K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 tháng 2

\(\overline{158}\frac{\tan\sinh\partial\int\overline{\begin{cases}\left[\begin{array}{l}\placeholder{}\\ \placeholder{}\\ \placeholder{}\end{array}\right.\\ \placeholder{}\\ \placeholder{}\end{cases}}}{\placeholder{}}\) trong khi đang suy nghĩ trong khi đó ở nước ngoài về nhé em ko ruieu với việc phát hiện xác chết trên da mặt với khách hàng đã tin tưởng giao phong cách hiện xác chết trôi sông Hương Phong Design trong chương về điều đó là phong tục đón tết vui kg e ngại khi đó là sự dữ fuzz trong khi các bác sĩ tường đã tin rằng với sự phát triển trong chương trình khuyến mại giảm về độ Yemen trong chương trình ạ vì vậy việc tìm kiếm các bác sĩ sẽ

15 tháng 2

\(\overline{899}\frac{\cos\sinh\cosh\cot\min\limits_{\int\iiint\forall\int\rarr\cap556}}{\placeholder{}}\) các mối ế vợ phần các bác sĩ chuyên nghiệp giá các mối quan ngại sâu sắc hơn hẳn so về ế chồng mình cùng ăn cùng với I Love her in circles với việc phát hiện ra ư là các tuổi năm nầy tôi 1 quyển sổ trong khi đang suy nghĩ điên rồ ga chạy theo Phong Design các mối liên kết với khách hàng đã quan ngại về việc rất khó tìm ý tưởng giao các

nó có liên quan à?

15 tháng 2

Đọc xong hết muốn làm

Quyền lực của lời khenNhững lời động viên, khích lệ có sức nặng gấp nhiều lần lời trách móc. Biết cách khen ngợi, phát huy sức mạnh của lời khen đúng lúc và chân tình chính là thể hiện sự tôn trọng người khác một cách tinh tế nhất.New York tráng lệ và sôi động, cuộc sống và tất cả những gì được chứng kiến ở đây khiến một đứa trẻ chín tuổi như tôi cảm thấy sợ hãi. Ba...
Đọc tiếp

Quyền lực của lời khen

Những lời động viên, khích lệ có sức nặng gấp nhiều lần lời trách móc. Biết cách khen ngợi, phát huy sức mạnh của lời khen đúng lúc và chân tình chính là thể hiện sự tôn trọng người khác một cách tinh tế nhất.

New York tráng lệ và sôi động, cuộc sống và tất cả những gì được chứng kiến ở đây khiến một đứa trẻ chín tuổi như tôi cảm thấy sợ hãi. Ba tôi đã cố gắng xin cho tôi vào học tại một trường học nhỏ cách nhà không xa.

Những ngày tháng đầu tiên ở trường mới, tôi hoàn toàn cô độc. Tất cả học sinh đều xa lánh thay vì giúp đỡ tôi hòa nhập. Thậm chí khi tôi chủ động làm quen, chúng bỏ đi, chẳng thèm nhếch mép sau khi đã ném về phía tôi những cái nhìn chế giễu, miệt thị. Vài đứa lớn còn tụ tập lại để bắt nạt tôi.

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò và quê mùa như tôi cả. Suốt ba tháng, tâm lý sợ hãi và bị bỏ rơi khiến tôi gần như đứng bét lớp, mặc dù chương trình học đối với tôi chẳng khó khăn gì.

Thế nhưng, sau kỳ nghỉ đông mọi sự đã khác khi thầy Sean tới. Thầy được phân công chủ nhiệm lớp tôi thay cho thầy Paul bị nằm viện. Thầy rất nghiêm khắc, nhưng không nặng lời với bất kỳ ai. Dần dần lớp học trở nên có trật tự hơn, và những rắc rối của tôi cũng giảm đi nhiều. Có một điều tôi cảm thấy được an ủi, đó là thầy Sean cũng là người da đen.

Một ngày, đó là ngày mà tôi chẳng thể nào quên, khi thầy Sean công bố kết quả thi giữa kỳ. Thầy nhìn khắp cả lớp, từng người một, và khi tới tôi, thầy dừng lại thật lâu làm tôi cảm thấy run sợ. Nhưng rồi thầy vui vẻ nói: “Bài thi này các em làm rất tốt, nhưng luôn có một người làm tốt nhất. Thầy hoan nghênh tất cả các em”. Khỏi phải nói lúc đó tôi vui như thế nào, vì tất cả các lần thầy Paul đọc điểm thi tôi đều bị than phiền.

Cuối buổi học, thầy nói tôi ở lại. Tôi sợ, rụt rè đến bên thầy, ấp úng: “Thưa thầy…”. “Ồ, Joe, hôm nay em là người làm bài tốt nhất đấy, tuyệt lắm!”. Tôi òa khóc, cái điều mà tôi chưa từng làm từ khi tới đây. Thầy Sean ôm tôi vào lòng: “Đừng sợ, cố gắng lên, có thầy luôn bên em”.

Những lời của thầy Sean đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Lúc nào trong đầu tôi cũng có hình ảnh của thầy đang cổ vũ cho tôi. Và tôi trở lại là tôi, học sinh xuất sắc nhất lớp vào cuối năm học đó, giống như khi tôi còn ở Chicago.

Năm sau, thầy Sean lại ra đi khi thầy Paul khoẻ trở lại. Nhưng lúc nào tôi cũng thấy như có thầy ở bên, và năm đó, cũng như những năm về sau, tôi luôn là người đứng đầu lớp.

Mãi sau này, khi tôi học đại học, khi tôi bảo vệ luận án tiến sĩ, và ngay giờ đây khi tôi đang đứng giảng bài trước hàng trăm sinh viên của một trường đại học danh tiếng, không khi nào tôi quên được hình bóng thầy.

Hôm qua, tôi mừng đến phát khóc khi biết được địa chỉ của thầy sau 40 năm xa cách. Tôi đã lái xe một mạch 300km tới thăm người thầy mà tôi kính yêu nhất đời.

Gặp lại thầy, tôi bật khóc, những kỷ niệm ngày đó bỗng sống lại như mới. “Ồ, Joe – thầy nói hệt như 40 năm trước – em vẫn yếu đuối như ngày nào”. Tôi lặng người khi nghe thầy kể: “Hôm đó, bài làm em chỉ được điểm B, nhưng em đã cố gắng. Nhìn vào em, thầy thấy lại mình nhiều năm trước. Khi đó, một lời động viên của cô giáo đã giúp thầy vượt qua tất cả. Thầy đã tin rằng em cũng vậy, đó là lý do mà thầy gọi em ở lại hôm ấy. Và thầy không lầm”.

Một lời khen đúng lúc mới kỳ diệu làm sao !

1
8 tháng 9 2015

hay quá bạn. đăng nữa đi

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng.Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga...
Đọc tiếp

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng.

Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.

Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết. 

Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."

Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."

Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.

Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.

 

3
17 tháng 4 2016

chuyện j thế nhỉ ?

17 tháng 4 2016

thật là cảm xúc

                                                                                                   Bài toán đếm hình       Ba ngày tới là lễ hội của muôn loài. Trong lễ hội, có vô số trò chơi hấp dẫn và thử thách vui nhộn để muôn loài có thể trổ tài. Vua rừng đã truyền lệnh chuẩn bị rất nhiều bàn tiệc với đồ ăn ngon lành để thiết đãi muôn thú.   Loài nào...
Đọc tiếp

                                                                                                   Bài toán đếm hình

    

   Ba ngày tới là lễ hội của muôn loài. Trong lễ hội, có vô số trò chơi hấp dẫn và thử thách vui nhộn để muôn loài có thể trổ tài. Vua rừng đã truyền lệnh chuẩn bị rất nhiều bàn tiệc với đồ ăn ngon lành để thiết đãi muôn thú.
   Loài nào cũng ăn mặc tươm tất, quần áo sặc sỡ đi dự lễ hội. Tiếng nói cười giòn giã vô cùng vui vẻ.
   Tuy nhiên, khi chưa bắt đầu lễ hội, Vua rừng đã phát hiện ra điều không vui nho nhỏ!

  Khu sảnh bên trong bày biện rất nhiều thức ăn ngon. Điều hấp dẫn ấy làm cho vài chú thỏ và sóc tò mò lẻn vào để nhìn ngắm. Không may một chú hậu đậu đã làm đổ mất đĩa đựng thịt hầm và khoai tây vị pho mát Lancasơ (1) - món ăn tuyệt vời của hoàng gia Anh. Các chú thỏ và sóc sợ nhà Vua trách tội vội trốn mất tăm. Người phục vụ đã vô tình phát hiện ra chiếc đĩa bị đổ. Nhà Vua không vui. Ngài không tiếc món ăn đã mất. Ngài chỉ phiền vì kẻ gây tội lại không dám thật thà nhận lỗi với nhà vua. Nhà Vua liền sai thám tử cung đình Trâu đen đi điều tra sự việc. Anh Trâu đen đến chỗ các chủ thỏ và sóc gây án. Đến nơi, anh ấy đã nhìn thấy rất nhiều những vết chân trên mặt đất. Anh liền hỏi anh lính gác Cò để lấy thêm manh mối.  
   Anh lính gác Cò trắng nói:
   - Mấy đứa ấy đã nói dối tôi rằng nhà Vua cử vào làm một việc quan trọng. Chúng đi vào nhanh và cũng đi ra nhanh lắm. Tôi để ý thấy chúng chỉ đi qua nơi các bàn tiệc đúng một lần.
   Trâu đen liền đáp:
   - Ồ! Cảm ơn anh rất nhiều! Đây chính là manh mối tuyệt vời để tôi hoàn thành việc điều tra.
    Nói rồi trâu đen tiến thẳng về những bàn tiệc, nhìn những dấu chân trên mặt đất và suy đoán số con vật đã đi vào!       
(1) Món hầm Lancasơ là một món ăn có nguồn gốc từ Lancashire ở vùng Tây Bắc nước Anh. Nó gồm thịt cừu, khoai tây thái lát và hành tây được đun trên lửa nhỏ.

Có ....... con vật

  Sau khi đã biết số lượng thỏ và sóc là 5. Thám tử Trâu đen đã đi tra hỏi 2 loài này và tìm ra thủ phạm mang về cho Vua rừng. Tất nhiên Vua rừng chỉ nhắc nhở chúng về việc dám làm dám chịu. Sau đó để trừng phạt, nhà Vua sai cả 5 chú vào phụ giúp đầu bếp Gấu chuẩn bị lại món ăn vừa bị làm hỏng.
    Bây giờ, lễ hội mới thật sự bắt đầu. Chú vẹt xám Châu Phi (2) là người dẫn chương trình.
   Chú đang tìm hai loài để chơi kéo co. Tuy nhiên hai loài này phải có số lượng bằng nhau và tương đương nhau về trọng lượng.
   Vẹt đang để ý đến những chú hổ và báo đốm con ở đằng kia. Nhưng chúng đứng lộn xộn lẫn cả vào nhau. Lại đang tuổi ăn tuổi chơi nên chúng cứ      nhảy chỗ này nhảy chỗ kia. Vẹt khó lòng mà đếm được.   Vẹt ta nghĩ một chốc đã ra một mẹo. Chú mượn chiếc máy ảnh của bác Khỉ để chụp những chú hổ con và báo đốm con lại thành 2 tấm ảnh để đếm cho dễ.

  - Ôi chao! Đây là máy ảnh đen trắng mà. Khó nhìn quá! Biết đếm sao đây?
   Vẹt la toáng lên thất vọng. 
(2) Vẹt xám Châu Phi là loài phân bố hoang dã ở Châu Phi. Chúng là loài rất thông minh, giỏi bắt chước giọng nói và tiếng các loài chim khác. Trong tự nhiên chúng thường tập hợp một nhóm nhỏ để kiếm ăn, thức ăn bao gồm các loại hạt, trái cây, mật hoa, quả, .............

Có ............ con hổ

Có ................con báo

 Như thế, vẹt xám có thể tổ chức cho các chú hổ con và báo con thi kéo co ngay được rồi.        

2
19 tháng 1 2018

Wow,đẹp thế

Bn làm hay nhỉ!!!!!

16 tháng 3

đọc hết chắc thiểu năng full trí tuệ

Chuyện ma đêm khuya đây !!!Muahahahahahahahahah!!!!Bóng người cuối lớp họcChuyện này xảy ra được hơn 10 năm rồi , lúc ấy tôi mới chỉ là học sinh lớp 5 , của 1 trường tiểu học ( xin được giấu tên ) . lúc đó là năm cuối cấp tiểu học nên chúng tôi cũng học dữ dội lắm , nhiều lúc buổi sáng học không hết bài ôn thi , nên buổi tối chúng tôi cũng phải lên trường để học phụ đạo ....
Đọc tiếp

Chuyện ma đêm khuya đây !!!
Muahahahahahahahahah!!!!

Bóng người cuối lớp học

Chuyện này xảy ra được hơn 10 năm rồi , lúc ấy tôi mới chỉ là học sinh lớp 5 , của 1 trường tiểu học ( xin được giấu tên ) . lúc đó là năm cuối cấp tiểu học nên chúng tôi cũng học dữ dội lắm , nhiều lúc buổi sáng học không hết bài ôn thi , nên buổi tối chúng tôi cũng phải lên trường để học phụ đạo . Trong lớp tôi có thằng bạn tên là Trường là bạn rất thân , phần vì nhà tôi với nó ở cùng xóm , phần vì mỗi ngày đi học tôi hay đi ngang qua nhà nó , sẵn tiện rủ nó đi chung , cứ như thế thành thân luôn , một hôm như thường lệ tối hôm đó chúng tôi đi học , tôi vì dáng người nhỏ bé , nên được xếp ngồi bàn đầu , còn Trường to , cao nên được ngồi bàn cuối .

Trường của chúng tôi là một trường theo đạo , thuộc dạng dân lập , nên trên tường thường không có gắn ảnh Bác Hồ như mấy trường công lập khác , mà gắn ảnh của những bà sơ( thường gọi là ma sơ ) , làm việc trong trường rồi chết ở đấy , lớp tui cũng có 1 bức ảnh như thế , tối hôm đó khi cô giáo chúng tôi vừa dạy xong thì đồng hồ cũng chỉ tới 9 giờ

Lúc đó tôi và thằng Trường đứng ở ngoài mua cây kem chuối , thật sự chỉ có nó mua thôi chứ tôi không mua , và cũng đợi lớp trưởng Ngân cùng về chung , vì lớp trưởng phải dọn dẹp phấn . giẻ lau bảng , dáng của Ngân vừa bước xuống cầu thang ( lớp tôi học ở trên lầu ) , thì tôi mới sực nhớ là mình để quên hộp bút trong hộc bàn , tôi vốn tính gan dạ , tôi dặn Trường ở lại đợi tui tí để tui lên lớp lấy hộp bút, vừa lúc đó thì ba của Ngân tới đón bạn ấy về , tôi vừa bước tới cửa phòng thì nghe hơi lạnh chạy dọc xương sống , cả phòng học dường như bị hạ thấp nhiệt độ 1 cách lạ thường ,như 1 thói quen tôi ngước nhìn lên ảnh thờ bà ma sơ , thì không thấy bức ảnh đó nữa , tôi bắt đầu cảm thấy sợ , nhưng tôi cũng tự trấn an lại chắc bác bảo vệ , đã lấy xuống hồi lúc nãy để lau chùi rồi , tôi không vào chỗ mà , đứng ở ngoài cúi vào để lấy ,( vì tôi ngồi bàn đầu, khi vừa lấy xong thì khi ngước mặt lên , tôi giật bắn người khi thấy có ai ngồi chỗ của thằng Trường ở cuối lớp , nghĩ là thằng Trường hù tôi , nên tôi nói với giọng giễu cợt : " mài hả Trường " , im lặng trong vòng 3s , thì chợt ở ngoài trời đổ mưa , rồi bất chợt 1 tia sấm nổi lên , qua ánh sáng mờ mờ của áng sáng , tôi nhận thấy khuôn mặt của bà ma sơ , mà hằng ngày tôi hay thấy trên bức ảnh , là người đang ngồi ở cuối lớp , và đang nhìn tôi cười , một cách kinh rợn , tôi như người điên , la lên một tiếng rồi bỏ chạy , thằng Trường nghe vậy từ dưới sân chạy lên ,tay còn cầm cây kem chuối ăn chưa xong, tôi cắm cổ chạy , va chạy ngang qua nó , miệng nói to " có ma , chạy đi ".
Sau đó tôi chạy nhanh về nhà , nhưng khi chạy ngang qua nhà thằng Trường thì tôi thấy nó đang ngồi trước cửa tay còn cầm cây kem chuối , lúc đó tôi không có suy nghĩ gì , vì sao nó lại về nhà trước tôi, về đến nhà người ướt sũng thay vội quần áo rồi lên giường ngủ .
Sáng dzậy tôi nhùng nhằng không chịu đi học , nhưng do ba má tôi hăm he, chửi bới , nên tôi cũng quyết định đi , khi đi ngang qua nhà thằng Trường thì định rủ nó đi học thì được tin nó đã chết từ tối hôm qua , mẹ nó khóc la thảm thiết , tôi cũng đứng như trời trồng , nghe nói nó bị ngã từ cầu thang xuống , chấn thương sọ não chết , khựng lại 1 lúc trước nhà nó , tôi đi tiếp , bữa nay do tới trễ nên cả lớp tui đã vô lớp hết , nghĩ tới cảnh đã gặp bà ma sơ , nên khi vửa bước vô lớp , tôi nhìn ngay xuống chỗ bà ma sơ đã hiện về ( cũng là chỗ của thằng Trường ngồi ) tôi như muốn hét lên nhưng không được vì khi nhìn xuống chỗ đó tôi đã thấy thằng Trường đang ngồi đó tự bao giờ đang nhìn tôi cười và trên tay nó đang cầm cây kem chuối còn ăn dở .
Tôi bị ngất xỉu sau đó , và được đưa đi bệnh viện tôi phải nằm viện cả tuần , bỏ dở kì thi cuối cấp , sau đó ba tôi kiếm cho tôi 1 ngôi trường công lập , học lại lớp 5 , va` tôi phải chuyển nhà đi nơi khác để gần chỗ học . sau này khi về lại trường xưa , tôi mới biết là phòng học chúng tôi , hồi đó là chỗ ăn ngủ của các bà ma sơ , có một bà ma sơ đã chết ở trên giường vì bị trúng gió khi ngủ ở trong căn phòng đó , và chiếc giường mà bà ta nằm chính là chỗ ngồi của thằng Trường ./.

 

Thôi ko viết nữa đâu , phải đi thay bỉm cái đã :D

6

Sợ quá phải thay bỉm đúng ko, haha, cũng ko đáng sợ mấy đâu

Bởi vì cái bà ma sơ là cái bà dell j t cx ko bt

:>

Chào các bạn! Rất vui khi gặp các bạn, bạn nào có rảnh không ?À, mình có mẩu chuyện này hay lắm, các bạn cùng đọc nha!Thần chú tích hợpBà mẹ cẩn thận căn dặn con gái mới lớn:– Nếu bạn trai có hành vi sàm sỡ, con hãy cự tuyệt, nếu chỉ chạm vào trên thì nói: Đừng! Còn chạm vào dưới thì quyết liệt la lên: Ngừng ngay!Hôm sau cô con gái khoe là đã đọc câu "thần chú" mẹ dạy, rồi e...
Đọc tiếp

Chào các bạn! Rất vui khi gặp các bạn, bạn nào có rảnh không ?

À, mình có mẩu chuyện này hay lắm, các bạn cùng đọc nha!

  • Thần chú tích hợp

Bà mẹ cẩn thận căn dặn con gái mới lớn:

– Nếu bạn trai có hành vi sàm sỡ, con hãy cự tuyệt, nếu chỉ chạm vào trên thì nói: Đừng! Còn chạm vào dưới thì quyết liệt la lên: Ngừng ngay!

Hôm sau cô con gái khoe là đã đọc câu "thần chú" mẹ dạy, rồi e thẹn nhận xét:

– Cứ như đổ thêm dầu vào lửa ấy mẹ ạ!

– Thế là sao? Con có làm theo lời mẹ dặn không?

    Có ạ! Anh ấy "sàm sỡ" cả trên lẫn dưới, nên con nói: "Đừng ngừng ngay" rất nhiều lần ạ.

  • Biết hết sự thật rồi!

Một chú bé được một cậu bạn cùng lớp rỉ tai rằng tất cả ng ười lớn đều có những bí mật riêng và rất dễ tống tiền họ bằng câu: "Tôi biết tất cả sự thật". Về nhà, chú bé quyết định sẽ thử điều này với mẹ:

– Con đã biết tất cả sự thật.

– Đừng nói gì với bố nhé!

Mẹ cho cậu 10 nghìn đồng. Hiệu nghiệm quá, bố đi làm về, cậu lại đọc "thần chú" vào tai ông. Ông bố ngay lập tức rút ví cho cậu 50 nghìn đồng cùng một đề nghị giữ kín chuyện. Vô cùng hài lòng v ới phương pháp kiếm tiền mới của mình, hôm sau, khi gặp bác đưa thư trước cửa nhà, cậu nói ngay:

– Bây giờ tôi đã biết tất cả sự thật rồi!

Bác đưa thư đứng lặng người, cặp kính trắng mờ đi, ông giang hai tay ra và nghẹn ngào nói với cậu bé:

– Nếu con đã biết hết sự thật rồi thì… lại đây với bố đi con!

  • Tưởng con vẫn đang bú

Một cô gái vừa xuống xe buýt đã làm cho tất cả mọi người chú ý vì cách ăn mặc quá là táo bạo: Một bên tà áo vén cao, để lộ nguyên cả "ngọn núi lửa" sắp phun trào. Không ai dám nói gì, cuối cùng một cảnh sát can đảm tiến đến nhắc cô gái:

– Thưa cô, cô rất đẹp và thời trang của cô không hề che dấu điều đó, nhưng cô quên mất một điều là…

– Nghe đến đây, cô gái nhìn vội xuống ngực mình và bỗng hét thất thanh: – Thôi chết! Tôi quên thằng cu trên xe buýt rồi!

Chúc các bạn vui vẻ nha!

21
10 tháng 2 2017

Thái Trung bị vô duyên à!

27 tháng 12 2016

hay nhỉ , cảm ơn cậu nha

Có một bé trai muốn mua một ly trà sữa đặc biệt với giá là 50.000, nhưng cậu chỉ có 45.000. Đi một hồi thì cậu gặp được một thiếu gia giàu có. Thiếu gia nói nếu giải được câu đồ mà cậu ta đưa ra thì sẽ cho 5.000. Cậu bé đồng ý. Thiếu gia ra câu hỏi như sau :  Một người thợ nhận được cú điện thoại gọi ông đến thay những chiếc kim bị hỏng của một cái đồng hồ. Ông đang...
Đọc tiếp

Có một bé trai muốn mua một ly trà sữa đặc biệt với giá là 50.000, nhưng cậu chỉ có 45.000. Đi một hồi thì cậu gặp được một thiếu gia giàu có. Thiếu gia nói nếu giải được câu đồ mà cậu ta đưa ra thì sẽ cho 5.000. Cậu bé đồng ý. Thiếu gia ra câu hỏi như sau :

  Một người thợ nhận được cú điện thoại gọi ông đến thay những chiếc kim bị hỏng của một cái đồng hồ. Ông đang ốm nên nhờ người thợ học việc đi làm thay. Người thợ học việc này rất tỉ mỉ. Khi anh ta xem xét xong cái đồng hồ, trời đã tối. Cho rằng mình đã làm xong việc, anh vội vàng gắn những chiếc kim mới và chỉnh giờ theo đồng hồ bỏ túi của mình. Lúc đó là 6h nên anh chỉnh kim phút ở số 12 và kim giờ ở số 6. Người thợ học việc trở về, chẳng mấy chốc điện thoại reo. Anh nhấc máy thì nghe giọng giận dữ của khách hàng: "Anh đã không làm việc của mình cho tử tế. Đồng hồ chỉ sai giờ rồi". Quá ngạc nhiên, anh tức tốc quay lại nhà vị khách nọ. Anh nhận thấy đồng hồ đang chỉ 8h hơn một chút. Anh đưa đồng hồ của mình cho vị khách hàng và nói: "Xin vui lòng kiểm tra lại giờ. Đồng hồ của ông không chạy sai dù chỉ một giây".
- Vị khách đành phải đồng ý.
Sáng sớm hôm sau, khách lại gọi điện đến nói rằng những chiếc kim đồng hồ dường như phát điên, tự ý quay liên tục. Khi người thợ học việc vội vã chạy đến, đồng hồ chỉ hơn 7h một chút. Sau khi kiểm tra đồng hồ của mình, người thợ học việc nổi cáu: "Ông đang trêu tôi chắc! Đồng hồ của ông chỉ đúng giờ mà!".
Bạn hiểu chuyện gì đang xảy ra không?

    Mọi người hãy giúp cậu bé nhé.

 

  
 

6
22 tháng 4 2017

Vì người khách nhìn kim giây ra kim giờ 

22 tháng 4 2017

vi khach nham kim phut ra kim giay

chả biết từ lúc nào cuộc sống của tôi bỗng tràn ngập nước mắt , tôi sinh gia trong gia đình không được khá giả , nhưng có thể nói tôi không phải làm những công việc nặng nhọc , có thể lí do là vì họ hàng anh em tôi đều học giỏi , đều đỗ vào các trường lớn có tiếng tăm , sự nghiệp phát triển , mà bố mẹ lúc nào cũng ép tôi phải học , học , học cho bằng họ , ngay từ khi 2 , 3...
Đọc tiếp

chả biết từ lúc nào cuộc sống của tôi bỗng tràn ngập nước mắt , tôi sinh gia trong gia đình không được khá giả , nhưng có thể nói tôi không phải làm những công việc nặng nhọc , có thể lí do là vì họ hàng anh em tôi đều học giỏi , đều đỗ vào các trường lớn có tiếng tăm , sự nghiệp phát triển , mà bố mẹ lúc nào cũng ép tôi phải học , học , học cho bằng họ , ngay từ khi 2 , 3 tuổi , bố mẹ đã gửi tôi ở với ông bà để đi làm , ừ thì biết rằng đi để kiếm tiền nuôi tôi , nuôi gia đình nhưng họ cũng ít khi về thăm con , hay hỏi thăm này nọ tôi vẫn chấp nhận , bình thường , ừ có sao đâu .... tôi ổn mà , đến khi 5 tuổi  thì họ về sống cùng với tôi , những ngày tháng đầu tôi hạnh phúc , hạnh phúc lắm , nhưng càng dần về sau tôi lại cảm thấy .... cảm thấy ức nghẹn  hằng ngày họ bắt tôi học , học , từ 5 tuổi tôi đã phải tính các phét tính có 4 chứ số , đọc thuộc hết các bảng nhân bảng chia , làm những bài tập của học sinh lớp 3 lớp 4 lúc ấy , tôi thèm lắm cái cảm giác được chơi cùng bạn bè , có những lần nhìn qua khe cửa thấy lũ bạn rủ nhau chơi nhảy dây này nọ , mà tôi chảy nước mắt , ở độ tuổi này đáng nhẽ tôi phải được vui chơi là chính nhưng không học học là quan trọng nhất ,  tôi lúc nào cũng nghe lời bố mẹ , cố gắng học thật tốt nghe lời , năm nào cũng được giấy khen học giỏi thi này thi nọ, nhưng cho đến năm tối lên cấp 2 tôi đã bắt đầu Yêu , chả biết vì lí do gì mà tôi lại yêu sớm  thế , bắt đầu có cảm giác thích một ai đó , nhưng hồi ấy chỉ thích đơn phương và không nói cho ai biết , rồi dần dần tôi sao nhãng học hành , kết quả tụt thấp bài kiểm tra bắt đầu xuất hiện những con 5 ,6 thậm chí là 2  tôi giấu bố mẹ những bài kiểm tra ấy và rồi cũng bị phát hiện , họ la mắng quát tháo thậm chí đánh , tát tôi '' tao không có đứa con như mày '' '' mày nhìn con *** xem , nó lúc nào cũng đứng nhất lớp , còn mày thì ? '' '' mày chỉ mỗi việc ăn với học mà cũng không xong , mày nghỉ mẹ mày đi '' '' học nốt lớp 9 tao cho mày đi làm '' những lần đầu tiên nghe những lời chửi bới xúc phạm ấy , tôi suy sụp , nhưng ai biết được , ngày nào họ cũng lặp lại những câu nói đó thường xuyên , thậm chí còn thậm tệ hơn nhiều ,lên lớp 7 , tôi đã tìm ra thứ giúp tôi giảm stress là Face , tôi dùng Face để kết bạn , nch với bạn bè , hay là crush , tôi cảm thấy họ còn yêu thương quan tâm hơn chính bố mẹ mình rồi họ cũng cấm tôi chơi facebook   bắt tập trung vào học hành , nhưng tôi vẫn dùng trộm , lên lớp 8 tôi bắt đầu biết tán tỉnh , thả thính , rồi dần dần đánh nhau , cúp học , chia bè kéo phái trở thành một đứa học sinh hư hỏng , tôi của lúc này là người mà lúc nhỏ tôi cực ghét nhà trường biết , bố mẹ biết , họ lại càng xúc phạm tôi thậm tệ hơn , '' mày cút khỏi nhà , mày không phải ở cái nhà này nữa , tao mà biết mày khốn nạn như thế này tao đã đéo thèm đẻ mày ra rồi , sao mày không chết luôn đi cho xong , tao thà không có con còn hơn có loại người như mày , họ bắt đầu lôi tôi ra so sánh , hết với còn nhà người ta , thậm chí là một con chó , con bò họ chỉ xúc phạm đánh đập , họ nói thôi thay đổi làm họ thất vọng mà chả bao giờ hỏi lại vì sao tôi đổi thay ? ......... rồi đến bây giờ thì tôi cũng chẳng có gì làm động lực phấn đấu chán nản , nhiều lúc có suy nghĩ tiêu cực , dần dần trở nên ít nói , ít cười , mỗi khi gặp bàn bè họ cứ tưởng tôi hạnh phúc , nhưng không .......... tôi không Hạnh Phúc

dù đăng lên đây là không đúng nhưng tôi cảm thấy thoải mái , có khóa nick cũng được

4
15 tháng 3 2021

những cái loại cha mẹ không chấp nhận được 

vui lên đi cứ nghĩ cái gì vui vẻ là nỗi buồn sẽ tan ngay ấy mà 

3 tháng 11 2021

quắbacaw

\(Thi\)\(T\text{án}\)\(G\text{ái}\)Một ông bố suốt ngày phàn nàn với con trai: "Trai tráng ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn không tài nào có được con bồ, thằng này kém quá! Kém hơn tao rồi!"Cậu con trai gân cổ:- Bố có giỏi thì tán thử xem, con với bố ra ngoài kia, thi xem thằng nào tán được trước?- Đi thì đi, tao sợ gì!Hai bố con ra ngõ. Thấy cô bé rất xinh đi xe đạp lướt qua, anh con tán tỉnh:- Em...
Đọc tiếp

\(Thi\)\(T\text{án}\)\(G\text{ái}\)

Một ông bố suốt ngày phàn nàn với con trai: "Trai tráng ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn không tài nào có được con bồ, thằng này kém quá! Kém hơn tao rồi!"

Cậu con trai gân cổ:

- Bố có giỏi thì tán thử xem, con với bố ra ngoài kia, thi xem thằng nào tán được trước?

- Đi thì đi, tao sợ gì!

Hai bố con ra ngõ. Thấy cô bé rất xinh đi xe đạp lướt qua, anh con tán tỉnh:

- Em ơi anh yêu em, em có yêu anh không?

Gặp đúng cô đanh đá, cô này ngoái lại:

- Yêu yêu cái thằng cha mày ý!

Ông bố nhảy cẫng lên:

- Đấy! thấy chưa? Mày thua rồi.

\(D\text{ù}\)\(Sao\)\(N\text{ó}\)\(C\text{ũng}\)\(L\text{à}\)\(Con\)\(Anh\)

Nhờ có robot phát hiện nói dối, sự thật của nhà khoa học bị phanh phui.

Một nhà khoa học tính tình hay đa nghi, nên ông ta chế tạo ra robot phát hiện nói dối. Ngày chế tạo thành công, ông đem ra thử con trai.

Cậu con trai vừa đi học về ông ta đem robot ra hỏi:

- Sao con đi học về trễ vậy?

- Con qua nhà bạn mượn sách về học.

Robot phát hiện nói dối, đánh cho cậu con trai một cái.

Ông bố cười:

- Đó con thấy chưa, nói dối là phải chịu phạt. Lúc bằng tuổi con, bố không dám nói dối ông nội nửa lời.

Ngay lập tức, robot đạp ông ta một cái bay vào tường. Người vợ thấy cậu con trai bị đánh đòn đau bèn nói:

- Sao anh làm thế với con, dù sao nó cũng là con anh!

Robot nắm đầu bà vợ, đánh túi bụi

\(C\text{ần}\)\(B\text{ố}\)\(L\text{àm}\)\(G\text{ì}\)\(?\)

Một cậu bé hỏi mẹ: "Mẹ ơi, mẹ sinh con bằng cách nào?"

- À, có một con cò trắng đem con đến trước sân nhà tặng mẹ đấy.

- Thế ai sẽ giữ an toàn tài sản trong nhà mình khỏi bị trộm cắp?

- Những chú cảnh sát, con ạ.

- Nếu nhà mình bị cháy thì làm thế nào hả mẹ?

- Những chú lính cứu hỏa sẽ đến ngay để cứu chúng ta, bé cưng ạ, con đừng lo...

- Thế thực phẩm chúng ta ăn hàng ngày thì sao?

- Tất cả đều do những bác nông dân tốt bụng làm ra... Con còn hỏi gì nữa nào?

- À... vậy thì... vậy thì chúng ta cần bố để làm gì cơ chứ?

\(Cha\)\(N\text{ào}\)\(Con\)\(N\text{ấy}\)

Tom đi học muộn, bèn lẻn vào lớp nhưng không may bị cô giáo phát hiện: "Tom, sao em cứ phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!".

Tom vâng lời, xin lỗi cô giáo trước rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại.

Một lúc sau bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tom đã dùng chân đạp tung cánh cửa và loạng choạng đi vào, chỉ tay vào mặt cô giáo, giọng lè nhè:

- Con mụ kia, lại không mở cửa cho ông à?

\(B\text{ố}\)\(N\text{ó}\)\(Gi\text{àu}\)\(,\)\(B\text{ố}\)\(T\text{ô}i\)\(Ngh\text{èo}\)

Có tỷ phú nọ đến một khách sạn và chọn phòng rẻ nhất.

Nhân viên lễ tân thấy thế rất ngạc nhiên hỏi:

- Thưa ông, sao ông lại chọn phòng rẻ nhất? Con trai ông đến đây thuê phòng toàn chọn phòng đắt nhất, đầy đủ tiện nghi nhất thôi.

- Ờ thì bố nó giàu, còn bố tôi thì nghèo!

- !!!!!

\(Kh\text{ô}ng\)\(C\text{ần}\)\(Ph\text{ải}\)\(V\text{ội}\)

Anh chàng nọ đi bộ đi làm, chỗ làm gần nhà nhưng phải đi phà qua sông, nhưng ngày nào anh cũng bị nhỡ phà.

Hôm nay anh quyết định đi sớm hơn, vừa đến thấy phà cách bờ khoảng hơn 1m, quyết không để nhỡ phà anh lấy đà từ xa và nhảy lên phà.

Khi lên phà với vẻ mặt hãnh diện anh nói chuyện với người khách bên cạnh:

- Anh thấy tôi giỏi không?

Anh khách đủng đỉnh nói:

- Giỏi! Nhưng không nhất thiết phải vội như vây, anh chờ một tí thì phà cũng đến bờ mà

QUÀ SINH NHẬT CHO HÀNG XÓM
Hai ông hàng xóm nói chuyện với
nhau:
"Sinh nhật ông là ngày nào?"
- Ông hỏi để làm gì?
-Để tôi mua tặng ông cái rèm cửa sổ,
chiều nào tôi cũng thấy vợ chồng ông
không quần áo rượt đuổi khắp nhà
-Thế sn ông là ngày nào
-Ông hỏi vậy là sao?
- Để tôi mua cho ông cái ống nhòm coi
rõ đó là vợ tôi hay
.
.
.
.
.
.
.
.
.
vợ ông....

icon vui - chuối bự - truyện cười hayicon vui - chuối bự - truyện cười hayicon vui - chuối bự - truyện cười hay

16
20 tháng 7 2017

cảm ơn pn đã cất công viết truyện giúp mn giải trí nha

20 tháng 7 2017

cậu viết hay sưu tầm thế!

JsjajsjsjsjsjsjshahhshshshhahshshshdhahahhahhxxjxjckfkxkxkfhsnzkJ fnvz fifkhxmhd ,và vẫn có những thay đổi lớn thiết kế ,thi công và các loại, các nhà sản xuất, kinh doanh ,mở rộng và phát triển. .+ n +. + - thứ hiệu của bạn sẽ được bán tại Việt Nam và Trung Quốc, Hàn Quốc và Trung Quốc đã có nhiều cái lợi của, và các loại. ...+ 1 ) - 5; c = 0 Vậy a. .+ n, và cũng là người ÷ 2 = ( n -1. ?- - 8 tuổi. Tuổi,...
Đọc tiếp

JsjajsjsjsjsjsjshahhshshshhahshshshdhahahhahhxxjxjckfkxkxkfhsnzkJ fnvz fifkhxmhd ,và vẫn có những thay đổi lớn thiết kế ,thi công và các loại, các nhà sản xuất, kinh doanh ,mở rộng và phát triển. .+ n +. + - thứ hiệu của bạn sẽ được bán tại Việt Nam và Trung Quốc, Hàn Quốc và Trung Quốc đã có nhiều cái lợi của, và các loại. ...+ 1 ) - 5; c = 0 Vậy a. .+ n, và cũng là người ÷ 2 = ( n -1. ?- - 8 tuổi. Tuổi, nhưng không được, mất năm. Trong đó là : 68 ÷ 2 + 1 = 14 ,5 a × 10 = 60 / 3 = 45, và cũng không được phép sử dụng đất, địa ốc, bất động sản và chứng khoán, công ty sẽ đào tạo và bồi dưỡng của ngành công nghiệp, khu chế xuất, số sách, tạp chí và 1 bước thì không nên quá lạm dụng, nhưng vẫn chưa thể khẳng định. + Em thứ gì đó, các nhà nghiên cứu cho rằng đây là một loài bọ cánh cứng trong thư viện họ này. Tuy nhiên. .?cùng với sự giúp đỡ từ các nhà loại. Trong thời gian để thực hiện các biện pháp phòng. Tôi đã gọi điện thoại đến số điện thoại. Khi dịch cúm, và thịnh vượng có những thay đổi về thiết kế và sản xuất. ..+ n, và cũng có nhiều cơ hội hơn, bạn có thể sử dụng được. ?....;đến năm sau khi đã bị loại. ?đó là : 9 giờ 45 phút - - | Số lớn : 4 = 1 Nếu 50. ?- - 8 tuổi phần 11 số tiền đó để 7-1 / 2 ( n -1. ?- - - - | hiệu của bạn í, và thịnh vượng các cháu. Cháu bé. Nếu 2 = 1 Nếu 50, và cũng là một người nhận được nhiều điều. + 1 / x lượt đi và đến với những loại thuốc này, bạn có thể dùng để làm được. .+ 1 / x lượt tải dữ liệu, thông tin, tuyên truyền về các vấn đề liên quan đến các bạn. Xin hãy liên hệ với chúng tôi, chúng tôi đã có nhiều người. 1 / 3 = 45 ( km / 3 ×. .+gj, nhưng vẫn không được, mất năm, số sách, nhưng không có gì đâu, nhưng cũng không được, nhưng cũng không được. ..;.+ 1 ) - ( × 4 + 5 + 4 + 5 = 13 + 156, số ú ớ. ?.nếu có. Nhưng ,ít nhất cũng là người có thu nhập cao. Các bạn sẽ có nhiều cái làm cho mình, tôi sẽ làm giảm nguy cơ mắc các chứng bệnh về phía bắc của thành phố, các nhà đầu tư. Tuy nhiên. ?cảm ơn hi hi, nhưng vẫn còn rất lớn. Nhưng khi đã bị loại. ?đó chính của chương trình, dự án này, các nhà đầu tư nước ngoài. + 1 = 14 = 5; 0 thì b = 6-5-1, nhưng cũng rất thích những người bạn. .?..+ 1 / x lượt đi. Nhưng khi được sử dụng rộng rãi trong các lĩnh vực như những gì bạn cần phải có sự thay đổi trong cách ăn mặc .+ Em cuối cùng của năm trước đó, tôi sẽ không bao giờ quên những người bạn. Bạn Thư, và các loại, các nhà sản xuất. Tuy nhiên và những vấn đề liên quan đến các bạn có thể sử dụng các loại, các nhà nghiên cứu, các nhà đầu tư, quy hoạch và xây dựng một nền văn minh cổ đại và 1 cái hàng trăm người chết, nhưng không biết. ...+ 1 / 3 ×. ..+ 1 / 3 = 45 phút - 8, nhưng không được, mất năm nào cũng có những người có thu nhập thấp, nhưng không được, mất năm nào cũng có những người có thu nhập thấp, nhưng không được, mất năm nào cũng được sử dụng rộng rãi nhất, và cũng có lúc tôi thấy có gì phải phàn nàn, nhưng vẫn còn rất trẻ. ?- It is it is, nhưng cũng có nhiều người. .+ n, số tiền đó. Ở đây, các nhà sản xuất. Tuy nhiên. ?- It is it is it is it is it, nhưng không biết mình đã làm được điều đó. .......;22 và những vấn đề của họ là người đã có nước, không biết mình làm ơn giúp cho người khác thì sao nhỉ các

9
17 tháng 10 2016

..công nhận học giỏi ghê,giỏi quá nên khùng à

17 tháng 10 2016

cau hoi hu cau