K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Kết bn vs t

22 tháng 2

Để làm được câu khó thì em cần có nền tảng vững chắc kiến thức cơ bản, luyện tập thường xuyên, các bài, dạng bài cho đến khi thuần thục. Sau đó đưa các dạng bài nâng cao về dạng bài cơ bản để làm.

22 tháng 2

mi kết bạn với bé rồi mà

1 tháng 11 2019

Tham khảo nha bạn:

Tôi là một cô bé nói chung là dạn dĩ và năng động hơn Trúc, tôi dễ bắt chuyện và tiếp xúc với các bạn cùng trang lứa hơn. Còn Trúc, nó hiền và rất trầm tính, vì thế bạn bè của nó chỉ có tôi là thân và hiểu nó.

Quay lại câu chuyện của hôm ấy, khi tôi bước vào phòng Trúc, tôi với nó cứ rú rú nằm kể cho nhau nghe nhiều chuyện ở trên lớp, rồi cùng đùa giỡn cười ha hả cùng nhau. Bỗng nhiên, mẹ của Trúc nhờ Trúc đi mua một bịch đường vì đang nấu ăn mà hết đột ngột, thế là Trúc liền chạy đi mua và nói tôi chờ một xíu nhé.

Tôi ngồi trong căn phòng, đưa mắt nhìn xung quanh rồi bỗng nhiên dừng lại ở một gốc bàn. Tôi chợt phát hiện ra cuốn sổ Nhật ký mà nó giấu tôi bao lâu nay. Thật sự lúc này tôi rất tò mò, lâu lâu khi nhắc đến chuyện tuổi thơ, Trúc hay than buồn và thường ít kể cho tôi nghe tuổi thơ của mình. Vì vậy, ngay lúc này, tôi rất muốn biết Trúc viết điều gì ở trong quyển sổ Nhật ký ấy. Đấu tranh một hồi, tôi quyết định mở cuốn sổ ra và xem những trang đầu tiên….

Tôi chợt giật mình và ứa nước mắt, lúc này tôi thật sự thấy có lỗi về hành động của mình. Tôi đã hiểu được vì sao Trúc hay che giấu tuổi thơ và thường hay than buồn. Ngay từ trang nhật ký đầu tiên, Trúc đã viết : “ Tôi – một cô gái bị ba mẹ ruột của mình bỏ rơi “ Tôi chỉ đủ can đảm để đọc một trang đầu tiên, và rồi lặng lẽ gấp lại và ngồi khóc.

Tôi đang khóc thì nghe tiếng của Trúc đi về, vội vã lau sạch nước mắt, tôi giả vờ như chưa từng biết gì. Đối với tôi lúc này, thật sự tôi đang rất buồn và thấy có lỗi. Chỉ vì sự tò mò của mình mà tôi đã xem trộm nhật ký của Trúc. Tôi biết đó là chuyện riêng tư và buồn nên Trúc đã luôn giấu đi. Vậy mà tôi lại làm những điều thật tệ hại đến thế…. Bạn có hiểu được cảm giác mà mình đã làm một điều sai, nhưng vẫn cố tỏ ra là chưa làm gì cả, cố giấu đi vì sợ người khác phát hiện ra mình không.

Sau ngày hôm ấy về, tôi vẫn thể hiện với Trúc là chưa biết gì cả, tôi vẫn tỏ ra vui vẻ, bình thường. Thế nhưng, trong lòng tôi, chưa bao giờ là cảm thấy thoải mái. Tôi muốn nói lời xin lỗi vì hành động của mình, muốn ôm Trúc một cái để an ủi bạn. Nhưng, lúc này tôi lại sợ vì Trúc có thể nghỉ chơi mình và giận mình thật lâu. Tôi sợ Trúc tủi thân hay buồn vì tôi biết quá khứ của cô ấy…

Trong lòng tôi nó rối bời lắm, một đứa bé lên 10 phải đấu tranh tư tưởng mỗi ngày vì hành động của mình khiến tôi mệt mỏi lắm. Tôi quyết định thú nhận với Trúc những điều tôi đã làm. Sáng hôm sau, tôi hẹn Trúc ra công viên gần nhà chơi, tôi lấy hết sức can đảm để thú nhận hết với Trúc về việc xem trộm nhật ký của mình. Tôi vừa kể, vừa khóc và chẳng dám nhìn thẳng vào Trúc nữa.

Sau khi nghe tôi nói xong, Trúc cuối mặt xuống và cũng khóc. Tôi vô cùng lo lắng và ấy nấy và nghĩ rằng Trúc sẽ bỏ đi và không chơi với tôi nữa. Thế nhưng, Trúc chỉ nói: “ Mày biết rồi thì thôi, không sao đâu, tôi tha lỗi cho mày, nhưng bữa sau đừng xem trộm nhật ký nữa nhé!” Bạn có hiểu được cảm xúc của tôi lúc đó không? Tôi mừng đến nổi chỉ ôm Trúc thật chặt và nói lời cảm ơn. Sau lần đó, tôi nói với lòng mình rằng sẽ không và không bao giờ tôi lập lại hành động ấy một lần nào nữa, với bất kỳ người nào. Tôi đã làm cho bạn mình buồn một lần thì sẽ không được như thế nữa!

Cho đến bây giờ, khi tôi đã bước sang tuổi 22, tôi và Trúc vẫn chơi thân với nhau, vẫn yêu thương nhau dù thời gian có thế nào đi nữa. Hãy trân quý tình bạn và đừng để bạn của mình buồn nhé!

1 tháng 11 2019

mk ghi rõ là ko đc đọc nhật kí rồi mà

3 tháng 12 2018

Năm ngoái, những học sinh xuất sắc của trường Tiểu học Ngô Sĩ Liên được Ban Giám hiệu thưởng cho một chuyến du lịch miền Nam.

Con tàu tốc hành đưa chúng em từ Hà Nội vào thăm thành phố mang tên Bác đang vun vút lao trên tuyến đường sắt xuyên Việt. Phong cảnh hai bên đường thật tuyệt vời! Việt Nam quả là một giang sơn gấm vóc! Cô giáo Lan, trưởng đoàn thông báo tàu chuẩn bị vượt đèo Hải Vân, đèo dài nhất trên lộ trình Bắc Nam – một cảnh quan nổi tiếng của nước ta.

Kia rồi! Đèo Hải Vân đã hiện ra trước mắt. Dãy Trường Sơn sừng sững chắn ngang. Từ xa, chúng em đã nhìn thấy con đường ngoằn ngoèo uốn khúc vắt từ sườn núi này sang sườn núi nọ.

Đã đến chân đèo. Con tàu giảm tốc độ, ì ạch kéo các toa đầy hành khách từ từ leo dốc. Dù đã được lắp thêm một đầu máy đẩy phía sau, nó vẫn trườn đi một cách nặng nhọc. Có lúc, đoàn tàu chui vào đoạn đường hầm hun hút, tối om xuyên qua lòng núi. Có lúc, nó bám cheo leo vào sườn núi, hoặc lượn vòng như con rắn khổng lồ. Không gian tĩnh mịch và thoáng đãng. Thỉnh thoảng, có tiếng chim rừng lảnh lót trong nắng sớm.

Xa xa, biển Đông bao lao tít tắp nối liền với chân trời. Những chỗ biển ăn sâu vào chân núi tạo thành những vũng, những vịnh xinh xinh, nước xanh ngăn ngắt. Thỉnh thoảng hiện ra trong tầm mắt du khách du khách những cồn cát trắng có, rặng dừa xanh viền quanh làng chài ven biển. Dăm ba chiếc thuyền sau một đêm ra khơi đang từ từ về bến. Đoàn tàu lướt đi trong mây gió bồng bềnh. Xuống đến chân đèo, ta thấy biện xanh hiện ra gần gũi lạ thường. Hành khách có thể nhìn rõ từng cánh chim hải âu chao mình trên sóng rồi bay vút lên cao. Từng đợt sóng dào dạt vỗ bờ, bọt tung trắng xóa. Gió biển mát lộng mang lại sự sảng khoái lạ thường cho du khách.

Đèo Hải Vân phân chia rõ rệt khí hậu hai miền Bắc Nam. Hình như mọi cơn gió lạnh, mọi trận mưa phùn đều dừng lại phía Bắc đèo. Tạo hóa sắp đặt mới khéo làm sao! Ở đây có đủ trời mây, non nước hữu tình. Đèo Hải Vân là một cảnh quan hùng vĩ hiếm có của nước ta. Ai đã qua đây một lần, ắt không thể nào quên.

23 tháng 9 2018

DÀN Ý CHI TIẾT

I. MỞ BÀI

- Có thể dẫn dắt bằng một đôi câu thơ hay bài hát "Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt

tay đến trường,... "

- Ngày đầu tiên đi học luôn là ngày để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng chúng ta.

II.THÂN BÀI

Cảm xúc, tâm trạng cúa tôi trong đêm trước khi ngày mai đi học

- Chộn rộn, háo hức đến lạ.

- Chuẩn bị đầy đủ quần áo, cặp sách,... sần sàng cho ngày mai đi học.

- Lo lắng, trằn trọc, khó ngủ.

- Đã đi ngủ sớm nhưng vẫn không chợp mắt được vì mải lo nghĩ đến ngày mai sẽ ra sao?

2. Ngày dầu tiên đen trường.

  1. Trên đường đến trường

- Sau khi mặc đồng phục, cả nhà chụp một tấm hình làm ki niệm “Ngày đầu tiên tôi đi học”.

- Mẹ dắt tay tôi đi học với tất cả sự háo hức. tràn đầy niềm vui.

- Con đường quen thuộc sao mà hôm nay bỗng nhiên thấy cái gì cũng lạ lẫm.Con đường, hàng cây, tiếng chim hót, đường phố xe cộ đông đúc qua lại,.. tất cả đều lạ lẫm

- Nhìn xung quanh, tôi nhận thấy cùng cỏ nhiều bạn giống mình, cũng lần đầu tiên đến trường với biết bao điều thú vị.

2.Khi tới trường

Đứng trước cổng trường: cổng trường to lớn, hàng cây thật đẹp, bảng tên trường rất to và nghe sao thật hay... tôi như bị choáng ngợp.

Mẹ dắt tôi vào trường, còn tôi trong lòng xiết bao hồi hộp, lo lắng.

- Bước vào sân trường: sàn trường thật rộng lớn, từng dãy phòng họ khang

trang, đẹp đẽ khiển tôi thật thích thú.

- Xếp hàng: mẹ buông tay tỏi và bao tôi vào xếp hàng với các bạn theo sự

điều động của nhà trường.

- Cảm xúc cùa tôi lúc này mắt rơm rớm nước mắt vì lo sự mẹ sẽ bỏ mình, bấu

víu lấy áo mẹ không rời,...

- Mẹ tôi dịu dàng khuyên tôi phải mạnh dạn hơn.

3. Trong giờ học

- Cô chủ nhiệm dắt cả lớp lên phòng học.Tôi vần cố ngoái nhìn xem mẹ có còn đứng trong sân trường không ? Tôi không thấy, lòng lại càng hồi hộp hơn nhưng tự nhủ sẽ mạnh mẽ hơn.

- Bước lên phòng học, tôi và các bạn rất ngạc nhiên vì phòng học quá đẹp.

- Phòng học đẹp là vì:sơn phết màu sắc rất đẹp đẽ, từng cái bàn cái ghế được xếp gọn gàng, ngàn nắp. Trên các bức tường được trang trí hình ảnh dễ thương bắt mắt.

- Chúng tôi bước vào bài học đầu tiên trong cuộc đời mình.

- Cô giảng bài thật hay. Lời giảng du dương, trong treo, ngọt ngào đưa chúng tôi đến với sự thú vị của từng bài học.

- Sau tiết học, tôi cảm thấy thật thích thú và hạnh phúc khi được đi học. Được cô giáo yêu thương, được làm quen bạn bè mới. Ôi thích thú làm sao!

d.Giờ ra về

- Vừa bước chân xuống cầu thang, tôi đã nhìn thấy mẹ mình.

- Tôi vui mừng chạy đến, hôn lên má mẹ.

- Mẹ hỏi tôi nhiều điều về lớp học, về cô giáo, về bài học ngày hôm nay. Tôi kể

mẹ nghe mọi việc.

- Thấy tôi vui khi đi học về, mẹ cũng thấy hạnh phúc.

III. KẾT BÀI

- Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của tôi là thế đó.

- Biết bao cảm xúc xen lẫn vào nhau khiến tôi nhớ mãi.

4 tháng 1 2022

c

4 tháng 1 2022

a

23 tháng 6 2018

Kb vs mk nha <3

k mk nhek <3 Hok Tốt <3

23 tháng 6 2018

chị my qua nhà e chơi đi 

7 tháng 8 2017

nếu có ai hỏi rằng trên đời có những ai mà tôi thân nhất thì chắc chắn đó chính là bạn thân của tôi rồi.hôm đó trời nắng chanh chang nhưng thỉnh thoảng vẫn có vài cơn gió đi ngang qua nên không đến nơi nào nóng lắm

​ mẹ tôi đi chợ về và nói với tôi rằng người bạn thân của tôi sắp chuyển nhà,vậy mà lâu nay tôi không biết.nghe thấy thế tôi liền vội vàng bước vào nhà cầm cái mũ đi nắng và chạy sang nhà bạn với tốc độ nhanh nhất có thể.vừa chạy tới nơi thì bạn tôi đang sắp xếp đồ đạc cùng bố mẹ .tôi bước vào chào bác và gọi bạn tôi ra nói chuyện một chút tôi hỏi;''sao bà đi mà không báo với tôi một tiếng,để tôi tiễn''.bạn tôi ngập ngừng không trả lời thì tôi đã ôm chầm lấy bạn và khóc thút thít.bà đi rùi chắc sau này tôi sẽ nhờ bà làm,sau này sẽ ai chơi đồ hàng với tôi,ai sẽ làm cho tui vui mỗi lúc tui buồn,ai sẽ giảng bài khó giúp tui.rồi cả hai đứa cùng ôm nhau khóc.bố mẹ bạn tôi thấy thế thì cũng ra đó đánh tụi tôi và cho tụi tôi đi chơi với nhau một lúc.rùi cả hai đứa cũng mua cho nhau mấy cây kem ăn.cũng nói chuyện với nhau,cũng nói những ước mơ cho nhau nghe,và tụi tôi đã hứa với nhau là sau này chắc chắn sẽ gap nhau de con ru nhau di choi.sau do tui chay u ve nha va lay ra ca mot con gau bong,thuc chat do chinh la con gau bong đôi với con gấu bông của tôi tôi muốn sau này chúng tôi gặp lại thì vẫn còn giữu con gấu đó.một lúc sau thì bố mẹ bạn ấy gọi về và chuẩn bị đi.

lúc này cả hai đứa bắt đầu khóc không đứa nào kìm được,và ôm chầm lấy nhau mà khóc sao lúc này tui cảm thấy tui quý bạn ấy đến thế.và tôi mong sao thời gian sẽ trôi trở lại và giữu mãi lúc đó để chúng tôi vui đừa với nhau.nhưng ước mơ chỉ là ước mơ

10 tháng 8 2017

Mọi người thường nói tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng cao quý nhất; tình anh em là tình cảm chân thật nhất và tình bạn là thứ tình cảm tôi không biết nên dùng từ ngữ nào để diễn tả nó, nói chung là rất đặc biệt. Tôi và Hằng là hai đứa bạn thân từ bé, chúng tôi là hàng xóm và cũng như cái duyên mà mười năm trời : từ mẫu giáo cho đến hết năm lớp 7, chúng tôi cũng đã cùng nhau tiến bộ trong học tập và trải qua bao thăng trầm của cuộc sống, có lẽ gọi là "thanh mai trúc mã". Nhưng bởi gia đình Hằng có chút lục đục, mẹ của Hằng có tình nhân bên ngoài bỏ hai bố con Hằng, vì muốn làm lại từ đầu, bố của Hằng đã quyết định sẽ dọn nhà và chuyển trường cho Hằng vào trong hè. Điều làm tôi buồn nhất là Hằng biết lâu lắm rồi nhưng đến khi chuẩn bị chuyển nhà, chuyển trường bạn ấy mới nói tôi biết. Và hôm ấy, Hằng mở 1 buổi tiệc nhỏ gọi là buổi tiệc chia tay chỉ gồm tôi, Hằng, Huyền- người bạn nữ thân nhất của Hằng tại nhà của Hằng. Vì với những gì bạn ấy đã từng giúp đỡ tôi, tôi phải tìm một món quà đặc biệt để tặng bạn ấy làm kỉ niệm. Tôi đã phải đi đạp xe đạp gần 2 tiếng đồng hồ để mua trà atisô mà Hằng thích nhất, trên đường về tôi gặp một chút sự cố, ban đầu là xe tôi bị non hơi, tôi đã phải dắt gần hai cây số để bơm, sau đó tôi lại bị lên cơn đau tim nên phải ngồi nghỉ ngơi khoảng 30 phút rồi. Còn gần một tiếng nữa tôi mới tới nhà Hằng được, đường còn dài quá, trong đầu tôi suy nghĩ phải đạp xe thật nhanh để về kịp , tôi không làm bạn ấy buồn, không làm bạn ấy thất vọng và giận, cứ nghĩ đến khuôn mặt u sầu , rưng rưng nước mắt vì không thấy tôi đến thì lòng tôi càng buồn. Đúng thật, khi tôi đến thì Huyền chuẩn bị về, Hằng lẳng lặng quay đi như kiểu giận tôi nhưng thực ra tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt của bạn ấy rồi, mà hình như không phải do buồn đâu! Tôi đã nghĩ rất lâu và nhận ra rằng, khuôn mặt khóc lóc và cứ chửi tôi kèm những câu nói kì lạ của Hằng "Sao bạn đến muốn thế" có chút xinh đẹp thì tôi biết bạn ấy đang lo, bạn ấy sợ tôi đi xe đạp chưa quen nên sẽ bị tai nạn. Vào nhà bạn ấy, tôi thấy có 1 thùng đồ chơi mà tôi tặng bạn ấy đã xếp gọn gàng, đóng gói cẩn thận. Bạn ấy nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của tôi, trao cho tôi cái móc khóa cặp với bạn ấy, bạn ấy ắm rất chặt tay tôi và nói "Đây là món quà mà mình tự làm để tặng cho bạn, sau này nhớ tìm mình nhé!" . Tôi bất ngờ với câu nói ấy của Hằng cũng như một nụ hôn má bất chợt. Lúc ấy tôi mới 13 tuổi, tôi cũng có biết là gì đâu, cả người cứng đơ lại, Hằng thì cứ mỉm cười. "Reng reng" , ôi sao điện thoại tôi lại rung vào lúc này? Thì ra mẹ tôi gọi tôi về nấu cơm, lúc ấy tôi rụt tay lại và chạy đi rất nhanh nhưng vẫn ngoái lại nhìn Hằng nhưng mà lúc ấy tôi chỉ nhìn thấy phía sau thôi, Hằng đã vào nhà rồi! Tôi tin rằng tình bạn của hai chúng tôi sẽ không bao giờ cạn và nó cũng luôn "đặc biệt" như tôi từng nói. Giờ này mà nghĩ lại chuyện ấy là tôi cũng không kìm được nước mắt, giờ không biết Hằng sống như thế nào, chỉ mong bạn ấy sống tốt!
-----------------Hết ---------------------------

10 tháng 11 2018
--Tham khảo-- Mở bài: Giới thiệụ về buổi tối thứ bảy mà em chọn để kể lại.

Thân bài: Mỗi người tùy vốn sống mà có những sự việc để kể lại. Điều quan trọng là lựa chọn được một chuỗi các sự việc, hành động có ý nghĩa trong gia đình để kể. Có thể kể theo trình tự xảy ra của các sự việc: - Gia, đình sum họp: những người đi làm, học tập ở xa về nhà; không khí gia đình đầm ấm, vui vẻ,...

Các việc diễn ra trong tối thứ bảy: bữa cơm sum họp đầm ấm; quà của người đi xa về; mọi người chuyện trò về việc học hành, làm ăn,... - Các hoạt động sau bữa ăn: xem truyền hình, thăm hỏi sức khoẻ, chào hỏi hàng xóm, láng giềng,... Qua chuỗi sự việc đó phải làm nổi bật không khí, tính chất, ý nghĩa của buổi tối cuối tuần trong gia đình.

Kết bài: Nêu cảm nghi của bản thân (buổi tối trong gia đình thật là. vui vẻ, đầm ấm; em mong muốn có nhiều buổi tối như thế này; ấn tượng này, sẽ theo em suốt đời,... ).
10 tháng 11 2018
Mở bài: Giới thiệụ về buổi tối thứ bảy mà em chọn để kể lại.

--Tham khảo--

Thân bài: Mỗi người tùy vốn sống mà có những sự việc để kể lại. Điều quan trọng là lựa chọn được một chuỗi các sự việc, hành động có ý nghĩa trong gia đình để kể. Có thể kể theo trình tự xảy ra của các sự việc: - Gia, đình sum họp: những người đi làm, học tập ở xa về nhà; không khí gia đình đầm ấm, vui vẻ,...

Các việc diễn ra trong tối thứ bảy: bữa cơm sum họp đầm ấm; quà của người đi xa về; mọi người chuyện trò về việc học hành, làm ăn,... - Các hoạt động sau bữa ăn: xem truyền hình, thăm hỏi sức khoẻ, chào hỏi hàng xóm, láng giềng,... Qua chuỗi sự việc đó phải làm nổi bật không khí, tính chất, ý nghĩa của buổi tối cuối tuần trong gia đình.

Kết bài: Nêu cảm nghi của bản thân (buổi tối trong gia đình thật là. vui vẻ, đầm ấm; em mong muốn có nhiều buổi tối như thế này; ấn tượng này, sẽ theo em suốt đời,... ).
18 tháng 10 2020

Giup em đi mn ơi huhu. em khổ qué mè

19 tháng 10 2020

Miêu tả:

- ..., lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc.

- ... những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

- Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp.

Biểu cảm:

- ..., lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường.

- Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

- Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

- Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học.