Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Buổi trưa hè thật nóng bức khiến cho người và sinh vật khó chịu. Thi thoảng có cơn gió thổi hiu hiu cũng không mát là bao. Những chú ve sầu kêu râm ran cả những cây phượng vĩ ở sân trường hoa lá thi nhau khoe sắc, bay phấp phới như những tà khăn đỏ của chúng em.Cả những hình ảnh con người và thiên nhiên trưa hè, những con người Việt Nam không ngại gian khổ, quyết tâm làm việc và lao động trong buổi trưa hè oi bức nóng nực.
Buổi trưa hè thật nóng bức khiến cho người và sinh vật khó chịu. Thi thoảng có cơn gió thổi hiu hiu cũng không mát là bao. Những chú ve sầu kêu râm ran cả những cây phượng vĩ ở sân trường hoa lá thi nhau khoe sắc, bay phấp phới như những tà khăn đỏ của chúng em.Cả những hình ảnh con người và thiên nhiên trưa hè, những con người Việt Nam không ngại gian khổ, quyết tâm làm việc và lao động trong buổi trưa hè oi bức nóng nực.
a) Em thích khổ thơ cuối của bài nhất vì:
Từ tình yêu quê hương yêu bà đã biến thành lòng yêu tổ quốc. Đó là động lực thôi thúc cháu đứng lên gia nhập quân đội chiến đấu và bảo vệ tổ quốc.Trong một phần máu thịt tổ quốc có bà có đàn gà tuổi thơ là một miền kí ức êm dịu nhất của cuộc đời chiến sĩ. Với giọng thơ nhẹ nhàng dạt dào cảm xúc của một nữ thi sĩ, hình ảnh tiếng gà trở đi trở lại ở mỗi khổ thơ tác giả đã vẽ lên một bức tranh làng quê thật thanh bình thật đẹp.
Tiếng gà trưa, sự tần tảo của bà là những dư vị ngọt ngào nhất còn đọng lại trong tâm hồn mỗi độc giả mỗi khi nhớ về bài thơ này.
b) Bao trùm bài thơ là nỗi cồn cào da diết. Nhớ nhà, nhớ người bà của mình, đó là tâm trạng tất yếu của những người lính trẻ vừa bước qua hoặc chưa bước qua hết tuổi học trò đã phải buông cây bút, cầm cây bút ra đi đánh giặc cứu nước. Nỗi nhớ ở dây thật giản dị và cụ thể. Chỉ một tiếng gà trưa bất chợt nghe thấy khi Dừng chân bên xóm nhỏ là đã gợi dậy cả một trời thương nhớ. Tiếng gà nhảy ổ làm xao động nắng trưa và cũng làm xao xuyến lòng người. Nghe tiếng gà mà như nghe thấy tiếng quê hương, tiếng bà an ủi, vỗ về và tiếp thêm sức mạnh. Suốt một đời lam lũ, lo toan, bà chẳng bao giờ nghĩ đến bản thân mà chỉ lo cho cháu, bởi đứa cháu đối với bà là tất cả. bà chỉ mong đàn gà thoát khỏi nạn dịch mỗi khi mùa đông tới : Để cuối năm bán gà, Cháu được quần áo mới. Ao ước của cháu có được cái quần chéo go, cái áo... Hạnh phúc gia đình giản dị, tình bà cháu đầm ấm mà rất đỗi thiên liêng cùng bao khát vọng tuổi thơ dường như nói gọn cả trong tiếng gà trưa.
a) Trong cả bài thơ Tiếng gà trưa, có lẽ hình ảnh mà tôi thích nhất đó chính là nằm trong đoạn cuối của bài Tiếng gà trưa:
"Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu Tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ"
Đó chính là hình ảnh người chiến sĩ quải ba lô ra trận hùng hồn.
Có lẽ nhờ nghỉ chân bên đường, được nghe tiếng gà trưa, người chiến sĩ như cảm thấy đỡ mỏi chân hơn, cái nắng như dịu lại và vô vàn kỉ niệm lại ùa về. Nào là kỉ niệm về đàn gà, lời mắng yêu của bà lúc lén xem trộm gà **, lúc bà khum khum soi trứng dành từng quả chắt chiu cho gà mái ấp và mong trời đừng sương muối để cuối năm bán gà mua quần áo mới cho cháu. Những kỉ niệm đẹp đẽ ấy hòa quyện vào nhau tạo ra một mục đích sống và chiến đấu lí tưởng của người chiến sĩ. Đó là chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Tổ quốc mà còn thì làng quê sẽ còn và hình bóng, bóng dáng của bà sẽ vẫn ở đấy, trong cái xóm thân thuộc kia. Đó chính là động lực thúc đẩy người chiến sĩ hùng hồn ra trận, quải ba lô tiến đến chiến trường.
b) Tình cảm bà cháu là tình cảm đẹp đẽ, thiêng liêng và vô cùng sâu nặng. Tình cảm đó đã hằn sâu trong kí ức tuổi thơ của người chiến sĩ. Do vậy, trên đường hành quân xa, chỉ một tiếng gà cục tác đà gợi dậy những kĩ niệm tuổi thơ đẹp đẽ, đáng nhớ về bà. Đó là sự chắt chiu, tần tảo với bao nỗi lo, bao niềm mong ước của bà với tình thương bao la dành cho cháu. Những kĩ niệm đó thật bình dị mà thiêng liêng! Nó nhắc nhở, lay động bao tình cảm đẹp dâng lên trong lòng người chiến sĩ trên đường hành quân ra mặt trận chiến đấu. Tình cảm tôt đẹp đó sẽ mãi là hành trang theo bước chân của người chiến sĩ, tiếp thêm sức mạnh cho anh trong cuộc chiến đấu hôm nay.
Câu 1:
- Thể thơ: Thơ lục bát.
- Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.
Câu 2: Đoạn trích thể hiện tình cảm yêu thương, kính trọng, nhớ thương và lòng biết ơn tha thiết của người con đối với mẹ. Tác giả bày tỏ nỗi xót xa khi không còn mẹ bên đời, đồng thời khẳng định dù trưởng thành hay già đi thì vẫn luôn cần có mẹ.
Câu 3: (Đoạn văn 3-5 câu)
Thông điệp em tâm đắc nhất là: Dù ở bất cứ lứa tuổi nào, con người vẫn luôn cần có mẹ. Bởi mẹ là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn yêu thương vô điều kiện nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người. Khi đọc đoạn thơ, em càng thêm trân trọng công lao, tình yêu thương của mẹ và tự nhắc nhở bản thân phải biết yêu thương, hiếu kính với mẹ khi còn có thể.
Câu 1: Xác định thể thơ và phương thức biểu đạt chính
- Thể thơ: Đoạn trích được viết theo thể thơ bốn câu (tứ tuyệt), mỗi câu 7 chữ, thể thơ thất ngôn tứ tuyệt.
- Phương thức biểu đạt chính: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, thể hiện tình cảm sâu sắc của người con đối với mẹ.
Câu 2: Tình cảm của tác giả đối với mẹ được thể hiện như thế nào?
- Tác giả thể hiện tình cảm thương yêu, nhớ nhung và sự cô đơn khi mẹ vắng mặt.
- Có cảm giác nuối tiếc, đau xót khi mẹ đã “xa” (mất đi), câu thơ “lỏng chỏng giữa nhà mồ côi” gợi lên sự trống trải, cô đơn.
- Dù đã lớn tuổi, tác giả vẫn khẳng định “Con vẫn cần mẹ như thời trẻ thơ” – tình cảm gắn bó và tôn trọng mẹ suốt cuộc đời.
Câu 3: Thông điệp em tâm đắc nhất qua văn bản là gì? Nêu lí do chọn thông điệp đó.
Đoạn văn mẫu:
Thông điệp mà em tâm đắc nhất là tình mẫu tử thiêng liêng và sự cần thiết của mẹ trong cuộc đời mỗi người. Dù con người có lớn lên, trưởng thành hay trải qua bao nhiêu khó khăn, thì sự hiện diện và tình yêu thương của mẹ vẫn luôn là điều không thể thiếu. Em chọn thông điệp này vì nó giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của gia đình và lòng biết ơn đối với công lao của mẹ.
Câu 1.
Văn bản trên được viết theo thể thơ 4 chữ.
Câu 2.
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên trong bài thơ:
“Cánh chim bay xuống chiều”
“Buổi chiều thu mướt xanh”
“Nhấp nhô đều sóng lúa”
Câu 3.
Từ láy: chậm rãi
Tác dụng: Gợi tả sự thong thả, yên bình của cảnh vật và nhịp sống ở đồng quê, góp phần tạo nên không khí êm đềm, nhẹ nhàng cho bức tranh chiều thu nơi đồng nội.
Câu 4.
Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.
Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên được miêu tả rất trong trẻo, dịu dàng và nên thơ với màu sắc nhẹ nhàng, hương thơm của cỏ hoa, hình ảnh sống động của chim, cò, trâu và làn khói bếp – tất cả gợi nên vẻ đẹp thanh bình, gần gũi của làng quê Việt Nam.
Câu 5.
Biện pháp tu từ: Nhân hóa (“Gọi trăng thu xuống gần”)
Tác dụng: Làm cho hình ảnh làn khói bếp trở nên có hồn, như có thể trò chuyện với thiên nhiên. Qua đó thể hiện sự giao hòa giữa con người và vạn vật, tạo nên không khí ấm cúng, gần gũi và nên thơ của làng quê lúc chiều thu.
Câu 6.
Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bà đi chăn trâu trên cánh đồng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống và hít hà mùi thơm của rơm rạ. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng: tác giả muốn truyền tải vẻ đẹp bình dị, thanh bình và đầy yêu thương của quê hương, nơi luôn lưu giữ những ký ức trong trẻo và gắn bó với tuổi thơ mỗi người.
Bạn tham khảo nhé :
"Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước”. Đó là lời khẳng định đầy tự hào của chủ tịch Hồ Chí Minh khi nói về lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam.
Lòng yêu nước được hiểu là tình cảm yêu thương, gắn bó sâu nặng và tinh thần, trách nhiệm bảo vệ, dựng xây đất nước của con người. Cao hơn cả đấng sinh thành, đất nước như một mái nhà chung của tất cả những người dân đang chảy trong mình dòng máu Lạc Hồng. Chính vì vậy, lòng yêu nước tồn tại trong tất cả con người Việt Nam như một lẽ dĩ nhiên, thể hiện sự tự tôn, tự hào dân tộc, biết ơn sâu sắc với các thế hệ cha anh đi trước đã anh dũng dựng xây và bảo vệ đất nước. Biểu hiện của lòng yêu nước là những hành động cụ thể, được minh chứng qua từng giai đoạn lịch sử. Trang sử vàng của dân tộc ta đã ghi danh biết bao vị anh hùng, chiến sĩ, thậm chí là nông dân dũng cảm, can trường xả thân vì đất nước. Hình ảnh chị Võ Thị Sáu gan dạ trước nòng súng quân giặc, anh Bế Văn Đàn, anh Phan Đình Giót,… và hàng ngàn con người Việt Nam đã khiến cả thế giới phải nể phục vì lòng yêu nước, dũng cảm, cứng rắn “như gang như thép”.
Có thể thấy, lòng yêu nước là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến thành công của đất nước ta trong cả kháng chiến lẫn công cuộc dựng xây xã hội chủ nghĩa. Thế hệ thanh thiếu niên cần không ngừng cố gắng học tập, làm việc theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, tiếp tục giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước của dân tộc. Bên cạnh đó, chúng ta cần ngăn chặn triệt để các hành vi tuyên truyền phản động, biểu tình gây ảnh hưởng đến trật tự, an ninh đất nước.
Lòng yêu nước, tinh thần yêu nước của mỗi người dân Việt Nam chính là nền tảng, cơ sở cho sự thống nhất trong khác biệt để Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh tập hợp lực lượng, tạo thành sức mạnh tổng hợp của một dân tộc, đất không rộng, người không đông, tiềm lực kinh tế, quân sự không lớn, song đã đoàn kết, đồng lòng dưới sự lãnh đạo của Đảng đấu tranh giải phóng dân tộc thoát khỏi ách nô lệ thực dân, đế quốc, giành độc lập, tự do; tiếp tục tiến hành cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ xâm lược, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
Vì thế, khi nước nhà đã giành được độc lập, song hiểm nguy từ nạn "giặc đói, giặc dốt và giặc ngoại xâm" vẫn đe dọa nền độc lập, tự do mà nhân dân ta đã giành được sau hơn 80 năm trời nô lệ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhấn mạnh rằng: “Chúng ta phải làm cho dân tộc chúng ta trở nên một dân tộc dũng cảm, yêu nước, yêu lao động, một dân tộc xứng đáng với nước Việt Nam độc lập”[6]; đồng thời khơi dậy tinh thần yêu nước của mọi người dân, mọi giai tầng trong xã hội trong các bức thư gửi cho các cụ phụ lão: “Xưa nay, những người yêu nước không vì tuổi già mà chịu ngồi không” (Thư gửi các cụ phụ lão); cho các em nhỏ: “Các em phải thương yêu nước ta” (Thư gửi thiếu nhi Việt Nam đêm Trung thu đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa); cho một Việt kiều: “Tôi vẫn nghe ông là người yêu nước thương nòi, vậy dịp này rất thuận tiện cho ông tỏ lòng trung thành với Tổ quốc” (tháng 9/1945); cho các giám mục và đồng bào công giáo Vinh, Hà Tĩnh, Quảng Bình: “Các vị là những người chân chính yêu nước, đồng thời cũng là những chân chính tín đồ của đức Giêsu” và bao dung, vị tha với những người trót lầm đường, lạc lối: “Ai cũng có lòng yêu nước, chẳng qua có lúc vì lợi nhỏ mà quên nghĩa lớn. Nói lẽ phải họ tự nghe”[7]... để quy tụ, tập hợp và phát huy sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc trên cơ sở của lòng yêu nước chân chính, tiến hành sự nghiệp kháng chiến và kiến quốc.
Trân trọng giá trị truyền thống quý báu của dân tộc, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn coi việc tuyên truyền về lòng yêu nước, tinh thần yêu nước cho mọi người dân, trong mọi thời điểm là một trong những nhiệm vụ quan trọng, góp phần vào thành công của sự nghiệp cách mạng. Theo Người, lòng yêu nước, tinh thần yêu nước không chỉ dừng ở nhận thức mà chính là phải thể hiện ở hành động. Cho nên, để đưa cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ đến thắng lợi hoàn toàn, Người yêu cầu các cấp, các ngành “phải ra sức giải thích, tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo, làm cho tinh thần yêu nước của tất cả mọi người đều được thực hành vào công việc yêu nước, công việc kháng chiến”[8], vì “đành biết rằng từ đây đi đến cuộc toàn thắng, chúng ta còn phải kinh qua nhiều nỗi khó khăn. Nhưng chúng ta giàu lòng yêu nước, thì chúng ta quyết cứu được nước”
Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Người, trong những năm tháng đấu tranh gian lao ấy, tinh thần yêu nước, ý chí độc lập, tự chủ, tự cường của mọi người dân Việt Nam đã được phát huy cao độ, tạo nên sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, làm nổi bật tinh thần, ý chí và trí tuệ con người Việt Nam. Đó chính là sức mạnh của lòng yêu nước được hun đúc suốt hàng ngàn năm lịch sử; không chỉ được bồi đắp mà còn phát triển lên một tầm cao mới, gắn với tinh thần quốc tế trong sáng. Đó chính là sức mạnh của chủ nghĩa yêu nước chân chính hòa quyện với chủ nghĩa quốc tế cao cả trên tinh thần đoàn kết, giúp đỡ, ủng hộ lẫn nhau trong cuộc đấu tranh vì độc lập dân tộc và tiến bộ xã hội; là lòng nồng nàn yêu nước gắn với sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa của các đồng chí, bạn bè và nhân dân lao động các nước; là phát huy sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại đấu tranh để “làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”[10] trong thời đại Hồ Chí Minh lịch sử. Đó cũng chính là hiển hiện của những tấm gương yêu nước, anh hùng mà khiêm nhường của biết bao quần chúng ở mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi; của đội ngũ cán bộ, đảng viên trên mọi lĩnh vực công tác ở cả tiền tuyến và hậu phương,v.v.. đã kết thành "một làn sóng mạnh mẽ", tạo thành sức mạnh tổng hợp, vô song, làm nên những chiến công của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX, đưa đất nước ta tới hòa bình, độc lập, thống nhất, kiên định ục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.
Vì thế, có thể nói, những giá trị tinh hoa truyền thống như tình yêu quê hương, đất nước, yêu thương giống nòi, phụng sự Tổ quốc, tinh thần sẵn sàng hy sinh vì dân, vì nước,v.v.. đến Hồ Chí Minh, thời đại Hồ Chí Minh đã được nâng lên một tầm cao. Yêu nước theo tư tưởng Hồ Chí Minh có nội dung và hình thức mới, mang bản chất giai cấp, hòa quyện chặt chẽ giữa giai cấp, dân tộc và nhân loại mà cơ sở tư tưởng là chủ nghĩa Mác - Lênin, là lý tưởng độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, là yêu nước chân chính gắn với tinh thần quốc tế vô sản, "khác hẳn tinh thần “vị quốc” của bọn đế quốc phản động. Nó là một bộ phận của tinh thần quốc tế”… và chính Người là một mẫu mực của chủ nghĩa yêu nước, tinh thần yêu nước Việt Nam hiện đại đúng như Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã khẳng định: “Chủ tịch Hồ Chí Minh là hình ảnh của sự gặp nhau giữa chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa xã hội, giữa chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa quốc tế vô sản”
Bn tham gia mini game của mik ko
câu 2 mở bài: Truyện ngụ ngôn "Ếch ngồi đáy giếng" là một bài học sâu sắc về thái độ sống và tầm nhìn. Trong đó, nhân vật Ếch hiện lên như một lời cảnh tỉnh cho thói kiêu ngạo và sự thiếu hiểu biết. Thân bài:
- Hoàn cảnh sống tạo nên sự ngộ nhận: Ếch sống lâu ngày trong một cái giếng nhỏ hẹp, xung quanh chỉ có những con vật bé nhỏ như nhái, cua, ốc. Chính môi trường sống khép kín này đã khiến ếch lầm tưởng về vị thế của bản thân. Mỗi khi ếch kêu, âm thanh vang động khiến các con vật khác sợ hãi, làm ếch tự đắc coi mình là "chúa tể". Trong mắt nó, bầu trời chỉ bé bằng chiếc vung.
- Thái độ kiêu ngạo và sự chủ quan: Sự hạn hẹp về môi trường dẫn đến sự hạn hẹp về tư duy. Ếch trở nên coi thường mọi thứ xung quanh. Khi một trận mưa lớn làm nước dâng cao, đưa ếch ra khỏi giếng, nó vẫn giữ nguyên thói cũ: đi lại nghênh ngang, không thèm để ý đến xung quanh vì cho rằng mình vẫn là nhất.
- Cái kết bi thảm và bài học: Chính sự chủ quan và thói kiêu ngạo đã khiến ếch phải trả giá bằng mạng sống khi bị một con trâu giẫm bẹp. Nhân vật Ếch tiêu biểu cho kiểu người có kiến thức nông cạn nhưng lại luôn tự cao tự đại. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta phải luôn biết khiêm tốn, không ngừng học hỏi và mở rộng tầm nhìn để thích nghi với thế giới rộng lớn.
Kết bài: Nhân vật Ếch đã để lại bài học đắt giá: "Bầu trời không bao giờ chỉ bằng cái vung". Chúng ta cần tránh xa lối sống tự phụ, phải biết mình là ai giữa thế gian bao la này.Trong thế giới ngụ ngôn, chúng ta thường quen với một chú ếch huênh hoang "coi trời bằng vung". Thế nhưng, nhân vật Ếch trong câu chuyện này lại khiến mình phải trầm trồ vì một hình ảnh hoàn toàn khác: một "chiến thần" tư duy và suy nghĩ . Qua cuộc đối đầu với Bò, Ếch đã dạy cho chúng ta một bài học cực thấm về việc dùng não thay vì dùng cơ bắp
Đầu tiên, cái hay của Ếch nằm ở thái độ bình tĩnh. Thử tưởng tượng xem, đứng trước một đối thủ to lớn như con Bò, nếu là kẻ khác chắc đã "tắt đài" hoặc nhảy dựng lên sợ hãi. Nhưng Ếch thì không. Chú hiểu rõ mình nhỏ bé, nhưng chú không cho phép mình yếu thế. Cái sự tự tin này không đến từ ảo tưởng, mà đến từ việc chú biết mình có vũ khí sắc bén hơn cả sừng nhọn hay móng guốc: đó là sự mưu trí.
Sự thông minh của Ếch thể hiện rõ nhất ở tư duy. Thay vì lao vào một cuộc thi sức mạnh nơi mà kết quả đã định sẵn là thất bại Ếch lại dùng sự lanh lợi để xoay chuyển tình thế. Chú chứng minh rằng: trong cuộc sống, không phải kẻ mạnh nhất sẽ thắng, mà kẻ biết vận dụng cái đầu mới là người làm chủ cuộc chơi. Chiến thắng của Ếch trước Bò thực sự là một màn "ngược dòng" đầy thuyết phục, khiến người đọc phải gật gù tâm đắc.
Hơn cả một câu chuyện về loài vật, nhân vật Ếch chính là biểu tượng cho khát vọng khẳng định bản thân. Chú nhắc nhở chúng ta rằng: đừng bao giờ tự ti về những khiếm khuyết ngoại hình hay xuất phát điểm thấp kém. Chỉ cần bạn đủ nhạy bén, biết quan sát và không ngừng tư duy, bạn hoàn toàn có thể đánh bại những “người khổng lồ" ngáng đường mình.
Tóm lại, chú Ếch này không chỉ thắng Bò về mặt tình tiết, mà còn thắng cả trong lòng độc giả. Một nhân vật nhỏ bé nhưng mang tầm vóc lớn lao của trí tuệ, để lại bài học đắt giá về việc rèn luyện tư duy để tự tin bước đi giữa thế gian đầy thử thách này.
Câu 1
Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy rất thích thú trước bức tranh mùa hè sinh động và tươi đẹp. Chỉ với vài câu thơ ngắn gọn, tác giả đã vẽ nên khung cảnh trưa hè đầy màu sắc và âm thanh. Hình ảnh hoa phượng lung lay, cánh hoa rơi bay “như bầy bướm lượn” khiến em liên tưởng đến sân trường rực rỡ mỗi khi hè về. Bên cạnh đó, tiếng ve kêu rộn ràng được so sánh với tiếng đàn làm cho không gian mùa hè trở nên vui tươi, náo nhiệt. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và sự quan sát tinh tế của tác giả. Bài thơ giúp em thêm yêu những ngày hè với tiếng ve, hoa phượng và những kỉ niệm tuổi học trò. Đó là một bức tranh mùa hè vừa giản dị vừa đẹp đẽ.
Câu 2
Bài làm
Câu 1 (khoảng 150 chữ) Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận được một bức tranh mùa hè rất sinh động và đầy sức sống. Chỉ với những hình ảnh đơn giản như gió thổi, hoa phượng lung lay, cánh hoa rơi bay, tác giả đã gợi lên khung cảnh trưa hè rực rỡ và tươi đẹp. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh cánh hoa phượng rơi bay như bầy bướm lượn, khiến cảnh vật trở nên mềm mại và thơ mộng. Bên cạnh đó, tiếng ve rộn ràng được so sánh như tiếng đàn càng làm cho không gian mùa hè thêm vui tươi và nhộn nhịp. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và sự tinh tế của tác giả khi quan sát cảnh vật xung quanh. Bài thơ giúp em thêm yêu vẻ đẹp giản dị của thiên nhiên và những khoảnh khắc bình yên của mùa hè. Câu 2 (khoảng 400 chữ) Trong văn bản “Bò và Ếch”, nhân vật ếch được xây dựng với nhiều đặc điểm nổi bật, đặc biệt là sự thông minh và nhanh trí. Qua câu chuyện, hình ảnh con ếch tuy nhỏ bé nhưng lại có trí tuệ hơn hẳn con bò to lớn. Trước hết, ếch là con vật có ý thức về nơi mình sinh sống. Khi con bò đến uống nước trong ao mà không xin phép, ếch đã lên tiếng ngăn lại. Điều đó cho thấy ếch không hề sợ hãi dù đối thủ của mình to lớn hơn rất nhiều. Khi bò tỏ thái độ kiêu ngạo và coi thường mình, ếch đã nghĩ ra một cách để đối phó. Nó đề nghị thi xem ai rống làm cho người khác điếc tai thì sẽ được làm chủ ao nước. Điểm nổi bật nhất của nhân vật ếch là sự thông minh và khéo léo. Khi bò rống vang làm mặt nước rung động, ếch nhanh chóng lặn xuống ao để tránh bị ảnh hưởng. Sau khi bò rống xong, ếch lại nổi lên và tiếp tục khích bò rống thêm. Vì quá tức giận và muốn chứng tỏ sức mạnh của mình, bò đã rống quá sức dẫn đến bể cổ và chết. Qua đó có thể thấy ếch đã dùng trí tuệ để chiến thắng sức mạnh. Nhân vật ếch trong câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng rất mưu trí và bình tĩnh. Nhờ sự thông minh, nó đã bảo vệ được mình trước kẻ mạnh hơn. Câu chuyện cũng gửi gắm bài học rằng trong cuộc sống, trí tuệ và sự bình tĩnh có thể giúp con người vượt qua những khó khăn tưởng chừng không thể. Vì vậy mỗi người cần rèn luyện trí tuệ và suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động.
Đọc bài thơ "Trưa hè" của nhà thơ Trần Đăng Khoa, lòng em dâng lên những cảm xúc bâng khuâng, xao xuyến về một miền ký ức tươi đẹp. Chỉ với vài câu thơ ngắn gọn, nhà thơ đã tái hiện thành công bức tranh thiên nhiên mùa hè tràn đầy sức sống qua lăng kính trẻ thơ. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh hoa phượng rụng cánh được ví von ngộ nghĩnh: "Như bầy bướm lượn". Sự chuyển động nhẹ nhàng, duyên dáng ấy khiến buổi trưa hè oi ả bỗng trở nên dịu mát. Hơn thế nữa, tiếng ve râm ran quen thuộc không còn đơn điệu mà hóa thành một bản "đàn" du dương, hòa cùng "Hoa bay, ve hát" tạo nên một bản giao hưởng mùa hè rộn rã. Bài thơ khơi dậy trong em tình yêu thiên nhiên sâu sắc và niềm trân trọng những khoảnh khắc hồn nhiên, trong sáng của tuổi học trò.
Câu 1: Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy khung cảnh trưa hè hiện lên thật sinh động và gần gũi. Chỉ bằng những câu thơ ngắn gọn, tác giả đã vẽ nên bức tranh mùa hè đầy màu sắc và âm thanh. Hình ảnh hoa phượng lung lay trong gió, những cánh hoa rơi bay như bầy bướm lượn khiến em liên tưởng đến sân trường rực đỏ mỗi dịp hè về. Bên cạnh đó, tiếng ve rộn ràng vang lên như tiếng đàn làm cho không gian trưa hè trở nên vui tươi, nhộn nhịp. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và sự quan sát tinh tế của tác giả. Bài thơ cũng gợi cho em nhiều kỉ niệm đẹp về những ngày hè ở trường cùng bạn bè. Vì vậy, em rất thích bài thơ này.
Câu 2 Trong truyện ngụ ngôn “Bò và Ếch”, nhân vật Ếch được xây dựng với những đặc điểm nổi bật như thông minh, nhanh trí và bình tĩnh trước đối thủ mạnh hơn mình. Trước hết, Ếch là một con vật nhỏ bé nhưng lại rất tự tin và khôn ngoan. Khi con bò to lớn đến ao uống nước mà không xin phép, Ếch đã lên tiếng ngăn lại. Điều này cho thấy Ếch có ý thức bảo vệ nơi mình sinh sống. Tuy nhiên, khi thấy bò to lớn và hung dữ, Ếch không đối đầu trực tiếp bằng sức mạnh mà dùng trí tuệ để giải quyết vấn đề. Sự thông minh của Ếch được thể hiện rõ khi nó nghĩ ra cách thi rống với bò. Ếch đưa ra luật rằng ai làm đối phương chết trước thì sẽ làm chủ ao nước. Thực chất, đây là một kế hoạch khôn khéo. Mỗi lần bò rống lên rất to, Ếch lại nhanh chóng lặn xuống nước để tránh âm thanh. Nhờ vậy, Ếch không hề bị ảnh hưởng. Trong khi đó, bò vì quá tức giận và muốn thắng nên liên tục rống to, cuối cùng kiệt sức mà chết. Qua nhân vật Ếch, truyện ngụ ngôn muốn gửi gắm một bài học sâu sắc. Trong cuộc sống, sức mạnh không phải lúc nào cũng quyết định tất cả. Người thông minh, biết suy nghĩ và hành động đúng lúc có thể vượt qua những đối thủ mạnh hơn mình. Đồng thời, câu chuyện cũng phê phán những kẻ kiêu căng, nóng nảy như con bò, vì thiếu suy nghĩ nên cuối cùng phải nhận hậu quả.
Câu 1 Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy rất thích thú trước bức tranh thiên nhiên mùa hè sống động và tươi đẹp. Hình ảnh hoa phượng lung lay trong gió, những cánh hoa rơi bay như bầy bướm lượn gợi lên khung cảnh rất nhẹ nhàng và thơ mộng. Bên cạnh đó, tiếng ve kêu rộn ràng được so sánh như tiếng đàn làm cho không khí mùa hè thêm vui tươi, náo nhiệt. Tất cả tạo nên một bức tranh trưa hè tràn đầy sức sống với hoa bay, ve hát. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và sự quan sát tinh tế của tác giả. Bài thơ khiến em nhớ đến những buổi trưa hè quen thuộc ở quê hương với tiếng ve và sắc đỏ của hoa phượng. Em càng thêm yêu thiên nhiên và trân trọng những vẻ đẹp giản dị của cuộc sống. Câu 2 Trong văn bản “Bò và Ếch”, nhân vật Ếch để lại ấn tượng sâu sắc bởi sự thông minh và nhanh trí. Tuy chỉ là một con vật nhỏ bé sống trong ao nhưng Ếch lại rất tự tin và khôn ngoan. Khi con bò to lớn đến uống nước mà không xin phép, Ếch đã lên tiếng ngăn lại. Điều này cho thấy Ếch là con vật dũng cảm, không hề sợ hãi trước con vật lớn hơn mình rất nhiều. Khi bò tỏ ra tức giận và kiêu ngạo, Ếch đã nghĩ ra một cách để đối phó. Ếch thách bò thi rống và khéo léo lặn xuống nước mỗi khi bò rống lên. Sau đó, Ếch lại nổi lên chế giễu khiến bò càng tức giận và rống to hơn. Nhờ sự nhanh trí và mưu mẹo, Ếch đã khiến con bò vì quá tức giận mà rống đến kiệt sức rồi chết. Điều đó cho thấy trí tuệ đôi khi có thể chiến thắng sức mạnh. Tuy nhiên, hành động của Ếch cũng thể hiện sự ranh mãnh và có phần khiêu khích. Qua nhân vật Ếch, câu chuyện muốn gửi gắm bài học rằng trong cuộc sống, trí tuệ và sự bình tĩnh rất quan trọng. Người biết suy nghĩ và sử dụng trí tuệ sẽ có thể vượt qua những đối thủ mạnh hơn mình. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta không nên kiêu ngạo và nóng nảy như con bò trong truyện.
Câu 1: Sau khi đọc bài thơ Trưa hè của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận được một bức tranh mùa hè rất sinh động và gần gũi. Hình ảnh hoa phượng lung lay trong gió, cánh hoa rơi bay như bầy bướm lượn gợi nên vẻ đẹp rực rỡ của mùa hè. Tiếng ve kêu rộn ràng làm cho không gian trưa hè trở nên vui tươi và náo nhiệt. Những hình ảnh quen thuộc ấy khiến em nhớ đến sân trường với hoa phượng đỏ và tiếng ve kêu mỗi khi hè đến. Bài thơ giúp em cảm nhận rõ vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè. Qua đó, em càng thêm yêu thiên nhiên và những kỉ niệm tuổi học trò. Câu 2: Trong câu chuyện ngụ ngôn, nhân vật ếch để lại ấn tượng bởi sự thông minh và nhanh trí. Dù nhỏ bé hơn con bò rất nhiều, ếch không dùng sức mạnh mà dùng trí tuệ để đối phó. Ếch đã thách bò thi rống to, khiến bò tức giận và muốn hơn thua. Vì nóng nảy và hiếu thắng, bò cố rống ngày càng to cho đến khi kiệt sức và chết. Qua đó cho thấy ếch đã biết lợi dụng điểm yếu của đối phương để giành chiến thắng. Nhân vật ếch thể hiện sự khôn ngoan và nhanh trí. Câu chuyện gửi gắm bài học rằng trong cuộc sống, trí tuệ và sự bình tĩnh thường quan trọng hơn sức mạnh.
Câu 1 Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận được một bức tranh mùa hè rất sinh động và gần gũi. Chỉ với vài câu thơ ngắn, tác giả đã vẽ nên khung cảnh trưa hè đầy màu sắc và âm thanh. Hình ảnh hoa phượng lung lay trong gió, cánh hoa rơi bay như những cánh bướm làm cho cảnh vật trở nên nhẹ nhàng và thơ mộng. Bên cạnh đó, tiếng ve kêu rộn ràng như tiếng đàn khiến không gian trưa hè thêm sôi động. Tất cả tạo nên một “bữa tiệc” của thiên nhiên với hoa bay và ve hát. Qua bài thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp tươi vui của mùa hè và tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả. Bài thơ cũng khiến em thêm yêu những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống xung quanh mình.
Câu 2
Trong văn bản “Bò và Ếch”, nhân vật Ếch được khắc họa là một con vật nhỏ bé nhưng rất thông minh và mưu trí. Khi con bò to lớn đến ao uống nước mà không xin phép, Ếch đã lên tiếng ngăn lại. Tuy nhiên, trước sự hung hăng và coi thường của bò, Ếch không dùng sức mạnh mà chọn cách dùng trí tuệ để đối phó. Ếch đã nghĩ ra một cuộc thi rống để phân thắng bại. Biết rõ bò có tiếng rống rất to, Ếch cố ý để bò rống trước. Mỗi lần bò rống vang trời, Ếch liền lặn xuống nước nên không bị ảnh hưởng. Sau đó, Ếch lại nổi lên chọc tức khiến bò càng tức giận và tiếp tục rống to hơn. Chính sự khôn ngoan và bình tĩnh ấy đã khiến bò rống đến kiệt sức rồi chết. Qua đó có thể thấy Ếch tuy nhỏ bé nhưng rất lanh lợi, biết dùng trí tuệ để chiến thắng kẻ mạnh hơn mình. Tuy nhiên, hành động của Ếch cũng cho thấy phần nào sự mưu mẹo và khá tàn nhẫn khi cố tình chọc tức khiến bò chết. Điều này khiến câu chuyện mang ý nghĩa cảnh báo: những người nóng nảy, thiếu suy nghĩ như bò rất dễ mắc mưu người khác. Qua nhân vật Ếch, câu chuyện muốn nhấn mạnh rằng trí tuệ có thể giúp con người vượt qua sức mạnh. Đồng thời, nó cũng nhắc nhở chúng ta phải biết suy nghĩ chín chắn và giữ bình tĩnh trước mọi tình huống. Đây là một bài học sâu sắc và ý nghĩa trong cuộc sống.
Câu 1 (khoảng 150 chữ) Sau khi đọc bài thơ Trưa hè của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận được một bức tranh mùa hè thật sinh động và rực rỡ. Chỉ với vài câu thơ ngắn gọn, tác giả đã khắc họa cảnh trưa hè đầy màu sắc và âm thanh. Hình ảnh hoa phượng lung lay trong gió, những cánh hoa rơi bay “như bầy bướm lượn” khiến em liên tưởng đến sân trường đỏ rực mỗi khi hè về. Bên cạnh đó, tiếng ve kêu rộn ràng được so sánh như tiếng đàn làm cho không gian trưa hè trở nên vui tươi và tràn đầy sức sống. Tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên vừa đẹp vừa gần gũi. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả và thêm yêu những khoảnh khắc bình dị của mùa hè, đặc biệt là những kỉ niệm gắn với tuổi học trò. Câu 2 (khoảng 400 chữ) Nhân vật Ếch trong văn bản là một hình tượng quen thuộc nhưng mang ý nghĩa sâu sắc. Qua câu chuyện, tác giả đã khắc họa một chú Ếch có tính cách kiêu ngạo, chủ quan và thiếu hiểu biết về thế giới xung quanh. Ban đầu, Ếch sống trong một chiếc giếng nhỏ. Vì không biết đến thế giới rộng lớn bên ngoài nên Ếch luôn cho rằng bầu trời chỉ bé bằng miệng giếng và mình là loài vật to lớn, mạnh mẽ nhất. Chính môi trường sống chật hẹp khiến Ếch có cái nhìn hạn chế về thế giới. Tuy nhiên, thay vì khiêm tốn học hỏi, Ếch lại trở nên tự cao và coi thường các con vật khác. Điều này thể hiện tính cách chủ quan và kiêu ngạo của nhân vật. Khi trời mưa lớn, nước dâng lên giúp Ếch có thể ra khỏi giếng. Lúc này, Ếch bước ra thế giới rộng lớn nhưng vẫn giữ thái độ nghênh ngang, không chú ý xung quanh. Vì quá chủ quan, Ếch đã bị một con vật lớn đi qua giẫm phải. Kết cục của Ếch là hậu quả của sự thiếu hiểu biết và tính kiêu ngạo của chính mình. Qua hình ảnh nhân vật Ếch, câu chuyện gửi gắm một bài học ý nghĩa. Con người không nên tự cao, coi mình là giỏi nhất khi hiểu biết của bản thân còn hạn chế. Mỗi người cần phải học hỏi, mở rộng hiểu biết và luôn khiêm tốn trước thế giới rộng lớn. Nếu sống chủ quan, kiêu ngạo và không chịu tiếp thu, chúng ta có thể gặp những thất bại đáng tiếc. Như vậy, nhân vật Ếch không chỉ là hình ảnh trong một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản mà còn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta phải luôn khiêm tốn, không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân.
Câu 1: Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy rất thích thú trước bức tranh mùa hè sinh động và tươi đẹp. Nhà thơ đã miêu tả cảnh trưa hè với làn gió nhẹ, hoa phượng lung lay và những cánh hoa rơi bay như bầy bướm lượn. Những hình ảnh đó làm cho khung cảnh mùa hè trở nên rất đẹp và giàu sức sống. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh tiếng ve kêu rộn ràng như tiếng đàn. Nhờ cách so sánh ấy, âm thanh của mùa hè trở nên vui tươi và gần gũi hơn. Qua bài thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên vào trưa hè và tình yêu thiên nhiên của tác giả. Bài thơ cũng khiến em nhớ đến những buổi trưa hè ở trường với hoa phượng đỏ và tiếng ve kêu râm ran. Câu 2: Trong câu chuyện “Bò và Ếch”, nhân vật ếch là một nhân vật để lại nhiều ấn tượng. Tuy nhỏ bé nhưng ếch lại rất ranh mãnh và biết dùng mưu mẹo để đối phó với con bò to lớn. Khi con bò đến ao uống nước, ếch đã ngăn lại và yêu cầu bò phải xin phép. Điều này cho thấy ếch là con vật kiêu căng, thích thể hiện quyền lực của mình. Khi bò không nghe theo, ếch đã nghĩ ra một kế để trêu chọc và hại bò. Ếch cho bò uống nước trước rồi liên tục kích động bò uống thêm. Mỗi lần bò ngẩng đầu lên, ếch lại dùng lời nói khích bác khiến bò tức giận và uống tiếp. Cuối cùng, bò uống quá nhiều nước nên bị chết. Qua đó có thể thấy ếch là con vật rất ranh ma và xảo quyệt. Nó biết lợi dụng điểm yếu của bò là nóng nảy và hiếu thắng để thực hiện ý đồ của mình. Tuy nhiên, hành động của ếch cũng thể hiện sự độc ác và không tốt. Ếch đã dùng mưu mẹo để làm hại con vật khác chỉ vì sự tức giận và ích kỉ. Câu chuyện gửi đến người đọc một bài học ý nghĩa. Trong cuộc sống, sức mạnh không phải lúc nào cũng quan trọng nhất. Trí tuệ và sự suy nghĩ cẩn thận đôi khi còn quan trọng hơn. Bên cạnh đó, câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta không nên nóng nảy hay hiếu thắng như con bò, vì điều đó có thể khiến chúng ta rơi vào bẫy của người khác. Nhân vật ếch trong câu chuyện giúp em hiểu rằng con người cần biết suy nghĩ trước khi hành động và không nên dùng sự thông minh của mình để làm hại người khác.
C
Câu Bài thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa mang đến cho em một cảm giác thanh bình và tràn đầy sức sống về bức tranh làng quê Việt Nam. Bằng những hình ảnh giản dị như "gió thổi", "hoa phượng lung lay", tác giả đã biến không gian trưa hè tĩnh lặng trở nên rộn ràng như một ngày hội. Em đặc biệt ấn tượng với phép so sánh "Cánh hoa rụng bay / Như bầy bướm lượn", tạo nên một vẻ đẹp vừa thơ mộng, vừa sinh động. Âm thanh của tiếng ve không còn làm con người cảm thấy chói tai, mà được thi sĩ ví như "tiếng đàn", biến buổi trưa thành một buổi "liên hoan" đầy âm nhạc và sắc màu. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết và cái nhìn trong trẻo, hồn nhiên của tác giả. Bài thơ giúp em thêm yêu cảnh vật quê hương và trân trọng những khoảnh khắc bình yên của tuổi học trò.
Câu 2
Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, nhân vật Ếch trong truyện "Bò và Ếch" để lại ấn tượng sâu sắc về một biểu tượng của trí tuệ và sự tự tin trước sức mạnh áp đảo. Trước hết, Ếch là một nhân vật có bản lĩnh và lòng tự trọng cao. Dù đối mặt với con Bò có kích thước to lớn gấp nhiều lần, Ếch không hề sợ hãi hay lép vế. Khi Bò tỏ thái độ hống hách, cậy thế "lớn xác" để uống nước mà không xin phép, Ếch đã thẳng thắn lên tiếng bảo vệ chủ quyền của mình. Hành động thách đấu "thi rống" cho thấy Ếch rất hiểu rõ bản thân và không dễ dàng để kẻ mạnh bắt nạt. Thứ hai, Ếch đại diện cho sự thông minh và mưu trí. Thay vì đọ sức mạnh cơ bắp – điều mà Ếch chắc chắn sẽ thua – chú đã chọn cách thi đấu bằng sở trường của mình. Ếch biết dùng "đòn tâm lý", liên tục lặn xuống rồi nổi lên khích bác khiến Bò mất bình tĩnh. Sự điềm tĩnh của Ếch đối lập hoàn toàn với sự nóng nảy của Bò. Ếch hiểu rằng sức mạnh không chỉ nằm ở nắm đấm hay tiếng rống to, mà nằm ở khả năng làm chủ tình huống và kiên trì với mục tiêu. Cuối cùng, chiến thắng của Ếch mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Ếch không chỉ thắng một cuộc đấu, mà còn khẳng định một chân lý: trí tuệ có thể khuất phục được sức mạnh cơ bắp nếu chúng ta biết sử dụng nó đúng lúc, đúng chỗ. Tuy nhiên, ở một góc độ khác, nhân vật Ếch cũng có phần hơi "ngạo nghễ" khi đáp trả, nhắc nhở chúng ta về việc giữ gìn sự khiêm tốn ngay cả khi mình có lợi thế. Tóm lại, nhân vật Ếch là một hình tượng nghệ thuật độc đáo, giúp người đọc rút ra bài học về sự tự tin và giá trị của tư duy trong cuộc sống.
Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận được một bức tranh mùa hè rất sinh động và gần gũi. Những hình ảnh như hoa phượng lung lay, cánh hoa bay như bầy bướm lượn đã gợi lên vẻ đẹp rực rỡ của mùa hè. Tiếng ve kêu rộn ràng được so sánh như tiếng đàn khiến không gian trở nên vui tươi, nhộn nhịp. Qua những câu thơ ngắn gọn, tác giả đã làm nổi bật không khí náo nhiệt của buổi trưa hè. Em cảm thấy mùa hè hiện lên thật tươi đẹp và đầy sức sống. Bài thơ giúp em thêm yêu thiên nhiên và những kỉ niệm tuổi học trò gắn với mùa hè.
Câu 1 (khoảng 150 chữ): Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận được một bức tranh mùa hè rất sinh động và tươi đẹp. Những hình ảnh như gió thổi, hoa phượng lung lay, cánh hoa rơi bay gợi lên khung cảnh trưa hè nhẹ nhàng và rực rỡ. Tác giả còn so sánh cánh hoa phượng bay như bầy bướm lượn, làm cho cảnh vật trở nên mềm mại và đầy sức sống. Bên cạnh đó, tiếng ve kêu rộn ràng được ví như tiếng đàn khiến không gian mùa hè thêm vui tươi, náo nhiệt. Qua bài thơ, em thấy trưa hè không hề buồn tẻ mà rất sống động với hoa bay và ve hát. Bài thơ giúp em cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên và gợi nhớ những ngày hè thân thuộc của tuổi học trò. Câu 2 (khoảng 400 chữ): Trong truyện ngụ ngôn “Bò và Ếch”, nhân vật ếch là hình tượng tiêu biểu cho sự thông minh và nhanh trí. Dù chỉ là một con vật nhỏ bé sống trong ao nhưng ếch lại rất tự tin và biết sử dụng trí tuệ để đối phó với con bò to lớn. Khi con bò đến uống nước và tỏ thái độ kiêu ngạo, xem thường ếch vì thân hình nhỏ bé, ếch đã không sợ hãi mà nghĩ ra một cách để thử thách bò. Ếch đề nghị thi xem ai làm cho người kia điếc tai chết thì sẽ được làm chủ ao nước. Con bò vì quá nóng nảy và tự tin vào sức mạnh của mình nên lập tức đồng ý mà không suy nghĩ. Trong khi bò gắng sức rống to nhiều lần, ếch lại khôn khéo lặn xuống nước để tránh tiếng kêu. Sau đó, ếch nổi lên chọc tức khiến bò tiếp tục rống lớn hơn. Vì quá tức giận và cố gắng hết sức, cuối cùng bò kiệt sức và chết. Qua cách hành động của mình, ếch cho thấy nó là con vật thông minh, bình tĩnh và biết tận dụng điểm yếu của đối thủ. Dù nhỏ bé nhưng nhờ trí tuệ, ếch đã chiến thắng con bò to lớn và kiêu ngạo. Câu chuyện gửi đến chúng ta một bài học ý nghĩa: trong cuộc sống, trí tuệ và sự bình tĩnh rất quan trọng. Sức mạnh không phải lúc nào cũng quyết định tất cả. Nếu biết suy nghĩ và hành động khôn ngoan, con người có thể vượt qua những đối thủ mạnh hơn mình. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện trí tuệ, biết suy nghĩ trước khi hành động để tránh những sai lầm đáng tiếc.
Ê
Câu 1: [Học sinh tự viết đoạn văn theo cảm nhận cá nhân, ví dụ: Sau khi đọc bài thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy lòng mình như hòa vào không gian mùa hè đầy sức sống và niềm vui. Bài thơ vẽ nên một bức tranh thiên nhiên sống động, rực rỡ sắc màu và âm thanh. Hình ảnh hoa phượng rụng bay như "bầy bướm lượn" thật lãng mạn và tinh tế, khơi gợi trong em sự liên tưởng đến một vũ điệu mùa hè đầy mê hoặc. Tiếng ve "ca rộn" nghe như tiếng đàn, làm cho không gian trở nên nhộn nhịp, tươi vui. Cảm xúc chủ đạo trong em là sự yêu thích, trân trọng vẻ đẹp bình dị, trong trẻo của thiên nhiên, và một chút bồi hồi nhớ về những trưa hè tuổi thơ. Bài thơ đã giúp em cảm nhận được một mùa hè "liên hoan" đầy ắp niềm vui, sự sống và những kỷ niệm đẹp.]
Câu 2:Ếch ngồi đáy giếng là một truyện ngụ ngôn rất hóm hỉnh và lí thú. Ếch chỉ là một loài vật bé nhỏ, tầm thường. Nơi sống là đáy giếng, một nơi chật hẹp, tối tăm, khép kín. Mối quan hệ của ếch chỉ là những con vật nhỏ bé, tầm thường: Vài con nhái, con cua, con cóc mà thôi.
Bài thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa đã mang đến cho tôi một cảm xúc thật nhẹ nhàng và xao xuyến về vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam. Chỉ với những câu thơ ngắn gọn, tác giả đã vẽ nên một bức tranh mùa hè tràn đầy màu sắc và âm thanh sinh động. Hình ảnh "hoa phượng lung lay" và cánh hoa rụng bay được so sánh như "bầy bướm lượn" không chỉ làm nổi bật sắc đỏ rực rỡ mà còn tạo nên nét mềm mại, duyên dáng cho không gian. Đặc biệt, tôi rất ấn tượng với cách cảm nhận âm thanh của tác giả: tiếng ve không còn là tiếng ồn ào mà trở thành "tiếng đàn", biến buổi trưa hè tĩnh lặng thành một cuộc "liên hoan" rộn ràng của thiên nhiên. Qua bài thơ, tôi cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết và cái nhìn hồn nhiên, tinh tế của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa. Bài thơ như một tấm vé khứ hồi đưa tôi trở về với những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ dưới bóng mát sân trường và tiếng ve râm ran.
Bài thơ "trưa hè" của tác giả Trần Đăng khoa. Ông là nhà thơ rất nổi tiếng ở Việt Nam. Vì bài thơ đã cho em tình cảm rất sâu sắc. Nội dung chính của bài thơ là nói về mùa hè có những thứ mới mẻ quanh chở lại.
"Trưa hè gió thổi
Cành phượng lung lay
Cánh hoa rụng bay
Như đàn bướm lượn"
Cho thấy mùa hè là mùa tràn đầy tuổi thơ và những kỉ niệm đẹp. Nên chúng ta phải tôn trọng những kỉ niệm đẹp về mùa hè.
Câu 1:Bài thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê yên bình, trong sáng, gợi trong em cảm xúc hoài niệm và yêu mến làng quê Việt Nam. Qua những vần thơ bốn chữ ngắn gọn, hình ảnh trưa hè hiện lên thật đặc trưng: tiếng võng kêu "kẽo kẹt", mùi rơm rạ thơm nồng, cánh bướm vàng bay dập dờn. Đặc biệt, biện pháp nhân hóa khiến cảnh vật như có linh hồn, gần gũi và sống động. Em cảm nhận được sự oi ả nhưng không ngột ngạt mà mang đậm hương vị quê hương. Từng câu chữ nhẹ nhàng, hồn nhiên như tiếng lòng của một đứa trẻ đang đắm mình trong không gian yên ả. Bài thơ không chỉ khắc họa cảnh trưa hè mà còn thể hiện tình yêu thiên nhiên, trân trọng những nét đẹp mộc mạc nơi thôn quê. Đọc tác phẩm, em thêm yêu quê hương, đất nước và muốn quay về những ngày tháng tuổi thơ yên bình.
Câu 2
Trong truyện ngụ ngôn "Bò và Ếch", nhân vật ếch hiện lên với sự thiển cận và nông cạn. Ếch mẹ, khi nghe con tả về con bò, đã cố gắng phình to bụng để so sánh, cho thấy sự hiểu biết hạn hẹp của mình. Sự ngu dốt và tự phụ thể hiện rõ khi ếch mẹ tin rằng mọi vật chỉ to bằng mình, cố gắng một cách vô vọng. Hành động phình bụng và lời nói phủ nhận sự to lớn của con bò cho thấy sự ảo tưởng sức mạnh của ếch. Ếch tượng trưng cho những người có tầm nhìn hạn hẹp nhưng thích thể hiện, làm quá khả năng. "Bò và Ếch" gửi gắm bài học về việc tự lượng sức mình, hiểu rõ khả năng để tránh thất bại. Đừng như ếch, hãy biết mình là ai và khả năng đến đâu để đạt hiệu quả trong mọi việc. Truyện ngụ ngôn “Ếch và Bò” là một tác phẩm mang tính giáo dục sâu sắc, qua đó tác giả đã gửi gắm bài học quý giá về lòng tự trọng, giới hạn của bản thân và cái giá của lòng tự phụ. Trong đó, nhân vật ếch – đặc biệt là hình ảnh của ếch mẹ – được xây dựng một cách tinh tế, vừa hài hước vừa bi thương, để cảnh báo con người về việc ham muốn vượt quá năng lực của mình và tự hủy hoại bản thân trong quá trình phô trương. Ngay từ những câu mở đầu, truyện đã đặt ra bối cảnh bi thảm khi một con bò đi xuống đầm lầy và vô tình dẫm lên một con ếch con, khiến cho nỗi buồn của ếch mẹ trỗi dậy. Thay vì thể hiện sự đau buồn chân thành của một người mẹ mất con, ếch mẹ lại lập tức bị cuốn theo làn sóng của lời đồn đại từ các ếch anh, ếch chị. Chính những lời đồn đại ấy dần dần thổi bùng trong lòng ếch mẹ niềm tự hào không có căn cứ, khiến cô bắt đầu “phồng bụng” lên để bù đắp cho cảm giác yếu đuối của mình. Đây chính là hình ảnh điển hình của lòng tự phụ, khi mà niềm tự hào được xây dựng trên những sự kiện không có thật lại trở thành cái cớ để phô trương bản thân. Hành động phồng bụng của ếch mẹ ẩn chứa thông điệp cảnh tỉnh về việc con người không nên tự cao, khoe khoang vượt quá khả năng và bản chất vốn có của mình. Khi nghe rằng con “quái vật” đã dẫm lên ếch út, ếch mẹ liền dùng lời nói để thách thức giới hạn của chính mình: “Nó có to bằng như thế này không?” Câu hỏi ấy thể hiện rõ tham vọng và mong muốn được nâng tầm, trở nên vĩ đại hơn bất cứ ai. Tuy nhiên, chính lòng tự phụ ấy lại đẩy cô vào con đường dẫn đến sự sụp đổ, khi mà trong nỗ lực liên tục để phồng bụng, ếch mẹ không còn kiểm soát được bản thân và cuối cùng “nổ đùng” như một chiếc bong bóng. Qua hình ảnh ếch mẹ, tác giả muốn nhấn mạnh rằng, khi con người cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân bằng cách tự tạo ra những ảo tưởng, thì hậu quả chỉ là sự tự hủy hoại. Sự kiện ếch mẹ phồng bụng cho đến khi không còn khả năng tự duy trì, dẫn đến cái kết bi thương, chính là hình ảnh ẩn dụ cho những ai ấp ủ những tham vọng không thực tế. Điều này dạy cho người đọc bài học rằng, mỗi người cần nhận thức được giới hạn của chính mình, trân trọng những gì mình đang có và không nên cố gắng trở nên vĩ đại hơn mức có thể. Khi lòng tự phụ lấn át lý trí, ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy của sự kiêu ngạo, cuối cùng chỉ dẫn đến thất bại và hối hận. Ngoài ra, truyện ngụ ngôn “Ếch và Bò” còn phản ánh một mặt khác của xã hội, nơi mà những lời đồn đại và so sánh không cần thiết có thể khiến con người lạc mất chính mình. Các ếch anh, ếch chị, qua việc kể lại câu chuyện về con bò dẫm lên ếch út, đã vô tình góp phần làm kích động lòng tự hào không căn cứ của ếch mẹ. Họ là hình ảnh đại diện cho những lời vu vơ, những lời khoác lác không có nền tảng thực tế, khiến cho người nghe – trong trường hợp này là ếch mẹ – càng trở nên mê muội, tự tạo ra hình ảnh “vĩ đại” cho bản thân. Điều này không chỉ làm rõ mối liên hệ giữa lời nói và hành động, mà còn cho thấy sự ảnh hưởng của môi trường xung quanh đến thái độ, hành vi của mỗi người. Nhân vật ếch, dù chỉ là hình ảnh của một loài vật nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình một thông điệp rộng lớn về con người. Nó phản ánh những tâm lý yếu đuối, những ham muốn được công nhận, được tôn vinh mà lại thiếu đi sự khiêm tốn và tự nhận thức. Hơn thế nữa, hình ảnh ếch mẹ còn là lời nhắc nhở rằng, trong cuộc sống, không phải lúc nào chúng ta cũng cần phải phô trương, khoe khoang để chứng minh giá trị của bản thân. Giá trị thật sự nằm ở việc biết chấp nhận giới hạn của mình, biết trân trọng những điều giản dị và thực tế. Chỉ khi đó, ta mới có thể sống một cuộc đời thanh thản, không bị chi phối bởi những ảo tưởng phù phiếm. Nhân vật ếch trong truyện “Ếch và Bò” được xây dựng một cách độc đáo và tinh tế, mang đến cho người đọc không chỉ tiếng cười mà còn là bài học nhân văn sâu sắc. Qua hình ảnh ếch mẹ phồng bụng đến mức tự hủy hoại bản thân, tác giả đã gửi gắm thông điệp rằng, đừng bao giờ cố gắng làm những việc vượt quá khả năng của mình. Sự tự phụ và lòng tự mãn không những không mang lại sự khẳng định bản thân, mà còn có thể khiến ta rơi vào những tình huống bi kịch, mất đi chính mình. Chính vì vậy, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức được giá trị thực sự của bản thân và biết trân trọng giới hạn của mình, để từ đó sống một cuộc đời an yên, hạnh phúc và ý nghĩa.