Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài làm: ( Bạn xem bài của mình tham khảo để bạn viết được hay hơn nha )
Trong cuốn sách “Dế Mèn phiêu lưu ký” của nhà văn Tô Hoài, em rất ấn tượng với nhân vật Dế Mèn. Dế Mèn là một chú dế khỏe mạnh, cường tráng với đôi càng mẫm bóng và đôi cánh dài. Ban đầu, Dế Mèn có chút kiêu căng, nghịch ngợm, hay trêu chọc kẻ yếu. Nhưng sau những bài học đáng nhớ, cậu trở nên chín chắn, dũng cảm và biết sống có trách nhiệm. Nhân vật Dế Mèn để lại trong em nhiều suy nghĩ về sự trưởng thành và lòng dũng cảm.
➜Sọ Dừa là nhân vật nổi bật và quen thuộc trong kho tàng truyện cổ tích nước ta. Sọ Dừa xuất hiện trong câu chuyện cổ tích cùng tên mang đầy giá trị nhân văn và những phẩm chất cao đẹp. Sọ Dừa là chàng trai rất tốt bụng và nhân hậu thể hiện qua việc anh đã tha thứ những lỗi lầm của các cô chị độc ác trong truyện. Sọ Dừa còn là một người tài trí và thông minh. Anh dùi mài kinh sử và thi đỗ trạng nguyên. Không chỉ vậy, anh cũng rất siêng năng, chăm chỉ làm việc. Anh đi làm giúp việc cho nhà phú ông và hoàn thành xuất sắc các công việc được giao. Sọ Dừa chính là tấm gương sáng cho chúng ta học tập và noi theo
Shizuka là một cô gái đáng yêu, hiền lành, thân thiện, luôn lễ phép nên được nhiều người yêu quý. Cô sống ở quận Nerima, Tokyo, học lớp 5E cùng với những người bạn của mình là Nobita, Suneo, Jaian, Dekisugi Trong manga, Shizuka là bạn cùng lớp của Nobita .
ê
sự thật thì SHIZUKA không phải là cô bé hiền lành đâu
Hay mách người lớn/giáo viên: Dù xuất phát từ ý tốt, nhưng đôi khi khiến người khác khó chịu.
Hơi dựa dẫm: Khi gặp nguy hiểm thường trông chờ Nobita, Doraemon hoặc Dekisugi.
😐 1. Hay đứng ngoài khi Nobita bị bắt nạt
- Shizuka biết Nobita thường xuyên bị Jaian & Suneo ức hiếp.
- Nhưng nhiều lúc cô chỉ khuyên miệng hoặc im lặng, hiếm khi can thiệp mạnh.
👉 Đây là kiểu tốt nhưng thiếu dũng khí.
🗣️ 2. Dễ “đạo đức hóa” người khác
- Shizuka hay nói những câu kiểu: “Nobita, cậu phải cố gắng lên”, “Cậu sai rồi”.
- Điều này đúng, nhưng lặp lại nhiều khiến cô giống người phán xét từ vị trí an toàn, không thật sự thấu hiểu áp lực của Nobita.
⚖️ 3. Thiên vị người giỏi
- Cô tỏ ra thoải mái, ngưỡng mộ Dekisugi rõ rệt.
- Khi Nobita thất bại, Shizuka dễ thất vọng hơn là động viên sâu sắc.
👉 Vô tình thể hiện thái độ phân biệt năng lực.
🧍♀️ 4. Ích kỷ cảm xúc (vô thức)
- Khi buồn, sợ hãi, Shizuka thường tìm Nobita làm chỗ dựa,
- Nhưng khi Nobita cần cô nhất, cô không phải lúc nào cũng ở bên.
👉 Đây là kiểu nhận nhiều hơn cho.
câu chuyện Tấm Cám là câu chuyện mà em thích nhất, nghĩ về cô Tấm em luôn cảm thấy khâm phục và yêu thương.
Trong tâm trí của em, cô Tấm là một người xinh đẹp và dịu hiền. Khuôn mặt cô hình trái xoan đầy phúc hậu, nước da trắng hồng. Mái tóc của của cô Tấm dài mượt mà, đen huyền và óng ả. Đôi mắt đầy yêu thương và nụ cười cô tươi tắn. Dáng người cô Tấm mảnh khảnh, bước đi nhẹ nhàng, thư thái. Vẻ đẹp của cô khiến hoa thẹn, tuyết nhường, ai cũng phải tấm tắc ngợi khen nét đẹp xinh tươi của cô Tấm.
Cô Tấm không chỉ đẹp người mà cô còn là người có đức hạnh. Cô Tấm luôn chăm chỉ giúp đỡ gia đình, hái rau, xúc tép, bắt cua...Tấm đều làm rất nhanh. Dù bị dì ghẻ là mắng, chị Cám lừa mất giỏ cá. Những bộ trang phục của tấm chỉ là quần áo bà ba, đôi guốc mộc đã cũ. Cuộc sống cứ thế, cô Tấm vẫn chẳng bao giờ than thở lấy một lời.
Mẹ con Cám độc ác, tàn nhẫn phải chịu cái kết đau thương. Cô Tấm tốt bụng, lương thiện có được cuộc sống đủ đầy, luôn giúp đỡ những người khó khăn, được mọi người yêu quý và kính trọng.
Em yêu cô Tấm biết bao, cô là đại diện cho những người nông dân hiền lành, chân chất luôn biết sống và biết đấu tranh để giành lấy hạnh phúc cho mình. Cô Tấm mãi là hình ảnh đẹp đẽ trong tâm trí em.
Em chỉ yêu tác giả của truyện thôi. Vì tác giả mô tả nhân vật quá tuyệt !
Cô nhóc hàng xóm siêu quậy và luôn làm cho mọi người có việc làm

đặt mình vào vai quyển sách để tự giới thiệu và chia sẻ những mong ước của mình
Siuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu siuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu siuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu
Siuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu siuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu siuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
tao éo làm đấy tự mà làm
@☢
Chú bé ngoan ngoãn , gương mẫu và tích cực trong mọi hoạt động của trường không ai khác là Út Vịnh . Cậu là một cậu bé rất dũng cảm. Thể hiện ở việc em quên mình mà lao ra đường tàu cứu bé Lan. Qua câu chuyện Út Vịnh cho chúng ta càng khâm phục tinh thần dũng cảm của cậu . Út Vịnh là một tấm gương sáng để mọi người noi theo và học tập
tham khảo
Mỗi một con người Việt Nam đều được lớn lên từ thế giới cổ tích, truyền thoại mang đầy màu sắc kì ảo, huyền bí. Và chắc hẳn trong tâm trí mỗi người đều ghi dấu hình ảnh của những nhân vật cổ tích, truyền thuyết. Đó có thể là cô Tấm xinh đẹp, nết na, có thể là anh chàng Thạch Sanh trung thực, tốt bụng và có tài năng phi thường,…. Còn đối với em, đó là hình ảnh vị anh hùng Thánh Gióng dũng mãnh, phi thường đánh đuổi giặc Ân xâm lược bước ra từ truyền thuyết Thánh Gióng.
Mặc dù sinh ra trong một gia đình bình thường nhưng Thánh Gióng không phải là một người phàm. Bởi người mẹ mang thai khi ướm chân lên vết chân rất to ở ngoài đồng. Vì sự ra đời kì lạ đó nên đến năm ba tuổi, cậu bé vẫn không hề biết nói, không biết cười, không biết đi. Thời gian cứ thế trôi đi cho đến lúc nghe thấy sứ giả tìm kiếm nhân tài tiêu diệt giặc Ân, cậu bé bỗng cất lên tiếng nói đòi ra trận giết giặc.
Sự kì lạ tiếp tục diễn ra sau khi gặp sứ giả, cậu bé bỗng nhiên lớn nhanh như thổi. Từ chỗ là một cậu bé thụ động, đặt đâu thì nằm đấy, Gióng bỗng trở nên linh hoạt và nhanh nhẹn hơn bao đứa trẻ khác. Lúc này cậu bé ăn bao nhiêu cũng không thấy no, cơ bắp phát triển cuồn cuộn nên quần áo vừa mặc xong đã trở nên chật chội. Dân làng thấy gia đình Gióng không đủ lương thực để nuôi Gióng nên vui lòng góp gạo. Và cứ thế, Gióng lớn lên trong sự đùm bọc, yêu thương của người dân. Chẳng mấy chốc, cậu bé vươn vai trở thành một tráng sĩ với thân hình rắn rỏi, mạnh mẽ, cao lớn, khuôn mặt uy nghi, nghiêm trang như một vị thần. Dáng vẻ của Gióng toát lên vẻ đẹp, khí chất của một vị anh hùng. Ngôi nhà nhỏ bé bỗng trở nên chật chội và không chứa nổi tầm vóc của vị anh hùng.
Khi giặc đến chân núi Trâu, đất nước lâm nguy, rơi vào tình trạng “Ngàn cân treo sợi tóc”. Sứ giả đem áo giáp sắt, ngựa sắt và chiếc roi sắt đến. Đó là những vũ khí được nhà vua sai người rèn giũa cẩn thận, tinh xảo. Mặc dù chúng rất nặng so với sức lực của con người nhưng Gióng vẫn có thể khoác lên mình chiếc áo giáp sắt một cách nhẹ nhàng. Gióng vội vã từ biệt bố mẹ, bà con làng xóm để xông pha trận mạc. Ngựa sắt chở người tráng sĩ cưỡi nhanh như gió, đi đến đâu đều phun ra lửa- ảnh lửa đỏ rực như tinh thần yêu nước của nhân dân ta để thiêu cháy quân thù. Vì thế những khóm tre xung quanh nhuốm màu lửa trở nên vàng óng. Những nơi mà gót chân ngựa in dấu đều trở thành những ao hồ liên tiếp. Tiếng roi sắt quất quần quật trong gió, giáng những đòn mạnh mẽ xuống quân thù. Dưới gót ngựa, xác quân thù ngổn ngang chất thành núi. Bỗng nhiên chiếc roi sắt bị gãy, Gióng nhanh trí nhổ bụi tre bên đường làm vũ khí. Hình ảnh người anh hùng cưỡi ngựa sắt cùng bụi tre làng hướng thẳng vào quân thù trở nên vô cùng đẹp đẽ. Sau khi đánh tan quân thù, Gióng cởi áo giáp sắt và thúc ngựa bay từ từ lên trời. Và kể từ đó, hình ảnh người anh hùng luôn gắn liền với sự biết ơn của nhân dân.
Như vậy, hình ảnh Thánh Gióng hiện lên với những nét đẹp về cả ngoại hình lẫn phẩm chất. Đó là vị anh hùng mang tầm vóc vĩ mô, mạnh mẽ, có sức mạnh phi thường. Hình ảnh đó trở nên giàu ý nghĩa hơn khi luôn sống mãi trong tâm thức mỗi một con người Việt Nam. Thánh Gióng- Phù Đổng Thiên Vương trở thành bức tượng đài vĩ đại tượng trưng cho tinh thần yêu nước, ý thức quật khởi của toàn dân tộc.
Bn tham khảo nha ^^
Một trong những nhân vật để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất là Lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao. Lão Hạc là một người nông dân nghèo, sống cô đơn trong cảnh túng quẫn nhưng luôn giàu lòng tự trọng và tình yêu thương con sâu sắc. Vì thương con trai, lão chấp nhận bán đi cậu Vàng – kỉ vật quý giá nhất – trong nỗi đau đớn, dằn vặt. Dù cuộc sống khốn khó, lão vẫn nhất quyết không tiêu vào tiền dành dụm cho con, thà chọn cái chết để giữ trọn nhân cách. Qua nhân vật Lão Hạc, Nam Cao đã khắc họa hình ảnh người nông dân trước Cách mạng tháng Tám với số phận bi thảm nhưng tâm hồn cao đẹp, giàu lòng yêu thương và phẩm giá. Nhân vật khiến em vừa thương cảm, vừa trân trọng những giá trị nhân văn sâu sắc mà tác giả gửi gắm.
Trong dòng văn học kháng chiến Việt Nam, nhân vật bé Thu trong tác phẩm Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng đã để lại cho em nỗi xúc động khôn nguôi về tình cha con thiêng liêng. Được sinh ra và lớn lên trong cảnh bom đạn, suốt tám năm ròng, Thu chỉ biết mặt ba qua tấm ảnh chụp chung với má. Khi ông Sáu trở về, vì vết sẹo trên mặt ba không giống với người trong ảnh, cô bé tám tuổi ấy đã thể hiện một tính cách vô cùng bướng bỉnh và gan góc khi nhất quyết không nhận ba. Sự phản ứng quyết liệt của Thu thực chất xuất phát từ một tình yêu ba thuần khiết và tuyệt đối, bởi trong tâm trí em, người ba ấy phải thật hoàn hảo. Đến giây phút chia ly cuối cùng, khi mọi nghi ngờ được giải tỏa, tiếng kêu "Ba...a...a..." xé lòng và hành động ôm chặt lấy cổ ba của em đã chứng minh một sức sống mãnh liệt của tình thân. Hình ảnh bé Thu vừa hồn nhiên, vừa mạnh mẽ đã trở thành biểu tượng cho những hy sinh và mất mát của trẻ em Việt Nam trong chiến tranh.