Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
“Như tay em vẫy trong sương
Dệt thêu gấm vóc triền nương lưng đồi
Dịu dàng ngân khúc đàn môi
Chợt nhòa chợt hiện gửi lời trao duyên.
Em cười nắng chợt hồng thêm
Đồi vồng ngực trẻ xanh lên bồi hồi
Mộc Châu sương nối đất trời
Ẩn trong sương giá nụ cười duyên em”
(Trích trong Bài thơ: “Tâm sự với làn sương” của tác giả Trần Vân Hạc)
Bỏ lại sau lưng những guồng quay vội vã, bon chen và đầy rẫy những mệt mỏi của cuộc sống nơi thủ đô, mùa xuân đã về Mộc Châu với một sức hút đầy mê hoặc bởi khung cảnh rực rỡ khoe sắc của rất nhiều loài hoa: hoa mận, hoa cải trắng, hoa đào, hoa lê, hoa ban, hoa chuối, hoa lan rừng....Những bông hoa dập dờn, thấp thoáng như muôn ngọn lửa ấm áp.Hương hoa thấm đẫm trong từng ngọn gió, thơm trong tiếng khèn thanh thoát vút cao, ngọt ngào trong tiếng hát ai thiết tha, nồng cháy trong tiếng đàn môi thầm thì gọi bạn, ngây ngất đam mê trong làn tóc ai náo nức hội xòe.Tôi đã đến Mộc Châu nhiều lần, nhưng dường như lần nào cũng cảm giác đến để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn, để được sống chậm lại sau những tháng ngày vội vã.
Nhớ đến Mộc Châu là nhớ đến những đồi chè mướt xanh, những trảng cỏ xanh mơn mởn với những đàn bò sữa, những cánh đồng hoa cải trắng trải rộng đến tận chân trời tít tắp, bò lan trên những sườn đồi thoai thoải. Tiếp nữa là những rừng hoa đào đỏ rực, hoa mận, hoa mơ trắng tinh nguyên trải hết cả những thung lũng mỗi độ Tết đến xuân về.Trong áng chiều đã ngả dần tím, cảnh chiều hôm ở Mộc Châu đã bảng lảng khói lam chiều.....vạn vật nơi đây khiến chúng ta lâng lâng một nỗi niềm khó tả.Một Mộc Châu mộc mạc, thanh bình, tĩnh lặng. Tôi có thể ngồi cả ngày để ngắm nhìn những bình yên ấy mà không biết chán.
Sau những vội vã của cuộc sống hằng ngày, tôi luôn mơ ước được đến đây để lắng nghe tiếng đêm bước vào thung lũng, tiếng chiều tàn dịu dàng, một ngày trôi đi thật nhẹ nhàng. Chốn bình yên của tôi chìm trong bóng tối, chậm rãi và tĩnh lặng.
Mùa xuân, chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh những cô gái Mông ngồi trên lưng ngựa, bắp chân chắc nịch của người quen trèo đèo, lội suối, nếp váy thổ cẩm rực rỡ phủ xòa trên lưng con ngựa thồ đủng đỉnh gõ móng trên đường nhựa, cô nào má cũng đỏ bồ quân, mái tóc hoe vàng, đôi mắt đen láy, miệng cười chúm chím thật duyên.
Những ngày cuối năm tuy lạnh nhưng vui hơn bởi những phiên chợ Tết. Dân bản tấp nập đi chợ Tết. Mùa này, bếp lửa của đồng bào lúc nào cũng rực lửa, làm ấm cả căn nhà. Tết sắp về rồi, người ta phải làm trước những món ăn cầu kì cho ngày Tết. Người ta chuẩn bị những nguyên liệu để dùng trong Tết như gạo nếp nương, gà sống, lợn cắp nách, rau cải nương và cả những mẻ rượu nếp. Cả một miền ẩm thực độc đáo của Tây Bắc lại bừng lên mỗi khi mùa xuân về.
Rời khỏi vùng đất này, chắc hẳn trong mỗi chúng ta đều bồi hồi và không ai có thể quên tiếng sáo Mông vi vút gọi bạn, tiếng khèn xao xuyến bước chân ai, nếp váy thổ cẩm của những cô gái Mông đẹp như trái táo chín mọng, tiếng cười ròn rã lấp loáng hàm răng trắng bóng của các chàng trai bên bạn tình....Tất cả tạo nên một ấn tượng sâu sắc đối với những ai đã từng một lần đặt chân lên vùng đất cao nguyên Mộc Châu.
Hương sắc mùa xuân chân thật ấy đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân, mỗi độ xuân về lại náo nức hồi hộp đợi chờ như lời hẹn hò với một mối tình thuở hoa niên.Còn với những người con xa xứ, tình yêu, nỗi nhớ với mùa xuân nơi đây thật khó mà đặt tên, cứ đau đáu, day dứt khôn cùng trong ký ức và khát khao một cuộc hành hương về cội.
Mùa xuân vẫn luôn được coi là mùa của yêu thương và đoàn tụ. Bởi lẽ với mỗi người con xa quê, mùa xuân luôn là mùa được mong chờ nhất, là mùa của những bữa cơm sum họp rộn vang tiếng cười. Có lẽ những ai đã từng đi qua tháng năm tuổi trẻ nơi đất khách quê người mới thực sự thấu hiểu sự thiêng liêng và quý giá của hai tiếng thân thương- hai tiếng "gia đình". Đó là nơi bình yên nhất luôn rộng mở chào đón những bước chân con trẻ khi đã thỏa sức tung cánh vẫy vùng giữa biển đời thênh thang. Chúng ta được sống lại trong không khí ấm áp của gia đình thân yêu. Những chuyến trở về của những người con xa quê như cánh chim mỏi cánh chợt nhớ về tổ ấm. Sau một năm vất vả và mệt mỏi, xuân đem về cho ta ngọn gió heo may mới mẻ và mát dịu như một làn gió mới thổi vào đời mỗi chúng ta.
Mùa xuân đến, hạt giống bắt đầu nảy mầm, chồi non bỗng thức giấc, hoa mơ, hoa mận, hoa đào, hoa ban hòa quyện vào gió xuân... chỉ từng ấy thôi cũng đủ khiến chúng ta xao xuyến. Cây cối sau tháng ngày mê man trong giá lạnh của đất trời Tây Bắc giờ đây được đánh thức bởi tia nắng sớm mai lung linh. Nắng xuân rộn ràng, lòng người rạo rực và khoan khoái vô cùng. Mùa xuân như một điểm tựa để tạo sức bật về phía ngày mai, cho chúng ta quyết tâm và sự tin tưởng vào những điều tốt đẹp.
Xuân về, đồng nghĩa với một cái Tết cổ truyền đang đến gần. Từ bé tôi đã rất thích ánh lửa bập bùng tỏa ra từ bếp củi mỗi lần luộc bánh chưng. Ngồi bên mẹ, cùng mẹ trông nồi bánh và nghe mẹ kể chuyện cổ tích. Tự sâu thẳm tâm hồn, những kỉ niệm về Tết không phải là rực rỡ sắc màu của quần áo mới, của những phong bao lì xì mà là những lần háo hức gói và trông nồi bánh chưng cùng bố mẹ.
Cuộc sống gấp gáp của thời đại công nghiệp hóa, chỉ cần ra siêu thị một buổi sáng thôi là có thể mang cả không khí Tết về nhà. Thế nhưng niềm vui ngày xưa, sự háo hức đếm từng ngày cho đến Tết của trẻ thơ nơi phố thị liệu có còn? Những "Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/ Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh" có làm lòng ai se sắt và ước mong về một ngày mai viên mãn? Cuộc sống này như một bức tranh với những mảng sáng tối vẫn đan xen nhau. Trẻ em thành phố thì quần áo mới chưa mặc hết đã được mua bộ quần áo mới khác,trẻ em ở vùng cao thì vẫn đi chân đất, mặc áo cộc tay trong tiết trời giá lạnh, ăn không đủ no mặc không đủ ấm thì nói gì đến chuyện sắm Tết?Có chăng là chờ những chuyến đi làm thiện nguyện của những nhà hảo tâm mang quần áo ấm, sách vở, bánh kẹo, giầy dép...lên chia sẻ với các em vào dịp đông về Tết đến để các em được đón Tết ấm áp hơn. Khi mọi thứ phát triển với tốc độ quá nhanh, con người cũng bị cuốn theo cơn lốc ấy và dần trở nên vô cảm với đồng loại của mình. Mọi mối quan hệ, mọi sự liên kết tình cảm giữa người và người dường như đang mờ nhạt dần và ngày càng xa cách. Tuy nhiên, giữa "cơn bão" ấy, vẫn còn nhiều - thậm chí là rất nhiều bạn trẻ đang đi "ngược chiều gió" để vận động, kêu gọi cộng đồng cùng chung tay, góp sức xây dựng cuộc sống cho những mảnh đời còn khốn khó.Họ đang thực hiện một hành trình đẹp và đầy màu sắc của cuộc đời mình... cho tất cả mọi người, và cho chính họ.Tôi rất đỗi tự hào vì có những người bạn đang làm công việc thiện nguyện như thế.Có thể kể đến bạn Bùi Hồng Hạnh-hiện đang làm giáo viên tại Trường THPT Lương Thế Vinh Hà Nội cùng một số bạn học phổ thông của tôi đã cùng nhau lập nên “Hội từ thiện chuyên Hoàng Văn Thụ Hòa Bình 96-99” để kêu gọi cộng đồng cùng quyên góp quần áo ấm cho các em học sinh nghèo vùng cao ở Hòa Bình. Những việc làm bình dị mà đầy ý nghĩa đó dẫu chỉ là sự tương thân, tương ái, giúp đỡ nhau trong lúc không may hoạn nạn, là “lá lành đùm lá rách”, “lá rách ít đùm là rách nhiều”… nhưng đã thắp lên ngọn lửa hy vọng vào những điều kỳ diệu trong cuộc sống, để rồi những mảnh đời bất hạnh có thêm nghị lực, vững tin viết tiếp ước mơ.
Về Mộc Châu, say với màu xanh của núi, với hương thơm của rừng, với vị chát ngọt của chè, tôi còn ngây ngất say bởi sự hồn hậu của những người dân nơi đây.Tết cùng uống rượu, cùng chia bánh, chia thịt ngon, cùng say tiếng khèn, cùng trao nhau quả pao trong ngày hội. Ai lên đây những ngày cuối năm hẳn như được đắm mình vào không khí mùa xuân đang về khắp núi rừng và làng bản. Thiên nhiên, lòng người như níu giữ lòng người cùng hòa vào men say của mùa xuân nơi đây. Mùa xuân đang từng bước đến gần. Tôi chợt da diết nhớ Mộc Châu, nhớ từng con phố, dãy núi mờ sương cùng bao gương mặt thân yêu, bao kỷ niệm.Nhớ đất trời Mộc Châu bốn mùa như tấm thổ cẩm cô gái vùng cao tỷ mỷ thêu vào lòng tôi một Mùa Yêu, ánh lên những gam màu huyền ảo, thân thiết đến nao lòng. Chợt nhớ đến những câu chuyện cổ tích ngày xưa, những ông Bụt, bà Tiên với muôn vạn phép màu. Đã từng ước mình được lạc vào xứ sở thần tiên ấy, dù chỉ một lần thôi, nhưng lớn dần lên mới hiểu thực ra những phép màu nhiệm ấy có ở đâu xa, chỉ cần trong trái tim mỗi chúng ta biết yêu thương, vị tha và đồng cảm. Bỗng nghe xuân thì thầm kể câu chuyện về cuộc đời mình và chợt nghe đâu đó tiếng phố gọi mùa, mùa gọi nắng xôn xao…
“Mai về lòng những vấn vương
Mở bàn tay gặp con đường cùng hoa
Chắt chiu một khoảng sân nhà
Để tôi, trời, đất, em, hoa trao tình
Ô kìa!Lan hé nụ xinh
Mộc Châu thơm thoảng lung linh mây trời”
(Trích trong Bài thơ: “Thì thầm với hoa Lan” của Tác giả Trần Vân Hạc)
Tết trung thu đốt nhà đi chơi
Em đốt nhà đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với dầu trong tay
Em đốt hết trong đêm trăng rằm
Nhà to to đến nhà bé bé
Nhà xi măng tới nhà lá chuối
Em đốt nhà này hết đêm nay
Người dân reo đến dập lửa cháy
Người phi dao đến người phi dép
Xuân đến, bao nhiêu hoa lá đua nhau kheo sắc, góp phần làm cho mùa xuân thêm rực rỡ. Cây mai nhà em cũng đã bắt đầu nở rộ. Những bông hoa như những vầng thái dương nhỏ bé thắp sáng cho mùa xuân.
Cây mai này đã gần trăm tuổi, dáng thanh thoát, thuộc loại mai tứ quý nở suốt bốn mùa. Nhìn từ xa, nó trông như một tháp đèn khổng lồ cao trên hai mét. Cả cây đều bị bao phủ bởi màu vàng rực của cánh hoa, điểm thêm màu xanh mơn mởn của những chiếc lá làm nổi bật cả góc sân.
Gốc cây lớp bằng bắp chân của người trai tráng. Dấu vết thời gian in đậm trên thân cây màu nâu, loang lổ vết rêu xanh. Các cành vươn đều, xòe rộng như những cánh tay khẳng khiu cố vương cao để đón ánh mặt trời. Tán tròn tự nhiên xòe rộng ở phần gốc, thu dần thành một điểm ở đỉnh ngọn.
Năm nào cũng vậy, khoảng rằm tháng chạp là ba em và ông ngoại phải bắc ghế, làm việc từ sáng đến chiều để tuốt là cho cây. Lá bị lặt hết, chỉ còn trơ cành trông đến tội nghiệp. Nhưng chỉ gần hai tuần sau, trên các cành cây ấy lại chi chít những nụ hoa xanh mơn mở chỉ vài ngày nữa là nở. Tạo hóa thật kì diệu đã bạn tặng cho họ hàng nhà mai cái sức sống vương lên thần kì ấy. Đến ngày hoa nở, từng cánh hoa tròn trịa, vàng tươi chen chúc nhau khoe sắc, phô ra chiếc nhụy màu cam nhạt. Hàng ngàn bông hoa là hàng ngàn ngọn lử vàng tươi. Hàng ngàn búp nõn là hàng ngàn ánh nến trong xanh. Tất cả đều lấp lánh, lung linh trong nắng. Những chú ong, chú bướm lũ lượt kéo về, nhẹ nhàng đậu trên từng bông hoa để thưởng thức hương vị ngọt ngào của mật. Cánh hoa mỏng mịn, xếp làm ba lớp. Lớp ngài cùng cứng hơn, đỏ tía như ức gà chọi. Chỉ gần tuần sau, cánh hoa đã bắt đầu rụng. Những cánh hoa bị gió cuốn đi chập chờn như những cánh bướm rong chơi. Lúc này lá đã chuyển sang mà sẫm. Một thời gian sau, cây đã bắt đầu kết trái. Trái kết mà xanh đậm như những hạt cườm long lanh đính trên tần tầng áo lá.
Hằng ngày, em đều tưới và chăm sóc cây. Mong cây xanh tốt, năm sau sẽ trổ thật nhiều hoa để chào đón một năm mới sung túc và an lành.
Chúc bạn học tốt và có một cái Tết vui tươi !
Tết đến xuân về,mọi vật như được đánh thức sau một giấc ngủ dài mỉm cười chào đón nàng tiên mùa xuân ấm áp.Ngoài vườn,trăm hoa đua nở,chuẩn bị phô sắc,toả hương mừng xuân mới.Hoà trong khí thế vui tưi ấy,cây mai cũng bừng tỉnh đón chào một năm mới với mọi sự tốt lành.
Sáng sớm,tôi tỉnh dậy bước ra vườn.Bên cạnh những cây hoa hồng kiêu sa,hoa cúc e lệ trong sương sớm thì cây hoa mai cũng thay áo mới để đón mừng xuân.Tôi còn nhớ,khi tôi học lớp bốn,cậu tôi đã tận cho gia đình tôi một chậu mai.Từ khi nhận được cây mai,gia đình tôi yêu quí,chăm sóc nó cẩn thận lắm .Mỗi lần nhớ tới cậu,tôi lại ra vườn tưới cây tỉa cành.Từng ngày,từng ngày,dưới bàn tay chăm sóc của gia đình tôi,cây lớn hẳn,bây giờ nó đã cao đến hai thước .gốc to bàng bắp chân tôi,những cái rễ đâm xuống như muốn tìm nguồn sống trong lòng đất mẹ. Không xanh tươi mảnh dẻ như hoa hồng,thân mai xù xì màu nâu sậm. Mỗi lần chăm sóc mai,sờ vào lớp vỏ xù xì của nó,tôi thấy thương mai biết bao nhiêu. Phải chăng nàng tiên Xuân không ưu ái cho mai nên mới khoác cho nó tấm áo buồn tẻ đến thế! Thế nhưng thân mai uốn lượn thật đẹp, lên cao chia thành nhiều cành nhỏ,những cành nhỏ đó lại chia thành nhiều nhánh mảnh dẻ nhưng những cánh tay giơ lên nhẹ nhàng xoè bàn tẩy đón lộc xuân .Còn nhớ,mới đây thôi,vào những ngày mùa đông giá lạnh,cây mai kiên cường chống chọi với thời tiết khắc nghiệt .Lúc này, mai phủ lên mìnhnhững chiếc lá màu xanh đạm, thon dài, mép có răng cưa .khi mà ttết sắp đến,tôi thường giúp gia đình ngắt lá giúp mai để cởi bỏ những chiếc lá cũ. Và lúc này trông mai thật khẳng khiu, tội nghiệp. Toàn thân nó trơ ra những xương,co ro trong giá lạnh. Thế nhưng, chỉ sau vài ngày,mai đã bắt đầu nhú lên những chiếc nụ xinh xắn, no tròn xanh biếc, đầu nụ cuộn chặt vào nhau.Nhìn những nụ bé xinh, tôi có cảm tưởng như nàng tiên xuân đã nhẹ nhàng êm ái những đặt những hạt ngọc bích lên tô điểm cho mai, chuẩn bị cho một mùa xuân ấm áp, vui tươi.
Thế rôi,ngày tết cũng cận kề .Lúc này những nụ hoa nở xoè những bông hoa năm cánh vàng tươi. Cánh hoa mỏng,mềm mịn như cánh bướm.Những bông hoa kết thành chùm cùng đua nhau khoe sắc trông thật rực rỡ .Lột bỏ tấm áo cũ,mai khoác lên mình tấm áo vàng lộng lẫy.Vào phút giao thừa,mọi người càng yêu mai hơn .Lúc này các loài hoa khác đã nhẹ nhàng lui gót để hoa mai lên ngự trị ở vị trí nữ hoàng của các loài hoa xuân.Cứ thế,mai trở thành người bạn tri âm của loài người vào những dịp tết đến,xuân về.
Những ngày tết ấm áp dần trôi qua .Mai bắt đầu rụng .Những cánh hoa maigiả từ cành rơi vàng cả gốc .Mỗi lần chị gió mỉm cười đi ngang qua,mai lại tươi vui bay lên xoay múa,rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất,kết thúc một vòng đời tô điểm cho mùa xuân .Và lác đác trên cành mai,những đột non nhú lên trông thật đẹp! Những chiếc lộc mai có màu xanh phơn phớt hồng,chứa đầy nhựa sống,mềm mại vẫy trong gió như chào tạm biệt mọi người,như hứa hẹn một cái tết sẽ đến với nhiều niềm vui mới.
Mỗi lần mai nở lại báo hiệu sự viếng thăm của nàng tiên của mùa xuân .Mặc dù mai không ngào ngạt hương thơm,không hiễu hãnh phô sắc bốn mùa,nhưng trong lòng mọi người con đất Việt mãi mãi là một loài hoa thiêng liêng,mang đến cho con người nhiều niềm vui và nhiều điều tốt lành.
Có lẽ những ngày giáp Tết đối với rất nhiều đứa trẻ xóm chợ là những ngày mà chúng tìm thấy niềm vui và sự thích thú. Nhưng những ngày Tết lại là điều mà chúng mong đợi hơn bao giờ hết. Ngày Tết quê em, ngày Tết ở một khu chợ thực sự ý nghĩa và là điều đáng nhớ để bắt đầu một năm mới.
Mùa xuân đến, Tết đã gõ của mọi nhà, niềm vui nhân đôi, hạnh phúc bội phần. Trẻ con chờ mong ngày Tết còn nhiều hơn là người lớn. Người lớn bảo Tết vui vẻ nhưng có nhiều điều phải lo toan hơn, sắm sửa nhiều thứ hơn và tốn nhiều tiền hơn. Nhưng trẻ con không quan tâm điều đó, vì Tết là dip để chúng em có thêm nhiều quần áo mới, được nhận lì xì, quà bánh ăn không hết và không phải học bài. Có lẽ đó là điều đứa trẻ nào cũng thích thú.
Em không biết ngày Tết ở những nơi khác như thế nào nhưng ngày Tết ở quê em luôn tràn đầy tiếng cười và lời chúc phúc cho nhau một năm mới an lành, phát tài phát lộc.
Trên những con đường nhỏ còn bốc mùi sỏi đá, đám cỏ phủ kín lối đã được thôn xóm cắt tỉa rất sạch sẽ. Vì ở xóm em cứ chiều 30 Tết mọi nhà lại rủ nhau đi quét dọn đường làng ngõ xóm để chuẩn bị đón Tết. Ai cũng háo hức và chăm chỉ, không ai tị nạnh ai, mọi người làm việc hăng say, nhiệt tình. Đám con nít tíu ta tíu tít không ngớ, cứ đòi giành phần ba mẹ để làm, nhưng làm được một lúc là chán, là bỏ đó đi chơi. Những lá cờ Tổ quốc được treo cao trên mái ngói đỏ tươi, bay phấp phới giữa bầu trời tạo nên không khí vui tươi, phấn khởi.
Có lẽ mùa xuân khiến cho không khí của mọi nhà trở nên ấm áp và an lành. Mặc dù thời tiết vẫn còn lạnh, sương đầu ngày còn lảng bảng bám kím trên cành cây nhưng nụ cười của mọi người luôn ở trên môi.
Ngày Tết, trẻ con háo hức, lựa chọn quần áo đẹp và mới nhất để mặc, để đi chơi, để chúc thọ ông bà. Đứa trẻ nào cũng kiếm cái áo có túi thật to và rộng để đựng bánh kẹo và tiền lì xì. Đó cũng là điều mà em mong đợi trong suốt những ngày Tết.
Những ngày 30, mồng 1, nhà nào cũng phảng phất khói hương nghi ngút, mùi bánh chưng thơm lừng. Năm nào cũng vậy, mẹ em cứ đến hai ngày đó lại làm thật nhiều món ăn ngon để cúng ông bà, tổ tiên. Mẹ bảo rằng ngày Tết ông bà sẽ về nhà, sẽ cùng ăn bữa cơm với con cháu và hơn hết để sum họp. Mẹ dặn ngày Tết phải ngoan thì người lớn mới lì xì nên trẻ con ngày Tết không có ai quấy rối, nghịch ngợm hết.
Ngày Tết, những chiếc xe ô tô to đùng chở những cành đào từ miền núi về đây. Bà con xóm làng ai cũng nhanh tay chọn cho mình một cành đào có nhiều nụ, màu hồng tươi thắm đặt giữa sân. Vì đào báo hiệu Tết đến xuân về, có đào mới có hương vị Tết.
Đêm giao thừa có lẽ là đêm mà người người nhà nhà xóm chợ quê em chờ đợi nhất. Tiếng pháo hoa nổ vang trời, tiếng reo hò ầm ĩ và lời chúc nhau bình an. Em còn nhớ đêm giao thừa ý nghĩa nhất vào năm ngoái, mấy chị em tranh nhau đi hái lộc ở cây sung đầu làng. Đám trẻ con vặt trụi lá của cây sung ấy, đến sáng hôm sau mới thấy cây đã tả tơi. Vui ơi là vui!
Sáng mùng 1 Tết, mẹ thường bảo mấy chị em ở nhà, không được đến nhà ai, vì ở quê em có tục lệ như vậy. Hôm đó ai cũng dậy thật sớm, dù không phải làm gì hết. Nhưng vì đây là ngày đầu tiên của một năm mới, ai cũng háo hức và hi vọng những điều tốt đẹp sẽ đến.
Những mâm cơm ngày Tết rất đông vui và ý nghĩa, mọi người vui vẻ và đầm ấm bên nhau, kể cho nhau nghe dự định cho năm mới, còn trẻ con thì chỉ lo người lớn quên lì xì.
Tết ở quê em kéo dài đến tận mùng 10, vì mọi người bảo hết bánh kẹo mới hết Tết. Nhà nào cũng gói bánh chưng rất nhiều nên ăn không hết.
Tết ở quê em thực sự là những ngày ý nghĩa và vui vẻ nhất trong năm. Em mong sao Tết năm nào quê em cũng tràn đầy ấm áp, tiếng cười như thế.
Bài làm
Đất nước ta xanh muôn ngàn cây lá khác nhau, cây nào cũng đẹp, cây nào cũng quí, nhưng em thích nhất là cây mai vàng đang trổ hoa trong ngày Tết.
Lá mai nhọn, hao hao giống lá chè xanh. Trời cuối đông, lá mai vàng úa rồi lác đác rụng. Mỗi chiếc lá có một tâm tình riêng, một cảm giác riêng. Có chiếc lá thản nhiên rụng xuống đất cho xong chuyện, không do dự vẩn vơ. Có chiếc lá ngần ngại, rụt rè, lưu luyến khi phải xa cành, phải đợi người trồng mai tận tay tỉa chúng. Trước khi đón Tết, cây mai vàng chỉ còn lại những cành khẳng khiu, trụi lá. Duy có cái gốc là trông vững chãi. Tuy vậy, mai vàng vẫn có dáng chiều quằn, chiều lượn, uyển chuyển lắm. Nhìn cây em tưởng rằng cây không còn sức sống nhưng em đâu nghĩ được rằng đó là sự hi sinh cao cả. Những chiếc lá già đã nhường chỗ cho lá non đang lặng lẽ ươm mầm, tiếp tục vươn lên để làm đẹp cho đời.
Ngày Tết đến, cùng với cảnh vật giao mùa, cây mai vàng nở rộ, lung linh những chùm hoa tươi thắm. Hoa mai cũng có năm cánh như hoa đào nhưng cánh hoa mai to hơn cánh hoa đào một chút. Màu hoa vàng tươi ấm áp. Cây mai vàng làm đẹp cho sân nhà, đậm đà hương vị của ngày Tết. Những câu đối đỏ, những lời chúc mừng năm mới trong những cánh thiệp nhỏ treo trên cành mai thì ý nghĩa biết nhường nào.
Nắng xuân ấm nồng rải nhẹ trên cành cây, kẽ lá. Cây mai vàng lại càng đẹp hơn. Mai trông thanh cao, duyên dáng như người. Những chú ong rù rì đôi cánh đi tìm mật. Thấp thoáng vài chị bướm trắng, bướm nâu rập rờn trong vòm lá xanh non. Chim chóc cũng vui mừng trước sắc xuân, dường như chúng cũng ngợp mắt trước màu vàng trù phú của cây mai ngày Tết.
Mai vàng thật đẹp, thật quí. Cây mai có mặt từ miền quê yên ả cho đến thành phố lộng lẫy các loại hoa. Mai ung dung đứng trước nhà, đứng trước những cổng chào thắng lợi. Mai được đặt trong phòng khách, mai vui cùng con người đón Tết, đón xuân sang. Mai đem đến niềm vui và hạnh phúc cho con người, mai đem đến những buổi chiều vàng ấm áp:
Em về tựa mai về Rừng non xanh lộc biếc.
Hình ảnh cây mai ngày Tết đã làm cho tâm hồn em thêm phong phú. Em cảm thấy yêu mái ấm gia đình, nhớ ơn tổ tiên, gần gũi với họ hàng, bè bạn. Mỗi mùa hoa mai nở em lại tự nhủ rằng mình đã lớn, phải nhận lấy phần nhiệm vụ của mình đang chờ ở phía trước. Năm mới thêm tuổi mới, em phải có thành tích mới trong học tập và trong cuộc sống hằng ngày.
Bài làm
Thế là chỉ còn hơn 20 ngày nữa là đến tết rồi, các cụ vẫn có câu tết đến xuân về, khắp nơi nơi trên mọi nẻo đường mọi người giường nhu tập nập hối hả chuẩn bị cho cái tết.
Không biết từ bao giờ trước sân nhà em bố đã trồng một cây mai. Cao khoảng từ 1 đến 2 mét. Gỗ cây to bằng bắp tay em, nó có màu nâu sậm. Thân cây được chia làm nhiều nhánh, mỗi nhánh tỏa ra nhiều cành, các cành trông rất nhỏ nhắn uốn lượn đan vào nhau tạo thành một hình dáng thanh tao đầy dang trọng và quí phái. Lá của cây mai thon dài trông giống như lá trúc hay lá trà nhưng ngắn hơn bán ở ngoài chợ.Mép của nó có răn cưa. Lúc lá non có màu xanh tươi phơn phớt hồng, càng về sau lá càng dày và đậm hơn.Hằng năm cứ trước tết nữa tháng em cùng bố vặt hết là đi.Lúc ấy trông cây mai thật khẳng khiu còn lại toàn thân với cành.Chỉ vài hôm sau, giữa những tán cây, những nụ hoa no tròn đã ẩn trong chiếc đài màu xanh ngọc bích Ngày tết đến, cùng với cảnh giao mùa, cây mai vàng nở rộ, lung linh những chùm hoa tươi thắm. Hoa mai cũng năm cánh như hoa đào nhưng cánh hoa mai to hơn cánh hoa đào một chút. Màu hoa vàng tươi, ấp áp. Cây mai vàng làm đẹp cho sân nhà, đậm đà hương vị của ngày tết. Những câu đối đỏ, những lời chúc mừng năm mới trong những cánh thiệp nhỏ treo trên cành mai thì ý nghĩa biết nhường nào. Nắng xuân ấm nồng, rải nhẹ lên cành cây kẽ lá. Cây mai vàng lại càng đẹp hơn. Mai trông thanh cao, duyên dáng hơn người. những chú ong rù rì đôi cánh đi tìm mật.Thấp thoáng vài chị bướm trắng, bướm nâu rập rờn trong vòm lá xanh non. Chim chóc cũng vui mừng trước sắc xuân, dường như chúng cũng ngợp mắt trước màu vàng trù phú của cây mai ngày tết. Mai vàng thật đẹp, thật quí. Cây mai có mặt từ miền quê yên ả cho đến thành phố lộng lẫy các loại hoa. Mai ung dung đứng trước nhà, chắc nó rất hãnh diện về mình.Cây mai được ông tôi đặt ngay phòng khách, mai vui cung con người đón tết, đón xuân sang. Mỗi khi thấy mai nở, thì tôi lại nhớ đến tết.
Những hình ảnh, ki ức của ngày tết đã làm cho tâm hồn tôi thêm phong phú. Bây giờ tôi nhớ lại những kỉ niệm lúc nhỏ thì tôi lại muốn xuân đến mãi, đến mãi.
Từ nhiều đời nay, lì xì là một trong những tục lệ tốt đẹp không thể thiếu của dân tộc Việt Nam mỗi khi Tết đến xuân về. Không ai biết phong tục này có từ bao giờ, chỉ biết là rất lâu rồi, lì xì ngày Tết đã trở thành thông lệ mỗi dịp đầu năm mới và là nét văn hóa độc đáo, là bản sắc truyền thống của người Việt.
Có nhiều ý kiến cho rằng, phong tục lì xì ngày Tết cổ truyền của Việt Nam bắt nguồn từ Trung Quốc. Theo Nhà nghiên cứu Văn hóa Dân gian Nguyễn Hùng Vĩ (giảng viên Văn học Dân gian trường ĐH KHXH&NV Hà Nội) cho biết: “Lì xì” có nguồn gốc từ tiếng Trung Quốc, phát âm theo âm Hán Việt là “Lợi thị” (lãi chợ) mà người Việt Nam đọc chệch ra thành lì xì. Lì xì còn được gọi bằng những tên khác là mở hàng hay tiền phát vốn với kỳ vọng buôn bán có lãi và hiện nay được dùng chung là từ mừng tuổi. Dù được gọi với tên gọi nào thì lì xì cũng mang nghĩa là tiền hên, tiền may mắn, điều lành, điều tốt. Tặng lì xì là tặng món tiền thể hiện điều lành và may mắn cho đứa trẻ”.
Bắt đầu từ thời khắc giao thừa chính thức bước sang năm mới đến khi hết Tết, những người lớn tuổi trong gia đình sẽ phát lì xì mừng tuổi cho con cháu để lấy may, kèm theo là lời chúc làm ăn phát đạt, tấn tới, học hành giỏi giang, ngoan ngoãn… Còn con cháu cũng biếu ông bà, cha mẹ những phong lì xì đỏ thắm để chúc sức khỏe và trường thọ.
Người Việt quan niệm rộng rãi trong làm ăn thì sẽ được nhiều phúc lộc, nên vào ngày đầu năm, người ta phát lì xì cho trẻ em để trong năm làm ăn, buôn bán có lãi. Cho đi hay nhận lại được càng nhiều bao lì xì thì càng tốt, vì đó là biểu hiện của “phát tài phát lộc”. Bởi thế, tục lì xì ngày Tết đã được gìn giữ và lưu truyền đến ngày nay.Tục mừng tuổi, lì xì đầu năm là nét đẹp văn hóa, mang ý nghĩa của lời chúc may mắn, sức khỏe và sung túc. Tùy theo mỗi nhà, số tiền mừng tuổi được chuẩn bị sẵn trong mỗi phong bao lì xì là khác nhau, có thể là tiền lẻ hoặc tiền chẵn. Và ý nghĩa cũng không nằm ở số tiền nhiều hay ít tiền mà tục lì xì tượng trưng cho tài lộc đầu năm.
Người Việt không trực tiếp đưa tiền mừng tuổi cho nhau mà xếp tiền gọn gàng, kín đáo trong những phong bao lì xì đỏ thắm (màu sắc tượng trưng cho sự may mắn) và còn thơm mùi giấy mới. Việc làm này cũng thể hiện sự ý nhị trong văn hóa giao tiếp, ứng xử của người Việt khi không muốn người nhận được lì xì so bì về sự ít nhiều của số tiền tượng trưng mà dẫn đến những điều không vui trong ngày Tết. Bởi theo niềm tin của người Việt cũng như người dân ở các nước châu Á, đầu năm như thế nào thì cả năm sẽ như vậy, nên họ sẽ làm tất cả mọi điều có thể để tránh xui xẻo và những gì không mong muốn.
Truyền thuyết về tục lì xì ngày Tết của Trung Quốc kể rằng, xưa kia, mỗi khi đến đêm giao thừa con yêu quái tên Tụy lại xuất hiện và trêu ghẹo trẻ nhỏ bằng cách xoa đầu khiến chúng giật mình và khóc thét lên khi đang ngủ. Hôm sau trẻ sẽ đau đầu, sốt cao, bởi vậy các bậc cha mẹ phải thức suốt đêm để canh phòng.
Năm đó có một cặp vợ chồng hiếm muộn, ngoài 50 mới sinh được mụn con trai. Tết đến, có 8 vị tiên đi ngang qua nhà, biết trước cậu bé này sẽ bị yêu quái quấy nhiễu nên đã hóa thành 8 đồng tiền, ngày đêm ở cạnh bảo vệ cậu bé. Khi chú bé đã ngủ say, cha mẹ liền đem gói 8 đồng tiền vào một tờ giấy đỏ, đặt lên gối của con rồi mới đi ngủ. Giao thừa, yêu quái đến, vừa giơ tay để xoa đầu đứa bé thì những tia vàng sáng chói ánh lên từ chiếc gối khiến nó giật mình kinh hãi và bỏ chạy. Quá đỗi vui mừng tìm được cách ứng phó với con yêu quái, hai vợ chồng thuật lại đầu đuôi câu chuyện cho mọi người trong làng. Từ đó cứ đến Tết, người dân lại bỏ tiền xu vào phong bì đỏ đưa cho trẻ em cầm bên mình để xua đuổi yêu ma, những điều xấu xa, để trẻ lớn lên khỏe mạnh, an lành.
Các học giả cũng không xác định được phong tục lì xì ngày Tết được lưu truyền vào nước ta từ khi nào, chỉ biết cứ gần Tết, người người nhà nhà lại tất bật chuẩn bị những phong bao lì xì đỏ thắm, được trang trí với những ánh vàng kim để mừng tuổi cho mọi người trong dịp đầu năm mới.
Cùng với cây quất, cành đào, hộp mứt Tết và cặp bánh trưng, nếu thiếu tục lì xì, hẳn là ngày Tết vẫn chưa thật trọn vẹn. Bởi Tết với người Việt không chỉ là dịp nghỉ ngơi đón năm mới mà còn là những ước vọng và sự san sẻ hạnh phúc, cùng chúc nhau và hướng về tương lai tươi đẹp. Và để chuyển tải những ước vọng trong khoảnh khắc xuân sang Tết đến, để chào đón luồng sinh khí mới mà đất trời ban tặng, cùng là lấy may dịp đầu năm, ngoài những câu chúc ấm áp thân tình, người Việt còn trao nhau phong bao lì xì ngày Tết.
Mùa xuân về ngập tràn sắc mai vàng thanh nhã, sắc cúc vàng rực rỡ, hay sắc ly kiêu hãnh.... Nhưng đặc trưng nhất của ngày Tết miền Bắc là sắc đào đỏ với nhiều niềm may mắn...kèm những lời chúc tết cực kỳ ý nghĩa trong dịp tết nguyên đán.
Mỗi dịp Tết đến xuân về, trong gia đình tôi lại có một cây đào. Được cắt tỉa gọn gàng nên cây đào có hình chóp trông như một cái nón rất đẹp mắt. Đào được trồng trong một cái chậu cành rất to và trang trí nhiều hoa văn. Vẻ đẹp của cây đào như được tôn thêm nhờ vẻ đẹp của cái chậu cảnh ấy. Cây đào cao ngang đầu tôi nên thỉnh thoảng đứng gần, tôi thủ thỉ bên tai đào như hai người bạn. Thân cây nhỏ nhưng cứng cáp, mặc một cái áo gilê màu nâu sậm. Từ thân ấy đâm ra không biết bao nhiêu cánh tay tí hon. Những cành nhỏ vươn ra như khoe những nụ đào chúm chím, còn đang e ấp. Từng ngày trôi qua, những nụ hoa ấy cũng khẽ cựa mình khoe sắc thắm, khoe những cánh hoa màu hồng mềm mại, mỏng manh. Khi những cánh hoa xoè rộng, nhị vàng bên trong hé mình nhìn ngắm bên ngoài. Xen lẫn với nụ hoa là những mầm xanh nhú lộc nhưng có khi đã bật mình thành những chiếc lá xanh. Để thêm phân hấp dẫn, bố con tôi còn quàng lên mình cây đào những chòm đèn xanh đỏ nhấp nháy. Buổi tối, khi bật đèn nhìn cây đào càng thêm phần rực rỡ, kiêu sa.....
Cây đào dường như trở thành tâm điểm của sư chú ý. Cả gia đình tôi ai cũng thích cây đào. Không chỉ vì nó mang đến không khí ngày Tết mà còn là nhịp cầu nối mọi người gần nhau hơn. Thỉnh thoảng, cả gia đình tôi lại quây quần bên nhau ngắm hoa đào và thưởng thức những ngụm trà ấm nóng. Đó là khoảnh khắc đặc biệt quí giá với gia đình tôi.
Tết đến xuân về, muôn hoa khoe sắc. Nhưng như đã trở thành truyền thống, hoa đào là biểu tượng mùa xuân miền Bắc và của cả nước ta. Nhìn hoa đào, ta biết mùa xuân đã đến. Những đứa con xa nhà lại chuẩn bị trở về với gia đình thân yêu.
Vui vẻ đến từ cuộc sống của chính bạn tạo ra,những thứ sảy ra xung quanh bạn đều diễn ra với hai mặt trái và phải của nó.Nếu bạn chấp nhận nó thì bạn sẽ cảm thấy bình yên và thư thái,đó cũng là một sự vui vẻ.Nếu bạn vẫn cố chấp và muốn sửa nó thì tôi khuyên bạn hãy nhanh kết thúc nó đi vì nếu bạn để lâu dài,mọi thứ sẽ trở nên tăm tối hơn đó.
Dang hoi muon xiu.
Chúc mừng năm mới
Ai muốn tôi chuyển xu giớ tay lên
ok
Yippy
Có ai thuê ăn hộ ko?
Đến tết rồi mà ko có tiền
Ok pro
Ok pro ai hỏi pro đây!💢💢
-_-
ai bro m? Tao girl.