Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Chương 1: Tóm lại là đã hết một ngày
Năm đó tôi tám tuổi.
Sau này, tôi cũng nhiều lần thấy cuộc sống đáng chán khi thi trượt ở tuổi mười lăm, thất tình ở tuổi hăm bốn, thất nghiệp ở tuổi ba mươi ba và gặt hái mọi thành công ở tuổi bốn mươi.
Nhưng tám tuổi có cái buồn chán của tuổi lên tám.
Ðó là cái ngày không hiểu sao tôi lại có ý nghĩ rằng cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa.
Rất nhiều năm về sau, tôi được biết các triết gia và các nhà thần học vẫn đang loay hoay đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và tới Tết Ma Rốc họ cũng chưa chắc đã tìm ra.
Nhưng năm tôi tám tuổi, tôi đã thấy cuộc sống chả có gì mới mẻ để khám phá.
Vẫn ánh mặt trời đó chiếu rọi mỗi ngày. Vẫn bức màn đen đó buông xuống mỗi đêm. Trên mái nhà và trên các cành lá sau vườn, gió vẫn than thở giọng của gió. Chim vẫn hót giọng của chim. Dế ri ri giọng dế, gà quang quác giọng gà. Nói tóm lại, cuộc sống thật là cũ kỹ.
Cuộc sống của tôi còn cũ kỹ hơn nữa. Mỗi đêm, trước khi đi ngủ, tôi đã biết tỏng ngày mai những sự kiện gì sẽ diễn ra trong cuộc đời tôi.
Tôi kể ra nhé: Sáng, tôi phải cố hết sức để thức dậy trong khi tôi vẫn còn muốn ngủ tiếp. Tất nhiên là trước đó tôi vẫn giả vờ ngủ mê mặc cho mẹ tôi kêu khản cả giọng rồi lay lay người tôi, nhưng dĩ nhiên tôi vẫn trơ ra như khúc gỗ cho đến khi mẹ tôi cù vào lòng bàn chân tôi.
Khi đặt chân xuống đất rồi, tôi phải đi đánh răng rửa mặt, tóm lại là làm vệ sinh buổi sáng trước khi bị ấn vào bàn ăn để uể oải nhai chóp chép một thứ gì đó thường là không hợp khẩu vị. Mẹ tôi luôn luôn quan tâm đến sức khỏe và cụ thể hóa mối quan tâm của mình bằng cách bắt tôi (và cả nhà) ăn những món ăn có nhiều chất dinh dưỡng trong khi tôi chỉ khoái xực những món mà bà cho rằng chẳng bổ béo gì, như mì gói chẳng hạn.
Quan tâm đến sức khỏe là điều tốt, và càng lớn tuổi mối quan tâm đó càng tỏ ra đúng đắn. Chẳng ai dám nói quan tâm như vậy là điều không tốt. Tôi cũng thế thôi. Khi tôi trưởng thành, có nhà báo phỏng vấn tôi, rằng giữa sức khỏe, tình yêu và tiền bạc, ông quan tâm điều gì nhất? Lúc đầu tôi nói nhiều về tình yêu, về sau tôi nói nhiều hơn về sức khỏe. Tôi phớt lờ tiền bạc, mặc dù tôi nhận thấy đó là một bất công: tiền bạc chưa bao giờ được con người ta thừa nhận là mối quan tâm hàng đầu dù tiền bạc ngày nào cũng chạy đi mua quà tặng cho tình yêu và thuốc men cho sức khỏe.
Nhưng thôi, đó là chuyện của người lớn - chuyện sau này. Còn tôi, lúc tám tuổi, tôi chỉ nhớ là tôi không thích ăn những món bổ dưỡng. Nhưng tất nhiên là tôi vẫn buộc phải ăn, dù là ăn trong miễn cưỡng và lười nhác, và đó là lý do mẹ tôi luôn than thở về tôi.
Ăn xong phần ăn buổi sáng (chả sung sướng gì), tôi vội vàng truy lùng sách vở để nhét vào cặp, nhặt trên đầu tivi một quyển, trên đầu tủ lạnh một quyển khác và moi từ dưới đống chăn gối một quyển khác nữa, dĩ nhiên bao giờ cũng thiếu một món gì đó, rồi ba chân bốn cẳng chạy vù ra khỏi nhà.
Trường gần nhà nên tôi đi bộ, nhưng thực tế thì tôi chưa bao giờ được thưởng thức thú đi bộ tới trường. Tôi toàn phải chạy. Vì tôi luôn luôn dậy trễ, luôn luôn làm vệ sinh trễ, luôn luôn ăn sáng trễ và mất rất nhiều thì giờ để thu gom tập vở cho một buổi học. Về chuyện này, ba tôi bảo: "Con à, hồi bằng tuổi con, bao giờ ba cũng xếp gọn gàng tập vở vào cặp trước khi đi ngủ, như vậy sáng hôm sau chỉ việc ôm cặp ra khỏi nhà!".
Nhưng hồi ba tôi bằng tuổi tôi thì tôi đâu có mặt trên cõi đời để kiểm tra những gì ông nói, bởi khi tôi bằng tuổi ba tôi bây giờ chắc chắn tôi cũng sẽ lặp lại với con tôi những điều ông nói với tôi - chuyện xếp tập vở trước khi đi ngủ và hàng đống những chuyện khác nữa, những chuyện mà tôi không hề làm.
Chà, với những chuyện như thế này, bạn đừng bao giờ đòi hỏi phải chứng minh. Ðôi khi vì một lý do nào đó mà chúng ta buộc phải bịa chuyện.
Chúng ta cứ lặp lại mãi câu chuyện bịa đó cho đến một ngày chúng ta không nhớ có thật là chúng ta đã bịa nó ra hay không, rồi sau đó một thời gian nữa nếu cứ tiếp tục lặp lại câu chuyện đó nhiều lần thì chúng ta sẽ tin là nó có thật. Thậm chí còn hơn cả niềm tin thông thường, đó là niềm tin vô điều kiện, gần như là sự xác tín. Như các nhà toán học tin vào định đề Euclide hay các tín đồ Thiên Chúa tin vào sự sống lại của Jesus.
Ôi, nhưng đó cũng lại là những vấn đề của người lớn.
Tôi kể tiếp câu chuyện của tôi hồi tám tuổi.
Như vậy, ra khỏi nhà một lát thì tôi tới trường.
Trong lớp, tôi luôn luôn ngồi ở bàn chót. Ngồi bàn chót thì tha hồ tán gẫu, cãi cọ, cấu véo hay giở đủ trò nghịch ngợm mà không sợ bị cô giáo phát hiện, nhưng điều hấp dẫn nhất ở vị trí tối tăm đó là ít khi bị kêu lên bảng trả bài.
Ðiều đó có quy luật của nó. Bạn nhớ lại đi, có phải bạn có rất nhiều bạn bè, yêu quí rất nhiều người nhưng không phải lúc nào bạn cũng nhớ tới họ.
Bộ nhớ chúng ta quá nhỏ để chứa cùng lúc nhiều khuôn mặt hay nhiều cái tên, chỉ khi nào nhìn thấy người đó ngoài phố hay bắt gặp cái tên đó trong một mẩu tin trên báo chẳng hạn thì chúng ta mới chợt nhớ ra và cảm động thốt lên "Ôi, đã lâu lắm mình không gặp nó. Năm ngoái mình kẹt tiền, nó có cho mình vay năm trăm ngàn!".
Cô giáo của tôi cũng vậy thôi. Làm sao cô có thể nhớ tới tôi và kêu tôi lên bảng trả bài khi mà cô không thể nào nhìn thấy tôi giữa một đống đầu cổ lúc nhúc che chắn trước mặt.
Ngày nào cũng như ngày nào, tôi ngồi đó, vừa xì xầm trò chuyện vừa cựa quậy lung tung, và mong ngóng tiếng chuông ra chơi đến chết được.
Trong những năm tháng mà người ta gọi một cách văn hoa là mài đũng quần trên ghế nhà trường (tôi thì nói thẳng là bị giam cầm trong lớp học), tôi chẳng thích được giờ nào cả, từ giờ toán, giờ tập viết đến giờ tập đọc, giờ chính tả. Tôi chỉ thích mỗi giờ ra chơi.
Ra chơi có lẽ là điều tuyệt vời nhất mà người lớn có thể nghĩ ra cho trẻ con. Ra chơi có nghĩa là những lời vàng ngọc của thầy cô tuột khỏi trí nhớ nhanh như gió, hết sức trơn tru. Ra chơi có nghĩa là được tháo cũi sổ lồng (tất nhiên sau đó phải bấm bụng chui vào lại), là được tha hồ hít thở không khí tự do.
Suốt những năm đi học, tôi và lũ bạn đã sử dụng những khoảnh khắc tự do hiếm hoi đó vào việc đá bóng, bắn bi, nhưng thường xuyên nhất và hăng hái nhất là những trò rượt đuổi, đánh nhau hay vật nhau xuống đất cho đến khi không đứa nào còn ra hình thù một học sinh ngoan ngoãn nữa mới thôi, tức là lúc khuỷu tay đã trầy xước, mắt đã bầm tím, chân đi cà nhắc và áo quần thì trông còn tệ hơn mớ giẻ lau nhà.
Tại sao tôi không kể giờ ra về vào đây. Vì ra về có nghĩa là rời khỏi một nhà giam này để đến một nhà giam khác, y như người ta chuyển trại cho các tù nhân, có gì hay ho đâu.
Tôi không nói quá lên đâu, vì ngày nào chào đón tôi ở đầu ngõ cũng là khuôn mặt lo lắng của mẹ tôi và khuôn mặt hầm hầm của ba tôi.
- Trời ơi, sao ngày nào cũng ra nông nỗi thế này hả con?
Ðại khái mẹ tôi nói thế, giọng thảng thốt, vừa nói vừa nắn nót cánh tay rướm máu của tôi như để xem nó sắp rụng khỏi người tôi chưa.
Ba tôi thì có cách nói khác, rất gần với cách rồng phun lửa:
- Mày lại đánh nhau rồi phải không?
- Con không đánh nhau. Tụi bạn đánh con và con đánh lại.
Tôi nói dối (mặc dù nói dối như thế còn thật hơn là nói thật) và khi ba tôi tiến về phía tôi với dáng điệu của một cơn bão cấp mười tiến vào đất liền thì mẹ tôi đã kịp kéo tôi ra xa:
- Ông ơi, con nó đã nát nhừ ra rồi!
Mẹ tôi có cách nói cường điệu rất giống tôi, tôi vừa chạy theo bà vừa cười thầm về điều đó.
Sau đó, không nói thì ai cũng biết là tôi bị mẹ tôi tống vào nhà tắm. Khi tôi đã tinh tươm và thơm phức như một ổ bánh mì mới ra lò thì mẹ tôi bắt đầu bôi lên người tôi đủ thứ thuốc xanh xanh đỏ đỏ khiến tôi chẳng mấy chốc đã rất giống một con tắc kè bông.
Dĩ nhiên là từ đó cho tới bữa cơm, tôi không được phép bước ra khỏi nhà để tránh phải sa vào những trò đánh nhau khác hấp dẫn không kém với bọn nhóc trong xóm, những đối thủ thay thế hết sức xứng đáng cho tụi bạn ở trường.
Ăn trưa xong thì tôi làm gì vào thời tôi tám tuổi?
Ði ngủ trưa!
Trên thế giới rộng lớn này, có lẽ có rất nhiều đứa nhóc trạc tuổi tôi đều bị các bậc phụ huynh cột chặt vào giấc ngủ trưa theo cái cách người ta cột bò vào cọc để chúng khỏi chạy lung tung mà hậu quả là thế nào hàng xóm cũng kéo đến nhà chửi bới om sòm.
Chứ thực ra với một đứa bé tám tuổi thì giấc ngủ trưa chẳng có giá trị gì về mặt sức khỏe. Khi tôi lớn lên thì tôi phải công nhận giấc ngủ trưa đối với một người lớn tuổi đúng là quý hơn vàng. Lớn tuổi thì sức khỏe suy giảm. Làm việc nhiều thì đầu nhức, mắt mờ, lưng mỏi, tay run, giấc ngủ ban đêm vẫn chưa đủ liều để sửa chữa thành công những chỗ hỏng hóc của cơ thể. Buổi trưa phải chợp mắt thêm một lát thì buổi chiều mới đủ tỉnh táo mà không nện búa vào tay hay hụt chân khi bước xuống cầu thang.
Nhưng nếu bạn sống trên đời mới có tám năm thì bạn không có lý do chính đáng để coi trọng giấc ngủ trưa. Với những dân tộc không có thói quen ngủ trưa, như dân Mỹ chẳng hạn, trẻ con càng không tìm thấy chút xíu ý nghĩa nào trong việc phải leo lên giường sau giờ cơm trưa.
Hồi tôi tám tuổi dĩ nhiên tôi không có được cái nhìn thông thái như thế. Nhưng tôi cũng lờ mờ nhận ra khi ba tôi đi ngủ thì tôi buộc phải đi ngủ, giống như một con cừu còn thức thì người chăn cừu không yên tâm chợp mắt vậy.
Tôi nằm cựa quậy bên cạnh ông trên chiếc đi-văng, thở dài thườn thượt khi nghĩ đến những quả đấm mà lũ bạn nghịch ngợm đang vung lên ngoài kia.
- Ðừng cựa quậy! Cựa quậy hoài thì sẽ không ngủ được!
Ba tôi nói, và tôi vờ nghe lời ông. Tôi không cựa quậy nhưng mắt vẫn mở thao láo.
- Ðừng mở mắt! Mở mắt hoài thì sẽ không ngủ được!
Ba tôi lại nói, ông vẫn nằm ngay ngắn nên tôi nghĩ là ông không nhìn thấy tôi mở mắt, ông chỉ đoán thế thôi. Chẳng may cho tôi là lần nào ông cũng đoán đúng.
Tôi nhắm mắt lại, lim dim thôi, mi mắt vẫn còn hấp háy, nhưng tôi không thể nào bắt mi mắt tôi đừng hấp háy được.
Một lát, ba tôi hỏi:
- Con ngủ rồi phải không?
- Dạ rồi.
Tôi đáp, ngây ngô và ngoan ngoãn, rơi vào bẫy của ba tôi một cách dễ dàng.
Tôi nằm như vậy, thao thức một lát, tủi thân và sầu muộn, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Khi tôi thức dậy thì đường đời của tôi đã được vạch sẵn rồi. Tôi đi từ giường ngủ đến phòng tắm để rửa mặt rồi từ phòng tắm đi thẳng tới bàn học để làm một công việc chán ngắt là học bài hoặc làm bài tập.
Thỉnh thoảng tôi cũng được phép chạy ra đằng trước nhà chơi với lũ trẻ hàng xóm nhưng trước ánh mắt giám sát của mẹ tôi (từ một vị trí bí hiểm nào đó đằng sau các ô cửa mà mãi mãi tôi không khám phá được), tôi chỉ dám chơi những trò ẻo lả như nhảy lò cò hay bịt mắt bắt dê, đại khái là những trò dành cho bọn con gái hay khóc nhè. (Về sau, tinh khôn hơn, tôi đã biết cách ỉ ôi để mẹ tôi thả tôi qua nhà hàng xóm, nhờ đó một thời gian dài tôi đã có cơ hội làm những gì tôi thích).
Chơi một lát, tôi lại phải vào ngồi ê a tụng bài tiếp, càng tụng càng quên, nhưng vẫn cứ tụng cho mẹ tôi yên lòng đi nấu cơm.
Từ giây phút này trở đi thì đời sống của tôi tẻ nhạt vô bờ bến.
Tôi uể oải học bài trong khi chờ cơm chín. Cơm chín rồi thì tôi uể oải ăn cơm trong khi chờ tiếp tục học bài.
Tivi tiveo hiếm khi tôi mó tay vào được, trông nó cứ như một thứ để trang trí. Bao giờ cũng vậy, tôi chỉ được rời khỏi bàn học khi nào tôi đã thuộc tất cả bài vở của ngày hôm sau.
Ba tôi là người trực tiếp kiểm tra điều đó. Khác với mẹ tôi, ba tôi là người kiên quyết đến mức tôi có cảm tưởng ông sẽ thăng tiến vùn vụt nếu vô ngành cảnh sát, tòa án hay thuế vụ. Ông không bao giờ lùi bước trước những giọt nước mắt của tôi, dù lúc đó trông tôi rất giống một kẻ sầu đời đến mức chỉ cách cái chết có một bước chân.
- Con học bài xong rồi ba. - Thường thì tôi mở miệng trước.
Ba tôi tiến lại và nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ:
- Chắc không con?
- Dạ, chắc!
Tôi mau mắn đáp và khi ba tôi bắt đầu dò bài thì tôi lập tức phủ nhận sạch trơn sự quả quyết của mình bằng cách ngắc ngứ ngay ở chỗ mà tôi nghĩ dù có va đầu phải gốc cây tôi cũng không thể nào quên được.
- Học lại lần nữa đi con!
Ba tôi nhún vai nói và quay đi với tờ báo vẫn cầm chặt trên tay, rõ ràng ông muốn gửi đến tôi thông điệp rằng ông sẵn sàng chờ đợi tôi cho dù ông buộc phải đọc tới mẩu rao vặt cuối cùng khi không còn gì để mà đọc nữa.
Qua cái cách ông vung vẩy tờ báo trên tay, tôi e rằng ẩn ý của ông còn đi xa hơn: có vẻ như nếu cần, ông sẽ bắt đầu đọc lại tờ báo đến lần thứ hai và hơn thế nữa. Nghĩ vậy, tôi đành vùi đầu vào những con chữ mà lúc này đối với tôi đã như những kẻ tử thù, tâm trạng đó càng khiến tôi khó mà ghi nhớ chúng vô đầu óc.
Cho nên các bạn cũng có thể đoán ra khi tôi đã thuộc tàm tạm, nghĩa là không trôi chảy lắm thì cơ thể tôi đã bị giấc ngủ đánh gục một cách không thương tiếc và thường thì tôi lết vào giường bằng những bước chân xiêu vẹo, nửa tỉnh nửa mê trước ánh mắt xót xa của mẹ tôi.
Như vậy, tóm lại là đã hết một ngày.
~ to continue ~
bcchsdfhvbjrdg
Câu 2. Câu văn "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách nào? Câu văn mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách sử dụng cụm danh từ.
Câu 3. Vì sao giáo sư Otto Lidenbrock lại bình thản trước sự thay đổi, biến động của không gian? Từ đó, em nhận ra phẩm chất gì của nhân vật?
Câu 4. Chỉ ra hai phẩm chất của nhân vật "tôi" và đưa ra chi tiết chứng minh.
Câu 5. Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới không gian nào? Lí giải về sự lựa chọn của em bằng đoạn văn khoảng 7 − 9 câu. Nếu được trở thành một nhà thám hiểm, em khao khát được thực hiện một cuộc hành trình vào tận cùng của đại dương xanh thẳm. Dưới lòng biển sâu vẫn còn là một thế giới huyền bí với những loài sinh vật kỳ ảo và những kỳ quan thiên nhiên mà con người chưa từng đặt chân tới. Việc khám phá những rãnh vực sâu thẳm sẽ giúp em hiểu rõ hơn về nguồn gốc sự sống và cấu tạo của hành tinh chúng ta. Đứng trước sự mênh mông của biển cả, em không chỉ được thỏa mãn trí tò mò mà còn học được cách trân trọng và bảo vệ môi trường sinh thái. Mỗi rặng san hô hay một loài cá lạ đều là một bài học vô giá về sự sinh tồn. Cuộc thám hiểm này chắc chắn sẽ là một thử thách lớn về lòng can đảm nhưng cũng đầy hứa hẹn về những phát hiện lịch sử. Đó chính là lý do em muốn chinh phục "lòng đất thứ hai" đầy quyến rũ này.
Câu 1:
Diễn ra ở phễu núi lửa
Câu 2:
Mở rộng bằng cụm chủ vị
Câu 3:
Ông bình thản vì biết mình đang ở miệng núi lửa, núi lửa đang hoạt động và khi nó phun trào thì mọi người sẽ bị bắn ra, trở về mặt đất.
Từ đó em nhận thấy ông là 1 người yêu khoa học, có vốn tri thức sâu rộng
Câu4:
Là 1 người giàu trí tưởng tượng: hình dung cảnh khi núi lửa phun trào, đá và dung nham bắn ra
Là người dũng cảm, vượt qua sợ hãi: ban đầu thì hoảng loạn nhưng cũng dần bình tĩnh lại
Câu 5:
Nếu có thể trở thành một nhà thàm hiểm, em sẽ thám hiểm không gian ngoài vũ trụ. Vì em rất thích khám phá các hành tinh
C1: Cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa.
C2: Câu văn " Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm chủ - vị
C3: - Giáo sư bình thản vì ông phát hiện ra mình đang ở trong miệng ống của búi lửa, núi lửa sắp phun trào, ba người từ trong lòng đất có thể bắn ra ngoài, trở lại mặt đất
- Từ đó, em nhận ra giáo sư là một người yêu khoa học, có vốn tri thức sâu rộng, am hiểu về khoa học
C4: - Giàu trí tưởng tượng: Hình dung cảnh bị phun trào cùng nham thạch, tro bụi, những tẳng đá bị bắn tung ra,...
- Dũng cảm, vượt lên trên sợ hãi: Dù ban đầu hoảng loạn, nhân vật dần lấy lại sự bình tĩnh, bỗng thấy mình cũng bình thản ngẫm nghĩ về tình trạng hiện tại
C5: Nếu có cơ hội trở thành một nhà thám hiểm, em khao khát được thực hiện một chuyến du hành tới đại dương sâu thẳm. Dưới lòng biển xanh là một thế giới huyền bí với những loài sinh vật chưa từng được biết tên và những rặng san hô lộng lẫy mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới. Em chọn không gian này vì sự tò mò trước những bí ẩn của "hành tinh xanh" mà con người mới chỉ khám phá được một phần nhỏ. Chuyến đi không chỉ là để thỏa mãn đam mê chinh phục mà còn giúp em hiểu rõ hơn về hệ sinh thái biển, từ đó nâng cao ý thức bảo vệ môi trường đại dương đang bị đe dọa. Đứng trước sự mênh mông của biển cả, con người sẽ thấy mình nhỏ bé nhưng cũng đồng thời nhận ra sức mạnh của tri thức và lòng dũng cảm. Đó chắc chắn sẽ là một hành trình đầy thử thách nhưng vô cùng xứng đáng để dấn thân.
Câu 1.
Cuộc du hành trong văn bản diễn ra dưới lòng đất, cụ thể là trong đường ống của một ngọn núi lửa đang chuẩn bị phun trào.
Câu 2.
Câu văn “Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi.” mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm từ (cụm danh từ có phần phụ bổ sung ý nghĩa), trong đó các từ “dai dẳng”, “không gì cưỡng nổi” bổ sung, làm rõ đặc điểm cho danh từ trung tâm “sự ghê sợ”.
Câu 3.
Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản trước sự biến động của không gian vì ông hiểu rõ các dấu hiệu tự nhiên và nhận ra đó là hiện tượng núi lửa phun trào – đồng thời cũng là cơ hội để họ trở lại mặt đất. Ông không hoảng loạn mà phân tích tình hình một cách khoa học, tin tưởng vào khả năng tính toán của mình.
Từ đó, có thể thấy ông là người bình tĩnh, dũng cảm, giàu kiến thức khoa học và đầy tự tin.
Câu 4.
Hai phẩm chất của nhân vật “tôi”:
Nhạy bén, quan sát tinh tế: Nhân vật nhận ra các dấu hiệu bất thường như “lớp đá hoa cương bắt đầu lay động”, “kim địa bàn chỉ loạn xạ”, “tiếng nổ ì ầm”.
Biết suy nghĩ, biết trấn tĩnh bản thân: Sau khi nghe giáo sư giải thích, nhân vật “nghĩ đi nghĩ lại” và thừa nhận giáo sư nói đúng, dần trở nên bình thản hơn trước nguy hiểm.
Câu 5.
Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em muốn du hành vào không gian vũ trụ bao la. Vũ trụ luôn ẩn chứa vô vàn điều bí ẩn mà con người chưa khám phá hết. Việc đặt chân lên những hành tinh khác sẽ giúp mở rộng hiểu biết về nguồn gốc sự sống và cấu trúc của thế giới. Hơn nữa, chinh phục không gian là ước mơ lớn của nhân loại từ bao đời nay. Em tin rằng hành trình ấy sẽ đòi hỏi lòng dũng cảm, trí tuệ và tinh thần kiên trì. Dù đầy thử thách và hiểm nguy, nhưng chính điều đó lại làm cho cuộc phiêu lưu trở nên ý nghĩa. Được góp phần khám phá những bí mật của vũ trụ sẽ là niềm tự hào to lớn. Vì vậy, em mong muốn trở thành một nhà thám hiểm không gian trong tương lai.
Câu1: cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa
Câu2: Câu văn "một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành ngữ bằng cụm chủ-vị
Câu3: vì 3 người sẽ được bắn lên khỏi lòng đất.Từ đó,em nhận ra giáo sư là 1 người yêu khoa học
Câu4: giàu trí tưởng tượng: hình dung cảnh bị phun trào cùng nham thạch. Dũng cảm ,vượt lên trên sợ hãi: Dù ban đầu hoảng loạn ,nhưng đã bị lấy được sự tự tin
Câu5: em sẽ đi đến chiều không gian thứ 5 để khi về trái đất em sẽ chỉ cho những nhà khoa học
Câu 1: Cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa. Câu 2: Trong câu: "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." Chủ ngữ chính: Sự ghê sợ. Cách mở rộng: Chủ ngữ được mở rộng bằng cách sử dụng cụm danh từ. Tác giả đã thêm các định ngữ (tính từ và cụm từ bổ trợ) vào sau danh từ trung tâm: "dai dẳng": Chỉ tính chất kéo dài. "không gì cưỡng nổi": Chỉ mức độ mạnh mẽ, tuyệt đối của cảm xúc. Tác dụng: Việc mở rộng này giúp cụ thể hóa trạng thái tâm lý cực độ của nhân vật "tôi", làm cho nỗi sợ trở nên hữu hình và nặng nề hơn đối với độc giả. Câu 3: Phẩm chất của nhân vật: Sự thông thái và quyết đoán: Khả năng phân tích tình huống cực nhanh dựa trên nền tảng khoa học. Bản lĩnh và lòng dũng cảm: Giữ được sự tỉnh táo, thậm chí là lạc quan (mỉm cười) ngay cả khi đối mặt với cái chết cận kề. Khát vọng khám phá mãnh liệt: Niềm tin vào khoa học giúp ông vượt qua nỗi sợ hãi bản năng của con người. Câu 4: Phẩm chất: -Nhạy bén và quan sát tốt:Nhận ra sự thay đổi của kim địa bàn, nhiệt độ tăng, vách đá chuyển động và tiếng nổ ì ầm để cảnh báo nguy hiểm. -Biết lắng nghe và thấu hiểu lẽ phải:Dù ban đầu hoảng loạn, nhưng sau khi nghe giáo sư giải thích, nhân vật "tôi" đã suy nghĩ lại và thừa nhận: "Tôi thấy giáo sư nói đúng, hoàn toàn đúng!". Câu 5
:Nếu trở thành một nhà thám hiểm, tôi khao khát được thực hiện một chuyến du hành vào không gian vũ trụ, cụ thể là đặt chân lên Sao Hỏa. Vũ trụ bao la luôn là bài toán lớn nhất mà nhân loại đang tìm lời giải, và Sao Hỏa chính là "người láng giềng" đầy bí ẩn chứa đựng cơ hội về sự sống ngoài Trái Đất. Việc lựa chọn không gian này xuất phát từ sự tò mò về nguồn gốc của hệ mặt trời và mong muốn tìm kiếm một ngôi nhà thứ hai cho con người trong tương lai. Đứng trước sự tĩnh lặng tuyệt đối và vẻ đẹp hoang sơ của hành tinh đỏ, tôi tin rằng con người sẽ học được cách trân trọng hơn sự sống trên hành tinh xanh. Cuộc hành trình này chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy như chuyến đi của giáo sư Lidenbrock, nhưng những kiến thức mới mẻ mang về sẽ là kho báu vô giá cho khoa học. Thám hiểm không chỉ là đi để thấy, mà là đi để mở rộng giới hạn của tư duy con người.
Cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa
Câu văn:"một sự ghê tởm dài dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi"mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm chủ - vị
-Giáo sư bình thản khi phát hiện mình đang ở trong miệng ống núi lửa , núi lửa sắp phun trào , bà người từ trong lòng đất có thể bắn ra ngoài , trở lại mặt đất .từ đó em nhận ra giáo sư là một người yêu khóa học , có vốn trị thức sâu rộng
- giàu trí tưởng tượng: hình dùng cảnh bịphun trào cùng nham thạch thạch
- dũng cảm vượt lên trên sợ hãi : dù bạn đầu hoảng loạn , nhân vật dần lấy lại sự bình tĩnh, bỗng thấy mình cũng bình thản nghẫm nghĩ về tình trạnghiện tại Nếu được trở thành một nhà thám hiểm, tôi sẽ lựa chọn dấn thân vào hành trình khám phá đại dương sâu thẳm – nơi vẫn còn là "vũ trụ huyền bí" ngay trên Trái Đất. Dưới áp suất cực lớn và bóng tối vĩnh cửu, thế giới ấy ẩn chứa những loài sinh vật kỳ lạ với khả năng phát quang tự thân và cấu tạo cơ thể vượt xa trí tưởng tượng của con người. Tôi khao khát được chiêm ngưỡng những rặng núi lửa ngầm đang phun trào hay những rãnh vực sâu thẳm như Mariana, nơi lưu giữ những bí mật về lịch sử hình thành hành tinh. Việc khám phá lòng biển không chỉ thỏa mãn trí tò mò mà còn giúp nhân loại hiểu rõ hơn về hệ sinh thái quan trọng nhất đang điều hòa khí hậu toàn cầu. Đứng trước sự mênh mông và tĩnh lặng của đại dương, tôi cảm nhận được sự khiêm nhường của con người trước mẹ thiên nhiên hùng vĩ. Mỗi phát hiện mới dưới đáy sâu chắc chắn sẽ là một mảnh ghép quý giá để bảo vệ "hành tinh xanh" trước những biến đổi khắc nghiệt. Chính sự giao thoa giữa vẻ đẹp lộng lẫy và sự nguy hiểm đầy thách thức đã khiến đại dương trở thành điểm đến lý tưởng nhất trong cuộc đời thám hiểm của tôi.
Câu 1:
Không gian diễn ra cuộc du hành Cuộc du hành trong văn bản diễn ra trong một không gian kỳ vĩ, bí ẩn và đầy thách thức bên trong lòng đất. Cụ thể, đó là các hang động sâu thẳm, những lối đi tối tăm dưới lớp vỏ Trái Đất và đặc biệt là sự xuất hiện của một biển cả mênh mông nằm sâu trong lòng hành tinh. Câu 2: Cách mở rộng thành phần chủ ngữ Câu văn: "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." Chủ ngữ chính: "Sự ghê sợ". Cách mở rộng: Chủ ngữ được mở rộng bằng cách sử dụng các cụm danh từ. Tác giả thêm vào các định ngữ bổ nghĩa phía sau: "dai dẳng": Chỉ tính chất kéo dài. "không gì cưỡng nổi": Nhấn mạnh mức độ mạnh mẽ, áp đảo của cảm xúc. Tác dụng: Giúp cụ thể hóa trạng thái tâm lý hoảng sợ tột độ của nhân vật "tôi", làm cho câu văn giàu sức biểu cảm hơn. Câu 3: Thái độ của Giáo sư Otto Lidenbrock Lý do bình thản: Giáo sư Lidenbrock bình thản vì ông là một nhà khoa học có niềm tin tuyệt đối vào giả thuyết và tính toán của mình. Với ông, những biến động hay sự khác lạ của không gian không phải là mối đe dọa mà là những dữ liệu khoa học cần được khám phá và chứng minh. Phẩm chất nhân vật: Qua đó, ta thấy ông là người: Có ý chí sắt đá và bản lĩnh kiên cường. Sở hữu niềm đam mê khoa học cháy bỏng, đôi khi đến mức liều lĩnh và lạnh lùng. Luôn kiên định với mục tiêu đã đề ra. Câu 4: Phẩm chất của nhân vật "tôi" (Axel) Nhân vật "tôi" hiện lên với những nét tính cách thực tế và giàu cảm xúc: Sự cẩn trọng và nhạy cảm: Khác với sự liều lĩnh của người chú, Axel luôn lo lắng về những rủi ro. Chi tiết: Anh cảm thấy "ghê sợ", lo âu trước sự mênh mông vô định của biển sâu trong lòng đất. Ham học hỏi và có khả năng quan sát tinh tế: Dù sợ hãi, anh vẫn ghi chép và quan sát tỉ mỉ những hiện tượng kỳ thú xung quanh. Chi tiết: Những mô tả chi tiết về ánh sáng điện từ, các loài thực vật hóa thạch và cấu tạo địa chất trong văn bản. Sự phục tùng và trách nhiệm: Dù muốn bỏ cuộc nhưng anh vẫn đồng hành cùng chú mình đến cùng. Câu 5: Lựa chọn không gian thám hiểm (Đoạn văn) Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới không gian của những đại dương sâu thẳm dưới lòng các mặt trăng băng giá như Europa của Sao Mộc. Đây là một lựa chọn đầy thách thức nhưng cũng cực kỳ kích thích trí tò mò của nhân loại. Dưới lớp băng dày hàng chục cây số là những đại dương nước lỏng khổng lồ, nơi mà ánh sáng Mặt Trời không bao giờ chạm tới. Em khao khát được tận mắt chứng kiến những sinh vật ngoài hành tinh có thể đang tồn tại nhờ nhiệt lượng từ các miệng núi lửa dưới đáy biển. Việc khám phá không gian này không chỉ giúp chúng ta hiểu thêm về nguồn gốc sự sống mà còn mở ra hy vọng về một nơi cư trú mới cho con người trong tương lai. Đứng trước sự tĩnh lặng và kỳ bí của vũ trụ, con người sẽ thấy mình nhỏ bé nhưng tinh thần khám phá thì luôn bất tận. Đó chắc chắn sẽ là một hành trình vượt qua mọi giới hạn của tri thức và lòng dũng cảm.
Câu1: được diễn ra trong phễu núi lửa
Câu1.
Cuộc du hành diễn ra ở không gian núi lửa
Câu 2.
Câu văn “ 1 sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi” mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm chủ-vị
Câu3.
- giáo sư bình thản vì ông nhận ra mình đang ở trong miệng ống của núi lửa, núi lửa phun trào 3 người từ trong lòng đất có thể bắn ra ngoài trở lại mặt đất.
-Từ đó, em nhận ra giáo sư là 1 người yêu khoa học có vốn tri thức sâu rộng ,hiểu về khoa học.
Câu4.
-Giàu trí tưởng tượng: hình dung cảnh bị phun trào cùng nham thạch, cho bụi, những tảng đá bị bắn tung ra,…
-dũng cảm, vượt lên trên sợ hãi: dù ban đầu hoảng loạn, nhân vật dần lấy lại sự bình tĩnh, bỗng thấy mình cũng bình thản ngẫm nghĩ về tình trạng hiện tại.
Câu5.
Nếu trở thành 1 nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới Sao hỏa. Đây là hành tinh có nhiều điểm tương đồng với trái Đất và được các nhà khoa học đặc biệt quan tâm. Em muốn khám phá về Sao hỏa có từng tồn tại sự sống hay không. Việc khám phá hành tinh này có thể mở ra cơ hội cho con người sinh sống trong tương lai. Hơn nữa, những bí ẩn về khí hậu, địahình và các dấu vết cổ xưa ở đó luôn khiến em tò mò . Em tin rằng mỗi chuyến thám hiểm đều mở rộng hiểu biết của nhân loại. Vì vậy, Sao hỏa là điểm đến mà em mong muốn được đặt chân tới nhất.
Câu 1.
Cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa.
Câu 2.
Câu văn "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm chủ - vị.
Câu 3.
Câu 4: Hai phẩm chất tốt đẹp của nhân vật ‘tôi’
Câu 5:
Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ chọn khám phá vùng rừng nhiệt đới Amazon. Đây là nơi có hệ sinh thái đa dạng và nhiều loài sinh vật quý hiếm. Em muốn tìm hiểu về thiên nhiên hoang dã và những điều bí ẩn còn chưa được con người khám phá hết. Việc thám hiểm rừng Amazon cũng giúp nâng cao ý thức bảo vệ môi trường. Tuy hành trình có thể gặp nhiều khó khăn và nguy hiểm, nhưng em tin rằng lòng dũng cảm và sự chuẩn bị kĩ càng sẽ giúp vượt qua thử thách. Em mong muốn góp phần nhỏ bé vào việc nghiên cứu và bảo tồn thiên nhiên. Đó sẽ là chuyến đi đầy ý nghĩa và đáng nhớ.
câu 1.
cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa.
câu 2.
câu văn "một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm chủ – vị.
câu 3.
• giáo sư bình thản vì ông phát hiện ra mình đang ở trong miệng ống của núi lửa, núi lửa sắp phun trào, ba người từ trong lòng đất có thể bắn ra ngoài, trở lại mặt đất.
• từ đó, em nhận ra giáo sư là một người yêu khoa học, có vốn tri thức sâu rộng, am hiểu về khoa học.
câu 4.
• giàu trí tưởng tượng: hình dung cảnh bị phun trào cùng nham thạch, tro bụi, những tảng đá bị bắn tung ra,...
• dũng cảm, vượt lên trên sợ hãi: dù ban đầu hoảng loạn, nhân vật dần lấy lại sự bình tĩnh, bỗng thấy mình cũng bình thản ngẫm nghĩ về tình trạng hiện tại.
• giàu trí tưởng tượng: hình dung cảnh bị phun trào cùng nham thạch, tro bụi, những tảng đá bị bắn tung ra,...
• dũng cảm, vượt lên trên sợ hãi: dù ban đầu hoảng loạn, nhân vật dần lấy lại sự bình tĩnh, bỗng thấy mình cũng bình thản ngẫm nghĩ về tình trạng hiện tại.
Câu 5.
Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em ước mơ được đặt chân đến "vùng tối" của Mặt Trăng để giải mã những bí ẩn mà con người chưa từng nhìn thấy trực tiếp từ Trái Đất. Không gian ấy đối với em luôn mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, cô độc nhưng đầy sức hút mãnh liệt. Em muốn được tận mắt quan sát những hố đen sâu thẳm và địa hình hiểm trở nơi đây để hiểu rõ hơn về lịch sử hình thành của hệ Mặt Trời. Sự lựa chọn này xuất phát từ lòng say mê thiên văn học và khát khao được mở rộng ranh giới tri thức của nhân loại. Dẫu biết hành trình này đầy rẫy hiểm nguy và sự khắc nghiệt về nhiệt độ, nhưng tinh thần dũng cảm sẽ là động lực giúp em vượt qua tất cả. Qua đó, em học được bài học về sự kiên trì và tầm quan trọng của việc không ngừng đặt câu hỏi trước những điều chưa biết. Khám phá vũ trụ không chỉ là chinh phục không gian, mà còn là hành trình chinh phục giới hạn của chính bản thân mình.
Em tên là hưởng
Câu 1Cuộc du hành trong văn bản diễn ra trong một không gian giả tưởng, kỳ bí và hiểm trở bên trong lòng đất. Cụ thể là trong các đường hầm sâu hun hút, những giếng phun trào và các hang động tối tăm nằm sâu dưới bề mặt Trái Đất
Câu2Lý do bình thản: Giáo sư Lidenbrock bình thản trước sự biến động của không gian vì ông là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, giàu kinh nghiệm và có niềm tin mãnh liệt vào mục tiêu khám phá của mình. Ông coi những biến động đó là những hiện tượng tự nhiên tất yếu trong hành trình chinh phục.Phẩm chất: Qua đó, ta thấy được ông là người kiên định, dũng cảm, quyết đoán và có tinh thần khoa học thép, không dễ dàng bị khuất phục bởi nỗi sợ hãi hay ngoại cảnh.
Câu 3Làm cho việc miêu tả cảm xúc của nhân vật trở nên cụ thể, nhấn mạnh trạng thái hoảng loạn và bế tắc lúc bấy giờ.
Câu4Cảm thấy "một sự ghê sợ dai dẳng" xâm chiếm tâm hồn khi đối mặt với nguy hiểm; lo lắng và sợ hãi trước những biến đổi bất thường của Câu5Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới không gian đại dương sâu thẳm. Dưới đáy biển là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi chứa đựng những bí ẩn về các loài sinh vật chưa từng được biết tên và những kỳ quan thiên nhiên bị vùi lấp. Em chọn nơi này vì sự tò mò muốn khám phá giới hạn của con người trước áp suất và bóng tối đại dương. Những rạn san hô rực rỡ hay những vực thẳm đen ngòm luôn gợi lên trong em khát khao chinh phục và tìm hiểu về nguồn gốc của sự sống. Hành trình này không chỉ là thử thách về lòng can đảm mà còn là cơ hội để em hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường biển. Em tin rằng, mỗi bước chân (hay sải bơi) dưới lòng đại dương sẽ mang lại những kiến thức quý giá cho nhân loại. Khám phá đại dương chính là khám phá phần còn lại đầy sức sống của hành tinh xanh.
Ai hỏi 67 lọ vương
Câu 1