K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

8 tháng 2

c



8 tháng 2

tự làm đi má

8 tháng 2
Một ngày nọ, một con cáo đang lang thang trong rừng để tìm kiếm thức ăn. Trời đã xế chiều và bụng nó réo lên vì đói. Bỗng nhiên, nó nhìn thấy một vườn nho với những chùm nho chín mọng, căng tròn, màu tím ngắt treo lủng lẳng trên một giàn cao. Cáo ta mừng rỡ, thèm thuồng nhỏ dãi, nghĩ rằng mình đã tìm thấy một bữa ăn ngon lành. Nó bắt đầu tìm cách hái nho. Giàn nho quá cao, nằm ngoài tầm với của nó. Cáo ta lùi lại, lấy đà rồi nhảy vọt lên. Nó cố gắng hết sức, nhưng chỉ chạm được vào những chiếc lá khô. Cứ như thế, nó nhảy đi nhảy lại, lần này đến lần khác, từ sáng sớm cho đến tận chiều tà, mà vẫn không tài nào hái được một quả nho nào. Càng nhảy, nó càng mệt và kiệt sức. Cuối cùng, biết không thể nào với tới được những chùm nho, con cáo đành bỏ cuộc và quay lưng bước đi. Vừa đi, nó vừa lẩm bẩm một mình: "À, thì ra nho còn xanh lắm! Chua loét chứ có ngon lành gì đâu! Ta không thèm ăn thứ nho này!" Nó tự an ủi mình như vậy và đi tìm thức ăn khác, để che giấu sự thất vọng vì không đạt được thứ mình muốn.
ĐỀ LUYỆN TẬP Đề 2: Phân tích đặc điểm nhân vật Cáo trong truyện “Con Cáo và chùm nho” Con Cáo và chùm nho Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho. Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn. Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng. Cáo thèm tới mức nước bọt cứ trào ra hai bên...
Đọc tiếp

ĐỀ LUYỆN TẬP Đề 2: Phân tích đặc điểm nhân vật Cáo trong truyện “Con Cáo và chùm nho” Con Cáo và chùm nho Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho. Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn. Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng. Cáo thèm tới mức nước bọt cứ trào ra hai bên mép. Cáo ta nhìn trước ngó sau thấy chẳng có ai, nho lại nhiều như thế này, cũng muốn chén ngay mấy chùm. Cáo đứng thẳng người, vươn tay hái nho. Nhưng giàn nho thì cao quá, Cáo ta dù có vươn người đến đâu cũng không thể tới được. Cáo nhanh trí nghĩ ra một cách, thử nhảy lên xem sao nhưng cố lắm cũng chỉ với tới lá nho mà thôi. Cáo ta không đành lòng rời khỏi vườn nho khi chưa chén được quả nào, thế là nó lượn mấy vòng quanh vườn, cuối cùng cũng phát hiện ra một cây nho khá thấp. Cáo ta lại nhảy lên, không tới được chùm nho, lại gắng sức nhảy lên lần nữa, vẫn không hái được quả nho nào. Cáo ta lại lượn xung quanh giàn nho. Ha ha, cuối cùng thì cũng phát hiện ra một chùm nho còn thấp hơn chùm lúc nãy. Thích chí quá, Cáo ta tự đắc: – Không có việc gì có thể làm khó ta được, ha ha! Nước dãi trong cổ họng cứ trào ra, lùi lại mấy bước lấy đà, Cáo nhảy lên, nhưng hỡi ôi, vẫn chẳng với tới được. Cáo ta dù có làm thế nào cũng không thể hái được nho, thở đánh thượt một cái rồi nói: – Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ? Vỏ thì xanh thế, chắc chắn là chưa chín rồi. Không biết chừng còn vừa chua vừa chát, không nuốt được, có khi còn phải nhổ ra, đúng là chả ra làm sao cả. Nói xong, Cáo rầu rĩ rời khỏi vườn nho. Hướng dẫn 1. Mở bài: - Giới thiệu nhân vật: nhân vật Cáo trong câu chuyện “Con Cáo và chùm nho”; - Ấn tượng chung của em về con Cáo trong truyện. 2. Thân bài: Có thể triển khai làm nổi bật các đặc điểm của con Cáo: * Hoàn cảnh: Tái hiện lại hoàn cảnh phát hiện chùm nho, Cáo thèm tới mức nước bọt cứ trào ra hai bên mép  Bản năng thôi thúc khiến Cáo muốn hái nho và ăn ngay. * Đặc điểm tính cách + đặc điểm thứ nhất: Rất cố gắng, quyết tâm (Câu chủ đề  Tái hiện các hành động của Cáo  Nhận xét) - Chủ đề: Trước hết đó là một chú cáo rất cố gắng, quyết tâm để làm được điều mình mong muốn .  Dẫn chứng: Hết lần này lượt khác, Cáo đã nỗ lực hết sức để hái được chùm nho. Lần thứ nhất, Cáo….. Lần thứ hai, Cáo ….Lần thứ ba, Cáo...  Nhận xét + biểu cảm: Như vậy Cáo rất cố gắng để đạt được mục đích của mình…Thế nhưng đáng thương làm sao! Cáo vẫn không hái được nho mà ăn… + đặc điểm thứ hai: không tự nhận mình thất bại (quy trình phân tích tương tự như đặc điểm thứ nhất) - Tuy nhiên, Cáo thật là đáng trách khi đã không tự nhận rằng mình thất bại. Cáo nhanh chóng bao biện cho thất bại của mình bằng cách biện minh rằng…. Hay nói cách khác Cáo không chấp nhận nguyên nhân mình thất bại, không thừa nhận mình thất bại. Điều này dẫn tới hậu quả là Cáo sẽ không bao giờ thấy được nguyên nhân để rút ra kinh nghiệm, để tiến bộ hơn. Mặt khác, nó cũng dẫn tới sự “ru ngủ” về nhận thức, làm Cáo mất đi ý chí, quyết tâm để đạt được điều mình muốn. * Bài học rút ra từ việc phân tích nhân vật: - Không phải sự cố gắng nào cũng đi tới thành công nhưng nếu không cố gắng nhất định không với tới thành công. - Nếu đã cố gắng mà vẫn không đạt được kết quả mong muốn thì không nên bao biện cho thất bại của mình mà cần tìm ra nguyên nhân, giải pháp để lần sau chạm tay tới thành công. Bởi người xưa đã nói “thất bại là mẹ thành công”. - Ví dụ thực tế: Một lần sau nỗ lực thi mà không đỗ thì cần rút kinh nghiệm để lần thi kế tiếp có thể đạt được thành công chứ không phải đổ lỗi tại không may mắn hay một yếu tố khách quan nào đó hoặc tự ru ngủ mình rằng cuộc thi này không quan trọng được. * Phân tích nghệ thuật xây dựng nhân vật: làm như mẫu 3. Kết bài : dựa vào dàn ý để viết

3
4 tháng 2 2023

Ý bạn là trình bày đoạn văn?

4 tháng 2 2023

vg ạ

 

I. Đọc câu chuyện sau và trả lời các câu hỏi: Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho. Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn. Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng. Cáo thèm tới mức nước bọt cứ trào ra hai bên mép. Cáo ta nhìn trước ngó sau thấy chẳng có ai, nho lại nhiều...
Đọc tiếp

I. Đọc câu chuyện sau và trả lời các câu hỏi:

Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho. Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn. Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng. Cáo thèm tới mức nước bọt cứ trào ra hai bên mép. Cáo ta nhìn trước ngó sau thấy chẳng có ai, nho lại nhiều như thế này, cũng muốn chén ngay mấy chùm.

Cáo đứng thẳng người, vươn tay hái nho. Nhưng giàn nho thì cao quá, Cáo ta dù có vươn người đến đâu cũng không thể tới được. Cáo nhanh trí nghĩ ra một cách, thử nhảy lên xem sao nhưng cố lắm cũng chỉ với tới lá nho mà thôi.

Cáo ta không đành lòng rời khỏi vườn nho khi chưa chén được quả nào, thế là nó lượn mấy vòng quanh vườn, cuối cùng cũng phát hiện ra một cây nho khá thấp. Cáo ta lại nhảy lên, không tới được chùm nho, lại gắng sức nhảy lên lần nữa, vẫn không hái được quả nho nào. Cáo ta lại lượn xung quanh giàn nho. Ha ha, cuối cùng thì cũng phát hiện ra một chùm nho còn thấp hơn chùm lúc nãy. Thích chí quá, Cáo ta tự đắc:

- Không có việc gì có thể làm khó ta được, ha ha!

Nước dãi trong cổ họng cứ trào ra, lùi lại mấy bước lấy đà, Cáo nhảy lên, nhưng hỡi ôi, vẫn chẳng với tới được.

Cáo ta dù có làm thế nào cũng không thể hái được nho, thở đánh thượt một cái rồi nói:

- Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ? Vỏ thì xanh thế, chắc chắn là chưa chín rồi. Không biết chừng còn vừa chua vừa chát, không nuốt được, có khi còn phải nhổ ra, đúng là chả ra làm sao cả. Nói xong, Cáo rầu rĩ rời khỏi vườn nho.

                          (Kho tàng truyện dân gian Việt Nam)

Câu 1. Câu chuyện trên thuộc loại truyện dân gian nào em đã học? Căn cứ nào để em xác định như vậy? Kể tên một truyện em đã được học cũng thuộc loại truyện này.

Câu 2. Nêu ý nghĩa của các hình ảnh:

-         Con Cáo

-         Chùm nho

-         Giàn nho cao

-         Cây nho thấp

Câu 3. Đọc lại đoạn văn sau:

       - Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ? Vỏ thì xanh thế, chắc chắn là chưa chín rồi. Không biết chừng còn vừa chua vừa chát, không nuốt được, có khi còn phải nhổ ra, đúng là chả ra làm sao cả. Nói xong, Cáo rầu rĩ rời khỏi vườn nho.

        Theo em, có phải con cáo thực sự không thích những chùm nho nên mới rời đi không? Hành động của con cáo gợi cho em suy nghĩ gì?

Câu 4. Câu chuyện trên ngụ ý răn dạy con người bài học nào trong cuộc sống?

Câu 5. Em hãy đặt một nhan đề cho văn bản và giải thích vì sao em đặt nhan đề đó.

II. Thực hiện bài tập sau:

Câu 6. Cho câu văn sau:

     Cáo ta không đành lòng rời khỏi vườn nho khi chưa chén được quả nào, thế là nó lượn mấy vòng quanh vườn, cuối cùng cũng phát hiện ra một cây nho khá thấp.

a. Giải thích nghĩa của từ “chén”?

b. Tìm từ đồng nghĩa với từ “chén” và đặt câu với 1 từ tìm được.

Câu 7. Cho biết câu văn sau thuộc kiểu câu nào phân loại theo mục đích nói, dấu hiệu nào cho biết điều đó?

       Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ?

Câu 8. Ghi lại 3 từ ngữ diễn tả tâm trạng con Cáo khi “rầu rĩ rời khỏi vườn nho”.

III. Tập làm văn:

Trong cuộc sống, em đã từng gặp tình huống khó khăn như con Cáo trong câu chuyện trên chưa? Em đã xử lý như thế nào. Hãy viết bài văn ngắn kể lại câu chuyện đó của em.

ai giúp mk mk tích cho

0
2 tháng 10 2023

        Tối thứ bảy hàng tuần, tôi đều được bà kể cho nghe truyện ngày xưa. Trong đó có những câu chuyện ngụ ngôn tuy ngắn nhưng thật hay và bổ ích, giúp con người thấy được nhiều bài học trong cuộc sống. Hôm nay, bà đã kể cho tôi chuyện “Ếch ngồi đáy giếng”.

       Bà nội tôi thuộc rất nhiều ca dao, tục ngữ, thành ngữ... Vì thế khi nói chuyện bà hay chêm vào đó những câu tục ngữ lạ mà tôi không hiểu. Những lúc như thế bà lại cặn kẽ giảng giải. Hôm nay, bà nói về câu tục ngữ “Ếch ngồi đáy giếng” chỉ những kẻ dù hiểu biết rất hạn hẹp nhưng lúc nào cũng huênh hoang, tự đắc. Rồi để giải thích cho tôi hiểu hơn, bà kể lại cho tôi nguồn gốc câu thành ngữ ấy.

       Ngày xưa, có một chú ếch sống trong một cái giếng nhỏ. Vì sống ở đó lâu ngày nên nó không biết thế giới ở ngoài kia ra sao. Xung quanh nó chỉ có vài con cua, ốc, nhái bé nhỏ... nên nó tưởng rằng mình là to là mạnh nhất. Ếch ta tự hào lắm về tiếng kêu ồm ộp của mình. Mỗi khi nó kêu làm vang động cả cái giếng nhỏ, khiến những con vật nhỏ khác rất hoảng sợ. Ếch cứ ngỡ mình rất oai. Ngẩng mặt lên nhìn trời, nó thấy bầu trời chỉ bằng chiếc vung chứ không cao và rộng lớn như người ta thường đồn đại. Ếch ta kiêu hãnh lắm và cho rằng trời quá bé nhỏ còn nó mới xứng là một vị chúa tể. Suy nghĩ ấy đã làm cho ếch ta coi thường mọi vật. Trong cái nhìn của ếch thì chẳng có ai bằng nó cả. Thế nên, một năm trời mưa to, nước trong giếng dâng cao, đưa ếch ta ra ngoài. Quen cái nhìn cũ, quen cách nghĩ cũ, ếch huênh hoang đi lại trên đường, đi khắp nơi như chốn không người. Theo thói quen, nó cất tiếng kêu ồm ộp và tưởng rằng ai cũng sợ như dưới đáy giếng kia. Nó đưa cặp mắt lên nhìn và vẫn cho rằng bầu trời bé tẹo như cái vung nên chẳng để ý gì đến xung quanh. Bỗng nó thấy tối sầm lại, không nhìn rõ gì nữa. Một vật gì rất lớn che mất tầm nhìn của nó. Nó đâu biết rằng đó là chân của một con trâu nên đã bị dẫm bẹp. Thế là hết đời một con ếch ngông nghênh.

       Nghe câu chuyện bà kể, tôi thấy chú ếch con thật đáng chê trách. Có nhiều người trẻ, ít kinh nghiệm, ít hiểu biết nhưng lại là những người có tính cách hung hăng, huênh hoang, ngông nghênh nhiều nhất. Có lẽ vì còn chưa hiểu biết nhiều nên họ mới làm những việc kém hiểu biết. Do đó, những người trẻ tuổi phải cố gắng mở rộng tầm hiểu biết của mình, không chỉ trong sách vở mà còn nhiều lĩnh vực khác, không chủ quan hay kiêu ngạo. Những tính cách đó chỉ làm hỏng một con người mà thôi, đôi khi còn làm cho người khác bị tổn thương nữa.

       Bao giờ kể chuyện xong bà cũng giúp tôi rút ra những bài học quý báu, không cao sang, xa vời mà rất thực tế, gần gũi. Tôi luôn lắng nghe những điều bà dặn để áp dụng vào cuộc sống. Bản thân tôi cũng như tất cả mọi người, không ai là hoàn hảo nên luôn phải học hỏi lẫn nhau, những khiếm khuyết của mình sẽ được tri thức của người khác bổ sung và ngược lại. Do đó, không được giấu điểm yếu kém. Bà còn bảo tôi phải học thật chăm để không bị kém hiểu biết, có như thế mới không suy nghĩ hay hành động thiếu hiểu biết. Quả thực những điều bà dặn dò tôi đòi hỏi một sự cố gắng nỗ lực và tự giác rất lớn nhưng dù có thế nào thì tôi cũng không thể để mình như chú ếch ngồi đáy giếng được.

       Truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng của ông cha ta thật sâu sắc: Nói chuyện của loài vật nhưng mục đích là nói chuyện loài người. Bất kì ai khi đọc truyện cũng sẽ tự rút ra được cho mình bài học cần thiết và bổ ích.

8 tháng 2

Trong buổi sinh hoạt lớp sáng nay, cô giáo đã đưa ra một đề bài đặc biệt: mỗi bạn hãy kể một câu chuyện ý nghĩa mà em yêu thích. Khi nghe lời cô, trong đầu em bỗng hiện lên hình ảnh một chú ếch nhỏ kiêu ngạo, từng để lại cho em bài học sâu sắc. Đó chính là truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em từng được học trong giờ Tiếng Việt hồi năm lớp dưới. Câu chuyện ấy đã khiến em nhớ mãi không quên và hôm nay, em muốn kể lại để mọi người cùng suy ngẫm.

Ngày xưa, trong một cái giếng cũ nằm giữa đồng, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Giếng ấy lâu năm nên nước không còn trong xanh, chỉ còn lại bùn đất và nước lờ đờ, quanh quẩn chỉ có vài con cua, ốc, và nhái tí hon làm bạn. Không gian chật hẹp, tường giếng cao ngất ngưởng như muốn giam cầm thế giới của những sinh vật bé nhỏ nơi đáy giếng. Mỗi khi chú ếch cất tiếng kêu, âm thanh vang vọng vang dội khắp nơi, nghe như tiếng sấm nổ bên tai.

Những con vật nhỏ xung quanh, nghe tiếng ếch oai phong, đều sợ hãi tránh xa. Điều này càng khiến ếch tự đắc, cho rằng mình là vị chúa tể đầy quyền lực ở nơi này. Ếch đi đứng nghênh ngang, đầu ngẩng cao, ánh mắt đầy tự phụ, chẳng coi ai ra gì. Mỗi lúc nhìn lên miệng giếng, ếch chỉ thấy một vùng trời xanh bé xíu nên vẫn tin chắc rằng đó là cả bầu trời. Ếch luôn nghĩ rằng mình là lớn nhất, to nhất, ngoài giếng chẳng có gì vượt qua nổi bản thân mình.

Cuộc sống của ếch cứ bình yên trôi qua như vậy cho đến một ngày nọ, trời bỗng nổi mưa lớn. Hạt mưa rơi xuống, nước dâng đầy nhanh chóng, cuốn theo đất cát và mọi thứ trong giếng. Dòng nước xiết không chỉ làm ngập ngụa cái giếng sâu mà còn đẩy ếch lên khỏi giếng, vào một thế giới hoàn toàn mới lạ. Lần đầu tiên trong đời, chú ếch nhỏ được nhìn thấy bầu trời thênh thang, bao la, rộng lớn gấp trăm ngàn lần miệng giếng nhỏ xíu ngày nào.

Thế nhưng, dẫu đã ra ngoài và chứng kiến cảnh vật lạ lẫm, ếch vẫn giữ nguyên thói ngạo mạn, coi thường tất cả mọi vật xung quanh. Vẫn đi lại nghênh ngang, chẳng hề chú ý gì đến nguy hiểm ngoài kia, ếch cứ tưởng sức mạnh và uy quyền nhỏ bé của mình trong giếng sẽ bảo vệ được mình ở bất cứ nơi đâu.

Đúng lúc ấy, một con trâu lớn đang thong thả đi qua đường. Vì mãi khinh suất, ếch không hề để ý đến con trâu to lớn đang tới gần. Con trâu nặng nề, chẳng nhận ra chú ếch nhỏ dưới chân, đã vô tình giẫm lên, khiến ếch chết tức tưởi. Cái chết của ếch là cái kết bi thảm cho sự chủ quan, kiêu ngạo và thiếu hiểu biết.

Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” dạy cho mỗi chúng ta một bài học đắt giá. Không nên chỉ biết sống khép mình, tự mãn với những gì mình có, cũng không nên chủ quan mà coi trời bằng vung. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, tri thức và hiểu biết là vô bờ bến, chúng ta cần phải mở mang đầu óc, học hỏi không ngừng từ cuộc sống. Sự khiêm tốn, biết lắng nghe và tôn trọng xung quanh chính là chìa khóa giúp mỗi người trưởng thành tốt hơn. Em cảm thấy câu chuyện này không chỉ giúp mình hiểu về tầm quan trọng của việc mở rộng hiểu biết mà còn luôn nhắc nhở em phải sống khiêm tốn, cẩn trọng và không kiêu căng dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.

Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 2

Có những ngày, khi ngồi lắng nghe bạn bè tranh luận, em nhận ra rằng đôi lúc trong lớp mình cũng có người quá tự tin vào bản thân mà không biết lắng nghe góp ý của người khác. Chính lúc ấy, trong trí nhớ em lại hiện lên câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng”, một truyện ngụ ngôn giản dị mà sâu sắc từng được cô kể năm ngoái. Em muốn kể lại câu chuyện này, bởi nó mang ý nghĩa lớn về cách chúng ta nhìn nhận chính mình và thế giới bên ngoài.

Ngày xửa ngày xưa, trong một cái giếng bỏ hoang, có một chú ếch nhỏ sinh sống cùng những con nhái, ốc và cua nhỏ bé. Cái giếng ấy tối tăm, bốn bề là bức tường cao vời vợi, không gian chật chội khiến tiếng động nào cũng vang lên lớn lạ lùng. Mỗi khi ếch cất tiếng kêu, âm thanh vọng lại, dội vào thành giếng, nghe như tiếng đàn uy nghiêm giữa chốn yên tĩnh.

Những con vật khác cứ mỗi lần nghe tiếng ếch là run rẩy sợ hãi, nép mình vào một góc tối. Ếch ngày càng trở nên kiêu ngạo, tự mãn, tự cho rằng mình là mạnh nhất, là vua của cái giếng nhỏ này. Ếch đi lại khoan thai, ánh mắt cao ngạo, chẳng buồn chào hỏi ai, coi mình là nhân vật quan trọng nhất trong cái thế giới bé xíu kia. Chú thậm chí còn tưởng rằng ngoài giếng ra, chẳng có gì đáng gọi là vĩ đại hơn mình.

Rồi mùa mưa đến, trời nổi gió, mưa như trút nước xuống mặt đất. Nước tràn về, khiến cái giếng nhỏ hẹp bỗng đầy ắp và nhanh chóng tràn ra bên ngoài. Chú ếch nhỏ cũng bị dòng nước mạnh mẽ cuốn phăng lên mặt đất. Khi vừa lên khỏi giếng, ếch ngỡ ngàng trước bầu trời cao vời vợi, rộng lớn vô tận, những hàng cây to lớn, những sinh vật khổng lồ chưa từng thấy.

Tuy nhiên, ếch vẫn không từ bỏ thói kiêu căng cũ. Với tâm thế tự mãn của mình, chú thong dong di chuyển trên đường đi, chẳng thèm bận tâm tới nguy hiểm. Trong lúc đang mải mê đi lại, một con trâu lớn từ xa tiến đến, bước đi hiên ngang qua đồng. Vì quá chủ quan, ếch không thèm tránh đường, cũng không để ý xung quanh. Hậu quả, con trâu vô tình giẫm phải chú ếch khiến ếch chết một cách thảm thương.

Cái chết của ếch là kết quả tất yếu của sự chủ quan, tự mãn và không chịu mở rộng tầm mắt để học hỏi. Qua câu chuyện này, em học được rằng nếu chỉ tự bó hẹp mình trong thế giới nhỏ bé, cứ mãi tự cho mình là trung tâm thì sẽ không bao giờ trưởng thành thực sự. Mỗi người cần biết mở rộng tầm nhìn, học hỏi những điều mới mẻ từ thế giới xung quanh, biết khiêm nhường để lớn lên về cả tri thức lẫn nhân cách. Đây là bài học mà em luôn ghi nhớ và nhắc nhở mình mỗi ngày.

Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 3

Vào một lần em tranh luận với bạn về một vấn đề nhỏ, em chợt nhận ra rằng sự tự tin thái quá đôi khi lại gây hại cho chính mình. Điều này làm em nhớ tới truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em đã từng nghe. Câu chuyện không chỉ thú vị mà còn mang lại nhiều bài học sâu sắc cho tất cả chúng ta.

Xa xưa, ở một chiếc giếng sâu, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Chú chỉ quanh quẩn bên trong, cùng với vài người bạn là nhái, cua, ốc nhỏ bé. Bốn bề là thành giếng bao quanh, không gian nhỏ hẹp, mọi tiếng động đều vang dội, tạo cảm giác thật uy quyền. Chính vì tiếng kêu của mình luôn vang xa, ếch càng tin rằng mình là kẻ mạnh nhất, không ai có thể vượt qua.

Các loài vật bé nhỏ khác sống cùng ếch đều tỏ ra sợ sệt và tránh xa chú. Ếch càng ý thức mãnh liệt về vị trí “chúa tể giếng sâu” của mình. Chú đi đứng oai vệ, mặt lúc nào cũng vênh lên đầy tự tin, xem thường tất cả những sinh vật khác. Trong tâm trí ếch, ngoài đáy giếng này, không gì có thể sánh bằng bản thân.

Thế rồi một ngày nọ, trời mưa lớn kéo dài, nước trong giếng dâng đầy, rồi nhanh chóng tràn ra ngoài. Dòng nước xiết cuốn ếch lên mặt đất, đặt chú vào một thế giới hoàn toàn khác. Nơi ấy, mọi vật đều to lớn, bầu trời thì cao rộng đến mức ếch chưa từng hình dung nổi. Ếch bỡ ngỡ, nhưng vẫn chưa chịu thay đổi tính cách của mình.

Bằng sự tự mãn, ếch vẫn giữ thói quen đi lại kiêu ngạo, chẳng mấy quan tâm đến môi trường lạ lẫm xung quanh. Bất ngờ, một con trâu lớn đi qua. Vì không để ý, ếch đã không tránh kịp và bị trâu giẫm bẹp ngay giữa đường.

Câu chuyện kết thúc với cái chết đau lòng của ếch. Đây là bài học sâu sắc rằng nếu cứ mãi tự cho mình là nhất, không biết lắng nghe hay học hỏi, sớm muộn cũng sẽ gặp hậu quả đáng tiếc. Chúng ta nên sống khiêm tốn, mở rộng tầm hiểu biết, tránh để sự chủ quan khiến mình phải hối hận. Em rút ra rằng phải luôn biết tôn trọng người khác, không nên tự mãn với những gì mình có, và không được nhìn nhận mọi thứ chỉ qua một góc nhìn nhỏ hẹp.

Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 4

Lần đầu tiên em nghe truyện “Ếch ngồi đáy giếng” là trong một buổi học Tiếng Việt. Câu chuyện ấy đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em nhờ bài học nhẹ nhàng mà ý nghĩa. Vậy nên, hôm nay em muốn chia sẻ lại truyện này với cả lớp trong buổi sinh hoạt chủ đề về các bài học đạo đức.

Ngày xưa, dưới đáy một chiếc giếng cũ kỹ, có một chú ếch nhỏ sống cùng với vài con nhái, cua, ốc bé xíu. Cái giếng ấy tối và hẹp, bốn bề là tường đá vững chắc, ai sống bên trong đều nhìn đời qua miệng giếng nhỏ xíu trên đầu. Tiếng kêu của ếch vang vọng khắp nơi, khiến chú cảm thấy mình vô cùng oai phong, khác biệt so với những sinh vật xung quanh.

Cứ mỗi lần chú ếch kêu, các bạn nhỏ khác đều hoảng hốt chạy đi trốn, chẳng dám bén mảng lại gần. Ếch càng ngày càng tự mãn, coi mình là vua cả cái giếng này. Đi đến đâu, ếch cũng vênh váo, nghênh ngang, không hề để ý đến suy nghĩ hay cảm xúc của ai khác. Ếch còn tin rằng ngoài cái giếng này ra, chắc chắn không có sinh vật nào vượt trội hơn mình.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra cho tới một ngày nọ, trời bỗng nổi mưa dữ dội. Nước mưa chảy xuống giếng, làm nước dâng lên cao, rồi nhanh chóng cuốn theo tất cả ra ngoài mặt đất. Được nước đẩy lên, chú ếch nhỏ bỗng chốc được bước ra một thế giới hoàn toàn mới. Trước mắt ếch là bầu trời bao la, những cánh đồng rộng lớn và vô số sinh vật mà ếch chưa từng gặp.

Dù vậy, thói kiêu ngạo cũ vẫn theo ếch ra ngoài giếng. Ếch vẫn đi lại nghênh ngang, chẳng chút dè dặt hay lo lắng về sự an toàn của mình. Không may, một con trâu to lớn đang đi trên đường. Ếch chẳng kịp tránh, bị con trâu vô tình giẫm lên và chết tức tưởi.

Câu chuyện này nhắc nhở mỗi người không nên sống chủ quan, tự phụ với sự hiểu biết nhỏ nhoi của mình. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, có biết bao điều mà chúng ta chưa từng nhìn thấy. Chỉ có sự khiêm tốn, luôn sẵn sàng học hỏi và mở rộng trí tuệ mới giúp chúng ta trưởng thành và an toàn hơn trong cuộc sống. Em nghĩ mình sẽ ghi nhớ mãi bài học từ câu chuyện này.

2 tháng 10 2023

* Giống: Mượn chuyện về đồ vật, loài vật, cây cỏ,…để gián tiếp nói chuyện con người, nêu lên triết lý nhân sinh và những bài học kinh nghiệm về cuộc sống.

* Khác: Được kể bằng văn vần, lấy nhân vật là các bộ phận trên cơ thể người để nêu lên bài học về lòng đoàn kết.

2 tháng 10 2023

Thầy bói xem voi là một truyện ngụ ngôn có nội dung giáo dục rất thâm thúy ẩn chứa dưới hình thức nghệ thuật hài hước thú vị. Câu chuyện kể về cuộc xem voi của năm thầy bói mù và nhận xét của từng người về con voi. Chi tiết em thấy thích nhất là mỗi ông thầy sờ vào một bộ phận để xác định hình dáng con voi. Sự khác biệt trong nhận thức về hình dáng con voi giữa các thầy bói dẫn đến cuộc tranh luận bất phân thắng bại, thậm chí dẫn tới ẩu đả. Từ việc chế giễu cách xem voi và nhận xét về voi rất phiến diện của năm ông thầy bói mù, người xưa khuyên chúng ta rằng khi tìm hiểu, xem xét, đánh giá các sự vật, sự việc, hiện tượng xung quanh thì phải thận trọng, kĩ càng và toàn diện để tránh những đánh giá lệch lạc, sai lầm.

8 tháng 9 2023

Tham khảo!

Một số truyện ngụ ngôn đã học: Thầy bói xem voi, Chèo bẻo và ác là, Mèo ăn chay,…

3 tháng 1 2024

Một số điểm lưu ý khi trình bày bài nói: Kể lại một truyện ngụ ngôn (có sử dụng cách nói thú vị, dí dỏm, hài hước) là:

- Trình bày đủ các phần mở đầu, phần chính và kết thúc.

- Có những lưu ý chung, gợi mở dự đoán về bài học sẽ được rút ra.

- Trình bày gọn, rõ về diễn biến của các sự việc trong câu chuyện.

 

- Sử dụng từ ngữ, hình ảnh, cách nói thú vị hài hước, giọng điệu phù hợp, có những thay đổi cần thiết.

- Thể hiện được tính hài hước, triết lí của truyện ngụ ngôn.

- Chủ động, tự tin, nhìn vào người nghe khi nói.

- Đảm bảo thời gian quy định

6 tháng 8 2023

Một trong những câu chuyện mà em thấy sâu sắc, ý nghĩa nhất là truyện "Con Cáo và chùm nho". Vì sao lại thế?, sau đây em xin phép phân tích đặc điểm của nhân vật Cáo để làm rõ câu hỏi trên.

Câu chuyện trên nói về một chú Cáo không ăn được nho bởi chúng quá cao. Tình huống truyện đặt ra là sự thèm thuồng của chú về những quả nho chín mọng thơm ngon vô cùng. Tất nhiên, ai ai cũng muốn có được thứ mình thích. Chú cáo này cũng thế, chú cố gắng hết sức lấy nho nhưng chúng quá cao thành ra không với tới được. Thèm nhỏ dãi, bỗng phát hiện thấy cây nho khác có vẻ thấp hơn thì chú phấn khích tột độ. Lần này Cáo ta cố gắng để lấy được quả nho mà hắn mong muốn. Thật đáng tiếc làm sao, lần thứ hai vẫn không được quả nào. Chi tiết này ta thấy được bản thân chú là người cần cù, siêng năng với tới thành quả hắn muốn. Cuối cùng, sau khi lượn lờ xem xét thận trọng chú thấy một cây nho thấp hơn cả cây vừa nãy. Khi này, chú tự đắc chắc mẩm mình sẽ có được quả nho khi chưa hành động. Ta thấy được sự tự tin khi làm việc của chú, điều này ai cũng cần học hỏi. Thế nhưng, kết quả cả cây thấp nhất hắn cũng không với tới và không đành lòng chấp nhận mình thua cuộc chú tự ru mình bằng những lời chê bai sự mong muốn của chính mình. Theo em, Cáo cần có sự đoàn kết nhờ sự giúp đỡ hoặc tìm ra nguyên nhân, giải pháp để lần sau chạm tay thành công. Bởi người xưa đã nói: "thất bại là mẹ thành công". Dù chỉ đơn thuần là hành động mong muốn của chú Cáo với quả nho thơm ngon, thế nhưng yếu tố nghị luận sự nhận thức lại mang đến cho người đọc rất lớn. Khuyên nhủ ta cần phải có mong muốn ước mơ trong cuộc sống, có sự tự tin và đầu óc tư duy trước khi thực hiện lý tưởng của mình. Sau cùng, chính là không nên tự ru mình bằng những lời chê bai thành quả mình muốn sau sự thất bại của bản thân. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng nhân vật góp phần không nhỏ đến nội dung và ý nghĩa đoạn trích muốn truyền tải.

Khép lại, đoạn trích trên sắc sảo về nội dung và cả về hình thức xây dựng nhân vật. Đơn giản nhưng để lại nhiều suy nghĩ cho người đọc.

Tuệ Lâm

8 tháng 2

Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho. Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn. Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng. Cáo thèm tới mức bước bọt cứ trào ra hai bên mép.

– Ái chà chà, ngon quá đi mất!

Cáo ta nhìn trước ngó sau thấy chẳng có ai, nho lại nhiều thế này, cũng muốn chén ngay mấy chùm.

Cáo đứng thẳng người, vươn tay hái nho. Nhưng giàn nho thì cao quá, Cáo ta dù có vươn người đến đâu cũng không thể tới được.

– Nào! Cố lên nào. Cố lên!

Cáo nhanh trí nghĩ ra một cách, thử nhảy lên xem sao.

– Một, hai, ba. Nhảy nào…

Nhưng cố lắm cũng chỉ với tới lá nho mà thôi. Cáo ta không đành lòng rời khỏi vườn nho khi chưa chén được quả nào. Nó nói một mình:

– Hừ! Không thể bỏ đi dễ dàng như vậy được!

Thế là nó lượn mấy vòng quanh vườn, cuối cùng cũng phát hiện ra một cây nho khá thấp. Cáo ta lại nhảy lên, không tới được chùm nho, lại gắng sức nhảy lên lần nữa, vẫn không hái được quả nho nào. Cáo ta lại lượn xung quanh giàn nho. Và kia, sau một tán lá, Cáo ta phát hiện ra một chùm nho còn thấp hơn chùm lúc nãy. Thích chí quá, Cáo tự đắc:

– Không có việc gì có thể làm khó ta được. Ha ha! Lần này thì ta có nho ăn rồi!

Nước dãi trong cổ họng cứ trào ra, lùi lại mấy bước lấy đà, Cáo nhảy lên.

– Hai, ba. Nhảy nào!

Nhưng hỡi ôi, vẫn chẳng với tới được.

– Hừ, tức thật. Làm thế nào bây giờ?

Cáo ta dù có làm thế nào cũng không thể hái được nho, thở đánh thượt một cái rồi nói:

– Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ? Vỏ thì xanh thế, chắc chắn là chưa chín rồi. Không biết chừng còn vừa chua vừa chát, không nuốt được, có khi còn phải nhổ ra, đúng là chả ra làm sao cả.

Nói xong, Cáo rầu rĩ rời khỏi vườn nho.

3 tháng 1 2024

a. Cách chuẩn bị bài nói kể lại một truyện ngụ ngôn cho hấp dẫn:

- Chuẩn bị:

+ Xác định đề tài, người nghe, mục đích, không gian và thời gian nói

+ Tìm ý, lập dàn ý cho bài nói

- Trình bày:

+ Tìm cách mở đầu và kết thúc sao cho hấp dẫn như: xem lại ảnh, một bức tranh, một câu tục ngữ,... liên quan đến truyện ngụ ngôn sắp kể

+ Lựa chọn từ ngữ phù hợp với văn nói

+ Nói to, rõ, hào hứng, tự nhiên

+ Phân bố thời gian nói hợp lí

b. Có thể rèn luyện khả năng sử dụng và thưởng thức những cách nói thú vị, dí dỏm trong khi nghe bằng cách:

- Nhấn mạnh tính hài hước trong câu chuyện.

- Sử dụng hình thức chế, nhại.

- Sử dụng cách chơi chữ, nói quá, so sánh.

28 tháng 4 2023

Nhân buổi ế hàng, năm ông thầy bói ngồi tán gẫu với nhau. Họ phàn nàn rằng không biết hình thù con voi ra sao. Khi nghe nói có người quản tượng đi qua, cả năm chung tiền biếu để được xem voi. Thầy sờ vòi bảo nó sun sun như con đỉa. Thầy sờ ngà bảo nó chần chẫn như cái đòn càn. Còn thầy sờ tai bảo nó bè bè như cái quạt thóc. Đến thầy sờ chân lại bảo nó sừng sững như cái cột đình. Cuối cùng, thầy sờ đuôi lại bảo nó tun tủn như cái chổi sể. Cả năm thầy đều cho rằng mình đúng, không ai nhường ai, thành ra đánh nhau đến toác đầu chảy máu.