K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 5 2018

mk nè bn

22 tháng 5 2018

I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Xin chào thầy cô và các bạn, mình là [Tên của bạn] và hôm nay mình rất vui được chia sẻ với mọi người về một cuốn sách đặc biệt mà mình đã đọc.Có lẽ, khi nhắc đến lịch sử, nhiều người sẽ nghĩ đến những trang sách khô khan, những con số, sự kiện dày đặc. Nhưng hôm nay, mình muốn giới thiệu một cách tiếp cận khác: đó là lịch sử được kể lại qua những câu chuyện sinh...
Đọc tiếp

Xin chào thầy cô và các bạn, mình là [Tên của bạn] và hôm nay mình rất vui được chia sẻ với mọi người về một cuốn sách đặc biệt mà mình đã đọc.

Có lẽ, khi nhắc đến lịch sử, nhiều người sẽ nghĩ đến những trang sách khô khan, những con số, sự kiện dày đặc. Nhưng hôm nay, mình muốn giới thiệu một cách tiếp cận khác: đó là lịch sử được kể lại qua những câu chuyện sinh động, hấp dẫn. Và cuốn sách mình muốn nói đến chính là [Tên cuốn truyện lịch sử] của tác giả [Tên tác giả].



Giới thiệu về cuốn truyện


[Tên cuốn truyện lịch sử] là một tác phẩm được xuất bản vào năm [Năm xuất bản]. Cuốn sách lấy bối cảnh [Thời đại lịch sử hoặc sự kiện lịch sử chính trong truyện, ví dụ: triều đại nhà Trần, cuộc khởi nghĩa Lam Sơn...]. Tác giả đã tái hiện lại những trang sử hào hùng của dân tộc một cách chân thực nhưng không kém phần lãng mạn.


Nội dung chính của cuốn truyện


Nội dung cuốn sách xoay quanh cuộc đời và những sự kiện quan trọng của [Tên nhân vật chính hoặc các nhân vật chính trong truyện]. Từ một người [Nêu đặc điểm ban đầu của nhân vật], họ đã trở thành [Nêu sự thay đổi hoặc vai trò sau này của nhân vật]. Xen kẽ vào đó là những câu chuyện về tình bạn, tình yêu, lòng trung thành và cả sự phản bội, đã làm nổi bật lên những giá trị tinh thần cao đẹp của con người Việt Nam.

Mình đặc biệt ấn tượng với đoạn [Kể một chi tiết hoặc sự kiện cụ thể trong truyện mà bạn yêu thích, ví dụ: trận đánh Bạch Đằng, cuộc gặp gỡ giữa nhân vật A và B...]. Chi tiết này không chỉ miêu tả sự kiện lịch sử mà còn lột tả được [Nêu cảm nhận của bạn về chi tiết đó, ví dụ: sự dũng cảm, mưu trí của nhân vật, tình cảm sâu sắc...].


Đặc sắc về nghệ thuật


Về mặt nghệ thuật, [Tên cuốn truyện lịch sử] đã gây ấn tượng mạnh với mình bởi [Một đặc điểm nổi bật, ví dụ: lối viết lôi cuốn, ngôn từ trau chuốt...]. Tác giả [Tên tác giả] đã sử dụng [Một biện pháp nghệ thuật cụ thể, ví dụ: miêu tả tâm lý nhân vật một cách tinh tế, xây dựng đối thoại sống động...] để thổi hồn vào từng nhân vật. Cách xây dựng tình tiết hợp lý, đan xen giữa lịch sử và hư cấu đã tạo nên một câu chuyện vừa hấp dẫn, vừa mang tính giáo dục sâu sắc.


Suy nghĩ của em về cuốn truyện


Sau khi đọc xong cuốn truyện này, mình nhận ra rằng lịch sử không chỉ là những gì đã qua, mà còn là nguồn cảm hứng bất tận cho hiện tại và tương lai. Cuốn sách không chỉ giúp mình hiểu thêm về một giai đoạn lịch sử mà còn truyền cho mình niềm tự hào dân tộc, sự trân trọng đối với những hy sinh của thế hệ đi trước.

Điều đọng lại trong mình nhất chính là [Nêu một bài học hoặc thông điệp mà bạn tâm đắc nhất, ví dụ: tinh thần yêu nước, lòng nhân ái, sự đoàn kết...].


Cảm ơn thầy cô và các bạn đã dành thời gian lắng nghe. Rất mong nhận được những góp ý từ mọi người để bài nói của mình được hoàn thiện hơn.

0
1 tháng 11 2016

1.

Nhắc đến nhà văn Ngô Tất Tố (1893 – 1954) là ta nhớ đến tiểu thuyết Tát đèn, là ta nghĩ đến thân phận chị Dậu. Đó là một người phụ nữ nông dân nghèo khổ, cần cù lao động, giàu tình thương chồng, thương con, dũng cảm chống lại bọn cường hào. Nhà văn Ngô Tất Tố đã xây dựng nhân vật chị Dậu tiêu biểu cho cảnh ngộ khốn khổ và phẩm chất tốt đẹp của người đàn bà quê trước năm 1945.

Cảnh Tức nước vỡ bờ trong Tắt đèn đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về nhân vật Dậu.

Hoàn cảnh của chị Dậu thật đáng thương. Chị phải bán gánh khoai, bán ổ chó và đứt ruột bán đứa con gái lên bảy tuổi cho vợ chồng Nghị Quế, mới đủ nộp suất sưu cho chồng. Nhưng anh Dậu vẫn bị trói ở sân đình, vì còn thiếu một suất sưu nữa. Chú Hợi là em ruột anh Dậu, chết từ năm ngoái nhưng chết cũng không trốn được sưu nhà nước nên gia đình anh Dậu phải nộp suất sưu ấy.

Anh Dậu đang ốm nặng, bị trói suốt ngày đêm, anh ngất xỉu đi như chết. Bọn cường hào cho tay chân vác anh Dậu rũ rượi như cái xác đem đến trả cho chị Dậu. Đau khổ, tai họa chồng chất đè nặng lên tâm hồn người đàn bà tội nghiệp.

Chị Dậu là một người vợ, một người mẹ giàu tình thương.

Trong cơn nguy kịch, chị Dậu tìm mọi cách cứu chồng. Tiếng trống, tiếng tù và đã nổi lên. Chị Dậu cất tiếng khẩn khoản, thiết tha mời chồng: thầy em hãy cố ngồi dậy húp ít cháo cho đỡ xót ruột. Lời người đàn bà nhà quê mời chồng ăn cháo lúc hoạn nạn, chứa đựng biết bao tình thương yêu, an ủi vỗ về. Cái cử chỉ của chị Dậu bế cái Tỉu rồi xuống cạnh chồng cố ý chờ xem chồng chị ăn có ngon miệng hay không đã biểu lộ sự săn sóc và yêu thương của người vợ đối với người chồng đang đau ốm, tính mạng đang bị bọn cường hào đe doạ!

Chị Dậu là một người phụ nữ cứng cỏi đã dũng cảm chống lại bọn cường hào để bảo vệ chồng. Bọn cai lệ và tên hầu cận lý trưởng, lũ đầu trâu mặt ngựa với tay thước, roi song, dây thừng lại sầm sập xông vào nhà chị Dậu thét trói kẻ thiếu sưu. Anh Dậu vừa run rẩy kề miệng bát cháo, nghe tiếng thét của tên cai lệ, anh đã lăn dùng xuống phản! Tên cai lệ chửi bới một cách dã man. Hắn gọi anh Dậu là thằng kia hắn trợn ngược hai mắt quát chị Dậu: Mày định nói cho cha mày nghe đấy à? Sưu của nhà nước mà dám mờ mồm xin khất. Chị Dậu đã hạ mình van xin, lúc thì run run xin khất, lúc thì thiết tha xin ông trông lại. Tên cai lệ mỗi lúc lại lồng lên: Đùng đùng, (…) giật phắt cái thừng trong tay anh hầu cận lý trưởng, hắn chạy sầm sập đến chỗ anh Dậu để bắt trói điệu ra đình. Chị Dậu van hắn tha cho… thì hắn bịch luôn vào ngực chị Dậu mấy bịch, tát đánh bốp vào mặt chị, rồi nhảy vào cạnh anh Dậu. Một ngày lạ thổi sai nha – lầm cho khốc hại chẳng qua vì tiền (Nguyễn Du). Để tróc sưu mà tên cai lệ, "kẻ hút nhiều xái cũ” đã hành động một cách vô cùng dã man. Mọi sự nhẫn nhục đều có giới hạn, hơn nữa, để bảo vệ tính mạng của chồng, bảo vệ nhân phẩm của bản thân, chị Dậu đã kiên quyết chống cự: chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ. Không thể lùi bước, chị Dâu đã nghiến hai hàm răng thách thức:
Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!

Tư thế của chị Dậu có một bước nhảy vọt. Từ chỗ nhún mình tự gọi là cháu, gọi tên cai lệ bằng ông y sau đó là mày. Chị đã vỗ mặt hạ uy thế và hạ nhục chúng! Hai kẻ đốc sưu định trói kẻ thiếu sưu nhưng chúng đã bị người đàn bà lực điền trừng trị. Tên cai lệ bị chị Dậu túm lấy cổ y ấn dúi ra cửa, ngã chỏng queo trên mặt đất ! Tên hầu cận lý trưởng bị chị Dậu túm tóc lẳng cho một cái, ngã nhào ra thềm. Với chị Dậu, nhà tù của thực dân cũng chẳng có thể làm cho chị run sợ. Trước sự can ngăn của chồng, chị Dậu vẫn chưa nguôi giận:

Thà ngồi tù. Để cho chúng nó làm tình làm tội mãi thế, tôi không chịu được…

Con giun xéo mãi cũng quằn, chị Dậu cũng vậy, bị áp bức dã man, tính mạng bị đe dọa, chị đã vùng lên đánh trả một cách dũng cảm. Nhà văn Nguyễn Tuân đã có một nhận xét rất thú vị: Trên cái tối giời tối đất của đồng lúa ngày xưa hiện lên một cái chân dung lạc quan của chị Dậu (…). Bản chất của nhân vật chị Dậu rất khỏe, cứ thấy lăn xả vào bóng tối mà phá ra… Ngô Tất Tố rất hả hê khi tả cảnh chị Dậu cho tên cai lệ và tên hầu cận một bài học đích dáng. Ông đã chỉ ra một quy luật tất yếu trong xã hội: Có áp bức có đấu tranh Ị

Cảnh Tức nước vỡ bờ rất sống động và giàu tính hiện thực.

Đoạn văn như một màn bi hài kịch, xung đột diễn ra căng thẳng đầy kịch tính. Hình ảnh chị Dậu được miêu tả rất chân thực. Chị giàu lòng thương chồng, vừa rất ngang tàng, cứng cỏi.

Chị hạ nhục tên cai lệ là mày, tự xứng là bà. Cái nghiến hai hàm răng, cái ấn dúi, cái túm tóc lẳng một cái và câu nói: Thà ngồi tù… đã nêu cao tầm vóc lớn lao đáng kính phục của chị Dậu, một người phụ nữ nông dấn trong xã hội cũ.

Từ hình ảnh Cái cò lặn lội bờ sông – Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non (ca dao) đến hình ảnh chị Dậu trong Tắt đèn, ta thấy chân dung người phụ nữ Việt Nam trong văn học đã có một bước phát triển mới cả về tâm hồn lẫn chí khí.

 

 
 
 
 
1 tháng 11 2016

2.

Nam Cao là một nhà văn lớn của người nông dân Việt Nam, đặc biệt là người nông dân trước Cách mạng tháng Tám 1945. Ông vẫn cảm nhận được những vẻ đẹp cao quý trong tâm hồn của họ trước bờ vực của cái đói, cái nghèo. Truyện ngắn “Lão Hạc” của nhà văn là một tác phẩm như thế. Nhân vật chính của tác phẩm - nhân vật lão Hạc - dù có một hoàn cảnh bất hạnh, đau đớn nhưng lão vẫn giữ được tình yêu thương đối với những người thân yêu và đặc biệt là một lòng tự trọng cao cả. Qua nhân vật này, nhà văn đã thể hiện tư tưởng nhân đạo tiến bộ và sâu sắc.

Lão Hạc cũng như bao người nông dân Việt Nam khác phải đối mặt với cái nghèo, cái đói của cuộc sống cơ cực, tăm tối trước Cách mạng. Nhưng lão còn có những hoàn cảnh riêng vô cùng bất hạnh. Vợ lão chết sớm. Con trai lão phẫn chí vì nghèo không lấy được người mình yêu nên bỏ đi đồn điền cao su. Lão chỉ có con Vàng là kỷ vật của con để làm bạn. Vậy là cùng một lúc lão phải đối mặt với bao đau khổ: cái đói, sự cô đơn và tuổi già với ôm đau, bệnh tật. Rồi cuộc đời cực khổ, dồn lão đến mức hết đường sinh sống. Lão phải dứt ruột bán đi ***** Vàng mà lão yêu thương nhất. Lão bán ***** trong niềm khổ đau tột cùng: “Mặt co rúm lại, những nếp nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra, cái đầu ngoẹo về một bên, cái miệng móm mém mếu như con nít”, “lão hu hu khóc”,...

Ban đầu là “luôn mấy hôm lão chỉ ăn khoai”, “khoai cũng hết, lão chế tạo được món gì, ăn món ấy. Hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì ăn rau má, với thỉnh thoảng một vài củ ráy hay bữa trai, bữa ốc”. Rồi đến mức chẳng còn gì để ăn, để sống. Rồi điều gì đến sẽ phải đến. Không còn đường sinh sống, lão Hạc chỉ còn đường chết. Và đó là một cái chết thật đau đớn, thật tủi nhục: chết “nhờ” ăn bả chó tự tử...! Cái chết của
lão dữ dội vô cùng: lão sùi bọt mép, lão co giật phải hai người đàn ông lực lưỡng đè lên... Cái chết ấy khiến người đọc liên tưởng đến cái chết của ***** Vàng để rồi rùng mình nhận ra rằng cái chết của lão đâu khác gì cái chết của một con chó.

Đói nghèo như thế, khổ đau như thế nhưng lão không vì vậy mà tha hóa về nhân phẩm. Binh Tư đã tưởng lão xin bả chó để ăn trộm. Ông giáo cũng nghi ngờ lão. Nhưng không, Lão Hạc vẫn giữ được vẹn nguyên tâm hồn dào dạt yêu thương đáng quý, đáng trọng của người nông dân và cả sự tự trọng cao đẹp của mình.

Lão yêu thương con rất mực. Văn học Việt Nam đã có những “Cha con nghĩa nặng” của Hồ Biểu Chánh, “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng,... ngợi ca tình phụ tử. Và trong đó cũng cần nhắc đến “Lão Hạc” của Nam Cao. Vì thương con, lão chấp nhận đối mặt với cô đơn, với tuổi già để con ra đi cho thỏa chí. Con đi rồi, lão dồn cả yêu thương vào ***** Vàng. Đừng nghĩ đơn giản rằng lão cưng chiều “cậu” Vàng vì đó là ***** khôn, chó đẹp. Điều quan trọng nhất khiến lão yêu quý con Vàng đến mức chia với nó từng cái ăn, cho nó ăn vào bát như người, rồi đến lúc nó chết lão quằn quại, đau đớn,... là bởi ***** là kỉ vật duy nhất mà con trai lão để lại. Nhìn con chó, lão tưởng như được thấy con mình.

Không chỉ vậy, lão thương con đến độ chấp nhận cái đói, rồi cả cái chết chứ không chịu bán đi mảnh vườn của con. Nếu lão bán mảnh vườn, ắt lão sẽ đủ ăn tiêu để vượt qua thời khốn khó. Nhưng lão lại lo khi con trai về không có đất sinh sống làm ăn. Vậy là lão đã nhận lấy cái chết rồi nhờ ông giáo giữ đất cho con. Chao ôi! Tình yêu thương con của lão thật cảm động biết mấy!

Yêu thương những người thân yêu ruột thịt, lão Hạc còn là một người sống đầy tự trọng trước cuộc đời nhiều cám dỗ và tội lỗi. Vào hoàn cảnh như lão, người ta đã có thể ăn trộm, ăn cắp hay thậm chí ăn bám vào người khác (như Binh Tư chẳng hạn, hay người đàn bà trong “Một bữa no” của Nam Caor..) nhưng lão Hạc thì không. Với sự giúp đỡ của ông giáo (mà cũng có gì đâu, đó chỉ là củ khoai, củ sắn) lão “từ chối gần như hách dịch" khiến ông giáo nhiều khi cũng chạnh lòng. Binh Tư ngỡ rằng lão xin bả để ăn trộm chó “lão cũng ra phết đấy chứ chẳng vừa đâu”. Đến lượt ông giáo cũng nghi ngờ: “"con người đáng kính ấy bây giờ cũng theo gót Binh Tư để có ăn ư? cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn”. Nhưng cuối cùng tất cả đều ngỡ ngàng, sửng sốt trước cái chết đột ngột của lão. Hay còn cách khác: lão có thể bán quách mảnh vườn di. Nhưng lão lại nghĩ rằng đó là mảnh vườn của con lão. Và lão đã thà chết chứ không ăn của con!

Lòng tự trọng của lão Hạc rực sáng nhất ngay khi thân xác lão đau đớn nhất. Lão đã chọn cái chết, một cái chết khốc liệt để tâm hồn mình được trong sạch, được trọn vẹn tình nghĩa với tất thảy mọi người - kể cả với ***** Vàng tội nghiệp. Nhưng còn một chi tiết khác cũng cảm động vô cùng. Lão đã tính toán để ngay cả khi chết đi rồi cũng không làm phiền đến mọi người: lão đã gửi ông giáo mấy chục đồng bạc, định khi mình nằm xuống thì nhờ ông giáo lo liệu ma chay khỏi làm phiền hàng xóm! Hỡi ôi lão Hạc!

Xây dựng nhân vật lão Hạc, Nam Cao đã sử dụng nghệ thuật khắc họa nhân vật tài tình. Điều đó được thể hiện trong đoạn văn miêu tả bộ dạng, cử chỉ của lão Hạc khi kể cho ông giáo chuyện lừa bán cậu Vàng, trong đoạn miêu tả sự vật vã đau đớn dữ dội của lão Hạc trước lúc chết. Ngôn ngữ nhà văn sử dụng trong tác phẩm sinh động, ấn tượng, giàu tính tạo hình và hết sức gợi cảm.

Qua nhân vật lão Hạc, nhà văn đã thể hiện tinh thần nhân đạo tiến bộ sâu sắc.

Nam Cao đã đồng cảm đến tận cùng với cái nghèo, cái đói của người nông dân Việt Nam trong nạn đói 1945. Thời cuộc đã dồn họ đến đường cùng và lối thoát nhanh chóng nhất là cái chết nghiệt ngã.

Nhưng trên hết, nhà văn đã biết nâng niu trân trọng vẻ đẹp tâm hồn cao khiết của người nông dân ngay cả khi họ bước vào đường cùng. Không chỉ giàu tình yêu thương, người nông dân còn sống đầy tự trọng. Trong cái đói, tự trọng là thứ gì đó xa xỉ vô cùng. Vì miếng ăn, người ta có thể tàn nhẫn, dã man, thậm chí mất hết nhân tính. Nhưng đáng trọng thay lão Hạc, lão không chỉ giữ được tình thương tươi mát mà còn giữ được lòng tự trọng vàng đá của mình.

Và chính nhờ vẻ đẹp tươi sáng ấy của lão Hạc mà Nam Cao đã chiệm nghiệm: “Cuộc đời chưa hẳn đáng buồn”. Chưa đáng buồn bởi còn có những con người cao quý như Lão Hạc. Viết câu văn ấy, nhà văn đã bày tỏ thái độ tin tưởng đối phẩm cách tốt đẹp của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng. Điều ấy đáng quý vô cùng bởi trước Cách mạng, người nông dân bị coi rẻ như cỏ rác, thậm chí có nhà văn còn nhận định người nông dân “như những con lợn không tư tưởng”. Và bởi thế, tư tưởng của Nam Cao đáng ca ngợi biết bao!

Nhân vật lão Hạc của nhà văn Nam Cao là một nhân vật có nhiều đặc điểm đáng quý, đáng trân trọng. Từ lão Hạc, người nông dân Việt Nam có quyền tự hào về tâm hồn và phẩm cách của mình. Dựng lên nhân vật này, nhà văn Nam cao đã khẳng định một quan điểm giàu tính nhân đạo sâu sắc.



 

27 tháng 12 2017

không đăng linh tinh

27 tháng 12 2017

hỏi thế co chó cx hẳng đồng ý

Mở đầuXin chào thầy cô và các bạn! Hôm nay em xin được giới thiệu với mọi người một cuốn truyện lịch sử vô cùng đặc sắc – đó là truyện Ngô Quyền đại phá quân Nam Hán. Đây là một tác phẩm vừa giàu tính chân thực, vừa khơi dậy niềm tự hào dân tộc.Nội dung chínhGiới thiệu chung về cuốn truyệnTruyện kể lại chiến công vang dội của Ngô Quyền trong trận Bạch Đằng năm 938,...
Đọc tiếp

Mở đầu
Xin chào thầy cô và các bạn! Hôm nay em xin được giới thiệu với mọi người một cuốn truyện lịch sử vô cùng đặc sắc – đó là truyện Ngô Quyền đại phá quân Nam Hán. Đây là một tác phẩm vừa giàu tính chân thực, vừa khơi dậy niềm tự hào dân tộc.

Nội dung chính

Giới thiệu chung về cuốn truyện
Truyện kể lại chiến công vang dội của Ngô Quyền trong trận Bạch Đằng năm 938, một mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Giới thiệu nội dung của cuốn truyện
Năm 938, quân Nam Hán sang xâm lược nước ta. Ngô Quyền đã chọn khúc sông Bạch Đằng làm chiến trường, cho đóng cọc nhọn dưới lòng sông. Khi quân giặc tiến vào, ông cho quân nhử chúng vào bãi cọc, đợi nước triều rút rồi bất ngờ tấn công. Toàn bộ thuyền giặc bị đánh tan, Hoằng Thao – con vua Nam Hán – tử trận. Từ đó, đất nước ta hoàn toàn độc lập.

Nhận xét về nghệ thuật của cuốn truyện
Truyện được kể với giọng văn ngắn gọn, hào hùng; hình ảnh sinh động, giàu kịch tính, tái hiện rõ tài mưu lược của Ngô Quyền và khí thế chiến đấu oanh liệt của dân tộc ta.

Suy nghĩ của em về cuốn truyện
Đọc truyện, em cảm nhận sâu sắc lòng dũng cảm, trí thông minh và tinh thần quyết tâm giữ nước của cha ông ta. Truyện cũng nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng độc lập, tự do và có trách nhiệm gìn giữ, phát huy truyền thống anh hùng của dân tộc.

Kết thúc
Bài giới thiệu của em xin được dừng tại đây. Em cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe. Rất mong nhận được sự góp ý để phần trình bày của em được hoàn thiện hơn.

0
Kính chào thầy cô và các bạn!Hôm nay, em xin được chia sẻ với mọi người về một cuốn truyện lịch sử rất hay mà em đã đọc. Cuốn truyện không chỉ hấp dẫn bởi những chi tiết lịch sử chân thực mà còn mang đến cho em nhiều bài học sâu sắc.Nội dung chính:Trước hết, em xin giới thiệu sơ lược về cuốn truyện. Đây là một tác phẩm viết về thời kỳ kháng chiến chống giặc ngoại xâm,...
Đọc tiếp

Kính chào thầy cô và các bạn!
Hôm nay, em xin được chia sẻ với mọi người về một cuốn truyện lịch sử rất hay mà em đã đọc. Cuốn truyện không chỉ hấp dẫn bởi những chi tiết lịch sử chân thực mà còn mang đến cho em nhiều bài học sâu sắc.

Nội dung chính:

  • Trước hết, em xin giới thiệu sơ lược về cuốn truyện. Đây là một tác phẩm viết về thời kỳ kháng chiến chống giặc ngoại xâm, kể lại hình ảnh những con người anh dũng, quyết tâm bảo vệ đất nước.
  • Về nội dung: Cuốn truyện xoay quanh nhân vật chính là … (ví dụ: Trần Quốc Toản – cậu thiếu niên tuổi nhỏ chí lớn, hay Trần Thủ Độ – vị tể tướng tài ba). Tác phẩm khắc họa rõ nét hoàn cảnh lịch sử, những hành động và lời nói tiêu biểu của nhân vật, qua đó ca ngợi tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của dân tộc ta.
  • Về nghệ thuật: Truyện có cách kể ngắn gọn, súc tích, nhân vật được khắc họa qua hành động và lời nói, tạo cảm giác chân thực, hấp dẫn. Ngôn ngữ giản dị mà giàu cảm xúc, dễ đi vào lòng người đọc.
  • Cảm nghĩ của em: Đọc truyện, em vô cùng khâm phục tinh thần quả cảm của cha ông ta. Tác phẩm giúp em thêm tự hào về truyền thống dân tộc, đồng thời nhắc nhở bản thân phải chăm chỉ học tập, rèn luyện để sau này góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Kết thúc:
Bài chia sẻ của em đến đây là hết. Em xin chân thành cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe. Rất mong nhận được góp ý để bài nói của em được hoàn thiện hơn.

1
23 tháng 9 2025

gửi lên có tác dụng hả?


Kính thưa thầy cô và các bạn!Hôm nay, em rất vui khi được chia sẻ với mọi người về một truyện lịch sử mà em vô cùng yêu thích, đó là tác phẩm “Lá cờ thêu sáu chữ vàng” của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng. Đây là một tác phẩm không chỉ hấp dẫn ở nội dung mà còn để lại trong lòng em nhiều cảm xúc sâu lắng.Trước hết, em xin giới thiệu chung về cuốn truyện.“Lá cờ thêu sáu chữ...
Đọc tiếp

Kính thưa thầy cô và các bạn!
Hôm nay, em rất vui khi được chia sẻ với mọi người về một truyện lịch sử mà em vô cùng yêu thích, đó là tác phẩm “Lá cờ thêu sáu chữ vàng” của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng. Đây là một tác phẩm không chỉ hấp dẫn ở nội dung mà còn để lại trong lòng em nhiều cảm xúc sâu lắng.

Trước hết, em xin giới thiệu chung về cuốn truyện.
“Lá cờ thêu sáu chữ vàng” là truyện ngắn viết về một nhân vật tuổi còn rất trẻ nhưng đã mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn – đó chính là Trần Quốc Toản. Truyện thuộc thể loại truyện lịch sử, tái hiện lại một sự kiện quan trọng trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông thời nhà Trần.

Tiếp theo là nội dung chính của cuốn truyện.
Câu chuyện kể về việc Trần Quốc Toản – một cậu thiếu niên mới 16 tuổi – tha thiết muốn được tham gia bàn việc nước nhưng bị vua Trần Nhân Tông từ chối vì còn quá nhỏ tuổi. Điều đó khiến Quốc Toản vô cùng uất ức. Từ nỗi uất ức ấy, cậu quyết tâm tập hợp gia nô, rèn vũ khí và chuẩn bị chiến đấu. Lá cờ thêu sáu chữ vàng “Phá cường địch, báo hoàng ân” đã trở thành biểu tượng cho ý chí và lòng trung nghĩa sắt son. Khi cuộc chiến nổ ra, Trần Quốc Toản đã anh dũng xông pha trận mạc, lập được nhiều chiến công, khiến quân giặc khiếp sợ.

Về mặt nghệ thuật, tác phẩm rất thành công khi khắc họa được tâm lý và khí phách của một thiếu niên anh hùng. Tác giả xây dựng tình huống truyện hấp dẫn, từ đó làm nổi bật tinh thần yêu nước, căm thù giặc cháy bỏng. Ngôn ngữ giản dị mà giàu cảm xúc, hình ảnh lá cờ sáu chữ vàng mang tính biểu tượng cao, trở thành điểm sáng không thể nào quên trong lịch sử và văn học.

Suy nghĩ của bản thân em về tác phẩm này là: truyện không chỉ giúp em hiểu thêm về một nhân vật lịch sử đáng tự hào mà còn khơi dậy trong em tình yêu quê hương, đất nước. Qua câu chuyện, em thấy mình cần sống có hoài bão, có trách nhiệm, biết dấn thân để góp phần nhỏ bé vào công việc chung của tập thể, của cộng đồng. Hình tượng Trần Quốc Toản nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em hôm nay phải giữ vững lý tưởng và nuôi dưỡng tinh thần dũng cảm.

Kính thưa thầy cô và các bạn!
Bài chia sẻ của em đến đây là hết. Em xin chân thành cảm ơn sự lắng nghe của mọi người và rất mong nhận được những ý kiến đóng góp để phần thuyết trình của em được hoàn thiện hơn.

0