Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Theo em, "bài hát" ấy chỉ cất lên một lần mà "vang mãi với đời người" vì đó là bài hát của chiến thắng, bài hát mà chỉ trong một khoảnh khắc duy nhất đó sau bao nhiêu năm chịu sự áp bức, đô hộ mà được cất lên không gì có thể sánh bằng.
Dưới đây là đoạn văn ngắn kể về một người họ hàng lớn tuổi của em:
Ông của em tên là Tân, năm nay ông đã ngoài sáu mươi. Trước đây, ông là thầy giáo. Hiện nay, ông đã nghỉ hưu. Hằng ngày, ngoài việc đưa đón em đi học, ông dạy em làm toán, viết chính tả. Ông còn dạy em hát, múa. Những ngày nghỉ cuối tuần, ông cùng em ra vườn chăm sóc cây. Em rất yêu quý ông.
Con cần/nên biết rằng cuộc đời này còn nhiều người thiệt thòi lắm .
THAM KHẢO!
Tôi đã có một quyết định thật đúng lúc. Quyết định ấy đã làm cho tâm hồn tôi trở nên nhẹ nhõm và thanh thản hẳn lên. Đó chính là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Chuyện là thế này…
Vào một lần ở khoá học tâm lí học, giáo sư ra một đề bài như sau “Trong một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình quan tâm và nói lời yêu họ, trước đây hoặc lâu rồi anh chị đã không nói chuyện với họ”. Mọi người đều không làm được, chủ yếu là đàn ông trên 30 tuổi. Cuối cùng, tôi đã tìm được câu chuyện dành cho mình.
“Cách đây 5 năm, giữa tôi và bố tôi có xích mích sâu sắc, từ đó đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tôi tránh mặt bố mọi lúc. Trừ những buổi họp một gia đình. Nhưng cũng không giải quyết được vấn đề của 5 năm trước. Vì vậy tôi cố thuyết phục bản thân để đi gặp bố và xin lỗi ông. Suốt đêm hôm đó tôi thức trắng cả đêm. Ngày hôm sau, tôi đến nhà bố mẹ và bấm chuông. Tôi chỉ sợ không phải là bố tôi mở cửa thì tôi sẽ hỏng hết kế hoạch của tôi. May thay, đó chính là bố mở cửa, Khi cánh cửa mỏ ra, tôi liền nói với bố tôi : “Con sẽ không làm bố mất thòi gian đâu, con chỉ muốn nói với bố rằng con xin lỗi và con rất yêu bố”. Gương mặt của bố tôi liền dãn ra, không còn những nếp nhăn, ông dường như trẻ lại, liền ôm chầm lấy tôi : “Bố xin lỗi và bố cũng rất yêu con”. Cuối cùng, vấn đề của 5 năm trước đã được giải quyết. Vài ngày sau, bố tôi lên cơn đau tim, phải nằm viện khá lâu. Nếu tôi không bộc lộ với bố tôi ngay thì tôi sẽ không bao giờ có cơ hội nữa”.
Tôi đã có một quyết định thật đúng lúc.quyết định ấy đã làm cho tâm hồn tôi trở nên nhẹ nhõm và thanh thản hẳn lên.đó chính là thời khắc quý báu nhất trong cuộc đời tôi.Chuyện là thế này...Ngày ấy tôi mới học lớp 1,là con gái nhưng tôi nghịch lắm,nghịch như con trai ai cũng nói vậy.Một hôm bọn con gái lớp tôi rủ tôi đi học nhóm nhưng tôi nào có thích,tôi nói dối bố mẹ để đi chơi đánh bài ăn tiền cùng lũ con trai,bố tôi ở nhà biết chuyện,nhưng bố không nói ra mà để tôi tự nhận lỗi,sau ba ngày suy nghĩ cuối cùng tôi cũng nói ra,bố tôi rất buồn nhưng vẫn tha lỗi cho tôi,đến giờ tôi vẫn cảm thấy rất áy náy với bố.
Câu chuyện Những bức chân dung đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc về lòng nhân ái và cách nhìn nhận giá trị con người. Qua hình ảnh người họa sĩ già âm thầm vẽ chân dung cho những đứa trẻ khuyết tật, tác giả đã cho thấy rằng mỗi con người đều xứng đáng được yêu thương, trân trọng và ghi nhận vẻ đẹp riêng của mình. Những bức tranh ấy không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là sự sẻ chia, là cây cầu kết nối những tâm hồn bị tổn thương với thế giới xung quanh. Em cảm động trước tấm lòng của người họa sĩ – một con người thầm lặng nhưng đầy tình thương. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng, đôi khi một hành động nhỏ, một cái nhìn bao dung cũng đủ để làm ấm lòng người khác và tạo nên những điều kỳ diệu trong cuộc sống.
tick cho mik nha
Bài làm
Có một câu nói rất hay rằng: "Ơn thầy như biển rộng, nghĩa mẹ như núi cao." Thầy cô là người dẫn đường, chỉ bảo chúng ta từng bước trên con đường học tập. Khi đọc câu chuyện "Những bức chân dung", em cảm nhận được tình cảm chân thành, sâu sắc giữa thầy và trò, khiến lòng em rất xúc động.Trong câu chuyện, dù đã lớn và mỗi người có cuộc sống riêng, các học sinh cũ vẫn nhớ đến thầy giáo ngày xưa. Họ dành tặng thầy món quà thật đặc biệt – những bức chân dung được vẽ bằng tất cả tình cảm biết ơn. Em cảm thấy rất thương thầy – người đã dành cả đời mình để dạy dỗ, chăm sóc các học trò. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn trân trọng và biết ơn những người thầy cô đã dạy mình, bởi công ơn của thầy cô thật sự rất lớn lao. Em mong rằng sau này mình cũng sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của thầy cô và học thật tốt để không phụ lòng họ.
Nếu cs ý gì bị sai sót mong bn góp ý ah !
💖 Đề bài:
Nêu cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”
Bài làm:
Mở bài:
Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, em cảm thấy trái tim mình như được chạm vào bằng những gam màu của yêu thương và lòng nhân ái. Câu chuyện giản dị mà sâu sắc, để lại trong em nhiều suy nghĩ đẹp về cách nhìn người và trân trọng cuộc sống.
Thân bài:
Nhân vật chính trong truyện là một cậu bé hồn nhiên, trong sáng. Cậu không vẽ những bức tranh thật hoàn hảo, nhưng trong từng nét vẽ ấy, em cảm nhận được tấm lòng ấm áp và chân thành. Cậu bé nhìn thấy ở mỗi người một vẻ đẹp riêng, một điều tốt đáng được trân trọng. Dù ai có khuyết điểm, cậu vẫn chọn cách nhìn bằng ánh mắt bao dung và trái tim yêu thương. Chính điều đó khiến những bức chân dung trở nên sống động và cảm động đến lạ kỳ.
Nhìn vào câu chuyện, em học được rằng: trong cuộc sống, không ai hoàn hảo cả. Nhưng nếu ta biết nhìn nhau bằng tình thương và sự cảm thông, ta sẽ thấy xung quanh mình toàn là những điều tốt đẹp.
Kết bài:
“Những bức chân dung” không chỉ là một câu chuyện về hội họa, mà còn là bức tranh về tâm hồn con người. Em yêu câu chuyện ấy vì nó dạy em biết tin tưởng, biết yêu thương và biết nhìn thế giới bằng đôi mắt hiền hòa. Từ nay, em muốn mình cũng vẽ nên những “bức chân dung” của cuộc sống – bằng những hành động tử tế và trái tim chân thành. 🌈
Câu chuyện *Những bức chân dung* đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em cảm thấy rất xúc động trước tấm lòng nhân hậu, yêu thương con người của người họa sĩ già. Dù sống trong hoàn cảnh nghèo khó, ông vẫn âm thầm vẽ chân dung những người dân lao động bình thường và tặng họ như một món quà vô giá. Những bức tranh không chỉ ghi lại hình ảnh bên ngoài, mà còn thể hiện tâm hồn, vẻ đẹp chân thật của mỗi con người. Qua đó, em cảm nhận được sự trân trọng của ông đối với cuộc sống và con người xung quanh. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng nghệ thuật không chỉ là cái đẹp, mà còn là cầu nối yêu thương, là cách để con người hiểu và gần nhau hơn. Em rất khâm phục tấm lòng cao cả và nhân văn của người họa sĩ trong truyện, và thầm mong mình cũng có thể sống tử tế, yêu thương và sẻ chia như ông.
Bài viết: Cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”
Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, lòng em như được sưởi ấm bởi ánh sáng của tình yêu thương. Cậu bé trong truyện không chỉ vẽ bằng màu sắc, mà còn vẽ bằng cả trái tim. Mỗi bức chân dung là một thông điệp đẹp về lòng tin và sự trân trọng giữa con người với nhau. Cậu không nhìn thấy khuyết điểm, mà chỉ nhìn thấy điều tốt lành ẩn sâu trong mỗi người. Chính điều đó khiến em hiểu rằng: khi ta biết nhìn đời bằng ánh mắt nhân ái, thế giới xung quanh sẽ trở nên rực rỡ hơn biết bao. Câu chuyện giúp em học được cách yêu thương, biết cảm thông và lan tỏa niềm tin vào điều thiện trong cuộc sống.


Câu này nghe buồn mà thấm thật…
“Anh em một thời, người dưng một đời” thường dùng để nói về những mối quan hệ từng rất thân thiết – có thể là bạn bè, anh em kết nghĩa, người yêu cũ – nhưng vì thời gian, hiểu lầm hoặc hoàn cảnh mà dần xa cách. Từ chỗ từng chia sẻ mọi chuyện, từng xem nhau như gia đình, cuối cùng lại trở thành người xa lạ.
Nó gợi cảm giác tiếc nuối: đã từng quan trọng với nhau như thế, mà sau này gặp lại cũng chỉ như người không quen.
Bạn đang nhớ về ai đó à?
@Nguyễn Hoàng Kiều Anh anh em của mình chẳng hiểu tại sao mà tự nhiên bảo mình là suốt ngày cắt xít cắt xít mặc dù mình chưa làm gì cả, thế là hai đứa cắt xít luôn..