Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
TK:
“Rung rinh những nụ hoa xoài
Gió đưa đung đẩy một vài cánh rơi
Xa kia là biển trùng khơi
Đẩy thêm cơn gió bời bời hàng cây”
(trích “Mùa xoài ra hoa”- Thái An)
Những cây xoài lúc nào cũng nhẹ nhàng đến mà gợi trong lòng ngươi biết bao điều. Những cây xoài từ lâu đã trở thành một phần tuổi thơ em.
Trước cửa nhà em có trồng một cây xoài. Đó là cây ba em trồng khi còn nhỏ xíu, giờ nó đã lớn hơn rất nhiều rồi. Cây xoài cao bằng tầng hai nhà em. Cây cao lớn, chỉ cần đứng đầu xóm có thể thấy mái tóc xanh mướt của người khổng lồ này rồi. Người khổng lồ khoác cho mình chiếc áo màu nâu khá thô ráp, xù xì. Một vòng tay của em là có thể ôm trọn thân cây xoài rồi. Những chiếc rễ cây như những con rắn khổng lồ đang nhô lên khỏi mặt đất. Dường như chúng không chịu được bóng tối dưới kia nên phải lên đây để tìm kiếm ánh sáng và bạn chơi. Và đó trở thành những chiếc ghế tiện lợi của chúng tôi mỗi lần họp dưới gốc cây bàng.
Bên trên, những cành lá xum xuê như một chiếc ô khổng lồ che mát cho cả một vùng. Cành này đan vào cành kia, những chiếc lá đan vào với nhau tạo thành một lá chắn vững chắc mà những tia nắng gay gắt mùa hè cũng khó có thể xuyên qua được. Lấm tấm màu xanh ở đó là những bông hoa xoài màu vàng nhạt nhỏ li ti, như những chiếc kẹp xinh xắn cài lên mái tóc ai đó vậy. Rồi một ngày, những bông hoa nhỏ kia cũng biến thành quả. Những quả xoài luôn mọc thành chùm, như những anh em rất yêu thương nhau, không bao giờ tách rời. Quả xoài mới đầu màu xanh đậm chơi trốn tìm trong lá. Sau đó, dần dần lộ ra chiếc áo vàng tươi của mình để khoe với mọi người. Khi ấy, hương hoa và quả thơm mát đã tràn ngập khắp vườn rồi.
Cây xoài chính là một trong những người bạn tuổi thơ của em. Hồi bé, em thường được ba dẫn ra đây, cùng ba tưới cây và kể chuyện của ba và ông. Lớn lên một chút nữa, đó là nơi tụ tập của lũ trẻ chúng tôi. Những buổi trưa không ngủ, chúng tôi lại lén trốn ra ngoài chơi. Dưới tán xoài xanh mát, chúng tôi trèo lên đó để bắt chim, để bẻ những quả xoài, cả xanh cả chín. Đứa này ở trên ném, đứa khác ở dưới hứng, nhưng trượt. Rồi chúng tôi quây quần ở gốc, trên chiếc ghế tự nhiên, chúng tôi vui vẻ thưởng thức chiến lợi phẩm. Tôi thích nhất là ngồi cảm nhận vì giòn giòn, chua chua của xoài xanh tan trong miệng. Xoài làm thành gỏi, xoài lắc là món ăn khoái khẩu của tất cả lũ chúng tôi.
Những ngày tháng của tôi lớn lên như thế. Sau này, tôi lớn lên, xoài cũng sẽ cao thêm, và già đi. Nhưng tình yêu của tôi với cây sẽ không bao giờ thay đổi.
Tham Khảo:
Cây xoài năm nay trổ nhiều hoa lắm. Hoa xoài màu vàng nhạt, nhỏ li ti, trái xoài kết thành chùm, mỗi chùm năm mười trái, treo toòng teng, đung đưa trước gió. Khi trái xoài đã lớn, trông giống như hai bàn tay úp lại, tròn căng, trông thật thích mắt. Rễ cây cần cù hút mỡ màu của đất, chuyển thành nhựa sống nuôi cây.
Từ trước tới giờ, gia đình em nuôi cũng khá nhiều chú chó. Nhưng Vàng là một chú chó khôn ngoan và hiền lành hơn cả. Nó sống với gia đình em đến nay đã gần hai năm.
Vàng có một thân hình to cao lực lưỡng, nặng chừng mười ba, mười bốn ký. Toàn thân là một màu vàng sậm, mượt như tơ. Có lẽ vậy nên mới đặt tên cho cậu là Vàng. Đầu chú to như cái yên xe đạp Mini, hai cái tai dựng đứng. Nó có thể phát hiện được tiếng chân người lạ người quen từ tít đằng xa. Đôi mắt to tròn màu nâu sẫm. Cái mũi thì lúc nào cũng ướt ướt như được bối mỡ. Mấy sợi ria mép ngắn ngắn cùng với mấy cái râu khôn ở dưới cằm đen cứng tạo cho chú một bộ mặt hiền từ dễ mến. Mõm chú to, rộng mỗi khi ngáp để lộ hàm răng trắng với mấy cái răng nanh ở hai bên khóe miệng, trông đến rợn người. Và cái lưỡi thì màu hồng nhạt có sọc đen, thè ra ngoài mỗi khi trời nắng gắt.
Vàng rất khôn ngoan, chú hiểu được ý chủ. Bố bảo nằm thì nó nằm, bảo ngồi dậy thì chú chống chân trước lên, ngọ nguậy cái đầu, còn cái đuôi thì ngoắt qua ngoắt lại như một cái chổi bông. Khách đến nhà chú đều phân biệt được khách lạ, khách quen. Người lạ, chú đứng ngáng ở cổng, nhe hai hàm rầng hù dọa. Còn khách quen thì vẫy đuôi rối rít chào mời. Đặc biệt, mỗi lúc em đi học về, vừa mới về tới cổng đã thấy chú từ bậc cửa phóng ra, cái đuôi dài ngoắt lia lịa, miệng phát ra những tiếng kêu ư ử, ánh mắt vui mừng nhìn em không chớp. Rồi chú cọ cọ cái mõm ướt vào đùi em, tay em, hai chân trước co lên cào cào trên không. Những lúc như thế, em chỉ biết xoa xoa vào đầu nó và cầm chân trước rung rung vài cái khẽ nói: "Cám ơn Vàng! Vàng ngoan lắm! Nào, ta vào nhà đi!". Nó lon ton chạy theo em từ ngõ vào đến nhà mới quay trở lại bậc cửa nằm trông nhà.
Vàng khôn ngoan lanh lợi, cả nhà em ai cũng quý nó. Coi nó như một thành viên của gia đình.
T.I.C.K CHO MÌNH NHẾ
Để nói về một loài vật nuôi có mặt ở đa số các gia đình Việt Nam thì chắc hẳn phải là con chó. Bởi chó là một loài rất thông minh lại có ích, giúp canh giữ nhà cửa cho con người.
Nhà em cũng nuôi một con chó, em đặt tên cho nó là Ki. Nó là con của con chó ngày trước nhà em nuôi nhưng vì già nên nó ốm và chết từ năm ngoái. Con Ki là giống chó lai, khác với mẹ nó là chó cỏ, chó ta, chắc hẳn vì bố của nó là chó lai nên giờ nó mới to bệ vệ như thế. Màu lông của con Ki cũng rất đặc biệt, phần lông ở đầu đều là màu vàng cỏ úa, nhưng xuống đến lưng lại có những đám lông màu nâu, rồi màu nâu đậm và đến phần đuôi là lông màu đen. Sự pha trộn màu sắc trên bộ lông của nó thật bắt mắt và thú vị.
Con chó Ki nhà em cao to, chiếc mõm to dài, đôi tai vểnh lên to như chiếc tai của thỏ, đôi mắt đen to tròn lộ rõ vẻ tinh anh. Chân của nó to hơn hẳn so với những con chó nhà hàng xóm, to hơn cả cánh tay của em, chiếc đuôi ít lông, thon dài quẫy vòng tròn mỗi khi thấy em đi học về. Con Ki tuy có thân hình to lớn nhưng lại khá nhút nhát, hễ có người lạ vào nhà là nó sủa lên rất to nhưng lại không dám chạy ra ngoài mà chỉ đứng gọn ở góc sân, vừa sủa vừa lùi dần vào bên trong, ra vẻ hung dữ nhưng vẫn rất sợ sệt. Cả ngày nó chỉ nằm im trong chuồng, chỉ khi nào muốn uống nước, đòi ăn hay muốn đi vệ sinh nó sẽ kêu âm ỉ “Ư ử! Ư ử!”. Khi được thả ra là nó nhảy chồm lên người tỏ vẻ rất vui sướng.
Em rất yêu quý con chó của nhà em, đêm nào con Ki cũng thức suốt đêm để canh giấc ngủ cho cả nhà, đến sáng mới dám đi ngủ. Nó cũng rất biết chơi đùa và nghe lời của chủ.
Cái vd e đưa ra không đc văn minh lắm. Cách tốt nhất là nghỉ chơi vs bạn đó đi, vì có lmj thì nó cũng chẳng quan tâm. Với bản thân e cx đâu phải là đứa dựa dẫm vão ng khác đâu nhỉ
idk
chắc bạn đó nhắn lung tung hoặc nghịch ntn á chắc bị các cô khóa á
ko biết nữa
bạn là người mới thì không rõ bằng người ở đây lâu đâu nhé