa mùi trầm hương thoang thoảng, mùi nhựa thông ngai ngái và làn sương mù mờ ảo giăng lối. Mỗi bước chân chạm vào bậc đá cổ xưa là một lần tôi cảm thấy mình đang được đối thoại với lịch sử, với đức vua Trần Nhân Tông – người đã từ bỏ ngai vàng để tìm về sự giải thoát cho chúng sinh.
Khi lên đến đỉnh Chùa Đồng, đứng giữa biển mây trắng bồng bềnh như cõi tiên, cảm xúc trong tôi vỡ òa. Nhìn xuống toàn cảnh vùng đất Uông Bí rộng lớn, tôi thấy tự hào vô cùng về quê hương Quảng Ninh mình – một mảnh đất vừa hiện đại, năng động lại vừa giữ gìn được những giá trị tâm linh quý báu. Tiếng chuông chùa ngân vang giữa thinh không như đánh thức những thiện lương sâu thẳm trong mỗi con người, khiến mọi bon chen, lo toan của cuộc sống thường nhật bỗng chốc trở nên nhỏ bé.
Lễ hội Yên Tử đối với tôi không chỉ là đi lễ cầu may, mà là một cuộc hành trình "leo núi để hiểu mình". Tôi thấy yêu thêm những bàn tay cần mẫn của người dân quê tôi đang gìn giữ từng gốc tùng cổ thụ, từng mái chùa cong vút. Đó là niềm tự hào về một di sản không chỉ của riêng Quảng Ninh mà của cả dân tộc. Mỗi khi mùa hội khép lại, dư âm của tiếng chuông và hình ảnh đóa sen vàng trên đỉnh núi thiêng vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí, nhắc nhở tôi về nguồn cội, về lòng biết ơn và sự kiên cường của con người vùng mỏ.
Mỗi độ xuân về, khi những cơn gió biển mang theo vị mặn mòi thổi qua từng con phố, lòng em lại nao nức nhớ đến lễ hội truyền thống ở quê hương Quảng Ninh – lễ hội đền Cửa Ông. Trong không gian linh thiêng, cờ hội rực rỡ tung bay, tiếng trống hội vang lên dồn dập như đánh thức cả đất trời. Dòng người thành kính dâng hương, ai cũng gửi gắm vào làn khói mỏng ước nguyện về một năm bình an, thuận buồm xuôi gió. Em hòa vào đoàn rước kiệu trang nghiêm mà lòng trào dâng niềm tự hào về vùng đất mỏ anh hùng, nơi in đậm dấu ấn lịch sử và truyền thống “uống nước nhớ nguồn”. Những trò chơi dân gian, những làn điệu hát giao duyên khiến không khí hội xuân thêm rộn ràng, ấm áp. Đối với em, lễ hội không chỉ là dịp vui chơi mà còn là sợi dây gắn kết bao thế hệ, nhắc nhở mỗi người con Quảng Ninh luôn gìn giữ và trân trọng nét đẹp văn hóa quê hương mình.
Chúc bạn hoc tốt!!!
Quảng Ninh – mảnh đất nơi biển trời giao hòa – luôn để lại trong lòng tôi những ký ức rộn ràng về những lễ hội truyền thống. Mỗi độ xuân về, lễ hội Yên Tử lại vang lên tiếng chuông chùa ngân nga, hòa cùng bước chân hành hương của bao người con đất Việt. Không khí lễ hội vừa linh thiêng vừa náo nức, khiến lòng người như được gột rửa, thanh thản hơn giữa khung cảnh núi non hùng vĩ. Tôi nhớ những sắc áo rực rỡ chen lẫn trong làn khói hương, những nụ cười ấm áp trao nhau trên đường hành lễ, và cả niềm tự hào khi được hòa mình vào dòng chảy văn hóa lâu đời của quê hương. Lễ hội không chỉ là dịp để tưởng nhớ công đức của Phật hoàng Trần Nhân Tông, mà còn là nơi kết nối tình cảm cộng đồng, để mỗi người thêm yêu, thêm gắn bó với đất và người Quảng Ninh.
ChatGPT 😎