Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
do áp suất của vũ trụ quá lớn và các thiên thể va đập nhau nhiều lần gây dãn nở vũ trụ
Tham khảo :
Trong vật lý vũ trụ học, vũ trụ giãn nở hay phình to vũ trụ (tiếng Anh: cosmic inflation, cosmological inflation, hay inflation) là sự mở rộng của vũ trụ trong vũ trụ ban đầu với tốc độ nhanh hơn ánh sáng. Giai đoạn phình to kéo dài từ 10−36 giây sau Vụ Nổ Lớn cho đến 10−33 tới 10−32 giây sau Vụ Nổ Lớn. Sau giai đoạn phình to, vũ trụ tiếp tục giãn nở với tốc độ chậm hơn.
Nhà du hành vũ trụ khi đi ra khoảng không vũ trụ phải mặc một bộ áo giáp.Vì:
-Trong cơ thể của con người, và cả trong máu của con người đều có không khí.
-Áp suất của không khí bên trong con người bằng áp suất khí quyển.Con người sống trong sự cân bằng giữa áp suất bên trong và bên ngoài cơ thể.
-Khi con người từ tàu vũ trụ bước ra khoảng không, áp suất từ bên ngoài tác dụng lên cơ thể là rất nhỏ, có thể xấp xỉ bằng 0. Con người không thể chịu được sự phá vỡ cân bằng áp suất như vậy và sẽ chết.
- Áo giáp của nhà du hành vũ trụ có tác dụng giữ cho áp suất bên trong áo giáp có độ lớn xấp xỉ bằng áp suất khí quyển bình thường trên mặt đất.
Người ta mặc giáp khi đánh nhau thôi chứ mặc giáp ra ngoài vũ trụ để chết ngạt à?
Lý do thứ 1. Trong khoảng không vũ trụ không có không khí (cũng có nghĩa là áp suất môi trường xấp xỉ =0)
=> Phải mặc bộ đồ du hành vũ trụ ("giáp") để vừa cung cấp được dưỡng khí cho phi hành gia, đồng thời giảm chênh lệch áp suất trong và ngoài cơ thể, để đảm bảo cho người ấy không chết tan xác.
Lý do thứ 2. Trong vũ trụ không có tầng ôzôn như trên Trái đất, nên các tia phóng xạ cũng như mọi loại bức xạ khác không bị cái gì ngăn trở
=> phải mặc bộ đồ đó để che chắn các loại tia đó (gọi chung là tia vũ trụ), giúp cho phi hành gia không bị nhiễm xạ mà phát bệnh, cũng như không bị nấu chín bởi các loại tia đó.
Lý do thứ 3. Trong vũ trụ có rất nhiều các vật thể nhỏ bay với vận tốc lớn (do không có cái gì cản đáng kể), ví dụ như thiên thạch nhỏ, các mảnh vụn của vệ tinh hay tàu vũ trụ cũ, v v
=> phải mặc bộ đồ bảo hộ đó để giữ cho phi hành gia không bị thủng mất mấy lỗ trước khi về tàu
Lý do thứ 4. Trong vũ trụ nói chung là rất lạnh, trung bình khoảng 2,726 độ K hay là gần -270 độ C
=> phải mặc đồ bảo hộ để các phi hành gia không bị đông cứng lại như cá ướp
1. Trong khoảng không vũ trụ không có không khí (cũng có nghĩa là áp suất môi trường xấp xỉ =0)
=> Phải mặc bộ đồ du hành vũ trụ ("giáp") để vừa cung cấp được dưỡng khí cho phi hành gia, đồng thời giảm chênh lệch áp suất trong và ngoài cơ thể, để đảm bảo cho người ấy không chết tan xác.
2. Trong vũ trụ không có tầng ôzôn như trên Trái đất, nên các tia phóng xạ cũng như mọi loại bức xạ khác không bị cái gì ngăn trở
=> phải mặc bộ đồ đó để che chắn các loại tia đó (gọi chung là tia vũ trụ), giúp cho phi hành gia không bị nhiễm xạ mà phát bệnh, cũng như không bị nấu chín bởi các loại tia đó.
3. Trong vũ trụ có rất nhiều các vật thể nhỏ bay với vận tốc lớn (do không có cái gì cản đáng kể), ví dụ như thiên thạch nhỏ, các mảnh vụn của vệ tinh hay tàu vũ trụ cũ, v v
=> phải mặc bộ đồ bảo hộ đó để giữ cho phi hành gia không bị thủng mất mấy lỗ trước khi về tàu
4. Trong vũ trụ nói chung là rất lạnh, trung bình khoảng 2,726 độ K hay là gần -270 độ C
=> phải mặc đồ bảo hộ để các phi hành gia không bị đông cứng lại như cá ướp
Trong cơ thể con người, và cả trong máu của con người luôn có không khí.
Áp suất khí bên trong con người luôn bằng áp suất khí quyển. Con người sống trong sự cân bằng giữa áp suất bên trong và bên ngoài cơ thể.
Khi con người từ tàu vũ trụ bước ra khoảng không, áp suất từ bên ngoài tác dụng lên cơ thể rất nhỏ, có thể xấp xỉ = 0. Con người không thể chịu được sự phá vỡ cân bằng áp suất như vậy và sẽ chết.
Áo giáp của nhà du hành vũ trụ có tác dụng giữ cho áp suất bên trong áo giáp có độ lớn xấp xỉ bằng áp suất khí quyển bình thường trên mặt đất.
Khí quyển Trái Đất là lớp các chất khí bao quanh hành tinh Trái Đất và được giữ lại bởi lực hấp dẫn của Trái Đất. Nó gồm có nitơ (78,1% theo thể tích) và ôxy (20,9%), với một lượng nhỏ agon (0,9%), điôxít cacbon (dao động, khoảng 0,035%), hơi nước và một số chất khí khác. Bầu khí quyển bảo vệ cuộc sống trên Trái Đất bằng cách hấp thụ các bức xạ tia cực tím của mặt trời và tạo ra sự thay đổi về nhiệt độ giữa ngày và đêm.
![]()
Biểu đồ chiếu khí quyển Trái Đất
|
Nói ngắn gọn hơn thì khí quyển bảo vệ cuộc sống trên Trái Đất => lớp khí an toàn Nên : Nằm trong bầu khí quyển không cần mặc áo giáp vũ trụ |
Mình trả lời theo ý hiểu! Bạn tham khảo nhé!
Độ dài quãng đường: s=v.t=300000. 60.60.24.365.4,2=3,31128.10^13(m)=3,31128.10^10(km)
Thời gian tàu đi: t'=\(\frac{s}{v'}\)=3,31128.10^10(s)=1050( năm)
Trong cơ thể của con người và cả máu đều có không khí. Áp suất của không khí bên trong con người bằng áp suất khí quyển. Con người sống trong sự cân bằng giữa áp suất bên trong và bên ngoài cơ thể.
Khi con người từ tàu vũ trụ bước ra khoảng không, áp suất từ bên ngoài tác dụng lên cơ thể là rất nhỏ, có thể xấp xỉ bằng 0. Con người không thể chịu được sự phá vỡ cân bằng áp suất như vậy. Áo giáp của nhà du hành có tác dụng giữ áp suất bên trong áo giáp có độ lớn xấp xỉ bằng áp suất khí quyển bình thường trên mặt đất.
Gọi \(F_A\), P lần lượt là lực đẩy Ác-si-mét và trọng lượng của vật
\(l\) là chiều cao của vật
Ta có:
Lực đẩy Ác-si-mét tác dụng lên thanh hình trụ là:
\(F_A=S.h.10.D_0\)
Vì thể tích phần vật bị chiếm chỗ đúng bằng thể tích phần nước dâng lên nên ta có:
\(s.h=2s.\Delta h\)
\(\Rightarrow F_A=2s.\Delta h.10.D_0\)
Trọng lượng của thanh hình trụ là:
\(P=s.l.10.D\)
Vì vật đứng yên nên ta có:
\(F_A=P\)
\(\Leftrightarrow2s.\Delta h.10.D_0=s.l.10.D\)
\(\Leftrightarrow D_0.2.\Delta h=D.l\)
\(\Leftrightarrow l=\frac{D_0.2.\Delta h}{D}\)
Thay số, ta có:
\(l=\frac{1.2.4}{0.8}=\frac{8}{0.8}=10\left(cm\right)\)
Vậy: chiều dài thanh hình trụ là 10cm
Hoặc nếu muốn nhanh thì bạn có thể chọn cách này:
Gọi \(F_A\), P lần lượt là lực đẩu Ác-si-mét và trọng lượng của vật
\(l\)là chiều cao của vật
Xét lực tác dụng lên vật.
Khi vật cân bằng, ta có:
\(F_A=P\)
\(\Leftrightarrow10.D_0.2s.\Delta h=10.D.s.l\)
\(\Leftrightarrow D_0.2.\Delta h=D.l\)
\(\Leftrightarrow l=\frac{D_0.2.\Delta h}{D}\)
Thay số, ta có:
\(l=\frac{1.2.4}{0.8}=\frac{8}{0.8}=10cm\)
Diện tích đấy bình là S
Thể tích phần cốc bị chìm trong nước là V1=S.h= 0,0215
Cốc nổi trên nước suy ra FA=P
\(\Leftrightarrow dnc.V\)1= d dồng. V cốc
\(\Leftrightarrow\) 10000.0,021.S=84000.V cốc
\(\Rightarrow\) V cốc=0,025.S
\(\Rightarrow\) Khi V cốc dùm hẳn trong nước thì thể tích nước dâng lên
V=V cốc=0,0025.S
\(\Rightarrow\) Mực nc dâng lên h=\(\frac{V}{s}\)=0,0025m=0,25cm
\(\Rightarrow\)mực nc trong bình H=15+0,25=15,25cm
Hố đen (lỗ đen) là những vùng không gian-thời gian có trường hấp dẫn mạnh đến mức không vật chất hay bức xạ (kể cả ánh sáng) nào có thể thoát khỏi, được hình thành từ sự sụp đổ của các ngôi sao khối lượng lớn. Chúng bẻ cong không gian-thời gian, có "chân trời sự kiện" làm ranh giới không thể đảo ngược.
hố đen (hay lỗ đen) là một vùng không-thời gian có trường hấp dẫn mạnh đến mức không có bất kỳ thứ gì — kể cả ánh sáng — có thể thoát ra khỏi nó.
Hố đen trong vũ trụ có sức hút rất mạnh có thể hút tất cả
Hố đen (lỗ đen) là những vùng không gian-thời gian có trường hấp dẫn mạnh đến mức không vật chất hay bức xạ (kể cả ánh sáng) nào có thể thoát khỏi, được hình thành từ sự sụp đổ của các ngôi sao khối lượng lớn. Chúng bẻ cong không gian-thời gian, có "chân trời sự kiện" làm ranh giới không thể đảo ngược.
Hố đen trong vũ trụ là vùng trong không gian có lực hấp dẫn đến mức không gì có thể thoát ra được, kể cả ánh sáng.